Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 106


Ngoại truyện: Mỗi ngày em đều là cô dâu của anh


 


Thẩm Hạo Bác trầm ngâm hồi lâu mới rút khỏi dòng ký ức, ánh mắt chạm phải đôi mắt trong veo, rực sáng của Phó Tư Dư.


 


Cô nghiêng đầu, hứng thú nhìn anh, lặng lẽ chờ anh trả lời, không thúc giục, thấy ánh mắt anh dao động thì tinh nghịch nháy mắt một cái.


 


Thẩm Hạo Bác bật cười, xoa đầu cô, ánh mắt không rời gương mặt Phó Tư Dư, tràn ngập sự dịu dàng: “Tôi thích nụ cười của cô ấy, thích sự hoạt bát lạc quan, thích sự lương thiện chân thành của cô ấy. Đôi mắt cô ấy trong trẻo, có thể lan tỏa năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh, mang lại niềm vui cho họ. Chính vì thích cô ấy nên tôi mới ghen tị với những ai được đến gần cô ấy, được nói chuyện với cô ấy. Tôi cứ nghĩ mình giấu giếm rất tốt, không ngờ cục cưng của tôi lại nhạy bén đến vậy, phát hiện ra tâm trạng tôi không vui, tưởng rằng tôi không thích cô ấy nữa nên sợ hãi đến mức càng không dám đến gần. Nhưng thật ra, tôi thích cô ấy đến phát điên. Chỉ cần cô ấy cười với tôi một cái thôi là tâm trạng của tôi sẽ tốt lên ngay. Làm sao mà tôi không thích cô ấy được chứ. Năm nay là năm thứ tư tôi thích cô ấy rồi. Chúng tôi còn năm thứ năm, thứ sáu, thứ bảy và cả đời.”


 


Đôi mắt Phó Tư Dư ngân ngấn nước, cô không kìm được ôm chặt lấy eo anh, nép người vào lòng anh chẳng màng ai đang nhìn.


 


Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng vỗ lưng cô.


 


Hàng mi Phó Tư Dư chớp nhẹ, cố kìm nước mắt nhưng vẫn có giọt lặng lẽ lăn xuống má, rơi xuống xương quai hàm.


 


Thẩm Hạo Bác rút khăn giấy lau mặt cho Phó Tư Dư. Phó Tư Dư tình cờ trông thấy MC đang ngồi đối diện. Cô chợt nhận ra dáng vẻ mất kiểm soát của mình, xấu hổ rời khỏi lòng anh, lấy khăn giấy anh đang cầm che mắt, khẽ nũng nịu: “Trời ơi, em đâu có tốt đến mức anh nói đâu, sao anh lại nói mấy lời cảm động như vậy chứ.”


 


Thẩm Hạo Bác nghiêm túc đáp: “Em tốt như vậy thật mà. Mà em còn nhiều điều tốt đẹp hơn nữa, ngoài những gì anh nói ra còn có…"


 


Phó Tư Dư giơ chân giẫm nhẹ lên chân anh, ngăn anh lại: “Thôi đủ rồi, nói nhiều vậy là quá đủ rồi.”


 


MC nhìn đôi vợ chồng son trước mặt mà cười đến mức để lộ hết nếp nhăn trên khuôn mặt: “Làm nghề của tôi, điều hạnh phúc nhất là thấy khách hàng tình cảm hòa thuận. Tôi cũng coi như từng trải, gặp không ít đôi vợ chồng ngọt ngào rồi, không ngờ hôm nay hai người lại làm tôi cảm động đến vậy. Tình yêu thật tuyệt vời. Tôi bắt đầu nhớ vợ mình rồi đây này.”


 


Lời đùa vui của MC giúp Phó Tư Dư bớt lúng túng hơn. Cô hít sâu một hơi, đặt khăn giấy xuống, vành mắt vẫn còn ửng đỏ, cô khẽ nói với MC: “Cảm ơn anh Tôn nhiều lắm. Nếu không có anh, tôi còn chẳng biết chồng tôi đã thích tôi lâu đến vậy.”


 


Năm nay là năm thứ tư, vậy tức là từ năm cô mười tám tuổi, anh đã thích cô rồi. Lâu như vậy, vậy mà mãi đến năm ngoái cô mới mơ hồ cảm nhận được.


 


MC vội xua tay: “Ôi cô đừng nói vậy, cái này đâu phải công của tôi. Đây là điều mà cậu Thẩm cố tình muốn nói với cô đó. Dù tôi chỉ gặp hai người trong thời gian ngắn nhưng tôi nhìn ra được tình cảm của hai người thực sự rất tốt. Chỉ cần là điều cô muốn nghe, cậu ấy nhất định sẽ nói cho cô nghe.”


 


Phó Tư Dư nhìn sang Thẩm Hạo Bác, khóe môi bất giác cong lên.


 


Hai người lại ngồi bàn bạc với MC thêm một lúc về kế hoạch tổ chức lễ cưới. Khi họ ăn tối xong đi ra ngoài, trời vẫn chưa tối hẳn nhưng thời tiết đã mát hơn nhiều.


 


Phó Tư Dư đề nghị để tài xế lái xe về trước, còn hai người họ thong thả đi bộ về nhà.


 


Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác tay trong tay đi dọc vỉa hè, suốt quãng đường cô đều vạch kế hoạch cho tương lai của cả hai.


 


“Sau khi tổ chức xong lễ cưới, đợi anh rảnh chút, chúng ta chọn một ngày đi hưởng tuần trăng mật nha.”



 


Lần trước đi nghỉ ở Úc Sơn, trừ thời gian di chuyển thì chỉ còn một ngày để chơi, tính ra đó chỉ như một kỳ nghỉ cuối tuần, chưa thể gọi là trăng mật đúng nghĩa.


 


Thẩm Hạo Bác: “Được, em muốn đi đâu nào?”


 


Phó Tư Dư: “Đi đâu cũng được, chỉ cần là đi với anh.”


 


Cô bất ngờ nhảy một bước lên trước, giẫm lên cái bóng của anh.


 


Thẩm Hạo Bác bước tới một bước, cái bóng cũng theo đó rời khỏi chân cô.


 


Phó Tư Dư tiếp tục nhảy nhót đuổi theo, Thẩm Hạo Bác bèn dừng bước.


 


Phó Tư Dư nghiêng đầu nhìn anh: “Sao anh không đi nữa?”


 


Thẩm Hạo Bác đưa tay lau mồ hôi bên thái dương của cô. Hai má cô ửng hồng, vài sợi tóc con trước trán ướt mồ hôi, dính vào da. Thẩm Hạo Bác vén tóc cho cô, ánh mắt dịu dàng chứa chan ý cười: “Em không mệt sao?”


 


“Không mệt.” Phó Tư Dư lắc đầu, rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, cô cười, mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm: “Anh cõng em đi.”


 


Thẩm Hạo Bác không nói nhiều, bước lên phía trước rồi ngồi xổm xuống. Phó Tư Dư cười hí hửng nằm úp lên lưng anh. Thẩm Hạo Bác vòng tay ra sau đỡ lấy đùi cô, khom nhẹ lưng, cõng cô đi tiếp.


 


Phó Tư Dư nhẹ nhàng véo yêu tai anh một cái: “Thật ra anh chỉ muốn cõng em đi thôi đúng không?”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ”, nghiêng mặt  hướng về cô: “A Dư.”


 


“Dạ!”


 


Phó Tư Dư ghé mặt sát lại gần hơn, chăm chú chờ anh nói.


 


Thẩm Hạo Bác: “Hôn anh một cái nào.”


 


“Làm gì vậy trời, đang ở ngoài đường đó nha.”


 


Dứt lời, Phó Tư Dư lại chẳng chút ngại ngần cúi đầu đặt một nụ hôn nhanh như chớp lên mặt anh. Sau đó cô ngẩng đầu, ngước mắt nhìn trời, vừa cười tủm tỉm vừa giả vờ cảm thán: “Trời ơi, giữa thanh thiên bạch nhật, giữa ban ngày ban mặt mà có đôi vợ chồng son công khai hôn nhau ngoài phố, đúng là không biết xấu hổ mà!”


 


Mấy người đi đường vô tình nghe được câu cô nói, lập tức quay sang nhìn hai người họ bằng ánh mắt kỳ lạ, còn đưa mắt nhìn quanh tìm xem “cặp đôi âu yếm” đó là ai.


 


Cả con phố, có cặp vợ chồng nào khoe tình cảm ngọt ngào bằng họ nữa chứ?



 


Cô gái kia đang nói chính mình đấy à?


 


Phó Tư Dư vừa dứt lời đã không nhịn được vùi mặt vào vai Thẩm Hạo Bác, cười khúc khích.


 


Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ lắc đầu, vẫn tiếp tục cõng cô đi. Chờ mấy người vừa nãy đi xa, Phó Tư Dư lại rướn người hôn nhẹ lên mặt anh một cái.


 


Tiếng cười trầm khẽ bật ra từ cổ họng Thẩm Hạo Bác: “Ai nói giữa thanh thiên bạch nhật, giữa ban ngày ban mặt lại có đôi vợ chồng trẻ công khai hôn nhau ngoài phố, không biết ngại là gì nhỉ?”


 


Phó Tư Dư ưỡn cổ đáp: “Là em nói đấy, thì sao nào? Em không biết ngại đấy.”


 


Cô ghé sát môi vào vành tai anh, thì thầm: “Chỉ cần ở bên anh, em chẳng sợ gì cả.”


 


Thẩm Hạo Bác bất ngờ khụy xuống, định thả cô xuống đất.


 


Phó Tư Dư tưởng mình trêu hơi quá trớn, anh muốn thả cô xuống để bắt cô “trả giá”. Cô sợ anh thật sự sẽ bế cô hôn kiểu Pháp giữa phố thì ngượng chết nên vội vàng siết chặt tay ôm lấy cổ anh, không chịu xuống: “Thôi mà, em không nói linh tinh nữa, anh cõng em đi tiếp đi, em mệt rồi, muốn về nhà nằm nghỉ.”


 


Thẩm Hạo Bác dịu giọng: “Ngoan, em xuống trước đi, anh không làm gì em đâu.”


 


Phó Tư Dư tuột khỏi lưng anh, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác ôm lấy cô, khẽ hôn lên trán cô một cái: “Em đứng đây đợi anh một lát, anh quay lại ngay.”


 


Phó Tư Dư ngẩn ra: “Đứng đây chờ anh á?”


 


Thẩm Hạo Bác nhìn quanh một vòng, thấy phía trước có quán trà sữa bèn dắt cô vào trong quán, gọi hai cốc trà sữa rồi để cô ngồi xuống ghế, lại dặn: “Em ngồi đây đợi anh, anh đi một lát rồi về ngay.”


 


Phó Tư Dư gật đầu, phất tay: “Anh định đi làm gì thì đi đi, nhanh lên nhé.”


 


Phó Tư Dư ngồi trong quán trà sữa chờ anh. Lúc này trong quán không có khách khác, vừa gọi vài phút nhân viên đã làm xong hai cốc trà sữa. Phó Tư Dư cầm hai cốc trà sữa, trò chuyện với cô nhân viên.


 


Cô đi đến đâu cũng dễ được yêu quý.


 


Cô nhân viên trẻ nhìn cô đầy ngưỡng mộ: “Người lúc nãy là bạn trai chị à? Anh ấy đẹp trai quá!”


 


Phó Tư Dư mỉm cười cảm ơn: “Đó là chồng chị rồi.”


 


Cô gái kinh ngạc: “Trông chị còn trẻ thế mà đã kết hôn rồi à?”



Phó Tư Dư đáp: “Ừ, bọn chị cưới cũng gần một năm rồi.”


 


“Ngưỡng mộ thật, trông hai người rất xứng đôi. Gặp đúng người rồi thì nên giữ thật chặt. Chúc hai người mãi mãi hạnh phúc!”


 


Phó Tư Dư: “Cảm ơn em. Em đã có bạn trai chưa?”


 


Cô gái đỏ mặt lắc đầu: “Em vẫn chưa có ạ.”


 


“Vậy chị chúc em sớm tìm được nửa kia của mình, lúc nào cũng vui vẻ nhé.” Phó Tư Dư nhìn lướt qua cửa kính, thấy Thẩm Hạo Bác đang đứng ngoài, cô bèn quay đầu nói với cô gái: “Chồng chị tới rồi, chị đi nhé, tạm biệt.”


 


Phó Tư Dư mỉm cười, vẫy tay chào cô nhân viên.


 


Thẩm Hạo Bác đứng ngoài kéo cửa ra giúp cô. Phó Tư Dư bước ra, mỉm cười đưa cho anh một cốc trà sữa: “Cuối cùng anh cũng quay lại rồi, anh đi lâu thế, em còn tưởng anh tính bỏ vợ trong quán trà sữa luôn chứ. Sau lưng anh giấu gì vậy?”


 


Cô nghiêng đầu định nhìn, Thẩm Hạo Bác bỗng lấy từ sau lưng ra một bó hoa hồng rất to.


 


“Em còn tưởng anh đi làm gì, hóa ra là đi mua hoa à. Không ngờ đấy, anh Thẩm ngày càng lãng mạn rồi nha.”


 


Phó Tư Dư vừa cười vừa nhận lấy bó hoa, nghiêng đầu nhìn anh: “Thẩm Hạo Bác, hôm nay anh, hôm nay anh...”


 


Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Hôm nay anh làm sao?”


 


Phó Tư Dư cười khúc khích: “Không có gì, về nhà thôi.”


 


Cô ôm bó hoa đi trước, Thẩm Hạo Bác đuổi theo, bất ngờ bế bổng cô lên.


 


Phó Tư Dư đang ôm hoa và trà sữa nên không tiện ôm cổ anh, có hơi sợ mình sẽ bị ngã: “Thả em xuống đi, em tự đi được mà.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Yên tâm, anh không để em ngã đâu.”


 


Phó Tư Dư: “Anh không mệt à?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Không.”


 


“Nhưng mà bế thế này đi đường lạ lắm á.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Lạ chỗ nào?”


 



“Có ai yêu nhau mà ra đường cứ bế bổng người ta như anh đâu.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Có chứ.”


 


Phó Tư Dư: “Em chưa từng thấy.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh thấy rồi.”


 


“Thấy ở đâu?”


 


“Bế cô dâu đấy, ai chẳng thế.”


 


Phó Tư Dư: “Giờ em có phải cô dâu đâu.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Em có. Ngày nào em cũng là cô dâu của anh.”


 


Phó Tư Dư buột miệng: “Vậy chẳng phải mỗi tối anh đều làm chú rể hả?”


 


Thẩm Hạo Bác bật cười khe khẽ. Phó Tư Dư chợt nhận ra mình vừa nói gì, cô ngượng chín mặt, lập tức nhìn đi chỗ khác, chợt nhận ra bầu trời đã tối đen từ khi nào.


 


“Nè, Hạo Bác, anh nhìn kìa, có sao rồi.”


 


Thẩm Hạo Bác không nhìn lên, mắt vẫn dõi theo cô: “Anh thấy rồi.”


 


“Anh thấy gì mà thấy, có nhìn đâu, ở trên trời kia kìa.”


 


Ánh mắt Thẩm Hạo Bác dịu dàng như nước: “Anh thấy rồi.”


 


Phó Tư Dư hơi thẹn thùng vì cái nhìn chăm chú của anh, cô vỗ vào cánh tay anh: “Anh nhìn đi, nhìn trời cơ.”


 


Lúc này Thẩm Hạo Bác mới nhìn lên bầu trời theo hướng tay cô chỉ.


 


Phó Tư Dư hỏi: “Mấy giờ rồi nhỉ, hôm nay sao ra sớm quá.”


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên: “Vì em đang ở ngoài đó.”


 


“Sao cơ?”


 


Ánh mắt anh lại hướng về khuôn mặt cô: “Vì em ở ngoài này nên những ngôi sao cũng phải ló mặt ra xem ai là người có đôi mắt còn sáng hơn cả chúng.”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 106
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...