Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 56: Bây giờ lớn rồi, không chịu để anh đến đón nữa à

Bọn họ đã đi rất lâu, Đường Nạp Ngôn vẫn ngồi im lặng không nói một lời bên bàn.
Trong phòng đã thắp nến đỏ, ngọn lửa vàng tươi nhảy múa trong gió đêm, trên song cửa sổ in bóng cây đa xanh um.
Những món ăn tinh xảo trên bàn đã nguội ngắt, đến mức không còn bốc lên chút hơi nóng nào, cũng không ai buồn ngó ngàng đến chúng.
Nhân viên phục vụ muốn nhắc nhở anh một tiếng, hỏi xem món ăn có cần hâm nóng lại không, nhưng bị người phụ trách ở đây ngăn lại, “Đi làm việc của mấy người đi.”
Đường Nạp Ngôn im lặng hút thuốc, cơ thể như bị đóng đinh trên chiếc ghế bành đó, chỉ có tay là còn tự do, lặp lại động tác đưa thuốc lên miệng.
Lúc rời đi đã không còn yêu anh nữa, mấy năm nay sớm đã quên anh rồi.
Bạn trai, hẹn hò rất lâu, tình cảm ổn định.
Trong cuộc trùng phùng mà anh khổ sở chờ đợi, Trang Tề chỉ nói với anh hai chuyện này, ngay cả bữa cơm cũng không chịu ăn xong cùng anh. Trong làn khói trắng lượn lờ, Đường Nạp Ngôn cười một cách nặng nề, từ nhỏ cô đã biết rõ nhất làm thế nào để chọc tức anh, càng lớn càng biết chọc tức người khác.
Anh dụi tắt thuốc, đứng dậy không nhanh không chậm, bước ra khỏi căn phòng này.
Đường Nạp Ngôn ra đến sân, những cánh hoa trắng nở trên cây như được thêu bằng sợi bạc, dưới ánh trăng phản chiếu ánh ngọc.
Khó thật, lúc cô không về thì khó, về rồi vẫn khó như vậy.
Giống như sáu năm trước, anh tưởng rằng đã lên kế hoạch tốt mọi thứ cho họ, nhưng cuối cùng, vẫn rơi vào một vở kịch hoang đường.
Đường Nạp Ngôn lái xe đến quán trà của Trịnh Vân Châu, rảo bước nhanh vào trong.
Trịnh Vân Châu đang lau một bộ ấm trà, dưới đèn cầm một miếng vải nhung màu xám, lau rất chăm chú. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, đầu cũng không ngẩng lên mà cười “Sớm hơn thời gian tôi ước tính, xem ra không thuận lợi lắm, chờ một năm trời chỉ chờ được kết quả này thôi à?”
“Vừa đến đã gọi tôi là anh trai, ai là anh trai của cậu ta chứ!” Đường Nạp Ngôn vừa ngồi xuống đã mắng một tràng, chỉ trích đủ mọi phương diện “Đi đứng đàng hoàng không được hay sao mà còn phải lắc lư nhún nhảy vài cái, cũng không biết là tỏ ra trẻ trung cho ai xem!?”
Trịnh Vân Châu nghe mà thấy khó hiểu “Ý gì đây, không ăn cơm à?”

Đường Nạp Ngôn ngồi xuống nói: “Người ta không muốn ăn cơm với tôi, đi cùng bạn trai rồi.”
Trịnh Vân Châu ngẩng đầu hỏi: “Cậu gặp cậu bạn trai kia của Trang Tề rồi à? Thảo nào bị kích động thành ra thế này.”
“Cậu ta thì kích động được gì tôi? Ngoài việc nhỏ hơn tôi bảy tám tuổi, cậu ta có điểm nào hơn tôi chứ?” Đường Nạp Ngôn ngồi nghiêm túc mà bình tĩnh, lại nói: “Đầu tiên có phải đang yêu hay không, chuyện này còn phải xem lại, biết đâu là Trang Tề lừa tôi thì sao.”
Trịnh Vân Châu gật đầu “Bây giờ có thể là giả, nhưng cậu mà cứ ép nữa, có khi lại thành thật đấy. Cô ấy vì muốn tránh cậu mà có thể ở Mỹ năm năm, về nước rồi lại trốn một năm. Làm cho cô nhóc bực lên rồi, nói không chừng còn kết hôn luôn đấy, lúc đó cậu nên hết hy vọng là vừa.”
Đường Nạp Ngôn tức tối bưng tách trà lên “Cô ấy đúng là cứng đầu, từ nhỏ đã cứng đầu! Chỉ cần là chuyện cô ấy đã nhận định, chín con trâu cũng không kéo lại được, Đường Bá Bình đúng là hại người vô cùng thâm sâu.”
“Đúng rồi, vẫn là do hai chữ ‘ảnh hưởng’ cả thôi.” Trịnh Vân Châu xếp những chiếc cốc đã lau xong ngay ngắn, anh ta nói: “Sự lo lắng của bố cậu là có lý, chỉ có điều lão Đường nhà cậu nguyện bỏ giang sơn để chọn mỹ nhân, nhưng không ngờ mỹ nhân lại không vui vẻ đón nhận. Trang Tề cũng có lập trường của cô ấy, ồ, người còn chưa gả vào, đã kéo cậu vào mớ chuyện rắc rối của nhà cô ấy, phải mang cái danh hồng nhan họa thủy, cậu bảo sau khi kết hôn cô ấy biết đối mặt với bố mẹ cậu thế nào?”
Nghe lão Trịnh nói mấy câu, tâm trạng Đường Nạp Ngôn bình tĩnh lại một chút, anh hứng thú ngẩng đầu, liếc nhìn sang đối diện.
Trịnh Vân Châu bị anh nhìn đến mất tự nhiên, “Có chuyện thì nói, đừng có nhìn tôi kiểu âm dương quái khí như thế.”
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Tôi phát hiện ra nhé, cậu phân tích chuyện của người khác thì logic đâu ra đấy, không câu nào là không có lý. Đến lượt mình, thì chỉ biết dùng quyền đè người, cuối cùng còn đè không nổi, để người ta cao chạy xa bay, cậu đây là cái thể chất gì vậy?”
“Để cô ấy đi là điều kiện đã thỏa thuận xong, là hành vi tuân thủ giao ước của hai người trưởng thành, cậu mà còn không hiểu nữa thì cậu cũng đi đi.” Trịnh Vân Châu sững sờ một lát, sau đó tức giận đến xấu hổ chỉ tay ra cửa, tức đến trắng cả mặt.
Dưới gầm trời này có kiểu anh em như vậy sao?
Bản thân mình dầm mưa về, lại muốn xé rách cả ô của người ta.
Đường Nạp Ngôn ngồi yên không nhúc nhích, anh nói: “Thời kỳ đặc biệt phải dùng thủ đoạn đặc biệt, không thể chờ đợi thêm nữa.”
“Thủ đoạn gì?” Trịnh Vân Châu ra vẻ rửa tai lắng nghe.
Nhưng Đường Nạp Ngôn chỉ nói bốn chữ, “Cậu đừng quan tâm.”
Trịnh Vân Châu bảo anh biến nhanh lên.

Trang Tề dẫn Chu Ẩn Niên đến quán ăn mà trước đây cô thường đến, hai người vừa ăn vừa trò chuyện về những chuyện thú vị hồi ở Mỹ.
Bên cạnh có hai chàng trai đang ngồi, không biết đang thảo luận gì, người kia đột nhiên nhìn vào điện thoại đọc: “We’re sorry your submission was recently rejected. We have suggested some……” (Chúng tôi rất tiếc vì bài nộp của bạn gần đây đã bị từ chối. Chúng tôi đã đề xuất một số…)
Đoạn tiếng Anh này thật sự quá đỗi “mỹ miều”, Trang Tề đã thấy nó vô số lần trong hòm thư của mình, cô còn chưa nghe hết đã rùng mình, bịt tai không dám nghe tiếp nữa.
Chu Ẩn Niên ở đối diện cười “Vẫn chưa vượt qua được cú sốc bị từ chối bản thảo à? Em tốt nghiệp một năm rồi đấy.”
“Loại ám ảnh tâm lý này thì tốt nghiệp bao lâu cũng vẫn còn.”
Chu Ẩn Niên dừng một chút “Vậy còn người anh trai ban nãy của em thì sao, anh ta cũng gây ám ảnh cho em à? Anh thấy em ở trước mặt anh ta cứ như vậy, sợ đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập.”
Trang Tề vội vàng lắc đầu, lại vươn đũa gắp thịt ăn “Đó hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, được không?”
Chu Ẩn Niên nói: “Xem ra hai người vướng mắc rất sâu đậm.”
Như thể nói trúng tim đen của cô, Trang Tề cười một cách rất vi diệu, “Anh rất giỏi làm bài đọc hiểu đấy.”


Mà anh ta lại sững sờ trước biểu cảm này của cô “Em cười rất đẹp.”
Giống như vẻ ngoài mỏng manh yêu kiều của cô, lúc Trang Tề cười lên, có một nét cổ điển đậm đà, giống như thiếu nữ trong những bức tranh sơn dầu thuộc thể loại mà người ta khắc họa giỏi nhất ở châu Âu thời Trung Cổ, dịu dàng mà đoan trang.
Một lời chào hỏi nhiệt tình vang lên từ phía đối diện—— “Ối chà, để tôi xem nào, đây là ai đây thế này!”
Trang Tề chỉ nhìn lướt qua, không nhận ra.
Cô thầm nghĩ, vị thiếu phu nhân đeo đầy trang sức lấp lánh này nhận nhầm người rồi sao?
Đến khi cảm thấy không đúng, ngẩng đầu lên lần nữa, cô hét lên một tiếng gọi vỡ cả giọng “Tĩnh Nghi!”
Diệp Tĩnh Nghi tức giận đổi sang một bộ mặt lạnh lùng.
Ngay lúc thấy Trang Tề nhảy chân sáo, định chạy tới ôm chầm lấy mình, cô ấy đưa tay ra ngăn lại “Đứng yên đó.”
Khác với lúc nói chuyện với Chu Ẩn Niên ban nãy, giọng của cô lập tức biến đổi, nũng nịu hơn không ít.
Trang Tề vặn vẹo một cái “Làm gì thế, bây giờ ra vẻ quá rồi đấy, còn phải để tôi quỳ xuống lạy cậu à?”
Tĩnh Nghi cũng không giữ vẻ mặt đó được nữa “Cậu đúng là đồ không có lương tâm, nói, về nước sao không tìm tôi, chúng ta là mối quan hệ chỉ nên tình cờ gặp nhau thôi à? Hả!”
“Không phải, nhưng mà tôi tự nhốt mình lại rồi.” Trang Tề giải thích, rồi lại hỏi: “Vả lại, tôi cũng đâu biết cậu từ Tokyo về rồi, cậu cũng có liên lạc với tôi đâu.”
Tĩnh Nghi chột dạ vuốt tóc “Đó, đó là vì lão Diệp nhốt tôi lại.”
Trang Tề mở to mắt “Ông ấy nhốt cậu làm gì?”
“Thì là vì không chịu kết hôn sớm như vậy đó.”
Trang Tề “Ồ” một tiếng “Vậy sao bây giờ lại ra ngoài được rồi?”
Tĩnh Nghi đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc “Tôi đã gả cho ông già đó rồi, bọn họ còn muốn thế nào nữa!”
“Trời ơi, cậu nói nhỏ chút đi.” Trang Tề lập tức xông lên bịt miệng cô ấy “Chúng ta qua bên này nói.”
Chu Ẩn Niên cũng nghe thấy tiếng gào thét của vị quý phu nhân này.
Anh ta cười một cái, ngay lúc Tĩnh Nghi ngồi xuống, liền nói: “Nghe có vẻ cô đây rất không hài lòng với cuộc hôn nhân của mình.”
Tĩnh Nghi đánh giá anh ta một vòng, vóc dáng khỏe khoắn, ăn mặc có gu, nhìn là biết người thường xuyên rèn luyện. Cô ấy cười một cái “Nể tình ngoại hình ưu tú của anh, tôi tha thứ cho hành vi vô lễ ban nãy của anh.”
“Giới thiệu một chút, đây là Chu Ẩn Niên, bạn tốt của tôi hồi ở Mỹ, làm bên lâm sàng.” Trang Tề kéo cô ấy qua nói.
Tĩnh Nghi chủ động nói với anh ta: “Tôi họ Diệp, Diệp Tĩnh Nghi.”
“Trông cô chẳng giống “Tĩnh Nghi*” chút nào.” Chu Ẩn Niên nói.
Tĩnh Nghi*: yên tĩnh
Trang Tề lườm anh ta “Anh ngậm cái miệng đó lại đi, cậu ấy mà không vui là đánh anh đấy.”
Tĩnh Nghi giơ tay lên “Không, tôi không bao giờ nổi cáu với đàn ông dưới ba mươi tuổi.”
“……Thế ở nhà thì sao? Cậu ngày nào cũng nổi cáu với Vương Bất Du à? Cũng không thể nào.” Trang Tề nói.
Tĩnh Nghi hừ một tiếng “Anh ta căn bản không cho tôi không gian để nổi cáu. Bất kể tôi nói gì, anh ta cũng chỉ có ba câu trả lời cho tôi: Phải, được, không được.”
Trang Tề suy nghĩ kỹ “Đúng là đủ thật, đối với người không có nhu cầu bày tỏ nhiều, ba câu này đủ để giải quyết mọi vấn đề.”
Tĩnh Nghi hung hăng lườm cô một cái.
Cô ấy nhớ đến tuần trước mình kể cho Vương Bất Du nghe chuyện về bà mợ ba của mình.
Một mình cô ấy hăng hái kể lể hơn mười phút, phát hiện Vương Bất Du vẫn đang cúi đầu lật sách của mình.
Đến khi nhận ra bên cạnh đã yên tĩnh lại, hình như Tĩnh Nghi đã hỏi anh ta câu gì đó, nhưng cụ thể là gì thì anh ta không nghe rõ, thế là, Vương Bất Du trả lời Tĩnh Nghi theo thông lệ: “Không được.”
Tĩnh Nghi cạn lời nhếch môi “Anh có phải thấy em nói nhiều lắm không? Cho rằng em nói mấy chuyện này không cần thiết?”
Vương Bất Du nghiêm túc gật đầu “Phải.”
Tĩnh Nghi tức giận đến mức ba ngày không thèm nói chuyện với anh ta.
Nhưng anh ta vẫn như không có chuyện gì xảy ra, ngày ngày đi làm bình thường, về nhà đọc sách, viết tài liệu, đến tối vẫn ngủ chung chăn với cô ấy.
Đến sáng ngày thứ tư, Tĩnh Nghi nghi ngờ anh ta căn bản không biết mình đang chiến tranh lạnh với anh ta, lúc ăn sáng cô ấy đề nghị: “Hôm nay anh sang phòng khách ngủ đi.”
Vương Bất Du nhìn cô ấy vài giây, rồi gật đầu nói: “Được.”

Ăn tối xong, Trang Tề liền đi cùng Tĩnh Nghi.
Cô nói với Chu Ẩn Niên: “Anh tự về được chứ?”
Chu Ẩn Niên nói: “Được chứ, dù sao anh cũng là đối tượng dùng xong rồi vứt mà.”
“Đừng nói vậy, lần sau đến nhà em ăn cơm nhé.” Trang Tề thuận miệng khách sáo.
“Anh sẽ đến thật đấy nhé, đi đây.”
Đợi anh ta đi rồi, Tĩnh Nghi cười huých cô một cái “Anh ta thích cậu đấy.”
Trang Tề “Ừm” một tiếng “Tôi biết, chuyện này bọn tôi đã thảo luận qua rồi, anh ấy hiểu mà.”
“Hiểu cái gì? Tôi không hiểu lắm.” Tĩnh Nghi nói.
Trang Tề xòe tay “Hiểu là tôi không muốn yêu đương cũng không muốn kết hôn, mọi người làm bạn bè rất tốt.”
Tĩnh Nghi bừng tỉnh ngộ gật đầu “Chắc là do phong tục tập quán khác nhau nhỉ, cậu ở Mỹ lâu quá chức năng ngôn ngữ bị thoái hóa rồi, chỗ chúng ta gọi loại người như vậy là lốp dự phòng.”
“Thì cũng là qua lại với nhau thôi, nếu cuối cùng vì áp lực, bắt buộc phải kết hôn, thì Tiểu Chu là đối tượng không tồi.”
Tĩnh Nghi nói: “Tôi đồng ý, trông anh ta rất sung sức, biểu hiện trên giường nhất định rất năng nổ.”
“Tôi ăn chay lâu lắm rồi, phiền cậu đừng khơi mào chủ đề này vào buổi tối.” Trang Tề hơi đỏ mặt.
Tĩnh Nghi đi theo cô vào trong con hẻm để nhận biết đường.
Vừa bước vào, cô ấy liền chậc chậc hai tiếng, “Thảo nào cậu trốn ở đây không chịu ra ngoài, đây đúng là chốn đào nguyên biệt lập mà.”
Trang Tề kéo cô ấy đến đình hóng mát ngồi, trong gió đêm thoang thoảng hương hoa tử đằng, đám cá Koi thỉnh thoảng lại quẫy nước tạo gợn sóng, lá hòe xanh biếc xào xạc rung động trong gió.
Cô rót cho Tĩnh Nghi một tách trà “Mắt nhìn của ông nội tôi cũng được chứ?”
Tĩnh Nghi nói: “Rất được là đằng khác, còn để lại cho cậu một căn nhà có sân vườn để ở, được đấy Tề Tề.”
Ngồi một lúc, Tĩnh Nghi lại hỏi: “Cậu về nước đã đi thăm anh Nạp Ngôn chưa? Anh ấy hình như đang sống một mình ở bên khu Trường Nhai.”
Trang Tề chống cằm, uể oải nói: “Hôm nay vừa mới gặp, chính là vì muốn tránh anh ấy, tôi mới kéo Tiểu Chu ra ngoài.”
“Vậy anh ấy không phải tức điên lên rồi à?” Tĩnh Nghi nhớ lại mấy lần tiếp xúc ít ỏi của mình với Đường Nạp Ngôn sau khi cô ấy về nước, anh đều ngồi đó với vẻ mặt yên bình, thỉnh thoảng mở miệng nói vài câu, nghe qua đã thấy không có nhiều kiên nhẫn, lại thêm cái cằm luôn hơi hất lên, nhìn ai cũng ra cái vẻ coi thường.
Tĩnh Nghi bị cái khí chất lạnh lùng nghiêm nghị đó dọa sợ.
Cô ấy tin rằng, không một cô gái nhỏ nào dưới sự dò xét đó mà không cảm thấy sợ hãi.
Cho nên, lúc Trang Tề nói cô kéo Tiểu Chu đến, Tĩnh Nghi cảm thấy cô tuy đã học thêm mấy năm, nhưng làm việc vẫn có chút thiếu suy nghĩ.
Trang Tề cau mày hỏi: “Sao anh ấy thay đổi nhiều vậy, lúc nói chuyện với tôi, giọng điệu và thần thái đều khác rồi.”
“Sáu năm trôi qua rồi, em gái ơi.” Tĩnh Nghi ra hiệu bằng tay, cười nói: “Địa vị người ta khác rồi, thân phận cũng khác rồi, tác phong đương nhiên sẽ thay đổi. Vấn đề này tôi cũng hỏi Vương Bất Du, anh ta chỉ nói với tôi một câu. Anh ta nói, nếu như tiền đồ vận mệnh của tất cả mọi người đều phải qua tay em, em có thay đổi không?”
Trang Tề phản ứng một lúc, cô nói: “Đó không phải là chuyện của Lý Phú Cường sao? Liên quan gì đến Đường Nạp Ngôn?”
Tĩnh Nghi kêu lên “Bác Lý là ai chứ? Bác ấy có chịu ngồi lì ở văn phòng cả ngày để làm mấy công việc cụ thể lặt vặt không hả? Không ngờ là cậu hỏi ra được câu đó đấy.”
Nói nhiều Trang Tề liền thấy phiền, cô không muốn động đến chủ đề nghiêm túc này “Được rồi được rồi, tôi không muốn biết anh ấy đang làm gì, cũng đâu liên quan đến tôi.”
“Không liên quan à? Tôi thấy anh ấy bao nhiêu năm không kết hôn, là đang đợi cậu đấy.”
Trang Tề sợ nhất là nghe thấy câu này, cũng sợ nhất là đối mặt với sự thật này.
Cô gảy gảy vành ly nói: “Sớm biết thế đã không về, Giáo sư Tưởng còn nói anh ấy đính hôn với Trương Văn Lị rồi, chưa tìm hiểu rõ đã nói bừa.”
Tĩnh Nghi cười nói: “Làm gì có chuyện đó, bác sĩ Trương người ta con cũng hai tuổi rồi, ai mà đợi anh ấy lâu thế. Thực ra mấy cái cậu sợ ấy, tôi thấy với năng lực của anh Nạp Ngôn bây giờ, đều không phải là vấn đề. Nhưng nếu cậu là vì chuyện khác…”
Trang Tề vội vàng ngắt lời cô ấy “Chẳng phải tôi lại lòi ra một bà mẹ sao? Lôi ra bao nhiêu chuyện cũ rích. Tôi không sợ bị bàn tán, tôi cũng không sợ lại cùng Đường Nạp Ngôn thế nào, tôi chỉ sợ bố mẹ anh ấy lại đến chỉ trích, nói tôi là đồ chuyên hại con trai bọn họ. Cái tội danh này tôi thật sự không muốn gánh nữa đâu, tôi một mình sống trong sạch tự do, không muốn dâng mình lên cho bọn họ bình phẩm.”
Xét đến cùng, vẫn là Đường Nạp Ngôn quá xuất sắc, xuất sắc đến mức trong mắt người đời, cần một cô gái có xuất thân, phẩm hạnh và đức hạnh, mọi điều kiện đều hoàn mỹ mới xứng với anh, mới có thể đè bẹp những ý kiến bàn tán nghiêng về một phía, mới có thể được gia đình cực kỳ hà khắc của anh chấp nhận.
Cái vai diễn Tiểu Đường phu nhân này, đã định sẵn là bị đặt lên giàn lửa nướng, ai ai cũng muốn đến phán xét cô, cô vĩnh viễn chỉ có thể đoan trang đúng mực. Nói thật, Trang Tề không hề mong chờ một vai trò xã hội căng thẳng như vậy.
Lúc còn trẻ có thể chỉ nói chuyện yêu đương, tình nồng uống nước lã cũng no, thích ai thì dũng cảm theo đuổi người đó.
Nhưng cô đã trưởng thành rồi, nhìn nhận vấn đề không thể chỉ đơn thuần xuất phát từ bản thân, phải suy xét nhiều phương diện hơn.
Đương nhiên đây cũng là những tưởng tượng tự mình đa tình của cô.
Có Đường Bá Bình ở đó, đừng nói là không kết hôn được, cho dù miễn cưỡng kết hôn rồi, cũng không tránh khỏi việc phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Trang Tề cười một cái “Người ta cũng đâu có nói như vậy, chỉ là tôi quen sống những ngày yên ổn rồi, không muốn đi hao mòn bản thân nữa, bao gồm cả hao mòn tình yêu và cảm xúc.”
Nếu hỏi trong năm năm học tiến sĩ này, rốt cuộc cô đã tiến bộ thêm được những gì, thì không gì khác ngoài sự thăng hoa về tư tưởng, và sự độc lập trong nhân cách nội tại. Có lẽ tình yêu lấp lánh rất đáng quý, nhưng không gì có thể so sánh được với sự bình yên trong nội tâm.
Lập gia đình, kết hôn sinh con, không phải là bản năng và sứ mệnh bẩm sinh của tất cả mọi người.
Nếu đúng là vậy, thì đã không có nhiều chế độ hôn nhân và sinh sản được đặt ra để quy định nghĩa vụ của mọi người trong mối quan hệ vợ chồng. Nếu đúng là vậy, thì tất cả mọi người sẽ giống như ăn cơm trưa vậy, cứ đến giờ là ồ ạt kéo nhau ra nhà ăn.
Cũng căn bản không cần người khác phải nhắc nhở…Này, đến tuổi rồi đấy, nên kết hôn đi.
Nói trắng ra là, không phải cá nhân cần hôn nhân, mà là xã hội cần hôn nhân.
Nếu không thì sao lại bày ra lắm trò như vậy, nào là lễ đính hôn, tiệc cưới, bạn bè người thân chứng kiến, nhất quyết biến một chuyện riêng tư giữa hai người, thành một mối quan hệ công cộng ai ai cũng biết, dốc hết sức lực để hạn chế hôn nhân trong một khuôn khổ chứ?
Tĩnh Nghi vô cùng đồng ý “Cậu lại chẳng có nghĩa vụ gì trên người, Giáo sư Tưởng cũng sẽ không yêu cầu cậu nhiều như vậy, cứ sống vì bản thân một chút thì sao chứ?”
“Mỗi người đều nên sống vì bản thân mình một lần.”
Hai người họ trò chuyện rất lâu, đến mười giờ, điện thoại của Tĩnh Nghi đúng giờ vang lên, cô ấy nhìn màn hình, mất kiên nhẫn bắt máy “Alô?”
Vương Bất Du ở đầu dây bên kia nói: “Mười giờ rồi, em vẫn chưa về nhà.”
Tĩnh Nghi nói: “Em gặp Trang Tề rồi, đang uống trà ở nhà cậu ấy, chưa về nhanh vậy được.”
“Trà để hôm khác uống, muộn lắm rồi, anh qua đón em.”
“…Thôi được, em gửi địa chỉ cho anh.”
Trang Tề chỉ vào điện thoại “Ai đấy?”
Tĩnh Nghi hừ một tiếng “Còn có thể là ai nữa, lão Diệp tự mình làm bố không xong, ông ấy tìm cho tôi một ông bố mới, lợi hại chưa?”
Trang Tề vỗ tay nói: “Vương Bất Du vậy mà quản được cậu à? Thế thì lợi hại thật đấy.”
“Tôi là thấy anh ta có tuổi rồi, nể mặt anh ta một chút thôi.”
Uống xong tách trà trong ly, Tĩnh Nghi liền đứng dậy cáo từ, nói lần sau gặp.
Trang Tề tiễn cô ấy ra ngoài hẻm, đứng đợi cùng cô ấy mười mấy phút, Vương Bất Du cũng đến nơi.
Cô mở cửa xe, để Tĩnh Nghi ngồi vào, cúi người chào hỏi: “Anh Bất Du, lâu rồi không gặp.”
Vương Bất Du khách sáo gật đầu, ngoài ra không nói gì thêm.
Anh ta trước giờ vẫn vậy, xem ra vẫn chưa thay đổi, Trang Tề cũng gật đầu đáp lại.
Nhưng Tĩnh Nghi không vui, lầm bầm một câu, “Anh có lạnh lùng cao ngạo nữa, thì ít nhất cũng phải nói một câu chào chứ? Lại không mệt chết được.”
Trang Tề thấy mặt Vương Bất Du đã tái mét, môi mấp máy, nhưng vẫn là dáng vẻ không nói một lời, e là bị tức không nhẹ, chắc là ngoài Tĩnh Nghi ra, cũng không ai dám chỉ dạy anh ta như vậy, hơn nữa còn là anh ta tha thiết muốn đến đón, vội vàng chạy đến để bị mắng một câu.
Trang Tề còn muốn khuyên vài câu, nhưng cửa sổ xe đã bị Tĩnh Nghi kéo lên, cô ấy chắc là tưởng mình không nghe thấy.
Nếu đã là lời tâm sự riêng tư của vợ chồng người ta, vậy thì cô cứ giả vờ như không nghe thấy là được rồi.
Sáng chủ nhật, Trang Tề ngủ đến trưa mới tỉnh, cô ngáp ngắn ngáp dài đi qua sân, định ra phía sau xem Tiểu Ngọc.
Vừa chuẩn bị gõ cửa, thì phát hiện động tĩnh bên trong không đúng, không biết ai đang ăn gì, tiếng nước bọt thật vang dội.
Mặc dù nhiều năm rồi không có trải nghiệm về phương diện đó, nhưng Trang Tề cũng không phải là chưa từng trải qua, cô cẩn thận áp tai lên cửa, nghe thấy tiếng nói chuyện rất nhỏ bên trong, hình như là Chu Khâm đang hỏi “Em có nhớ anh không?”
Nhận ra đôi tình nhân nhỏ đang làm gì, cô đỏ bừng mặt lui ra ngoài.
Cái tên Chu Khâm này, về nước cũng không báo cô một tiếng, thật là.
Chưa đợi cô ăn xong cơm trưa, Chu Khâm đã từ phòng Tiểu Ngọc đi ra.
Cậu ta đi đến phòng ăn, kéo một chiếc ghế ra ngồi “Trang tiểu thư của chúng ta đang ăn cơm à?”
Trang Tề quay đầu đi không thèm nhìn cậu ta.
Cô dùng tư thế kỳ cục nói: “Chu công tử khỏe mạnh rồi, không cần đến thảo dân như tôi đây, chào hỏi cũng không cần nữa.”
Chu Khâm chắp tay vái cô “Đừng nói thế chứ, cậu là đại ân nhân của chúng tôi mà, không có cậu làm sao tôi khỏe lại được?”
Trang Tề lúc này mới nói: “Vậy cậu về nước sao không báo tôi, để tôi ra sân bay đón cậu chứ.”
Chu Khâm nói: “Chuyện này cứ để tài xế của Chu Cát Niên làm là được rồi, tôi đâu dám làm phiền cậu đích thân đi đón tôi?”
“Cậu thật sự khỏe rồi à?” Trang Tề vẫn hơi không tin, hỏi liền mấy câu, “Sẽ không có vấn đề gì khác nữa chứ, sau này đều sẽ khỏe mạnh chứ?”

Cậu ta gật đầu, cũng không đem tỷ lệ tái phát ra dọa cô, vô cùng trịnh trọng đảm bảo “Khỏe rồi, sau này sẽ không bị bệnh nữa.”
Trang Tề mím chặt môi hồi lâu, lại là dáng vẻ sắp khóc “Ừm, đi sống những ngày tháng tốt đẹp cùng Tiểu Ngọc đi, cô ấy tiến bộ nhiều lắm, có lúc còn đọc sách cho tôi nghe đấy.”
Vẻ mặt Chu Khâm cũng xúc động “Vậy đều phải cảm ơn cậu rồi, cô ấy nói với tôi, cậu mời giáo viên cho cô ấy, định kỳ đưa cô ấy đi tái khám, khuyến khích cô ấy tự lập tự cường. Tề Tề, tôi nợ cậu một ân tình trời bể, cái này biết trả thế nào đây?”
“Không cần cậu trả.” Trang Tề đặt đũa xuống, cái chân đang vắt chéo cũng bỏ xuống “Cậu cứ sống lâu trăm tuổi, là tốt hơn bất cứ thứ gì rồi, tuyệt đối đừng gây thêm rắc rối gì nữa.”
“Cậu chăm sóc cô ấy lâu vậy cũng mệt rồi, hôm nay tôi đưa cô ấy đi luôn nhé.”
“Hừ, cậu là sợ tôi mệt thật à? Tôi ngại không thèm nói cậu đấy.”
Trang Tề tiễn họ ra cổng, cô vừa định dặn dò Chu Khâm vài câu, Tiểu Ngọc đột nhiên quay lại, ôm chầm lấy cô thật chặt, làm cô loạng choạng một cái, cô bật cười vẻ vừa bất ngờ vừa cảm động mà cười, “Nếu cậu ta còn bắt nạt em nữa, em cứ đến tìm chị nhé.”
Đợi Tiểu Ngọc khóc lóc buông tay ra, Chu Khâm hỏi cô: “Cậu vừa định nói gì với tôi thế?”
Trang Tề hồi tưởng một chút, nhưng trong đầu là một mớ hỗn độn, cô nói: “Quên rồi, bị cô ấy làm cho một trận, không nhớ nữa. Thôi bỏ đi, đợi tôi nghĩ ra rồi gọi điện cho cậu.”
“Được, vậy chúng tôi đi đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt, đi đường cẩn thận.”
Trang Tề đứng trên bậc thềm, nhìn theo họ ra ngoài, rồi lại ngẩng đầu nhìn trời một lúc. Nổi gió rồi, mây trắng trôi rất nhanh, bên tai truyền đến âm thanh xào xạc của lá trúc mảnh bị gió thổi, trong gió đều là màu xanh đậm đặc không tan.
Dạo trước nhà dì Mai có chuyện, vội vội vàng vàng xin nghỉ việc rồi đi, bây giờ Tiểu Ngọc cũng bị Chu Khâm đón đi, căn nhà này chỉ còn lại một mình cô.
Cô đi vào, khóa cửa cẩn thận, quay về thư phòng ngồi.
Bao nhiêu năm qua, Trang Tề đã rất quen với việc ở một mình, không giống như thời đại học, ở đâu có tụ tập là chui vào đó, chơi đến mức không thèm về nhà, lần nào cũng khiến Đường Nạp Ngôn phải đi bắt người.
Một tuần tiếp theo không có chuyện gì.
Trang Tề làm xong việc, tan làm đúng giờ, tập xong pilates thì về nhà tắm rửa, khóa cửa đi ngủ. Có lúc cô đều cảm thấy, cuộc sống cứ thế trôi qua năm này qua năm khác cũng không tệ.
Chiều tối thứ sáu, Trang Tề từ cơ quan đi ra, hôm nay cô không lái xe, sáng cô đi tàu điện ngầm đến.
Trong thang máy gặp Trang Tân Hoa, hai người hàn huyên đủ thứ chuyện trên đời.
Thấy cô còn chuẩn bị dùng điện thoại gọi xe, Trang Tân Hoa nói: “Cậu muốn đi đâu tôi đưa cậu đi không phải xong rồi sao?”
“Vậy cũng được, chỉ là hơi phiền cậu quá, tôi muốn đến siêu thị một chuyến.” Trang Tề nói.
Trang Tân Hoa vừa định nói cô khách sáo quá, thì một chiếc Audi vững vàng chạy tới, dừng ở trước mặt họ.
Biển số xe này có chút quen thuộc.
Cậu ta rất nhanh phản ứng lại, dãy số xe này là của Trung… quả nhiên người bước xuống xe, là anh trai của Trang Tề.
Trang Tân Hoa chào một tiếng, từ xa đưa một điếu thuốc qua “Anh Nạp Ngôn, đến đón Tề Tề à.”
Đường Nạp Ngôn đóng cửa xe, đưa tay nhận lấy điếu thuốc của anh ta, “Tiểu Trang cũng vừa tan làm à?”
Trang Tân Hoa cười nói: “Vâng, hôm nay cậu ấy không lái xe đến, em còn đang nói cho cậu ấy đi nhờ một đoạn.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Anh biết, anh cố ý đến đón Trang Tề, em đi làm việc của em đi.”
Đợi Trang Tân Hoa đi xuống hết bậc thềm, Trang Tề vẫn nắm chặt túi xách của mình, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hai chân như bị dán chặt xuống đất.
Đường Nạp Ngôn thong thả dụi tắt điếu thuốc kia.
Anh liếc nhìn Trang Tề đang cúi đầu “Bây giờ lớn rồi, không chịu để anh đến đón nữa à?”
Hàng mi của Trang Tề rũ xuống dày đặc “Không phải.”
“Vậy còn không lên xe?” Đường Nạp Ngôn đút tay vào túi quần, anh nói: “Định cứ đứng mãi ở cổng cơ quan em thế này, để đồng nghiệp của em đều nhìn thấy hai chúng ta ở đây lôi lôi kéo kéo à?”
Trang Tề có chút sốt ruột, cô ngẩng mặt lên nhìn anh “Lần trước không phải em đã nói rồi sao, em có bạn trai rồi.”
Cô còn dám nhắc đến chuyện này sao.
Còn dám nói về cậu bạn trai mà cô dùng để lừa người đó!
Đường Nạp Ngôn nén lại cơn tức giận đang bốc lên “Bạn trai em không phải không đến sao? Anh trai đến đón em về nhà, uất ức cho em lắm đúng không?”
Trang Tề bị anh nói cho nghẹn họng, lồng ngực cô phập phồng dồn dập, có mấy phần tức giận nhìn anh, muốn nói gì đó lại không nói ra được.
Nhưng Đường Nạp Ngôn lười chờ đợi, anh rút tay ra, chỉ vào bên trong đại sảnh “Thế nào, em muốn lãnh đạo của em xuống đây khuyên em à? Cũng tốt, anh đang muốn đến chào hỏi mấy vị chú bác.”
“Đừng mà.” Trang Tề quýnh lên, vội nắm chặt lấy cổ tay anh, cầu xin anh đừng đi lên.
Đường Nạp Ngôn lạnh lùng nghiêng đầu “Vậy thì lên xe.”

 


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 56: Bây giờ lớn rồi, không chịu để anh đến đón nữa à
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...