Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 78: Một ngày ba lần
Trời dần tối sầm lại, màn đêm nuốt chửng tia nắng chiều cuối cùng nơi đầu cầu, tan biến vào cảnh quan sân vườn xanh biếc tú lệ của Vạn Hòa.
Bữa cơm này ăn cũng gần xong rồi, Trang Tề đứng dậy đi vệ sinh.
Đường Nạp Ngôn đứng ở hành lang đợi cô, trên tay còn xách theo túi xách nhỏ của em gái.
Phùng Ấu Viên từ sảnh khác đi ra, vừa đi vừa gọi điện thoại cho bạn, điện thoại di động áp sát bên tai. Cô ấy không nhìn thấy bóng người cao ráo ở phía bên kia, cứ thế cười nó: “Cậu đừng quan tâm chuyện Trang Tề có đi hay không vội, tôi chỉ hỏi cậu có âm mưu gì? Muốn gán ghép cậu ấy với ai đúng không, hoàn toàn không có cửa đâu! Nói thật cho cậu biết, người ta sớm đã có bạn trai dự bị rồi, chỉ chờ lên đại học là chuyển thành chính thức thôi.”
Bạn trai dự bị? Lên đại học chuyển thành chính thức?
Dưới ánh đèn, thân hình của Đường Nạp Ngôn khẽ run lên, có chút đứng không vững.
Từ trước đến nay, anh đều coi Trang Tề là đứa trẻ chưa lớn, cô ngoan ngoãn như vậy, cho dù thỉnh thoảng không nghe lời, cũng là ở một vài chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh, Đường Nạp Ngôn dạy dỗ vài câu xong, Trang Tề cũng sẽ nhanh chóng sửa đổi, anh chưa bao giờ biết, cô còn có chuyện yêu sớm.
Nhưng quản thế nào đây?
Cô sắp là sinh viên đại học rồi.
Cho dù Trang Tề lá gan lớn một chút, dắt tên nhóc đó đến trước mặt anh, Đường Nạp Ngôn cũng không tiện can thiệp, nhiều nhất là dặn dò một câu —— em không được để ảnh hưởng đến việc học.
Anh nhíu mày cúi đầu nhìn, tấm thảm này có phải trải quá dày không? Cứ như dẫm mãi không tới đáy.
Trang Tề lau khô tay đi ra, tự mình lấy lại túi xách “Anh trai, chúng ta đi thôi.”
Đường Nạp Ngôn nhìn cô một lúc, cuối cùng vẫn không tra hỏi ngay tại đây “Được.”
Trên đường trở về, Trang Tề nghiêng người nhìn anh lái xe, chỉ cảm thấy bàn tay trên vô lăng rất tinh xảo, đường nét khớp xương gọn gàng rõ ràng, giống như tác phẩm nghệ thuật hút mắt nhất trong phòng triển lãm.
Bởi vì có lời muốn hỏi cô, Đường Nạp Ngôn cũng thường xuyên nhìn sang bên này, không khó để bắt gặp ánh mắt của cô.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Trang Tề đầu tiên là đỏ mặt, sau đó phản ứng rất nhanh nói: “Anh trai, năm sau em cũng đi thi bằng lái xe, được không?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Được.”
Nhưng trong đầu anh lại nảy ra một vấn đề mới, học lái xe là vì để tiện hơn khi ra ngoài hẹn hò với bạn trai, không cần đưa tài xế từ nhà đi sao? Nhìn lại sắc mặt của Tiểu Tề, còn kiều diễm hồng nhuận hơn cả lúc ra ngoài, là vì nghĩ đến bạn trai, nên tâm trạng cũng tốt lên ư? Bình thường bọn họ ở bên nhau, Tiểu Tề cũng sẽ nhìn cậu ta như vậy, ánh mắt dán chặt trên mặt cậu ta sao?
Đường Nạp Ngôn nuốt nước bọt.
Anh phải thừa nhận, cậu con trai còn chưa xuất hiện này khiến anh rất khó chịu, như xương mắc ở cổ họng vậy.
So với việc hoàn toàn không biết gì về chuyện này, điều anh quan tâm hơn, là có người đang dần dần thay thế anh, đây mới là điều khiến anh đau lòng nhất. Kết luận đáng sợ này khiến Đường Nạp Ngôn cảm thấy bị đe dọa, giống như một con dao sắc bén đang chĩa vào sau lưng anh.
Trang Tề lại ngồi ngay ngắn lại.
Tay cô nghịch ngợm chiếc cúc cài của váy yếm “Vậy nếu em không biết lái, anh cũng có thể dạy em đúng không?”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Có thể, anh đưa em ra ngoài tập lái, rất dễ học.”
Lời vừa nói ra anh cũng có chút kinh ngạc.
Tại sao lại trả lời nhanh như vậy? Là sợ mình do dự thêm vài giây, Trang Tề sẽ đi tìm người khác sao?
Trang Tề “Vâng” một tiếng, cô không nói gì nữa.
Đường Nạp Ngôn lại nhìn cô một cái, thăm dò hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn học lái xe như vậy? Có nơi nào muốn đến à?”
Trang Tề lắc đầu “Không phải ạ, kỹ năng này dù sao cũng phải học mà, em có nơi nào tốt để đi đâu?”
“Không có là tốt rồi.” Khả năng kiểm soát cảm xúc của Đường Nạp Ngôn rất mạnh, hiện giờ cũng chỉ mỉm cười.
Sau khi về nhà, Trang Tề về phòng tắm rửa trước, thay quần áo ra.
Đường Nạp Ngôn vẫn chưa vào nhà, anh một mình đứng trong sân hút thuốc, bóng cây rộng lớn che khuất thân hình.
Nhìn cô bé con ngày một lớn lên, cảm giác bối rối không biết phải làm sao quanh quẩn trong lòng ngày càng mạnh mẽ, không biết ngày nào đó em gái sẽ rời xa anh.
Nhưng trẻ con và người lớn chia xa chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao? Đừng nói anh chỉ là một người anh trai không chút quan hệ máu mủ, anh cho dù là bố ruột của Tiểu Tề cũng không thể tránh khỏi.
Cô ở bên cạnh anh mười năm, tâm tư anh dành cho cô đã vượt qua mọi hình thức của tình yêu, thậm chí nảy sinh mấy phần tư tâm muốn chiếm hữu.
Mặc dù Đường Nạp Ngôn rất rõ ràng, h*m m**n ích kỷ này nghe qua thật bẩn thỉu, b*nh h**n và tồi tệ.
Không thể được.
Anh không phải là người như vậy, anh được tiếp nhận nền giáo dục chính thống, anh nên phải kiềm chế bản thân và cẩn trọng.
Nửa tiếng sau, Trang Tề lại mặc váy ngủ xuống lầu, mái tóc mềm mượt xõa trên vai. Cô tự rót cho mình một ly sữa, còn chưa uống, từ sâu trong chân răng đã truyền đến một cơn đau nhức, Trang Tề “hít” một tiếng. Không biết tại sao, chiếc răng khôn đã yên ắng một thời gian dài lại bắt đầu đau.
Lần trước ở chỗ nha sĩ Trang Tề đã hơi sợ đau, không dám nhổ, bác sĩ cũng nói có thể theo dõi thêm, nếu không có dấu hiệu viêm nhiễm, cũng có thể không nhổ.
Cô há to miệng, tự mình soi gương, hình như không có vấn đề gì.
Lúc này Đường Nạp Ngôn đi vào.
Anh nhìn thấy bờ vai của em gái lộ ra bên ngoài, trắng như một tờ giấy Tuyên chờ người chấm mực, trong không khí thoang thoảng mùi hương tinh tế.
Đến tận bây giờ anh mới muộn màng nhận ra, trên người em gái quả thực đã nảy sinh mấy phần sức hấp dẫn nữ tính tinh tế, hoàn toàn khác với khi còn là một cô bé con.
Vậy nên sự thay đổi gần đây của Tiểu Tề, và thỉnh thoảng tinh thần hoảng hốt, đều là vì người bạn trai này sao?
Anh đi qua nói: “Tiểu Tề, sao vậy? Không thoải mái ở đâu à?”
Trang Tề há tròn miệng, chỉ vào bên trong nói: “Bên trong hơi đau, em không biết có phải là cái răng khôn đó không, hay là răng khác có vấn đề.”
Lúc nhỏ cô thích ăn đồ ngọt, răng đương nhiên không tốt lắm, trở thành khách quen của phòng khám nha khoa, bác sĩ bên trong đều quen biết cô.
Rõ ràng tự mình đã kiểm tra rồi, nhưng Trang Tề vẫn nói với anh như vậy, dùng giọng nói mềm mại như thế để quyến rũ anh, giống như làm nũng, muốn để anh trai quan tâm cô.
Cô cũng thấy xấu hổ vì hành động cố ý của mình.
Đường Nạp Ngôn đỡ cô nghiêng đi một chút, để cô đối diện với đèn rọi bên cạnh bàn đảo, một tay nâng cằm cô lên, hổ khẩu của tay kia bóp nhẹ má cô, đầu hơi cúi xuống “A ——”
Anh ở quá gần, hơi thở dịu dàng không kiêng dè gì phả về phía cô, một luồng hơi nóng từ lồng ngực ùa lên, lan đến chiếc cổ thon dài của cô, nở ra một nụ hoa màu hồng chuyển sắc.
Trang Tề ngoan ngoãn há tròn miệng lần nữa.
Kiểm tra răng mặt đối mặt thế này làm tim cô đập rất nhanh, dường như thứ mở ra cho anh trai không phải là khoang miệng, mà là nơi nào đó riêng tư hơn, thầm kín hơn.
Đường Nạp Ngôn xem một lượt “Không có vấn đề gì khác, chắc là cái răng khôn chưa nhổ kia, nếu ngày mai còn đau, anh đưa em đi nhổ nó.”
Trang Tề ngậm miệng lại, cô ôm nửa bên mặt nói: “Có đau lắm không?”
Đường Nạp Ngôn rót cho cô một ly nước “Em muốn đau một lần rồi thôi, hay là mặc nó phát triển tiếp, đau nhức liên miên?”
“Vậy… vậy thì đau một lần rồi thôi đi ạ.” Trang Tề nhận lấy uống một ngụm.
Đường Nạp Ngôn sợ cô sợ thật, an ủi nói: “Không đáng sợ vậy đâu, em đã làm điều trị tủy răng nhiều lần như vậy rồi, còn sợ nhổ răng à? Cũng không biết là ai lại thích ăn kẹo như thế nữa.”
Trang Tề đặt ly nước xuống, lấy hết can đảm lườm anh một cái “Đó đều là chuyện lúc nhỏ rồi, anh còn muốn nhắc mấy lần hả?”
Đường Nạp Ngôn dựa vào bên bàn đảo, áo sơ mi lụa đen trên người mở hai cúc, gió đêm từ khe cửa sổ chưa đóng thổi vào, thổi tung cổ áo lỏng lẻo của anh, một vẻ phóng khoáng không gì sánh được.
Anh đột nhiên cười một tiếng “Lúc nhỏ à? Sao anh lại cảm thấy là chuyện vừa diễn ra ngay trước mắt nhỉ.”
Trang Tề không dám nhìn thêm, nhưng lại không quản được mắt mình, không ngừng liếc trộm ngực anh, vừa cúi đầu nói: “Em lớn rồi mà, tháng sau nữa là học đại học rồi, còn trước mắt gì nữa.”
Đường Nạp Ngôn bị vệt đỏ ửng trên mặt cô hấp dẫn.
Em gái đỏ mặt trông rất đáng yêu, có vẻ e ấp kiều diễm như nụ hoa chớm nở.
Bạn trai kia của cô cũng bị dáng vẻ này của cô mê hoặc sao?
Ý thức được mình nhìn cô quá lâu, Đường Nạp Ngôn dùng nắm tay che miệng ho vài tiếng, ho đến mức xoay người đi.
Trang Tề đi theo, đứng sát bên cạnh anh, dùng tay vỗ lưng anh “Anh không sao chứ?”
Đường Nạp Ngôn xua tay “Không sao, đi ngủ đi.”
Cô không đi ngay, mà rót cho anh một ly nước ấm trước, đặt bên cạnh anh rồi mới đi.
Sáng hôm sau thức dậy, Đường Nạp Ngôn đưa cô đến chỗ nha sĩ Hứa.
Tối qua Trang Tề ngủ không ngon, nửa đêm rồi vẫn trằn trọc trên giường, cô nghe thấy tiếng chim hót ngoài cửa sổ, cũng biết Đường Nạp Ngôn ngủ rất muộn. Chắc khoảng hơn một giờ, anh hình như mới từ thư phòng đi ra, về phòng ngủ của mình.
Cô quay đầu nhìn Đường Nạp Ngôn “Anh, hôm qua anh bận suốt à?”
Nào ngờ Đường Nạp Ngôn hỏi ngược lại một câu “Sao em biết?”
“Em…” Trang Tề cạy hoa văn trên túi xách, lắp bắp nói: “Em… em dậy uống nước nghe thấy.”
Ánh mắt Đường Nạp Ngôn dừng trên người cô hai giây.
Hô hấp nặng nề, chớp mắt không ngừng, ngôn ngữ tắc nghẽn. Mỗi một biểu hiện đều cho thấy em gái đang nói dối.
Quan tâm anh không phải là chuyện rất bình thường sao? Tại sao phải làm ra vẻ che che giấu giấu, khiến nó trở nên không bình thường?
Đến bệnh viện, nha sĩ Hứa kiểm tra xong, kê cho cô một ít thuốc, nói hướng mọc của chiếc răng khôn này khá thẳng, vẫn có thể theo dõi thêm một thời gian, không cần vội nhổ.
Điều này đúng ý của Trang Tề, cô nói: “Đúng là hôm nay dậy không còn đau như vậy nữa, vậy em uống thuốc là được rồi ạ?”
Nha sĩ Hứa nói: “Đúng vậy, uống ba ngày trước đi, một ngày ba lần, một lần một viên.”
Đường Nạp Ngôn kéo cô đứng dậy “Cảm ơn, vậy chúng tôi đi trước đây.”
“Đi thong thả.”
Sau khi Trang Tề về nhà, liền hào hứng bắt đầu thu dọn đồ đi cắm trại, đến giờ cơm trưa cũng không ra ngoài.
Dì Dung gọi hai tiếng, Trang Tề ở trong phòng thay đồ không nghe thấy.
Ngay khi bà chuẩn bị lên lầu, Đường Nạp Ngôn ngăn bà lại nói: “Để cháu đi.”
“À, vậy cũng được.”
“Cửa không khóa, cứ vào đi.” Trang Tề gọi một tiếng.
Đường Nạp Ngôn đi qua tìm cô, nhìn thấy ba lô leo núi bị nhét căng phồng, bên cạnh vương vãi đồ dùng cá nhân của cô. Anh ngồi xuống sô pha, cười nói: “Đi ở mấy ngày?”
“Hai đêm ạ.” Trang Tề ngồi trên thảm, đầu cũng không ngoảnh lại nói: “Còn phải xem thời tiết thế nào, nếu không tốt lắm thì xuống sớm.”
Đường Nạp Ngôn “Ồ” một tiếng “Có bạn học nam đi cùng không?”
Trang Tề ngẫm nghĩ “Có ạ, mấy người lận, nếu không thì ai làm việc chứ, em cũng không biết dựng lều, sao vậy ạ?”
“Không có gì, thuận miệng hỏi thôi.” Đường Nạp Ngôn một tay chống lên đầu gối, con ngươi đen nhánh nhìn cô chằm chằm “Trong lớp các em có nam sinh nữ sinh nào yêu nhau không?”
Hỏi ra miệng câu này, chính anh cũng ngại ngùng trước. Làm gì có người anh trai đứng đắn nào lại đi dò hỏi em gái chuyện này chứ.
Nhưng Đường Nạp Ngôn sắp bức bối đến phát điên rồi.
Vấn đề này giày vò anh cả đêm, anh ngay cả ngủ cũng không ngủ được, mà sau khi suy đi nghĩ lại, anh đau khổ mà tỉnh táo nhận ra, anh không phải là không cho phép em gái yêu đương, cũng không phải không cho phép cô rời khỏi căn nhà này, mà là cô không thể thuộc về người đàn ông khác.
Anh mất mười năm nuôi lớn cô, cầm tay cô dạy cô luyện chữ, từng chút từng chút giảng đạo lý cho cô nghe, cô sớm đã mọc rễ trong tim anh, giống như cây hòe cành vàng ở cổng vườn, sum suê mà tươi tốt mọc lên.
Rốt cuộc là thằng chết tiệt nào muốn dụ dỗ em gái của anh?
Nhưng Trang Tề lại nghĩ đến một tầng khác, cô nghi ngờ là chuyện Diệp Tĩnh Nghi và Lôi Khiêm Minh qua lại bị gia đình biết rồi, anh trai cô giúp bác Diệp đến dò hỏi. Diệp Tĩnh Nghi đã dặn dò, nói bố cô ấy không thích nhà họ Lôi, nhất định phải bảo Trang Tề giữ bí mật.
Ánh mắt cô né tránh một chút, cũng không dám nhìn thẳng Đường Nạp Ngôn nữa “Không… không có ạ, chúng em đều không có thời gian, sao anh lại hỏi vậy?”
Nụ cười nơi khóe môi Đường Nạp Ngôn tắt ngấm đi trước biểu cảm của cô.
Xem ra những lời cô bé nhà họ Phùng nói đều là thật.
May nhờ sự giáo dưỡng và điềm tĩnh nhiều năm, Đường Nạp Ngôn chỉ mất đi nụ cười, không đến nỗi làm ra chuyện gì thất thố ngay trước mặt Trang Tề. Bàn tay anh tì trên sofa nổi lên gân xanh rõ rệt, trên mặt vẫn gật đầu mỉm cười “Không có là tốt rồi, xuống ăn cơm, ăn xong hẵng dọn dẹp.”
Trang Tề bỏ bình nước vào, cô nói: “Vâng.”
Cả đêm không xảy ra chuyện gì, đến lúc sáng sớm hôm sau ra ngoài, Trang Tề luôn cảm thấy có thứ gì đó chưa mang theo, nhưng nhìn mặt bàn trống không, cô lại không nhớ ra.
Bên ngoài Diệp Tĩnh Nghi gấp gáp thúc giục, Trang Tề nói một tiếng, “Anh trai, em đi đây.”
Cô vội vàng đi ra ngoài.
Đường Nạp Ngôn đứng trong sân, nhìn em gái lên xe.
Một lúc sau, bàn tay chắp sau lưng mới đưa ra phía trước.
Đường Nạp Ngôn xòe lòng bàn tay, bên trong là một lọ thuốc nhỏ, là thuốc Nha sĩ Hứa kê hôm qua.
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
