Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 89: Chắc chắn là như vậy
Sáng hôm sau thức dậy, toàn thân Trang Tề như thể rã rời.
Có lẽ là bị gió đêm trong vườn thổi, cũng có lẽ là bị người anh trai nghiêm túc của va chạm mạnh.
Cô ngủ một mạch đến trưa mới tỉnh.
Đường Nạp Ngôn vẫn luôn canh giữ bên ngoài, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đi vào.
Anh ngồi xuống bên giường, xoa xoa cổ tay cô “Có chỗ nào khó chịu không?”
Đường Nạp Ngôn không thể không lo lắng.
Cơ thể em gái thật sự quá yếu, tối qua anh lại uống thêm vài ly, giày vò cô không nhẹ.
Lúc bắt đầu còn xem như dịu dàng, đợi đến khi Trang Tề run rẩy mấy lần trong lòng anh, khóc lóc mà ra mấy lần, sự kiên nhẫn của Đường Nạp Ngôn cuối cùng cũng cạn kiệt, đến đoạn sau, lần nào anh cũng thúc vừa sâu vừa mạnh, cô nông đến mức như một cái ao nhìn một cái là thấy đá, gần như mỗi một cái đều có thể chạm đến đỉnh.
Toàn thân cô ướt át mềm nhũn không nói nên lời..
Đường Nạp Ngôn ôm cô, như ôm cả một hồ ánh trăng vào lòng, mà anh suýt nữa thì chết chìm trong ánh trăng ấm áp đó, ngay cả hít thở cũng như đang cầu cứu.
Thì ra l*m t*nh với người mình yêu lại thoải mái đến thế.
Trước khi phòng tuyến của Đường Nạp Ngôn sụp đổ toàn diện, trong đầu tự động nảy ra một câu như vậy.
Trang Tề nhìn anh trai cô, cô nói: “Hơi khó chịu, cánh tay mỏi quá đi.”
“Là lỗi của anh, hôm qua không nên vặn vẹo em thành như vậy.” Đường Nạp Ngôn xin lỗi cô.
Cô bĩu môi, dùng ánh mắt lên án sự không kiêng nể gì của anh.
Đường Nạp Ngôn thậm chí còn gập người cô lại, sau đó không ngừng th*c m*nh vào từ bên hông, trong tình huống đó, Trang Tề căn bản không thể nào nhịn được, cô nước mắt lưng tròng mà xin tha.
Trang Tề tức giận nói: “Tháng này anh không được phép hôn em.”
Đường Nạp Ngôn sờ mặt cô “Có thể thương lượng một chút không, thế này thì hơi lâu.”
“Không thể.” Trang Tề vén chăn lên, chuẩn bị xuống giường.
Đường Nạp Ngôn bế cô lên “Một tháng không được hôn thì thôi, bế em đi rửa mặt thì được chứ?”
Đợi đến khi dựa vào lòng anh, Trang Tề lại không nhịn được hôn lên má anh một cái “Được.”
Đường Nạp Ngôn cố làm ra vẻ thất vọng nói: “Ồ, thì ra là lệnh cấm một chiều, em thì có thể động miệng, chỉ có anh là bị hạn chế.”
“Ừm, sau này em cứ ngang ngược như thế đấy, không đượcsao?” Trang Tề nói.
Anh gật đầu “Được, em nói thế nào thì là thế ấy.”
Sau ngày hôm đó, Trang Tề bận rộn chuyện ở câu lạc bộ, thật sự ở lại trường rất lâu.
Đường Nạp Ngôn mỗi ngày đều gọi điện cho cô, nhắc cô ăn cơm, đi ngủ đúng giờ, đừng để mình bị mệt.
Trang Tề đều vâng dạ “Lúc nào cũng nói mấy lời này, phiền quá đi.”
“Bây giờ đã chê anh phiền rồi à?” Đường Nạp Ngôn ngồi trong văn phòng, nhả ra một hơi thuốc nói: “Vẫn còn lúc anh lải nhải hơn nữa đấy.”
Trang Tề cố tình kích động anh “Nếu còn dài dòng lôi thôi như vậy nữa, em đành phải đổi bạn trai khác thôi.”
Đường Nạp Ngôn lập tức ngồi thẳng dậy, anh dập tắt điếu thuốc “Em thử xem?”
“Thôi, không nói chuyện với anh nữa, bạn học gọi em rồi.”
“Khoan đã, còn chưa nói khi nào về nhà, anh đến đón em.”
“Cái này, lúc nào em muốn về thì tự nhiên sẽ về thôi.”
Đường Nạp Ngôn bị cúp điện thoại, thấy khó chịu mà ngẩn người một lúc.
Có lẽ là câu nói đổi bạn trai kia đã dọa đến anh, tối hôm đó anh liền gặp ác mộng.
Trong mơ Trang Tề bị một người đàn ông cao lớn đè lên tường hôn, chân bị nhấc lên, quấn lên người hắn ta, trông cuồng nhiệt giống như lúc họ hôn nhau, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn.
Đường Nạp Ngôn sắc mặt tái mét đi qua, anh một cước đạp kẻ đó ngã xuống đất, đổi lại lại là sự ngăn cản của Trang Tề.
Em gái vậy mà lại bênh người khác.
Dù chỉ là mơ, anh cũng cảm thấy một cơn đau lòng khó nói.
Đêm hôm đó anh mất ngủ, trằn trọc suốt cả đêm không tài nào chợp mắt được.
Hôm sau tan làm, Đường Nạp Ngôn liền lái xe đến trường thăm cô.
Anh không gọi điện trước, đi đến ký túc xá của cô, bạn cùng phòng nói cô đang đánh tennis, ở sân bóng phía sau.
Đường Nạp Ngôn lại đi một mạch qua tìm cô.
Trên khoảng đất trống nhập nhoạng tối lúc hoàng hôn, có mấy sinh viên đại học đang luyện tập giao bóng, Trang Tề và một nam sinh đang đánh đối kháng.
Anh đứng bên cạnh xem một lúc, không lên tiếng gọi cô.
Một ván kết thúc, Trang Tề đặt vợt xuống, đi đến khu nghỉ ngơi lấy nước uống, sức cô yếu không vặn nắp ra được, nam sinh bên cạnh thuận tay cầm lấy, mở ra rồi đưa cho cô: “Cầm lấy này.”
Trên chóp mũi Trang Tề rịn mồ hôi, dáng vẻ cô gái nhỏ hoạt bát khỏe khoắn, nói một câu cảm ơn.
Nam sinh kia cười, đưa tay quẹt nhẹ lên mũi cô: “Đừng khách sáo.”
Trang Tề sững sờ, rất bài xích hành động quá phận này của cậu ta, nhưng nể tình bạn học, chỉ dùng âm lượng hai người họ mới nghe được nói: “Sau này đừng như vậy.”
Nam sinh tiu nghỉu thu tay về, trên mặt vẫn cười “Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa.”
Nhưng Đường Nạp Ngôn không nghe thấy.
Anh ghen tuông lồng lộn, đã không còn bao nhiêu sức phán đoán, ngược lại cho rằng bọn họ đang thì thầm to nhỏ.
Vậy thì, rốt cuộc em gái có ý gì đây?
Vừa nói yêu anh, làm hết mọi chuyện thân mật với anh, lại vừa đùa giỡn với cậu trai trẻ.
Lẽ nào sự yêu thích mà cô biểu lộ ra, tất cả đều là vì biết ơn anh, hoặc là nói sợ hãi sự uy nghiêm của anh sao? Còn dự tính thực sự trong lòng là dỗ dành người anh trai lớn tuổi nhưng dễ lừa, lại si mê cô vô tận này, đợi đến khi đủ lông đủ cánh thì sẽ cao chạy xa bay, sẽ là như vậy sao?
Đường Nạp Ngôn mang trong lòng đủ loại nghi ngờ, bước chân lảo đảo lui ra khỏi sân bóng.
Anh ngồi lại vào xe, tay kẹp điếu thuốc gác lên cửa sổ xe, thỉnh thoảng nhíu mày rít một hơi.
Đường Nạp Ngôn thậm chí còn nghĩ đến một khả năng khác.
Trang Tề thực tâm chê anh già, biết đâu sau lưng còn mắng anh ảo tưởng hão huyền, rằng người như anh mà cũng muốn ở bên cô mãi mãi.
Anh chỉ nghĩ thôi mà đã run người, lông tơ sau lưng đều dựng cả lên.
Không đâu, Đường Nạp Ngôn hít sâu một hơi thuốc, em gái của anh sẽ không như vậy.
Cô nhiều nhất… nhiều nhất là không thích anh.
Trước khi Trang Tề về ký túc xá, Đường Nạp Ngôn đã lái xe đi rồi.
Cô về phòng tắm rửa, vẫn là Lâm Tây Nguyệt nói với cô “Anh trai cậu đến tìm cậu đấy, không gặp à? Tôi còn tưởng cậu sẽ về nhà thẳng luôn chứ.”
Trang Tề nghi hoặc ngước mắt “Đâu có, tôi vừa đánh bóng xong về, căn bản không thấy anh ấy.”
“Hả?” Lâm Tây Nguyệt cũng kỳ lạ “Tôi bảo anh ấy cậu ở sân bóng, anh ấy đi thẳng qua đó luôn mà.”
Trang Tề ngồi xuống ngẫm nghĩ, vẫn quyết định gọi điện cho anh.
Đường Nạp Ngôn đã về phố Bắc, ngồi trong phòng khách bị hoàng hôn nhấn chìm, cổ họng anh hơi khàn “Alô?”
“Anh, anh đến trường tìm em à?” Trang Tề nói.
Anh nói: “Ừm, thấy em đang đánh bóng, nên anh không qua nữa, có việc nên về nhà trước rồi.”
Trang Tề nhẩm tính thời gian, thầm nghĩ, toi rồi, chắc chắn là bị anh thấy rồi.
Cô muốn giải thích, nhưng trước mặt Lâm Tây Nguyệt, Trang Tề không tiện nói ra lời. Cô hỏi anh “Anh đang ở đâu? Em đến tìm anh được không?”
“Được, ở phố Bắc, em qua đi.”
“Nhanh thôi.”
Đường Nạp Ngôn vẫn ôn hòa dặn dò cô: “Không cần vội, đi đường chậm một chút.”
Trang Tề cúp điện thoại liền đi.
Lúc cô đến, trong nhà không bật một ngọn đèn nào, chỉ có thể mượn ánh trăng ngoài cửa sổ sát đất, phân biệt ra một bóng dáng mơ hồ, là Đường Nạp Ngôn đang ngồi ở đó.
Cô cũng không bật đèn, mà rón rén đi qua, ngồi xổm xuống bên cạnh anh.
Trang Tề xoa xoa mu bàn tay anh “Anh đến tìm em, sao không gọi em?”
Đường Nạp Ngôn nhìn cô “Không phải anh đã nói thấy em đang bận sao? Sao tiện gọi chứ?”
“Em thì có gì bận đâu?” Trang Tề vội vàng nói “Chẳng qua là luyện bóng với bạn học thôi, học kỳ này em chọn môn tennis, mỗi lần lên lớp, đều bị thầy nói giao bóng không chuẩn.”
Đường Nạp Ngôn vẫn dùng giọng điệu rất lạnh lùng “Vậy sao không đến tìm anh, lẽ nào chỉ có mấy cậu trai trẻ mới biết đánh bóng?”
Trang Tề lại cảm thấy dáng vẻ này của anh rất đáng yêu.
Cô cười một tiếng, “Không phải anh đang làm việc sao? Em nào dám làm lỡ thời gian của anh? Vừa hay cậu ấy học cùng lớp với em, em liền tiện thể rủ cậu ấy.”
“Cậu ta là ai?” Đường Nạp Ngôn đột nhiên dùng sức nắm chặt cổ tay cô.
Trang Tề giải thích: “Một người bạn học không quan trọng chút nào, không bằng anh được.”
Đường Nạp Ngôn kéo cô dậy, để cô ngồi lên đùi mình “Vậy mà cậu ta còn dám động vào mũi em, em cũng không đẩy cậu ta ra.”
Anh đúng là đã thấy hết rồi.
Giận rồi cũng không hỏi cô, chỉ biết tự mình ngồi ở nhà một mình tự tiêu hóa cơn giận.
Trang Tề ôm cổ anh “Em có mắng cậu ta mà, anh không thấy sao? Em bảo cậu ta đừng như vậy nữa.”
“Đàn ông đều là lũ đê tiện, cảnh cáo như vậy thì có tác dụng gì?” Đường Nạp Ngôn hừ một tiếng.
Đặc biệt là giọng Trang Tề còn trong trẻo dễ nghe như vậy, kẻ thèm muốn cô biết đâu còn coi lời trách mắng là phần thưởng, đứng bên cạnh cô cũng chỉ để hít thêm vài hơi hương thơm.
Trang Tề nói: “Vậy lần sau em sẽ mắng cậu ta thật nặng, được không?”
Đường Nạp Ngôn vẫn không hài lòng “Còn có lần sau sao?”
“Không có, đảm bảo đây là lần cuối cùng.”
Trang Tề thấy sắc mặt anh thả lỏng, cô ghé sát vào hôn cằm anh “Anh, lâu rồi không gặp anh, em nhớ anh quá.”
Đường Nạp Ngôn nhẫn nhịn hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nhếch khóe môi “Thật à? Em chứng minh thế nào đây?”
“Em chứng minh như thế này.” Trang Tề nói xong, liền đưa nụ hôn ướt át đến bên môi anh, mềm mại ngậm lấy lưỡi anh.
Đường Nạp Ngôn nhắm mắt một lát, rồi ấn lấy sau gáy cô, trả lại cô một nụ hôn sâu vừa mạnh vừa gấp gáp, hôn đến mức cô không thở nổi.
Họ quấn quýt trên sô pha, Trang Tề gục trên người anh, hai tay cùng lúc c** đ* anh, cô lùi xuống dưới, l**m m*t đỉnh đầu tròn nhẵn kia đến vừa nóng vừa trướng, khiến hô hấp của Đường Nạp Ngôn không kiểm soát được mà dồn dập, cả người anh ngửa ra sô pha, không thể động đậy, toàn bộ cảm giác đều tập trung giữa môi lưỡi cô, Trang Tề hoàn toàn nắm giữ được điểm chí mạng của anh.
Đường Nạp Ngôn kéo cô lên, không cho nói lời nào mà hôn cô, cứ theo tư thế này mà tiến sâu vào bên trong “Nói em yêu anh.”
Trang Tề quấn quýt đầu lưỡi anh “Em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm.”
Đường Nạp Ngôn ra sức chuyển động, tiếp tục xác nhận với cô: “Không phải vì anh là anh trai em, cũng không phải vì anh nuôi lớn em.”
Trang Tề nhiệt tình đáp lại anh “Không phải vì anh là anh trai, cũng không phải vì anh nuôi lớn em, em chính là yêu anh, chính là yêu con người Đường Nạp Ngôn này, rất yêu rất yêu.”
“Ngoan lắm, Tiểu Tề thật ngoan.” Cùng lúc Đường Nạp Ngôn nói ra câu này, anh cũng bị cô siết chặt mà b*n r*, gục trên người cô thở hổn hển.
Trang Tề hôn lên má anh, “Anh, em không muốn ở trong đại viện nữa. Đợi bác trai về, anh nói với bác đi.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Được, anh sẽ giải quyết ổn thỏa.”
“Chúng ta sẽ kết hôn chứ?”
“Chắc chắn là như vậy.”
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
