Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 100


Ngoại truyện: Tôi với chồng tôi ấy mà


 


Buổi chiều ngủ lâu như vậy nên buổi tối nằm trên giường mà cô chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Phó Tư Dư bắt đầu kéo Thẩm Hạo Bác bàn chuyện cưới xin.


 


Trước đây Phó Tư Dư nghĩ tổ chức hôn lễ chỉ cần đến ngày cưới ăn mặc xinh đẹp, làm cô dâu lộng lẫy, còn lại cứ giao hết cho hai bên gia đình sắp xếp là được. Vì thế cô cũng không phản đối khi Thẩm Hạo Bác đặt ngày cưới vào tháng sau.


 


Nhưng mà bây giờ xong xuôi vụ bảo vệ luận văn, khi cô bắt đầu quan tâm đến việc tổ chức hôn lễ thì mới phát hiện quy trình không đơn giản như tưởng tượng. Nhất là cô muốn có một hôn lễ khiến bản thân hài lòng. Trước đó, cô phải đích thân thử và chọn vài bộ váy cưới cho ngày lễ, chụp ảnh cưới, mời từng người bạn thân đến dự, chọn ekip trang điểm để thử makeup. Sau đó, cô còn phải trao đổi với MC về phong cách hôn lễ mong muốn và cả đội ngũ quay phim chụp ảnh cho ngày cưới.


 


Hơn nữa, khi bắt tay chuẩn bị, cô dễ dàng tưởng tượng đến khung cảnh ngày cưới. Cô nghĩ rằng mình và Thẩm Hạo Bác chỉ có một lần hôn lễ trong đời. Đối với những việc trước đây cô cho là không quan trọng, có thể giao cho người lớn thì bây giờ cô muốn tự mình làm để yên tâm.


 


Phó Tư Dư bỗng dưng vô cùng coi trọng hôn lễ, sự coi trọng này thúc đẩy cô phải để ý đến từng chi tiết để không phải nuối tiếc. Như vậy, thời gian một tháng trở nên hơi gấp gáp.


 


Cô lo nếu chuẩn bị vội vàng thì ngày cưới sẽ xảy ra những thiếu sót để lại sự tiếc nuối.


 


Cô nằm sấp trên giường, cầm bút và sổ ghi chép những việc cần làm mỗi ngày trong tháng tới. Tuy nhiên, nửa tháng trong đó Thẩm Hạo Bác phải đi công tác, không có ở Nam Kinh, thời gian thế nào cũng không đủ.


 


Phó Tư Dư chống cằm bằng tay trái, còn tay phải xoay bút, nhìn Thẩm Hạo Bác.


 


Không nghi ngờ gì nữa, Thẩm Hạo Bác cũng rất sốt sắng với hôn lễ. Anh muốn nhanh chóng cưới cô.


 


Dù cô cũng rất mong chờ hôn lễ với anh nhưng cô thấy không thể vì vội vàng mà tổ chức cẩu thả. Nếu có chỗ nào không hoàn hảo thì chắc chắn sau này nghĩ lại sẽ tiếc.


 


Nhưng mà cô đã đồng ý với Thẩm Hạo Bác tổ chức vào tháng sau, anh cũng đã nói với nhà họ Thẩm, giờ đổi ý thì không hay lắm.


 


Cô uyển chuyển nói: “Hình như có hơi gấp, anh thấy sao?”


 


Thẩm Hạo Bác nhận ra cô muốn lùi ngày cưới nên bèn nhướng mày: “Em muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”


 


Phó Tư Dư cầm sổ che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh. Mắt cô cong cong, nhìn anh với vẻ lấy lòng: “Em nói ra thì anh sẽ không giận chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Em còn sợ anh giận ư?”


 


Địa vị của anh trong nhà còn không bằng con mèo.


 


Phó Tư Dư nghe ra sự giận dỗi trong lời anh bèn cười gượng, chọc chọc ngực anh. Dù hai người sống chung đã lâu, đôi khi cô không nhịn được muốn cãi anh vài câu nhưng lúc cần dỗ thì vẫn phải dỗ.


 


“Sao anh lại nói thế, không phải em sợ anh giận mà là lo anh giận.” Phó Tư Dư ghé sát tai Thẩm Hạo Bác: “Lo, lo anh hiểu không? Lo và sợ khác nhau, sợ là cảm giác, lo là tình cảm. Em yêu anh, dĩ nhiên sẽ lo anh giận không vui. Chỉ người yêu anh mới để tâm đến suy nghĩ của anh.”


 


Thẩm Hạo Bác nghe cô nói lời ngọt ngào, không nhịn được hôn lên má cô.


 


Phó Tư Dư bị anh ôm mặt hôn đến độ thở gấp. Cô lắc đầu, giằng ra khỏi lòng anh: “Đừng hôn nữa, chúng ta bàn chuyện chính trước, chuyện chính quan trọng.”


 


“Ừ, em nói đi, muốn lùi đến khi nào?” Thẩm Hạo Bác đặt tay lên vai Phó Tư Dư.



 


Mấy tháng sau tháng sáu trời sẽ nóng, không thích hợp tổ chức hôn lễ. Thẩm Hạo Bác nghĩ nếu lùi thì phải đến khoảng tháng mười.


 


Phó Tư Dư: “Vậy chúng ta tổ chức vào tháng bảy nhé.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Tháng bảy?”


 


“Ừ, tháng bảy không được à?” Phó Tư Dư thấy Thẩm Hạo Bác có vẻ không hài lòng với tháng bảy, cô cau mày hỏi: “Tháng bảy có một ngày rất quan trọng, anh quên à?”


 


“Đương nhiên là không rồi.” Thẩm Hạo Bác cười, cúi xuống hôn cô một cái: “Hai mươi hai tháng bảy là sinh nhật em.”


 


Thẩm Hạo Bác cầm tay cô đặt lên ngực mình, giọng điệu trầm thấp: “Ngày khắc trong tim, làm sao anh quên được.”


 


Phó Tư Dư mỉm cười, rút tay về: “Thế còn được.”


 


Cô ghi ngày hai mươi hai tháng bảy vào sổ, hài lòng nói: “Vậy chúng ta tổ chức hôn lễ vào ngày sinh nhật em là ngày hai mươi hai tháng bảy đi.”


 


Thẩm Hạo Bác hỏi: “Ngày sinh nhật em thì trời sẽ nóng. Bé cưng à, em chắc chắn muốn tổ chức hôn lễ vào ngày đó ư?”


 


“Nóng cũng không sao, chúng ta và khách mời đều ở khách sạn có điều hòa.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Tổ chức hôn lễ vào ngày sinh nhật em, chúng ta sẽ thiếu mất một ngày kỷ niệm.”


 


“…”


 


Phó Tư Dư cạn lời: “Đừng tìm nhiều lý do thế, có phải anh không muốn tổ chức hôn lễ vào ngày sinh nhật em không?”


 


Thẩm Hạo Bác ôm cô từ phía sau, tựa cằm lên vai cô: “Không phải anh không muốn tổ chức vào ngày sinh nhật em, mà là lo em vì chiều anh mà chọn tháng bảy. Là lo, em hiểu không? Anh yêu em.”


 


Nghe Thẩm Hạo Bác học theo lời cô nói, Phó Tư Dư không kìm được vui vẻ nên đổi ý: “Thôi được, thật ra em thấy tổ chức hôn lễ vào tháng chín sẽ tốt hơn. Thời gian chuẩn bị thoải mái, thời tiết không quá nóng mà lại còn tránh được cao điểm mùa cưới vào kỳ nghỉ Quốc khánh. Anh thấy thế nào?”


 


Họ hàng và bạn bè của hai người đều ở Nam Kinh, không lo không phải kỳ nghỉ Quốc khánh thì họ không đến được.


 


Thời tiết tháng bảy đúng là hơi nóng. Cô cũng biết Thẩm Hạo Bác rất sốt sắng tổ chức hôn lễ, sợ nói tháng chín anh sẽ sốt ruột nên mới đề xuất tháng bảy. Nhưng mà suy nghĩ đầu tiên của cô vẫn là tháng chín tốt hơn.


 


Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng gật đầu: “Được, em suy nghĩ rất chu đáo.”


 


Sau vài lần cân nhắc, ngày cưới cuối cùng được chốt vào tháng chín.


 


“Vậy tháng chín nhé. Anh nói với ba mẹ một tiếng, bảo họ tìm người xem ngày lành tháng tốt để cưới trong tháng chín.”


 


Cô đột nhiên đổi cách gọi thành ba mẹ khiến Thẩm Hạo Bác ngẩn ra. Anh m*n tr*n xương quai xanh của cô, khẽ hỏi: “Ba mẹ nào cơ?”


 


Đây là lần đầu Phó Tư Dư gọi ba mẹ Thẩm Hạo Bác là ba mẹ nên còn chưa quen, mặt hơi đỏ. Nghe anh cố tình hỏi lại, cô lườm anh: “Anh nói ba mẹ nào?”



 


Nếu là ba mẹ cô thì cần gì anh nói?


 


Thẩm Hạo Bác đột nhiên phấn khích ôm cô lên, xoay một vòng trên giường, hôn lên môi cô, gọi cô là vợ.


 


Phó Tư Dư ậm ừ, không hiểu sao đột nhiên lại chạm đến điểm trẻ con của anh khiến anh như đứa trẻ ba tuổi. Cô bấu tay anh, nói: “Anh làm gì thế, cẩn thận ngã đấy. Ga giường bị anh làm nhăn hết rồi, lát nữa anh dọn đi.”


 


Thẩm Hạo Bác đặt cô xuống, ngậm vành tai trắng nõn của cô: “Được, anh dọn. Lần sau về nhà anh, em cũng gọi ba mẹ như thế, để hai người ấy vui.”


 


Phó Tư Dư gật đầu: “Chúng ta là vợ chồng nên đương nhiên phải gọi thế. Em vốn nên gọi họ là ba mẹ, anh đừng làm quá lên.”


 


“Ngoan.”


 


Thẩm Hạo Bác hôn lên vành tai cô, lấy điện thoại gọi cho ba mẹ, báo chuyện dời ngày cưới.


 


Trước đó, khi Thẩm Hạo Bác nói với Cố Mộ Vân rằng hôn lễ được quyết định diễn ra vào tháng sáu, Cố Mộ Vân cũng thấy thời gian hơi gấp. Là người từng trải, bà ấy nghĩ giấy đăng ký đã có, Thẩm Hạo Bác không cần vội vàng trong một hai tháng nhưng vẫn tôn trọng ý anh, giúp hai người lo việc cưới xin.


 


Các chi tiết cụ thể chưa chốt nhưng đã có danh sách dự phòng các công ty tổ chức tiệc cưới, MC và thợ chụp ảnh.


 


Cố Mộ Vân gửi danh sách dự phòng và thông tin liên lạc cho hai người, để họ tự quyết định chọn ekip nào.


 


Sau khi bàn bạc, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác quyết định chốt MC trước, như vậy phong cách hôn lễ sẽ được định hình, biết cần bố trí concept thế nào và chụp ảnh cưới kiểu gì.


 


Hôm sau, Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư hẹn gặp một MC được đánh giá xuất sắc trong danh sách dự phòng tại một quán trà gần đó.


 


Theo thông tin, MC này sẽ dựa trên câu chuyện từ lúc hai người quen biết đến yêu nhau và tính cách của họ để thiết kế phong cách dẫn chương trình ngày cưới.


 


Phó Tư Dư chọn người nọ cũng có vài toan tính. Đến giờ cô vẫn không biết Thẩm Hạo Bác thích mình từ bao giờ, trước đây hỏi anh cũng không nói.


 


Phải đến ba giờ chiều thì Thẩm Hạo Bác mới xong việc nên hai người đã hẹn MC lúc ba giờ rưỡi.


 


Phó Tư Dư không có việc gì làm ở nhà nên đến sớm hai mươi phút. MC còn đến sớm hơn cô, vừa đẩy cửa quán trà đã thấy người nọ ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay trái.


 


MC là một người đàn ông ngoài ba mươi, mặt chữ điền, trông rất điềm tĩnh. Nhưng mà hôm qua xem video anh ấy dẫn chương trình, Phó Tư Dư thấy không khí rất sôi động.


 


Cô bước tới chào: “Chào anh Tôn, tôi là Phó Tư Dư.”


 


Trước đó MC không biết mặt cô và Thẩm Hạo Bác, nghe cô giới thiệu mới biết cô là khách hàng nên bèn đứng dậy chào: “Chào cô Phó.”


 


Phó Tư Dư: “Xin lỗi, chiều nay chồng tôi có việc nên có thể đến muộn vài phút.”


 


Theo giờ hẹn thì Thẩm Hạo Bác sẽ không trễ, chẳng qua là hai người họ đến sớm.


 


MC cười: “Không sao, chúng ta có thể vào trong trò chuyện trước. Nếu cô có câu hỏi muốn hỏi chồng, tôi có thể hỏi thay.”



Vì phong cách dẫn chương trình của anh ấy dựa trên câu chuyện của đôi uyên ương nên nhiều khách hàng thường mượn anh ấy để hỏi đối phương vài câu. Anh ấy sẽ ghi lại câu trả lời và sau khi được đồng ý sẽ phát tại hôn lễ.


 


Sau khi nói chuyện một lát, Phó Tư Dư đã chắc chắn muốn chọn MC này. Thế là cô bèn nói điều mình muốn hỏi: “Lát nữa anh giúp tôi hỏi anh ấy là tại sao anh ấy lại thích tôi.”


 


MC nói: “Cô yên tâm, chúng tôi sẽ hỏi câu hỏi về việc hai người yêu nhau thế nào. Cô còn câu hỏi nào khác không?”


 


Phó Tư Dư: “Không, chỉ câu này thôi.”


 


MC trêu: “Cô không hỏi xem sau này trong nhà ai là người quyết định sao?”


 


Anh ấy như một giáo viên mẫu giáo, tự nhiên dẫn dắt cuộc nói chuyện, không khiến người khác cảm thấy bị xâm phạm quyền riêng tư.


 


Phó Tư Dư trả lời: “Câu hỏi này trong lòng tôi đã rõ rồi.”


 


MC: “Chắc chắn là cô làm chủ đúng không?”


 


Phó Tư Dư giơ ngón trỏ lên môi: “Suỵt, lát nữa anh tuyệt đối không được nói câu này với chồng tôi đấy.”


 


MC gật đầu, đồng tình: “Tôi hiểu, tôi hiểu.”


 


Chỉ vài phút sau, Thẩm Hạo Bác đến. Phó Tư Dư nhìn qua cửa kính thấy anh bước xuống xe nên đứng dậy ra cửa đón. Cô nhẹ nhàng nói: “Em nói chuyện với MC này thấy ổn, chúng ta thuê anh ấy nhé.”


 


Thẩm Hạo Bác đáp ừ, ôm vai cô bước vào.


 


Anh vẫn mặc bộ vest đi làm, toát ra khí thế uy nghiêm không giận mà uy.


 


MC thấy anh thì ngẩn ra, khó tưởng tượng một cô gái hoạt bát đáng yêu như Phó Tư Dư lại có một người chồng trông nghiêm túc thế này. Anh ấy còn tưởng khách hàng lần này là hai sinh viên vừa tốt nghiệp.


 


MC đứng dậy chìa tay với Thẩm Hạo Bác: “Chào cậu Thẩm, tôi là Tôn Tuyết Phong, MC mà cậu đã hẹn.”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ gật đầu, vừa bắt tay anh ấy vừa nhìn tay Phó Tư Dư.


 


Cô vừa thấy ánh mắt anh đã hiểu ý, lập tức lấy điện thoại nhắn tin cho anh.


 


Phó Tư Dư: [Yên tâm, em chỉ chào miệng với MC chứ không bắt tay.]


 


Thẩm Hạo Bác thấy tin nhắn thì mặt mày dịu đi nhiều. Sau đó, anh kéo ghế cho Phó Tư Dư ngồi vào trong.


 


MC là người rất biết cách trò chuyện với từng đối tượng. Anh ấy vừa nhìn Thẩm Hạo Bác là biết ngay anh không thích lãng phí thời gian vào chuyện vô bổ.


 


MC không trò chuyện thân mật với Thẩm Hạo Bác như với Phó Tư Dư, anh ấy chỉ nói lời mở đầu đơn giản rồi đi thẳng vào chủ đề.


 


MC: “Cho tôi hỏi, hai người quen nhau từ khi nào và khi nào xác định tình cảm, quyết định ở chính thức yêu nhau?”


 



MC hỏi xong thì nhìn Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác nhướng mày nhìn Phó Tư Dư. Cô cười, nói: “Câu này để em trả lời trước nhé.”


 


Cô mỉm cười, nhìn thẳng Thẩm Hạo Bác, ngọt ngào nói: “Tôi với chồng tôi ấy mà, quen nhau lâu lắm rồi. Anh ấy là bạn thân của anh họ tôi, chúng tôi biết nhau từ nhỏ, cũng gần như được tính là thanh mai trúc mã. Nói về tình cảm giữa chúng tôi thì dài dòng lắm. Anh ấy lớn hơn tôi vài tuổi, từ lần đầu gặp, anh ấy đã là người chín chắn, điềm tĩnh. Tính cách anh ấy khác xa tôi. Trước khi ở bên nhau, anh ấy ít nói cười, luôn lạnh lùng, nghiêm túc. Lúc đó tôi nghĩ anh ấy không thích tôi nói chuyện quanh anh, chê tôi ồn nên tôi không dám trêu chọc anh, chỉ dám nói chuyện với mấy người bạn khác của anh họ. Nhưng mà mỗi lần tôi đều quan sát phản ứng của anh ấy, hy vọng anh ấy không ghét tôi nhưng mặt anh ấy luôn lạnh tanh.”


 


Nói đến đây, Phó Tư Dư thở dài. Dù cô nói với MC nhưng mắt cô từ đầu đến cuối vẫn nhìn Thẩm Hạo Bác chăm chú. Câu chuyện tình yêu dần biến thành cuộc lên án. Khóe miệng cong lên cũng xịu xuống, trông cô rất tủi thân.


 


“Lúc đó tôi nghĩ chồng tôi giận rồi, dù không hiểu anh ấy giận gì nhưng cũng không dám hỏi. Sau này ở bên anh ấy, hiểu anh ấy hơn, tôi phát hiện hồi đó anh ấy nhìn tôi đúng là giận thật. Đến giờ tôi vẫn không hiểu hồi đó mình đắc tội anh ấy chỗ nào, cũng không hiểu sao anh ấy đột nhiên thích tôi, thích tôi ở điểm gì.”


 


Cô thao thao bất tuyệt kể tội Thẩm Hạo Bác, MC ngồi đối diện suýt không nhịn được cười, Thẩm Hạo Bác giơ tay ngăn cô.


 


“Để anh nói trước đi.”


 


Phó Tư Dư lập tức cười, nâng cốc nước trước mặt nhấp một ngụm, làm dịu cổ họng hơi khô: “Được, anh nói trước đi.”


 


Cô cười tươi nhìn Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn cô với đôi mắt sâu hun hút. Một lát sau, hàng mi dài của anh khẽ cụp, che đi cảm xúc trong mắt.


 


Phó Tư Dư thúc giục: “Anh mau nói đi nào.”


 


Cô cố ý trêu: “Không lẽ anh không thích em, chỉ vì đến tuổi bị nhà thúc cưới, vừa hay bên cạnh có cô gái xinh đẹp là em. Anh thấy hợp nên cưới em ư?”


 


Đàn ông tuổi này đúng là nhiều người cưới không vì tình cảm mà vì hợp.


 


Thế nhưng Phó Tư Dư biết, chắc chắn Thẩm Hạo Bác không phải ở bên cô vì hợp.


 


Anh thích cô, cô cảm nhận được điều đó.


 


Thẩm Hạo Bác nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, nhẹ nhàng siết chặt.


 


MC tự biến mình thành người vô hình trong suốt quá trình, không chen vào cuộc trò chuyện của họ.


 


Thẩm Hạo Bác nắm tay cô đặt lên đùi mình, học theo cách mở đầu của cô, nói với MC: “Tôi với vợ tôi ấy mà, chúng tôi đã quen nhau từ khi cô ấy còn rất nhỏ. Tôi cũng gần như là người chứng kiến quá trình trưởng thành của cô ấy, nói ra thì rất dài…”


 


Phó Tư Dư bật cười: “Anh tự nói theo kiểu của anh đi, đừng bắt chước em.”


 


Cô cúi đầu lấy điện thoại nhắn tin cho anh.


 


Phó Tư Dư: [Anh căng thẳng à, có phải anh căng thẳng đến độ nói không ra lời nên phải bắt chước em hay không? Bình thường anh họp hành với nhân viên thì anh nói năng lưu loát lắm mà?]


 


Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại nhìn tin nhắn của cô, trả lời: [Anh không căng thẳng.]


 


Căng thẳng thì không, chỉ là để mà kể ra quãng thời gian dài đằng đẵng đó thì thật sự dài dòng. Kể ra còn khá mất mặt.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 100
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...