Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 80: Ai chọc cậu giận à?

Đường Nạp Ngôn ở lì trong văn phòng suốt cả buổi chiều.
Anh cầm trong tay chai thuốc đang chờ được đưa đi.
Hai ba tiếng đồng hồ trôi qua, anh vẫn chưa quyết định xong là nên tự mình đi, hay là gọi tài xế đi cho xong. Nhưng sự h*m m**n chiếm hữu trong anh bị khơi dậy giống như một tia lửa không thể dập tắt.
Trong d*c v*ng này pha trộn cả tình thân và tình yêu, nó cuộn trào mãnh liệt, kinh người, thậm chí còn có chút đáng sợ.
Anh hút hết điếu này đến điếu khác, không hiểu tại sao trong tình huống không hề suy nghĩ, ma xui quỷ khiến thế nào lại cầm đi mất lọ thuốc của cô. Điều này không phù hợp với nguyên tắc làm việc luôn suy nghĩ kỹ rồi mới làm của anh.
Trong khoảnh khắc đó, thứ gì đã lấn át đi sự cân nhắc lý trí của anh? Là tình yêu dành cho em gái ư?
Bây giờ xem ra, tình yêu này đã vô cùng nguy hiểm, đến mức tên đã lên dây, thậm chí còn có thể thay anh đưa ra quyết định.
Lúc trời tối hẳn, Đường Nạp Ngôn dập tắt điếu thuốc cuối cùng.
Văn phòng không bật đèn, anh cứ ngồi như vậy trên chiếc ghế xoay màu đen, bóng người to lớn sẫm màu đổ rạp trên mặt đất, giống như một con thú dữ ẩn mình trong đêm tối.

Đường Nạp Ngôn vẫn đứng dậy, anh quyết định tự mình đi.
Trong lòng anh hiểu rất rõ, chuyến này đi rồi, lý trí trong nội tâm có thể sẽ khó chiếm thế thượng phong, sau này đều sẽ bị cảm tính chi phối.
Nhưng anh vẫn đứng dậy từ trong căn phòng tối.
Đúng vậy, anh biết rõ phía trước là vực sâu vạn trượng, nhưng vẫn muốn đi về phía cô như thế.
Trang Tề thấy Đường Nạp Ngôn cứ bế cô mãi không động đậy.
Cô không thể nhìn thấu anh đang nghĩ gì, chỉ biết nhiệt độ cơ thể mình đang tăng lên nhanh chóng, mồ hôi rịn ra trên lưng lại bị gió thổi khô, nhưng anh trai vẫn chưa có ý định rời đi.
Cô mấp máy môi “Anh, vẫn chưa vào ạ?”
“Giờ vào đây.” Đường Nạp Ngôn hoàn hồn, cuối cùng cũng dời tầm mắt khỏi gương mặt cô.
Sau khi vào cửa, Đường Nạp Ngôn đặt cô ngồi lên sofa.
Hôm nay Trang Tề mặc một chiếc quần thường ngày, kiểu dáng rất rộng rãi.
Anh ngồi trên bàn trà, nhìn em gái xắn ống quần lên.
Cũng may, chỉ bị rách da một chút, Trang Tề đã kiểm tra thấy không sao, liền chỉ vào túi của mình “Anh, trong đó có băng keo cá nhân, anh lấy giúp em với.”
Trước khi đến cô đã sợ mình sẽ bị ngã trên núi nên đã chuẩn bị sẵn những thứ này.
Đường Nạp Ngôn mở túi ra, sau khi lấy túi đồ vệ sinh cá nhân ra, anh lấy một hộp thuốc nhỏ, cầm một miếng băng keo cá nhân. Anh xé bao bì bên ngoài, nói với Trang Tề: “Đừng cử động chân, để anh dán cho.”
Trang Tề “a” một tiếng “Vậy… vậy được ạ.”

Anh dán rất cẩn thận, cố gắng hết sức không chạm vào da cô, cũng không ngửi mùi hương trên người cô, cố gắng hết sức để kìm nén.
Dán xong, Trang Tề vội vàng rụt chân về, mặt cô cũng đỏ lên. Cô nhìn quanh một cách vô định “Anh, tối nay chúng ta ở đây ạ?”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Chỉ còn lại một căn biệt thự biệt lập này chưa được đặt thôi.”
Nơi này tuy lớn thật, nhưng hồ suối nước nóng, sân vườn trống trải và phòng khách rộng rãi đã chiếm phần lớn diện tích, giường thì chỉ có một cái.
Xin hỏi buổi tối họ sẽ ngủ thế nào đây?
Không biết anh trai có chú ý đến vấn đề này không, nhưng Trang Tề lại thấy thấp thỏm vì điều đó.
Cô không sợ anh trai mình, Đường Nạp Ngôn là người quân tử nổi tiếng quang phong tế nguyệt, cô chỉ sợ chính mình mà thôi.
Cô lấy quần áo từ trong túi ra nói: “Em đi tắm trước đây.”
“Được.” Đường Nạp Ngôn không quên dặn dò “Cẩn thận một chút.”
“Vâng.”
Đêm đã khuya, trong bụi cỏ ngoài sân thỉnh thoảng lại vang lên tiếng dế kêu, mặt trăng cũng từ từ lên đến đỉnh đầu.
Trang Tề đã ngồi trên sofa đủ lâu, giả vờ nghịch điện thoại rất lâu, cô biết rõ anh trai đang ở trong phòng ngủ, ánh mắt liếc qua thấy anh đã thay áo choàng tắm.
Nhưng cho dù cô chủ động ngủ ở đây thì cũng phải vào trong lấy một cái chăn ra, nếu không sẽ bị cảm lạnh mất.
Trang Tề đứng dậy, vừa đi vào phòng ngủ bên trong, liền nghe Đường Nạp Ngôn nói: “Em ngủ ở đây đi, anh ra ngoài ngủ.”
Anh ấy muốn ngủ sofa sao?
Trang Tề hơi ngại ngùng, anh trai lên núi đưa thuốc cho cô, lại còn phải chịu khổ thế này.
“Không… không sao đâu ạ.” Trang Tề nhìn chiếc giường rộng hai mét, đỏ mặt nói: “Chúng ta có thể ngủ cùng nhau mà, em cũng đâu phải chưa từng ngủ trên giường của anh.”
Vẻ mặt ngượng ngùng của cô rất xinh đẹp, lúc nói những lời này cũng mang vẻ mặt ngây thơ thuần khiết, không pha lẫn chút tạp niệm nào. Điều này càng khiến Đường Nạp Ngôn cảm thấy suy nghĩ của mình thật dơ bẩn.
Nhưng những ý nghĩ bẩn thỉu này lại mọc lên như cỏ dại, căn bản không phải do anh tự khống chế được. Anh chỉ biết rằng mình không thể ngủ lại bên cạnh Trang Tề. Đây là một lằn ranh đỏ tuyệt đối không thể vượt qua, trước khi thái độ của em gái chưa rõ ràng, tốt nhất đừng làm cô sợ.
Đường Nạp Ngôn xoa đầu cô “Đó là chuyện của năm nào rồi, giờ em lớn rồi.”
Nhưng Trang Tề vẫn khăng khăng “Nhưng không phải anh cũng nói, em mãi mãi là trẻ con sao? Giường này lớn như vậy, không chạm vào nhau là được rồi.”
Đường Nạp Ngôn bị cô nói đến khô cả họng.
Bây giờ anh thực sự phát điên rồi, một câu “chạm vào” cũng có thể khiến anh liên tưởng lung tung, vả lại trong đầu đã nảy ra vô số hình ảnh chạm vào cô, mỗi một hình ảnh đều mang màu sắc cực kỳ khêu gợi.
Anh cười một cái, nhìn Trang Tề đầy ẩn ý “Vậy lỡ không cẩn thận chạm vào thì sao?”

Ai ngờ cô lại nói với vẻ không để tâm: “Chạm thì chạm thôi, vừa rồi anh còn bế em mà, có sao đâu ạ?”
Cô thực sự ngây thơ đến mức đáng yêu, cũng hoàn toàn không nhận ra rằng, người anh trai đang đứng trước mặt cô đã không còn là người của ngày hôm qua nữa.
Sự khát khao không ngừng lên men trong lòng anh đã sớm bị bạn trai của cô mở ra một lỗ hổng, chỉ cần xé thêm một chút nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể trút xuống như lũ quét, không thể cản nổi.
“Có sao chứ, so với việc nằm trên cùng một chiếc giường vẫn khác nhau. Em nghỉ ngơi đi, anh ra ngoài ngủ đây.” Đường Nạp Ngôn kẹp một điếu thuốc trong tay, nặng nề nói.
Trang Tề không giữ anh lại được.
Cô nhìn anh đi ra ngoài, tự mình lấy một cái chăn, ngồi lại trên sofa.
Nhưng cô cũng không buồn ngủ, một mình ở trong đó càng chán hơn, Trang Tề lại đi theo ra ngoài.
Đường Nạp Ngôn ngồi dang rộng hai chân, vốn định châm điếu thuốc trên tay, thấy em gái ra ngoài, anh lại bóp nát điếu thuốc trong lòng bàn tay. Anh nhìn Trang Tề ngồi xuống bên cạnh “Sao thế?”
Cô lắc đầu, co chân lên dựa vào đệm “Không ngủ được, em ngồi lát nữa rồi vào.”
“Có tâm sự à?” Đường Nạp Ngôn nhếch một bên khóe môi cười, anh nói: “Có phải buổi tối có việc gì chưa làm không?”
Anh dường như đang dần mất đi sự tự chủ.
Chỉ cần em gái có chút động tĩnh gì, anh lại không khỏi nghi thần nghi quỷ, cảm giác mất kiểm soát này rất tệ.
Trang Tề kéo dài giọng, ừ một tiếng “Em có việc gì chưa làm chứ?”
“Anh làm sao biết được, vậy vì sao em không ngủ được?” Đường Nạp Ngôn hỏi.
Cô không tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa.
Trang Tề sờ cổ nói: “Anh, lớp em có không ít bạn ra nước ngoài học đại học rồi.”
Đường Nạp Ngôn thả lỏng ngả người ra sau, nghiêng đầu nhìn cô “Ồ, em cũng muốn đi à?”
Cô đáp rất nhanh “Không ạ, em không muốn xa nhà, xa anh sớm như vậy.”
Dường như rất hài lòng với sự lưu luyến của cô đối với mình. Đường Nạp Ngôn thốt ra hai chữ “Ngoan quá.”
Tuy hồi nhỏ cũng hay khen cô như vậy, nhưng anh trai đã nhiều năm không nói rồi, đột nhiên nghe thấy cứ thấy có gì đó là lạ.
Ngoài sân trời đã tối đen, Trang Tề đã lâu không ngồi nói chuyện cùng anh trai như thế này, lại còn ngồi gần như vậy, còn là ở bên ngoài riêng với nhau, cộng thêm việc uống không ít rượu, ánh mắt không chút né tránh của cô gần như dán chặt vào mặt anh.
Rất nhiều lời không bao giờ nói ra, lúc này Trang Tề cũng dám nói. Cô cười cười, giọng điệu có chút ai oán “Anh trai cứ coi em như trẻ con, đến bao giờ mới phát hiện ra, em sớm đã là một cô gái nhỏ rồi?”
“Nói gì vậy? Anh đương nhiên biết em là cô gái nhỏ mà.” Đường Nạp Ngôn mỉm cười nói.
Trang Tề chống cằm, mắt mở to, đường nét gương mặt và ngũ quan của cô đều hơi tròn, nhân trung và hạ đình* đều hơi ngắn, là tướng mạo rất trẻ con, lúc nhìn người khác có một vẻ ngây thơ chưa trải sự đờ.

Hạ đình*: Phần mặt từ mũi xuống cằm
Lúc hơi rượu bốc lên, cô cũng bắt đầu nói bừa “Là cô gái nhỏ thì có thể yêu đương rồi, đúng không ạ?”
Nhưng Đường Nạp Ngôn vẫn không thoát khỏi tư duy của bậc phụ huynh.
Anh khẽ nhíu mày “Ồ, em muốn yêu đương rồi à?”
Trang Tề căng thẳng nhìn anh, sau đó trịnh trọng gật đầu “Vâng, em muốn.”
Cô thầm nói trong lòng, em muốn yêu đương với anh trai.
Một cơn tức giận vô cớ bốc l*n đ*nh đầu anh.
Đường Nạp Ngôn đã không quan tâm được nhiều như vậy nữa, anh vứt bỏ cái vẻ nội liễm uyển chuyển kia, đi thẳng vào vấn đề mà tra hỏi: “Là ai? Trong nhóm người cắm trại vừa nãy có cậu ta không?”
Trang Tề á khẩu không nói nên lời.
Không chỉ vì sự hiểu lầm của anh trai đối với cô, mà còn vì giọng điệu hung dữ của anh.
Cô vừa định nói, điện thoại của Đường Nạp Ngôn liền vang lên, là Trịnh Vân Châu gọi tới.
Trang Tề cũng lập tức tỉnh táo lại.
Cô chớp mắt nói: “Anh nghe đi, em đi ngủ trước đây.”
Đường Nạp Ngôn đi ra sân để nghe điện thoại.
Anh “alo” một tiếng “Mấy giờ rồi mà còn gọi cho tôi?”
Trịnh Vân Châu liếc nhìn đồng hồ, với giọng điệu cố tình muốn bị mắng “Chỗ tôi ba rưỡi chiều, đang là giờ làm việc.”
“Muốn nói gì thì nói đi.” Đường Nạp Ngôn mở hộp thuốc, rút một điếu thuốc khác ra châm.
Trịnh Vân Châu lập tức không vội nữa, anh ta nói: “Haiz, lại sao nữa đây, đêm hôm khuya khoắt mà sao lại bốc hỏa thế, ai chọc cậu giận à?”
“Còn không phải là em gái tôi sao.”
“Cũng chỉ có thể là con bé thôi, nói nghe xem, Tề Tề chọc giận cậu thế nào?”
Đường Nạp Ngôn liếc nhìn phòng khách, hạ thấp giọng nói: “Con bé bây giờ nhiều tâm tư lắm, dò xét tôi cả tối, trước thì nói trong lớp có nhiều người đi du học, sau lại bảo tôi đừng coi con bé là trẻ con nữa, cuối cùng hỏi tôi, con bé có thể yêu đương được không.”
Trịnh Vân Châu kéo dài một tiếng “ồ”, “Thế này còn không rõ ràng à, người ta có bạn trai nhỏ sắp ra nước ngoài, muốn đưa con bé đi cùng, lão Đường nhà cậu thông minh như thế, chẳng lẽ ngay cả tầng ý nghĩa này mà cũng không nhận ra à?”
Anh hừ một tiếng “Chính vì nhận ra rồi, nên mới tức đầy bụng đây. Con bé mới bao lớn chứ, đã đi nước ngoài với đứa con trai khác, tôi có thể yên tâm được sao?”
Trịnh Vân Châu nói trúng tim đen “Yên tâm hay không là chuyện thứ yếu, mấu chốt là cậu có nỡ không?”

Anh gỡ điếu thuốc bên miệng xuống, hét lớn: “”Tôi không nỡ!”
Tất cả những lời muốn nói mà không dám nói suốt cả tối của Đường Nạp Ngôn đều được trút ra trong ba chữ này.
Bên kia bị âm lượng của anh dọa cho giật mình, vội đưa điện thoại ra xa nửa mét.
Trịnh Vân Châu nói: “Không nỡ thì cậu mau nói rõ thái độ đi, kêu ca với tôi thì có tác dụng gì?”
Không nghe thấy âm thanh bên kia, anh ta hiểu ra “Ồ, quen làm anh trai tốt, bố tốt rồi, nên không có mặt mũi nào nói mấy lời khốn nạn đó chứ gì, chuyện này không phù hợp với hình tượng của cậu, cũng ngại nói ra miệng đúng không?”
“Vậy cậu nói xem phải làm sao?” Đường Nạp Ngôn phả một vòng khói lên trên “Không nói cũng không được nữa rồi, lỡ con bé đi thật thì sao?”
Trịnh Vân Châu ngả người ra sau ghế “Cậu hỏi tôi à? Tôi với cậu đâu có cùng kiểu. Cậu biết đấy, tôi là kiểu người làm gì cũng làm tới cùng, chỉ cần là thứ tôi để mắt tới, dù là xe hay đồng hồ, tôi đều phải có bằng được, chậm một ngày cũng không xong. Nếu tôi là cậu, mặc kệ con bé có đồng ý hay không, cứ giữ hộ chiếu với chứng minh thư trước đã, thực sự không được thì nhốt ở nhà.”
Đường Nạp Ngôn đương nhiên hiểu tính cách của người bạn thân từ nhỏ này.
Anh rít một hơi thuốc nói: “Thế này cũng hơi quá rồi, vẫn phải tôn trọng con gái người ta một chút.”
Trịnh Vân Châu cười một cái “Tôi tôn trọng chứ, chỉ cần cô ấy thuận theo tôi, nghe lời tôi, tôi tôn trọng một vạn lần, ai mà không muốn tôn trọng người khác chứ? Vậy tôi hỏi cậu, lỡ em gái cậu thực sự thích người khác, cũng thực sự muốn đi, cậu định làm thế nào?”
“Không được, tuyệt đối không được.” Đường Nạp Ngôn không biết mình sẽ thế nào, chỉ không dám tin mà lặp lại “Tốt nhất con bé đừng đưa ra quyết định ngu ngốc như vậy.”
Trịnh Vân Châu nói: “Thế thì đúng rồi, cậu cứ nghe tôi đi Lão Đường, đợi người đi rồi, cậu có hối hận cũng vô ích. Cậu lại chẳng giống tôi, bất kể cô ấy chạy đằng trời, tôi cũng lôi cô ấy về được.”
Đường Nạp Ngôn kịp thời kết thúc chủ đề này, anh nói: “Được rồi, cái bộ dạng điên khùng này của cậu, mẹ cậu cho cậu sang Thụy Sĩ là đúng rồi, vừa nãy tìm tôi có việc gì?”
Trung Âu băng tuyết ngập trời, vừa hay làm giảm bớt sự ngông cuồng của Trịnh thiếu gia nếu không mấy ông cậu không biết sống chết kia của nhà họ Triệu, sớm muộn gì cũng bị diệt sạch trong tay anh ta.
Trịnh Vân Châu “ồ” một tiếng, “Không phải Triệu Thanh Như về rồi sao? Tôi có đấu giá cho cậu một bức tranh, lúc nào rảnh thì đến chỗ con bé lấy đi.”
“Được, cảm ơn.”
“Khách sáo rồi.”
Đường Nạp Ngôn cúp điện thoại, anh đứng một mình trong sân một lúc.
Lúc quay lại, đèn trong phòng ngủ đã tắt.
Trang Tề nằm nghiêng trong chăn, một cánh tay duỗi ra ngoài, để lộ đường nét vai gáy tinh xảo, xem ra đã ngủ say.
Đường Nạp Ngôn ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng nhấc cánh tay cô lên, đặt vào trong chăn.
Động tác vốn dĩ làm rất quen tay, nhưng vì xen lẫn sự tham lam đối với em gái, Đường Nạp Ngôn làm mà thấy nơm nớp lo sợ. Anh giống như một kẻ phạm tội, chỉ sợ người bị hại giây tiếp theo sẽ tỉnh lại, phá hỏng quá trình gây án của mình.
Một chút ánh đèn vàng mờ ảo từ phòng khách hắt vào, Đường Nạp Ngôn trầm tư nhìn cô rất lâu, trong lòng luôn có một giọng nói đang thúc giục anh, thúc giục anh ngửi mùi hương ngọt ngào của cô.
Sự thúc giục này quá đỗi mãnh liệt, giống như ép anh phải lái xe l*n đ*nh núi, cuối cùng cũng ép anh phải cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên má Trang Tề.
Đây là người do chính tay anh nuôi lớn, là cô gái do anh dạy dỗ nên, sao có thể thuộc về người khác được chứ?


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 80: Ai chọc cậu giận à?
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...