Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 82: Nhịn thêm một chút
Trang Tề cuối cùng cũng ngủ say trong hơi ấm của anh.
Trong căn phòng yên tĩnh vang vọng hơi thở của cô, dưới bóng rèm voan lay động, Đường Nạp Ngôn gạt mấy lọn tóc của cô ra, nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái.
Anh đặt em gái nằm ngay ngắn, đắp lại góc chăn cho cô, rồi rón rén bước xuống giường.
Đường Nạp Ngôn sờ trán cô, nhiệt độ đã giảm đi không ít, hơi thở cũng đều đặn hơn, trên cổ dính một lớp mồ hôi, có lẽ là đã hạ sốt rồi.
Đường Nạp Ngôn bật điều hòa, không dám để quá thấp, chỉnh ở hai mươi bảy độ, sau đó anh mở cửa, về phòng ngủ của mình để tắm rửa.
Ôm em gái lâu như vậy, anh bị k*ch th*ch đến độ toát mồ hôi ướt hết cả lưng dù rõ ràng là không làm gì cả. Phần lớn thời gian, đều là anh đang vật lộn với d*c v*ng của chính mình.
Anh buộc phải nhẫn nhịn, nhịn xuống việc dùng ngón tay bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng cao đầu, hết lần này đến lần khác lướt nhẹ theo từng đường nét xương quai xanh của cô, và rồi là xúc động muốn lao đến cắn xé cô.
Đường Nạp Ngôn đứng dưới vòi hoa sen, một tay chống lên bức tường sứ lạnh lẽo, nhiệt độ nước vốn đã chỉnh xong, nhưng hôm nay dội lên người lại rất nóng, nóng nảy đến mức anh lại nảy sinh những ý nghĩ điên cuồng.
Không biết mọi chuyện bắt đầu trở nên như thế này từ khi nào?
Anh vẫn nhớ năm đó cô bước vào nhà, cô bé gầy gò nhỏ nhắn, đi bên cạnh thư ký của bà Cung, ngay cả tự tin để ngẩng đầu nhìn người khác cũng không có.
Mà anh vốn dĩ cũng chỉ muốn làm một người anh trai đúng nghĩa. Đợi sau khi nuôi lớn Trang Tề, sẽ để cô tự lựa chọn cuộc đời của mình, sống thế nào anh cũng không can thiệp.
Nhưng bây giờ hoàn toàn không giống nữa rồi, tất cả mọi chuyện của Tiểu Tề, anh không chỉ muốn can dự vào từng chuyện một, mà còn muốn nắm bắt thật rõ ràng tường tận, từ chuyện lớn như miếng ăn thức uống của cô, đến chuyện nhỏ như những thay đổi tâm tư nhỏ nhặt khi cô chau mày, Đường Nạp Ngôn đều muốn nắm bắt.
Đáng sợ hơn là, anh còn muốn cậy vào chút ân tình này, cứ thế giữ cô lại bên cạnh mình, làm anh em hay l*m t*nh nhân, danh phận gì cũng không quan trọng, chỉ cần cô thuộc về một mình anh.
Nếu như em gái không đồng ý thì sao? Đường Nạp Ngôn để nước lạnh dội l*n đ*nh đầu, vừa nghĩ vừa cảm thấy bi ai.
Cơ hàm anh giật nhẹ theo dòng cảm xúc biến động không ngừng.
Nếu thực sự là như vậy, anh đành phải dùng biện pháp mạnh. Dụ dỗ cũng được, uy h**p cũng được, cưỡng ép cũng được, đủ loại thủ đoạn điên cuồng lần lượt hiện lên trong đầu anh, bất luận thế nào cũng phải giữ được cô.
Đường Nạp Ngôn tắm xong đi ra, thay một bộ đồ ngủ.
Anh đứng ở ban công hóng gió, vốn định châm một điếu thuốc, nhưng nghĩ đến lát nữa còn phải chăm sóc em gái, sợ mùi thuốc trên người ám vào cô, lại ném bật lửa sang một bên.
Một mình đứng một lúc, tâm trạng nôn nao bực bội cũng được gió thổi cho nguội đi vài phần. Đường Nạp Ngôn xoay người ra khỏi phòng, xem Trang Tề đã tỉnh chưa.
Nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống, không còn nóng như vừa nãy.
Anh đi đến bên giường, lòng bàn tay áp lên trán cô sờ thử, cũng không bị sốt lại nữa.
Đường Nạp Ngôn yên tâm, anh dời một cái ghế đến ngồi bên giường canh chừng, một tấc cũng không rời.
Không lâu sau, dì Dung đi vào, bà hỏi: “Lão Đại, cháo nấu xong rồi, Tề Tề hết sốt chưa?”
“Hết rồi.” Đường Nạp Ngôn gật đầu “Cháo cứ để đó giữ ấm, dì đi nghỉ ngơi đi ạ.”
Dì Dung xắn tay áo lên “Cháu đã ngồi ở đây rồi, dì sao có thể đi ngủ chứ? Dì đi chuẩn bị nước nóng cho Tề Tề, đợi con bé tỉnh là có thể ngâm mình, người cũng thoải mái hơn một chút.”
“Vâng.”
Bà làm xong đi ra, thấy Trang Tề vẫn đang ngủ, khuyên một câu: “Lão Đại à, cháu cũng đừng để mệt quá, để dì thay cháu trông con bé cho.”
Đường Nạp Ngôn xua tay “Không cần đâu, cháu về phòng cũng không yên tâm, thà ở đây còn hơn.”
“Cũng phải.” Dì Dung đứng bên giường một lát “Con bé từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, lần nào bị bệnh cũng là cháu chăm sóc, cháu làm anh trai cũng đủ lo lắng rồi.”
Anh nói: “Không sao đâu, trời không còn sớm nữa, dì đi ngủ đi.”
“Uhm.”
Đường Nạp Ngôn ở trong phòng em gái đến nửa đêm.
Hơn mười một giờ, Trang Tề mới từ từ mở mắt, cô quay đầu, một bóng lưng trầm mặc đập vào tầm mắt, là Đường Nạp Ngôn đang đứng bên cửa sổ.
Giọng cô khàn khàn gọi một tiếng anh trai.
Đường Nạp Ngôn đặt cuốn sách trong tay xuống, quay đầu nhìn cô, “Tỉnh rồi à?”
Trang Tề dùng tay chống giường, gắng gượng muốn ngồi dậy.
“Đừng động đậy.” Đường Nạp Ngôn bước nhanh qua, đè vai cô lại, “Vừa mới hạ sốt, em nằm thêm lúc nữa đi.”
Cô yếu ớt cười một tiếng “Nhưng em muốn uống nước, không thể cứ nằm mãi được chứ?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Anh đi rót cho em, trước khi anh quay lại, em cứ nằm yên đi.”
Anh bước chân bình tĩnh xuống lầu, rót một ly nước ấm, cũng múc cháo vào bát nhỏ, đặt chung vào khay bưng lên, để ở đầu giường cô.
Đường Nạp Ngôn đỡ Trang Tề dậy “Chậm một chút.”
Trang Tề thầm nghĩ bản thân thật không đứng đắn, đã ốm rồi mà vẫn còn thèm thuồng anh trai mình.
Cô uống nước xong, lại cảm thấy bụng rỗng tuếch.
Đường Nạp Ngôn đút cháo cho cô, từng thìa từng thìa đưa đến bên môi cô “Nóng thì nói anh.”
Trang Tề ăn từng ngụm nhỏ, ánh mắt dừng lại giữa đôi mày sâu thẳm của anh.
Đã lâu rồi cô không được anh quan tâm như vậy, thế là cô liền mơ màng cảm thấy, việc nhổ răng này hình như cũng không lỗ lắm.
Cô thấy anh nửa câu cũng không muốn nói thêm, tưởng rằng anh trai lại vì cô mà tức giận rồi, nên Trang Tề chủ động giải thích: “Anh, em sợ ảnh hưởng đến công việc của anh, em nghĩ em cũng lớn rồi, tự mình có thể…”
“Không sao.” Đường Nạp Ngôn thản nhiên ngắt lời cô, anh nói: “Anh đi cùng cũng chưa chắc đã không phát sốt.”
Trang Tề vui vẻ “ừm” một tiếng, “Đúng đó, nên bị viêm thì vẫn sẽ bị viêm thôi.”
Đường Nạp Ngôn lườm cô một cái “Nhưng lần sau vẫn không được tự mình đi, anh chỉ ra ngoài một chuyến thôi, có gì đâu mà phải ngại?”
Hóa ra vẫn phải bị mắng.
Khóe môi Trang Tề xịu xuống, “Được rồi, em biết rồi.”
Tuy cô đói, nhưng vẫn không có khẩu vị, ăn vài miếng liền xua tay nói: “Không ăn nữa.”
Đường Nạp Ngôn cũng không ép cô như mọi khi.
Anh cất bát đi “Được rồi, vừa nãy ra nhiều mồ hôi, có muốn đi tắm không?”
Trang Tề sờ sờ cánh tay mình, quả nhiên là dính dính.
Cô gật đầu “Vâng, em đi ngay đây.”
Đường Nạp Ngôn liếc nhìn thời gian “Không cần vội như vậy, anh ở đây chờ em, cứ tắm từ từ.”
Cô đi thẳng vào phòng tắm, có lẽ đầu óc cũng sốt đến hồ đồ rồi, lúc tắm xong đứng dậy, mới phát hiện không lấy quần áo thay.
Trang Tề từ trong bồn tắm bước ra, đi dép lê, dùng một chiếc khăn tắm quấn tạm quanh người, cô ghé sát vào cửa, mở một khe hở nhỏ, lí nhí gọi: “Anh… Anh… Anh qua đây một chút.”
“Sao thế?” Đường Nạp Ngôn đi đến bên cửa phòng tắm.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, không biết là do hơi nóng hun lên, hay là vì ngại ngùng.
“… Chắc là được.” Đường Nạp Ngôn căng thẳng đáp.
Đợi anh xoay người đi, Trang Tề lấy đầu đập vào cửa hai cái.
Thật tệ, anh trai có lẽ sẽ coi đây là trò bịp bợm vụng về của cô. Mà cô cũng không biết sự tự lừa dối mình của cô còn có thể duy trì được bao lâu.
Nhưng cô không hề biết, người bị dày vò nhất lại là Đường Nạp Ngôn.
Ngay khoảnh khắc anh kéo hộp đựng đồ bằng gỗ ra, đối mặt với đồ lót của cô gái nhỏ được xếp ngay ngắn, bụng dưới đột nhiên nóng lên.
Lúc dùng ngón tay kẹp lấy một chiếc lên, đầu ngón tay anh cũng run rẩy nhè nhẹ, Đường Nạp Ngôn khẽ nhắm mắt lại.
Anh vội vàng dùng váy ngủ của cô bọc kín nó lại, kìm nén ý muốn ngửi mùi hương trên đó, giữ vẻ mặt lạnh nhạt đi về phía phòng tắm.
Đường Nạp Ngôn nhét qua khe cửa “Cầm lấy.”
“… Cảm ơn.” Trang Tề vội vàng đưa tay nhận lấy, thật mất mặt.
Cô mặc đồ xong đi ra, cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì nói: “Anh, em xong rồi, anh đi nghỉ ngơi đi.”
Đường Nạp Ngôn cũng không có tự tin ở lại thêm nữa, cả căn phòng đều là mùi hương không thể xua tan đó, ai mà biết anh đã nhẫn nhịn thế nào?
Anh gật đầu “Được, em ngủ sớm đi.”
Sau lần phát sốt này, Trang Tề ở nhà nằm hơn một tuần, cho đến khi mặt hoàn toàn hết sưng.
Trước khi khai giảng, Đường Nạp Ngôn nhận được thiệp mời khai trương phòng tranh Tùng Thạch, là người nhà họ Triệu cử tới đưa.
Hôm đó chỉ có Trang Tề ở nhà, cô mở cửa nhận lấy, nói với người đến: “Tôi sẽ đưa cho anh trai tôi, cảm ơn.”
Tùng Thạch là cơ ngơi mà Triệu Thanh Như đã ấp ủ từ rất lâu.
Cô ta học mỹ thuật, vốn dĩ cô ruột của cô ta đã sắp xếp cho cô ta rồi, tốt nghiệp nghiên cứu sinh là vào phòng tuyên truyền làm việc, nhưng Triệu Thanh Như sống chết không chịu, ầm ĩ đòi mở phòng tranh của riêng mình.
Không ngờ lại cô ta thật sự làm được.
Trang Tề mở thiệp mời, liếc qua hai cái liền đặt lên bàn.
Buổi tối Đường Nạp Ngôn trở về, lúc ăn cơm Trang Tề nói: “Anh, chỗ chị Thanh Như khai trương, anh có đi không?”
Anh cúi đầu uống canh “Đi chứ, anh họ của cô ấy không có ở đây, anh phải thay lão Trịnh đi một chuyến, em đi cùng anh nhé.”
Cô sợ cô chỉ cần không để ý một chút, Triệu Thanh Như sẽ động tay động chân với anh trai cô, để không khiến mình ở nhà suy nghĩ lung tung, đi theo là tốt nhất.
Ăn cơm xong, Trang Tề lấy một tập thơ dựa vào sofa xem, trên người quấn một chiếc chăn. Đường Nạp Ngôn ngồi bên cạnh xem tin tức.
Nhưng tâm tư của Trang Tề cũng không đặt ở những bài thơ này, tầm mắt gần như muốn vượt qua mép sách, hướng về phía góc nghiên gương mặt của anh trai cô.
Cuối cùng bản tin cũng chiếu xong, anh uống một ngụm nước, hắng giọng một cái rồi nhìn sang Trang Tề, không biết cô đang xem gì mà nghiêm túc như vậy.
Đường Nạp Ngôn nhích lại gần một chút “Sách gì đây?”
Trang Tề đưa bìa sách cho anh xem, là “Hai mươi bài thơ tình và một bài hát tuyệt vọng” của Neruda.
Cô nói: “Bài em vừa đọc này rất hay, em đọc cho anh nghe.”
Đường Nạp Ngôn thả lỏng dựa về phía sau “Ừm, em đọc đi.”
Trang Tề dừng lại hai giây rồi đọc “Mặt trăng xoay chuyển giấc mơ tựa như bánh răng. Ngôi sao sáng nhất mượn đôi mắt anh để ngắm nhìn em. Khi em yêu anh, hàng thông reo trong gió, muốn dùng những tán lá tựa tơ mềm của chúng để ngân nga tên anh.”
Cô dùng giọng nói dịu dàng nhất để đọc nó, giống như đang biểu lộ một lời tỏ tình vô cùng kín đáo. Nhưng điều này rất mạo hiểm, vì vậy tim Trang Tề đập thình thịch.
Nghe xong, Đường Nạp Ngôn cười một cách vô cùng không tự nhiên, “Dạo này em có vẻ khao khát chuyện yêu đương nhỉ.”
Bây giờ cảm xúc của anh thực sự rất dễ mất kiểm soát. Chỉ là một bài thơ nhỏ, chẳng qua là thêm vào yếu tố tình yêu, anh cũng có thể nghĩ ngợi lung tung.
Trang Tề lúc này thật sự hoảng rồi.
Cô biết ngay mà, anh trai có lẽ đã sớm nhìn ra điều gì đó. Sở dĩ vẫn mãi không vạch trần, là vì đang cố gắng giữ thể diện cho cô, muốn cô tự mình biết khó mà lui, nào ngờ cô còn làm tới.
Tim Trang Tề như vọt lên đến cổ họng “Làm gì có, chỉ là tùy tiện đọc vài bài thơ thôi mà.”
Đường Nạp Ngôn hơi híp mắt, vẫn quyết định răn đe cô một phen “Tiểu Tề, tuy nói em đã lớn, nhưng anh không đồng ý em yêu đương sớm như vậy, tốt nhất vẫn nên tập trung tinh thần vào việc học, nghe rõ chưa?”
“… Em nghe rồi.”
Trang Tề bĩu môi.
Đây có lẽ là lời cảnh cáo cuối cùng của anh rồi.
Cô hất chăn ra, ngay cả sách cũng không cầm, vội vã chạy lên lầu.
Đường Nạp Ngôn nghe tiếng bước chân như chạy trốn của cô, trong lòng cũng có chút hối hận.
Sao mình lại không thể nhịn thêm một chút nữa chứ? Hoặc là nói bằng giọng điệu hòa hoãn hơn một chút cũng tốt mà.
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
