Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 85: Vân Dã
Đêm đã khuya, trong phòng chỉ có những cái bóng đen kịt.
Trang Tề nằm trên giường của mình, tay chân không biết nên đặt ở đâu.
Một cánh tay từ bên cạnh vươn qua, siết mạnh eo cô kéo cô vào lòng “Căng thẳng vậy à?”
“Anh, tối nay anh ngủ ở đây ạ?” Cô thận trọng hỏi.
Bên trong tấm chăn mỏng, hai cơ thể dán sát vào nhau.
Đường Nạp Ngôn xoa xoa gáy cô, hơi thở của hai người quyện vào nhau “Em cho phép anh ở lại bên cạnh em à?”
Trang Tề suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
Đường Nạp Ngôn của hiện tại khiến người ta không thể nhìn thấu.
Sự lạnh lùng trên người anh dường như đã bị rút đi, chỉ còn lại vẻ gợi cảm tựa như gió thoảng mây bay, trong bóng tối, mọi đường nét trên cơ thể anh đều sắc sảo đẹp đẽ.
Trang Tề lưu luyến xen lẫn bối rối ôm lấy anh, học theo dáng vẻ của anh, dè dặt vươn đầu lưỡi l**m môi anh, nhưng giây tiếp theo đã bị Đường Nạp Ngôn cuốn lấy, dây dưa triền miên với anh rất lâu, hôn đến mức cuống lưỡi cô cũng tê dại.
Đường Nạp Ngôn tựa trên vai cô th* d*c “Đợi em ngủ rồi anh sẽ đi, được không?”
“Nhưng mà, anh cứ như vậy, em ngủ thế nào được ạ?” Trang Tề nói.
Đường Nạp Ngôn hôn lên má cô “Đây là lần cuối cùng của hôm nay, anh hứa.”
Trang Tề “vâng” một tiếng.
Cô còn muốn hỏi, vậy ngày mai có còn không?
Cô tựa vào lòng Đường Nạp Ngôn ngủ thiếp đi.
Hôm sau tỉnh dậy, trong phòng ngủ chỉ có một mình cô.
Trang Tề vệ sinh cá nhân xong xuống lầu, trong phòng ăn cũng không thấy bóng dáng anh đâu.
Cô vừa buộc tóc vừa ngồi xuống “Dì Dung, anh cháu đâu ạ?”
Dì Dung bưng bữa sáng lên “Cậu ấy nghe một cuộc điện thoại, sáng sớm đã đi rồi, nói là đến tập đoàn tăng ca.”
Trang Tề lẳng lặng cầm đũa lên “Ồ, chủ nhật cũng tăng ca ạ.”
Dì Dung nói: “Cái này thì dì không biết, lão Đại sao lại nói với dì mấy chuyện này, hay là cháu gọi điện hỏi thử xem.”
“Cháu không hỏi đâu, anh ấy chắc chắn là đang bận ạ.”
Trang Tề vừa ăn cháo vừa nghĩ ngợi mông lung.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời âm u, giống như sắp có mưa to.
Cả một ngày chẳng có việc gì làm, sau khi thu dọn vali mang đến trường một lúc, Trang Tề đi sang thư phòng của anh trai.
Cô muốn tìm hai cuốn sách để đọc, nhưng sách ở đây nhiều quá, tủ sách cao sát trần, có mấy cuốn cô không với tới được.
Trang Tề nhón chân mò mẫm một hồi, vẫn không thể lấy nó xuống, cô hết cách, đành phải bê chiếc ghế bành bên cạnh bàn sách đến, cởi giày rồi trèo lên, mới lấy được hai quyển sách đó.
Cô đứng trên ghế, vừa lật được hai trang, cửa phòng sách liền bị đẩy ra, Đường Nạp Ngôn liếc mắt liền thấy cô, anh đặt tài liệu trong tay xuống, “Em đang làm gì thế?”
Trang Tề gập sách lại, lập tức định tự mình nhảy xuống.
“Đừng động đậy, cẩn thận ngã.” Đường Nạp Ngôn đã đi đến bên cạnh cô, vươn tay lên bế cô vào lòng.
Anh bế cô ngồi xuống chiếc ghế kia.
Trang Tề đỏ mặt tim đập thình thịch nhìn anh “Em… chỉ là muốn lấy hai quyển sách này.”
Đường Nạp Ngôn vén tóc cô “Giá sách này cao quá, lần sau đừng tự mình lấy nữa.”
“Em biết rồi.” Trang Tề ôm hai quyển sách nói.
Bìa sách cứng cấn vào bụng dưới của anh, Đường Nạp Ngôn thấy vướng víu, liền rút sách từ tay cô ra. Anh đặt sách lên bàn, cúi đầu ngửi nhẹ lên má cô “Thơm quá, mùi gì đây?”
Trang Tề không còn sách để ôm, chỉ có thể nắm chặt vạt áo anh “Làm gì có mùi gì đâu, em không ngửi thấy.”
“Em không ngửi thấy sao?” Sống mũi Đường Nạp Ngôn khẽ cọ vào cô, “Anh đã ngửi thấy từ rất lâu rồi, ngửi đến mức anh không thể chịu nổi, đành phải tránh xa em một chút.”
Cô chưa bao giờ biết còn có chuyện này.
Trang Tề mấp máy môi, cô vừa định hỏi thêm gì đó, đã bị anh ngậm lấy.
Họ đã hôn nhau rất lâu trên chiếc ghế bành này.
Lúc kết thúc, Trang Tề thở hổn hển, hai cánh môi đỏ mọng sưng lên, quần áo trên người cũng xộc xệch.
Đường Nạp Ngôn vẫn đang tự mình điều hòa hơi thở.
Anh tựa trán mình vào trán cô nói: “Tháng dai năm sau sinh nhật em, chúng ta ra ngoài tổ chức được không?”
Ngực Trang Tề phập phồng một hồi “Chỉ hai chúng ta ạ?”
“Đúng, chỉ có anh và em, những người khác đều không đưa đi, được không?”
“Vâng.”
Đường Nạp Ngôn xoa cổ tay cô “Không hỏi anh là đi đâu à?”
Trang Tề lắc đầu: “Đi đâu cũng được, không sao cả.”
Đường Nạp Ngôn cười “Tiểu Tề nhà ta sao lại ngoan ngoãn thế?”
“Em không biết, chắc là do anh trai dạy dỗ tốt.” Trang Tề nói.
Vì câu nói này, trái tim Đường Nạp Ngôn mềm nhũn.
Anh lại ôm cô chặt hơn một chút “Bé ngoan, cho anh hôn thêm một lần nữa được không?”
Cũng không đợi cô trả lời, Đường Nạp Ngôn lại hôn lên.
Nhưng mức độ này còn lâu mới đủ để giải cơn khát của anh, thế nên đành phải lấy số lượng để bù đắp.
Sau khi khai giảng, Trang Tề không thể thường xuyên về nhà nữa.
Cuộc sống sinh viên năm nhất cũng coi như nhẹ nhàng, ngoại trừ kỳquân sự khiến người ta muốn tróc cả da. Sau khi kết thúc, Trang Tề bước lên cân, sụt mất đúng năm cân (khoảng 2.5kg).
Bạn cùng phòng Lâm Tây Nguyệt là một cô gái dịu dàng xinh đẹp.
Chiều tối hôm đó, thấy Trang Tề đứng trước gương thử quần áo, cô ấy nói: “Sắp về nhà rồi còn chưng diện à?”
Trang Tề không tiện nói là vì Đường Nạp Ngôn đến đón cô.
Cô vừa chải tóc, vừa ấp úng nói: “Về nhà cũng phải chú ý vẻ ngoài chứ.”
Tây Nguyệt cong mắt nhìn cô “Cậu có hơi chú ý quá rồi đó, giống như đang yêu vậy.”
“Làm gì có.” Trang Tề thầm nghĩ, cô còn chưa nói cho anh trai biết tâm ý của mình, sao có thể coi là yêu đương được.
Tình trạng bây giờ chỉ có thể coi là không rõ ràng. Nhưng cô không dám nói ra, không biết nói ra Đường Nạp Ngôn sẽ có phản ứng gì, có khi nào lại không thích cô nữa không.
Đường Nạp Ngôn lái xe đến dưới lầu ký túc xá.
Trước khi đợi em gái xuống, anh gọi một cuộc điện thoại cho Trịnh Vân Châu.
Bên kia ngáp dài nghe máy “Có chỉ thị gì?”
Đường Nạp Ngôn liếc nhìn đồng hồ “Chỗ cậu chắc cũng sắp giữa trưa rồi, chênh lệch múi giờ có bảy tiếng thôi mà.”
Trịnh Vân Châu bưng cốc lên húp rột một cái “Hôm qua tôi thức trắng đêm sửa luận văn, giờ mới dậy đi gặp giáo viên hướng dẫn đây.”
“Uống cái gì mà kêu to thế?” Đường Nạp Ngôn tâm trạng vui vẻ hỏi.
Anh ta hừ một tiếng “Cà phê còn đắng hơn cả số mạng của tôi.”
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Cái số mạng này của cậu đúng là không ra sao thật, làm trâu làm ngựa cho tập đoàn không nói, còn phải tự mình học lên tiến sĩ.”
“Hóa ra cậu đặc biệt gọi điện thoại tới, chỉ để xát muối lên vết thương của tôi à?” Trịnh Vân Châu tức giận nói.
Đường Nạp Ngôn nói: “Không có gì khác, chỉ nói với cậu một tiếng, tôi đang đón Tiểu Tề đi ăn cơm, ở dưới lầu ký túc xá của cô ấy.”
Trịnh Vân Châu càng tức hơn “Nếu còn muốn làm anh em, tôi đề nghị cậu lần sau đổi người khác mà khoe khoang, lão Thẩm có lẽ sẽ muốn nghe cậu nói đấy.”
Anh ta cúp điện thoại, ném mạnh cái cốc trong tay.
Mẹ kiếp, vốn dĩ đi gặp giáo viên hướng dẫn đã đủ phiền rồi.
Đường Nạp Ngôn cất điện thoại, dựa vào bên xe đợi ba bốn phút, Trang Tề liền xuống.
Sau khi lên đại học, phong cách ăn mặc của cô dường như thay đổi không ít.
Những chiếc váy yếm đều đã cất đi, thường ngày cô có xu hướng mặc váy dài chất liệu lụa tơ tằm, vải vóc mềm mại ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, lúc đi lại như cành liễu khẽ đung đưa.
Đường Nạp Ngôn nhìn cô chằm chằm rất lâu, ngay cả khi cô đã đến trước mặt cũng không nhận ra.
Trong ánh tà dương còn sót lại, Trang Tề ngẩng mặt hỏi: “Anh, anh sao thế?”
Đường Nạp Ngôn hoàn hồn, anh nhếch khóe môi, thuận thế nâng mặt cô lên hôn xuống, dọa Trang Tề phải vỗ anh liên tục, khó khăn lắm mới dừng lại, cô dùng mu bàn tay chùi qua loa cái miệng bị hôn đến lem son, “Đây là ở trường học.”
“Thế thì sao nào?” Đường Nạp Ngôn cũng vươn đầu ngón tay miết nhẹ lên môi cô “Anh không xứng để em công khai với người khác à?”
Trang Tề tức đến bật cười “Anh quá là xứng luôn ấy chứ.”
Đường Nạp Ngôn đưa cô đến một nhà hàng Michelin ở ngoại ô Bắc Kinh.
Khách sạn này cũng mới mở, tên là “Vân Dã”, bao gồm ba mươi sáu phòng nghỉ, chiếm diện tích gần ba mươi nghìn mét vuông, ẩn mình dưới chân núi trống trải.
Càng lái xe về phía ngoại ô, Trang Tề càng cảm thấy nơi này có vài phần quen thuộc.
Cô ngồi trên xe hỏi: “Anh Vân Châu trước khi ra nước ngoài, hình như đã lấy một mảnh đất ở đây, sau đó làm gì ạ?”
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Chính là mở khách sạn này, cậu ta đã gạt đi ý kiến của mọi người trong hội đồng quản trị, lại còn ngồi ở Thụy Sĩ chỉ đạo xây dựng, thiết kế sân vườn là mời người đoạt giải Pritzker*, anh đưa em đi tham quan một chút.”
Giải Pritzker*: Giải thưởng kiến trúc danh giá
Lúc họ đến nơi là gần bảy giờ tối.
Giá phòng cao ngất ngưởng gần năm con số, nhưng lúc lễ tân nghe điện thoại, vẫn không hề thấy phiền mà lặp đi lặp lại “Xin lỗi, tối nay đã hết phòng rồi ạ, chỗ ngồi ở nhà hàng cũng đã đặt hết, thực sự rất xin lỗi.”
Nghe xong, Trang Tề tặc lưỡi với anh trai “Nhà họ đúng là xứng đáng kiếm được tiền thật.”
Đường Nạp Ngôn dắt cô đi vào trong “Ăn cơm thôi.”
Cách trang trí ở đây thiên về phong cách Trung Hoa hiện đại, không gian yên tĩnh thanh tao, kiến trúc sân vườn mang đậm nét phong thái thời Nam Tống, các món ăn cũng là sự kết hợp giữa Trung Quốc và phuong Tây.
Bếp trưởng bận rộn nhưng vẫn tranh thủ thời gian đến giới thiệu món ăn cho họ, Trang Tề chọn mấy món nghe có vẻ thú vị, món tráng miệng gọi chè trôi nước tổ yến hạt khiếm thực hoa quế, rượu là do Đường Nạp Ngôn chọn.
Cơn gió núi se lạnh thổi lướt qua mặt, Trang Tề chống cằm nhìn những tán lá xanh biếc gợn sóng như bọt biển, còn Đường Nạp Ngôn thì đang nhìn cô.
Anh uống một ngụm rượu như để lấy can đảm, kiên nhẫn hỏi ý kiến em gái “Lần trước các em đi cắm trại, anh đột ngột đón em về, hại em không được ngắm bình minh, sáng mai bù lại cho em, được không?”
Trang Tề “vâng” một tiếng “Chúng ta sẽ ở lại đây ạ?”
Ngón tay Đường Nạp Ngôn gõ gõ lên bàn “Em sợ ở cùng anh trai à?”
“Không sợ.” Trang Tề lắc đầu “Nhưng em không mang theo đồ dùng.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Không sao, ở đây đều có, quần áo thay giặt của em anh lấy rồi, ở trong xe.”
Trang Tề cúi đầu nghịch khăn ăn, nhỏ giọng nói: “Vậy là anh đã chuẩn bị sẵn rồi, sao còn hỏi em muốn hay không? Nếu em nói không muốn xem thì sao.”
Đường Nạp Ngôn ngả người ra sau “Vậy cũng không về được nữa, anh uống rượu rồi không thể lái xe.”
Cô chống đầu nói: “Anh, anh thay đổi rồi, anh không giống như trước đây nữa.”
“Ừm, trước đây anh như thế nào?” Đường Nạp Ngôn chăm chú nhìn cô.
Trang Tề suy nghĩ một chút, cô nói: “Trước đây, anh đối xử với mọi người rất ôn hòa, nhưng đối với em lại rất nghiêm khắc, một là một hai là hai, không nói nhiều lời với em như vậy, là một người anh trai vô cùng cứng nhắc, chưa bao giờ giống như bây giờ…”
Cô dừng lại một chút, không nói tiếp nữa, liếc mắt nhìn anh, sợ anh tức giận.
Nhưng Đường Nạp Ngôn không hề tỏ ra tức giận, hai tay anh đan vào nhau bổ sung: “Giống như bây giờ, không biết xấu hổ, đúng không?”
Trang Tề nói: “Cũng… cũng không hẳn ạ.”
“Sau này anh sẽ như vậy đấy, em từ từ làm quen đi.” Đường Nạp Ngôn nắm lấy tay cô, ánh mắt anh thâm trầm và tối sẫm, mang theo nét cố chấp điên cuồng nào đó “Tuy rằng bao năm qua anh không nhận ra, nhưng anh chắc chắn là anh rất yêu em, anh trai là người quan tâm đến em nhất trên đời này. Chúng ta đã nắm tay, đã hôn nhau, còn nằm chung một giường rồi, em không thể ở bên người khác, hiểu không?”
Tim Trang Tề đập thình thịch.
Cô chẳng nghe lọt tai lời nào, chỉ cảm thấy ánh mắt anh thâm sâu tựa dòng kênh ngầm tối tăm, như muốn hút trọn cả con người cô vào trong đó.
Cô dùng sức gật đầu “Em biết rồi.”
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
