Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 54: Thật khiến người ta đau lòng
Tiễn bọn họ xong, Trang Tề đứng một mình ở cửa rất lâu.
Trời thấp mây rộng, mặt trăng mãi không ló ra được, trong con hẻm tối om, không nhìn thấy điểm cuối.
Đột nhiên quay lại nơi này khiến cô có chút bất an, bấm vào cổ tay mình, như thể nắm phải một miếng ngọc lạnh buốt, không có chút nhiệt độ nào.
Năm đó không từ mà biệt, không biết Đường Nạp Ngôn có còn trách cô không.
Bởi vì vẫn luôn không định quay về nên Trang Tề cũng chưa từng nghĩ tới, có ngày nào đó gặp lại anh thì nên nói thế nào.
Bây giờ phải suy nghĩ một chút rồi, dù sao cũng phải có một bậc thang (ý chỉ lối thoát/cách xử lý) cho mọi người cùng bước xuống, bước xuống có đẹp hay không cũng không sao, ít nhất đừng gây khó xử quá. Nhưng Đường Nạp Ngôn là người biết giữ thể diện, chắc sẽ không làm khó cô.
Trang Tề chậm rãi đi về, khóa kỹ cổng lớn, trở về phòng xem Tiểu Ngọc. Cô dẫn cô ấy xem qua phòng ngủ một lượt, giới thiệu cho cô ấy đồ đạc trong phòng tắm, mặc dù bản thân cô cũng là lần đầu tiên ở đây.
Tiểu Ngọc đều gật đầu, cô ấy hỏi: “Đây… là…”
“Là nhà của bố chị.” Trang Tề sợ cô ấy chưa hồi phục, không dám để cô ấy nói quá nhiều, vội nói: “Bây giờ để lại cho chị rồi, em có thể ở đây rất lâu, không sao cả.”
Tiểu Ngọc cười một cái “Bố… đâu?”
Ánh mắt Trang Tề ảm đạm đi “Ông ấy qua đời rồi, chị giống như em, đều không có bố.”
Cô hít sâu một hơi dưới ánh nhìn đầy vẻ áy náy của Tiểu Ngọc, rồi nói tiếp: “Nhưng chị may mắn, có một người anh trai rất thương chị, anh ấy chăm sóc chị rất tốt, dạy chị rất nhiều đạo lý.”
“Em… cũng… có.” Tiểu Ngọc khó nhọc nói ra chữ cuối cùng.
Tiểu Ngọc gật đầu “Vậy… anh trai chị… cũng yêu chị sao?”
Vấn đề này làm khó cô rồi.
Trang Tề quay đầu đi, nhìn bầu trời đêm đen kịt bị khung cửa sổ cắt thành hình vuông vức “Anh ấy sớm đã không còn yêu rồi.”
Giữa bọn họ không phải là một câu yêu hay không yêu là có thể nói rõ ràng.
Cái khung đối lập nhị nguyên* đơn giản như vậy, thủ pháp trần thuật trắng đen rạch ròi thế này, không thích hợp dùng để miêu tả mối quan hệ ấy.
Khung đối lập nhị nguyên*: Cách tư duy rạch ròi chỉ có hai mặt đối lập nhau hoàn toàn, kiểu đen- trắng, đúng-sai,… trong trường hợp này, khi Khi Tiểu Ngọc hỏi: “Vậy… anh trai chị… cũng yêu chị sao?”, đây là một câu hỏi thuộc hệ tư duy nhị nguyên (Chỉ có 2 đáp án: Có hoặc Không), nhưng Trang Tề cho rằng mối quan hệ giữa cô và Đường Nạp Ngôn quá phức tạp, khung thể dùng cái khung đơn giản yêu hay không yêu để trả lời chính xác được
Trang Tề nói: “Đói rồi đúng không? Chị gọi đồ ăn rồi, nếu em mệt thì đi tắm trước đi, lát nữa ăn xong là có thể ngủ rồi.”
Cô ấy ngoan ngoãn cầm quần áo đi vào.
Trang Tề ngồi bên ngoài, gọi vọng vào trong một câu: “Chị ở ngay đây, em đừng sợ nhé, có chuyện gì cứ gọi chị.”
Những lúc thế này, cô đều cảm thấy mình rất giống Đường Nạp Ngôn.
Trước kia mỗi lần cô vào phòng tắm, anh đều nói một câu như vậy.
Cô được chăm sóc như thế nào, thì sẽ chăm sóc người khác như thế ấy.
Điều này chỉ có thể nói rõ, nhân cách của cô dưới sự ảnh hưởng của Đường Nạp Ngôn, đã bị định hình theo kiểu phản chiếu.
Cũng may cô từng nhận được nhiều tình yêu thương như vậy, mới có thể trong suốt những ngày Đường Nạp Ngôn vắng mặt, vẫn được cảm giác yêu thương lấp đầy, dịu dàng chữa lành cho bản thân đang ở trong tình trạng tồi tệ.
Tiểu Ngọc tắm xong, nói vòi hoa sen dễ dùng hơn lúc ở Mỹ, tắm rất thoải mái.
Trang Tề cười nói: “Là Giáo sư Tưởng thay đấy, bà ấy là người rất biết hưởng thụ, qua đây ăn chút gì đi.”
Hai cô gái yên tĩnh ăn tối trong phòng ăn.
Trang Tề thấy Tiểu Ngọc ăn không nhiều, cô hỏi: “Không thích ăn mấy món này à? Em thích ăn gì cứ nói với chị.”
Tiểu Ngọc lắc đầu, nói là thích, nhưng hơi lo lắng cho Chu Khâm, nên ăn không vô.
Trang Tề xoa xoa mặt cô ấy, “Mấy ngày nay mới xa cậu ấy, như vậy là rất bình thường, qua một thời gian sẽ ổn thôi, đừng sợ. Có gì không thoải mái cứ nói với chị, chị nói chuyện với em.”
Mỗi người khi rời xa đối tượng mà mình dựa dẫm, sẽ phát sinh những mức độ trở ngại tâm lý khác nhau, hiện tượng tâm lý này gọi là hội chứng lo lắng vì xa cách. Đây là câu đầu tiên bác sĩ tâm lý nói với cô khi cô vừa đến Princeton, lúc đó Trang Tề cũng như vậy.
Cô cô độc và sợ hãi, nhút nhát lại chậm chạp, liên tục khóc tỉnh trong mơ, sức đề kháng giảm sút, trong vòng một tháng bệnh ba lần.
Sáng sớm thứ hai, Trang Tề bị Tưởng Khiết gọi dậy, cô vừa ngáp vừa đi đến bên bàn ăn để ăn sáng.
Tưởng Khiết cười nói cô: “Em gái Tiểu Ngọc cũng dậy rồi, mà con còn ngủ, vẫn chưa quen múi giờ à?”
“Quen thì quen rồi ạ.” Trang Tề cầm một lát bánh mì nướng lên, cắn một miến, “Nhưng mấy năm nay con bị thiếu ngủ, cơ thể chắc là muốn lén lút bù lại.”
Tưởng Khiết rót cho cô một ly sữa tươi “Ai bắt con năm giờ sáng dậy? Mẹ đã nói không cần phải liều mạng như vậy. Cái reading week (tuần đọc sách) ấy, nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi cho tốt, mấy đứa sinh viên của mẹ còn dùng thời gian đó để cày phim nữa kìa.”
Trang Tề lộ vẻ mặt “sao con không biết gì hết vậy”, “Reading week mà để cho con nghỉ ngơi á? Nhiều kiệt tác chính trị học như vậy còn chưa đọc, còn có một chồng dày tạp chí chuyên ngành nữa. Luna không chỉ muốn con đọc hiểu thấu đáo, mà còn phải thêm cả tư duy biện chứng của bản thân, nếu không thì con không qua nổi hai vòng thảo luận với bà ấy đâu. Trên hội thảo chuyên đề cũng đành phải rụt cổ lại, mất mặt chết đi được.”
“Được rồi được rồi, cả thế giới đều biết con chăm chỉ, ăn nhanh lên, ăn xong chúng ta đến bệnh viện.”
Từ mùa hè đến mùa thu, Trang Tề và Tiểu Ngọc đã ở trong con hẻm này ba tháng.
Tưởng Khiết tìm một người dì để chăm sóc sinh hoạt cho con gái, họ Mai.
Dì Mai tay chân rất lanh lẹ, mỗi ngày đều dọn dẹp sân viện sạch sẽ gọn gàng, nấu ăn cũng rất hợp khẩu vị của họ.
Ngoài ra, sau khi từ bệnh viện trở về, Trang Tề đã mời một cô giáo trường chuyên biệt, ban ngày dạy Tiểu Ngọc nhả chữ phát âm, buổi tối thì cùng cô ấy lật xem sách đọc, trông chừng cô ấy không rời nửa bước.
Cô Tống rất dịu dàng kiên nhẫn, lại có trải nghiệm chung với Tiểu Ngọc, nên chủ đề mà họ có thể trao đổi nhiều hơn hẳn so với khi ở cùng Trang Tề.
Từ sau khi đăng ký dự thi, Trang Tề dành phần lớn thời gian cho việc ôn tập.
Trong thời gian này, cô không nói cho bất kỳ ai biết chuyện mình đã về nước, nên cũng không có ai đến làm phiền.
Trang Tề đã dặn Tưởng Khiết, bảo bà đừng nói ra, mà bà vì để con gái có thể chuyên tâm ôn thi, cũng giấu kín như bưng, mỗi lần đến đây đều lén lút như đi ăn trộm vậy.
Vào ngày nhận được thông báo trúng tuyển, Tưởng Khiết vui mừng ra mặt, đi trong con hẻm, nhìn các ông bà lớn tuổi đang cãi nhau ven đường cũng thấy thuận mắt, kéo chặt mũ và kính râm, mỉm cười đi ngang qua họ.
Lại đến một mùa xuân nữa, cây hòe cổ thụ trong sân vươn ra ngoài tường, nở đầy những bông hoa nhỏ màu xanh nhạt pha lẫn trắng, gió xuân ấm áp thổi qua, làm rơi xuống một trận mưa hoa màu vàng xanh, phủ kín mít mặt đất lát gạch xanh.
Nửa năm nay Trang Tề sống rất thoải mái.
Không có người phàm tục chuyện thế tục đến làm phiền, sáng sớm thức dậy đẩy cửa sổ ra, ngọn gió thổi tới từ bên hồ phả vào mặt, ngửi thấy mùi hương yên tĩnh mát lành.
Thảo nào người xưa nói “trong hang mới một ngày, thế gian đã ngàn năm”, sống ẩn dật giữa chốn đô thị ồn ào, thời gian trôi như nước chảy, dường như thoáng một cái đã trôi qua kẽ tay, muốn bắt cũng không bắt được.
Trang Tề híp mắt, không có gì làm mà nằm trên ghế bập bênh, tay cầm một miếng bánh đậu cuộn, cô ăn một miếng, cá trong hồ cũng bơi theo ăn một miếng.
“Được rồi, những ngày thần tiên kết thúc rồi.” Tưởng Khiết vừa bước vào đình hóng mát, liền vô tình nói với cô: “Vài tháng nữa, con phải đi làm rồi đấy.”
Trang Tề thở dài một hơi “Đi thì đi thôi, dạo này con lười biếng quá rồi.”
Đặc biệt là từ sau khi thi viết xong đến giờ, cô chưa bao giờ bị đồng hồ báo thức đánh thức, mỗi ngày đều ngủ đến trưa mới dậy, ra sân sau thăm Tiểu Ngọc một chút, rồi lại lượn lờ về ăn cơm trưa.
Coi như là bù đắp lại phần nào những vất vả đã chịu trong năm năm học tiến sĩ, trong lòng cũng cân bằng hơn nhiều.
Tưởng Khiết xoa xoa tóc cô “Con xem, đã dài thế này rồi, hôm nào đi làm tóc với mẹ, rồi mua thêm mấy bộ quần áo lịch sự một chút, đừng mặc cái đống Ralph Lauren trong tủ của con nữa, trông như sinh viên vậy.”
“Vâng, nghe lời mẹ.” Trang Tề gật đầu.
Cô không bao giờ tranh luận gì với Tưởng Khiết, mối quan hệ mẹ con mong manh của hai người cũng không chịu nổi cãi vã, huống hồ Giáo sư Tưởng rất biết giữ chừng mực, biết cái gì bà có thể hỏi, cái gì lại không thể.
Tưởng Khiết bước đi nhanh như bay, vừa đi vừa gọi: “Dì Mai, tối nay làm thêm hai món ăn nhé.”
Trang Tề ngửi một cái “Rượu ngon nha, Giáo sư Tưởng lần này chơi lớn rồi, Tiểu Ngọc em cũng uống đi.”
Tiểu Ngọc xấu hổ lắc đầu “Không được đâu ạ, em chưa bao giờ uống rượu.”
“Em ngoan thật đấy, hồi nhỏ chị không nghe lời, uống khá nhiều.” Trang Tề ngửa đầu uống hết nửa ly, cô nói: “Nhưng đều là uống trộm, bị anh trai chị… bị Đường Nạp Ngôn biết được, không tránh khỏi một trận giáo huấn.”
Tưởng Khiết liếc cô một cái “Gọi là anh trai cũng không sao, cậu ta nuôi con mười mấy năm, dù sao cũng vẫn là anh trai của con. Cho dù bây giờ không qua lại nữa, quá khứ cũng không thể phủ nhận được, nếu không người ta sẽ nói con quên mất gốc gác.”
Vậy cứ coi như cô vong ân bội nghĩa đi. Vào lúc cô cần được chăm sóc nhất thì coi Đường Nạp Ngôn là người thân duy nhất, bây giờ cánh cứng rồi, ngay cả một chút tin tức cũng không chịu cho anh biết. Nói ra ngoài, đúng là hành vi bị ngàn người chỉ trích.
Nhưng cô có thể làm gì chứ? Không gặp mặt, mọi thứ vẫn nằm trong quỹ đạo cô có thể kiểm soát, gặp mặt rồi thì khó nói lắm.
Ngón tay Trang Tề xoa xoa thân ly, cụp mắt xuống nói: “Thôi bỏ đi ạ, biết đâu người ta đã kết hôn rồi, để vợ anh ấy nghe thấy cũng không hay, huống hồ bây giờ thân phận anh ấy đã khác, con cứ sấn tới gọi anh trai, người khác lại tưởng con ham hố trèo cao, còn khơi lại chuyện ngày xưa nữa.”
“Con suy nghĩ rất đúng.” Tưởng Khiết lại rót cho cô một ly, nói: “Hai đứa không ở cùng một cơ quan, cũng không có cơ hội chạm mặt, cứ thản nhiên đối mặt là được rồi.”
Trang Tề uống xong, quay mặt đi lau mắt.
Cô thật vô dụng, lúc nhắc tới anh trai, trái tim vẫn cuộn lại thành một mớ bòng bong, lộn xộn rối rắm.
Đợi đến khi hoàn hồn, cô cười nói với Tiểu Ngọc: “Chị báo cho em một tin, dự án của Chu Khâm sắp kết thúc rồi, cậu ấy sắp đến đón em đấy.”
“Thật sao ạ?” Tiểu Ngọc lập tức trở nên phấn chấn, kéo cô hỏi tới hỏi lui.
Trang Tề một câu cũng không trả lời được, đành phải nói: “Cái môn toán học của cậu ấy chị làm sao mà hiểu được, tóm lại là sắp về rồi.”
Tiểu Ngọc kích động đến mức cứ xoa tay, tự mình cười một lúc lâu, cuối cùng không biết làm thế nào, đột nhiên nâng ly rượu lên “Vậy em kính chị một ly, cũng kính dì một ly.”
“Uống chậm thôi, em uống chậm thôi.” Trang Tề lo lắng nhìn cô ấy, vội vàng đỡ lấy ly rượu.
Buổi tối ngồi uống trà trong sân, Trang Tề cầm trên tay một cuốn album ảnh, là của Trang Mẫn Thanh để lại ở đây, không biết từ năm nào, nói về việc xây dựng vườn tược Giang Nam.
Đây chính là cái tật xấu mắc phải từ hồi đi học. Đọc sách học nghiêm túc thì buồn ngủ, sách linh tinh thì xem say sưa hứng thú. Cứ mãi như trẻ con, cứ mãi không phân biệt được chính phụ.
Tưởng Khiết ở bên cạnh nhìn cô, muốn hỏi cô vài chuyện về vấn đề cá nhân, nhưng lại không tiện mở lời. Bà đành vừa gọt lê, vừa vòng vo gián tiếp, nói về những chuyện xảy ra mấy năm nay.
Bà cắt một miếng đưa cho Trang Tề, “Trang Tân Hoa hình như đã vào Vụ Thông tin từ sớm rồi, người ta không đi một bước đường vòng nào cả.”
Trang Tề nói: “Cũng không có gì lạ, cậu ta học Học viện Ngoại giao mà. À, nhà Ấu Viên sao rồi ạ? Chu Khâm nói bố cậu ấy xảy ra chuyện.”
Năm năm ở nước ngoài, Trang Tề không liên lạc với ai ở trong nước, ngay cả Tĩnh Nghi cũng chỉ thỉnh thoảng gửi email. Sau này Tĩnh Nghi vì trốn kết hôn, tự mình chạy sang Tokyo du học, cô ấy mỗi ngày cũng bận tối mắt tối mũi, dần dần liên lạc cũng ít đi.
Tưởng Khiết nhỏ giọng nói: “Hai năm đó loạn hết cả lên, sau khi Từ Mậu Triều chết, bố cậu ta cứ như biến thành người khác, càng ngày càng không nghe lời khuyên của người bên cạnh, liên tiếp phạm không ít sai lầm lớn. Nguỵ Khắc Tự ngã ngựa chưa được bao lâu, ông ta cũng rớt đài theo, cậu bạn học kia của con là Nguỵ Tấn Phong, bây giờ vẫn ở Canada, không về được. Lão Phùng nhát gan, vấn đề của ông ấy không lớn lắm, nhưng chắc chắn là không bằng lúc trước nữa rồi.”
“Cậu ấy ở xa như vậy không thể về nước, vậy Đường Nhân thì sao?” Đáy mắt Trang Tề thoáng qua một tia tiếc nuối.
Tưởng Khiết lắc đầu,“Không biết, nhưng nó kết hôn rồi, với cái cậu nhà họ Chúc tên là…”
Trang Tề hồi tưởng một chút “Chúc Hoằng Văn?”
“Đúng.” Tưởng Khiết cười hỏi cô: “Con thân với nhà cậu ta lắm à?”
Trang Tề chớp mắt nói: “Cũng không thân, mẹ của Đường Nạp Ngôn, quan hệ với nhà họ Chúc rất tốt, thường xuyên đến chơi, nên con mới biết anh Hoằng Văn. Nếu là anh ấy, vậy Đường Nhân chắc là sống cũng tốt, anh ấy là người có tinh thần trách nhiệm.”
“Mẹ cậu ta đối xử với con thế nào, có tốt không?” Tưởng Khiết hỏi bâng quơ như đang nói chuyện phiếm.
Trang Tề cười đầy ẩn ý “Mẹ nói xem?”
Nếu nữ chủ nhân của nhà họ Đường chịu ra mặt, gánh vác trách nhiệm của một người mẹ, thì sao cô lại lớn lên cùng Đường Nạp Ngôn chứ? Nhưng vốn dĩ đây cũng không phải là nghĩa vụ của Khương Ngu Sinh, Trang Tề không có tư cách yêu cầu bà ấy làm những điều này cho mình.
Nói công bằng thì, Khương Ngu Sinh chỉ là không để tâm đến cô, chứ không hề làm tổn thương gì cô.
Tưởng Khiết không cười nổi, bà gom vỏ lê lại “Thôi, không nói chuyện này nữa.”
“Sao vậy ạ?” Trang Tề nghe đến đây cũng ngẩng đầu lên.
Dì Mai chỉ về phía Đông Nam “Cứ luôn có một chiếc xe màu đen, đậu ngay ở góc rẽ đằng kia, mấy tháng trước tôi đã thấy rồi, hôm nay người đàn ông đó xuống xe, đứng ở đó hút thuốc.”
Tưởng Khiết vội hỏi: “Bà có nhìn rõ mặt mũi anh ta thế nào không?”
“An ninh ở đây tốt lắm, chắc là không sao đâu.” Tưởng Khiết cảm thấy không yên tâm, lại hỏi Trang Tề: “Con ngủ tối có khóa cửa kỹ không? Có chuyện gì lạ không?”
Trang Tề hơi sững sờ “Chưa bao giờ ạ, con cũng chưa thấy chiếc xe đen nào, chắc là tình cờ đi ngang qua thôi.”
Tưởng Khiết nói: “Con chẳng bước chân ra khỏi cửa, đương nhiên là chưa thấy rồi. Bảo con đi ăn cơm con cũng không đi, cả ngày ru rú trong nhà, thật sự biến thành tiểu thư khuê các rồi.”
Trang Tề cười một tiếng, lảng tránh không bàn về vấn đề này, chỉ nói: “Đây cũng đâu phải khu vực cấm hút thuốc, người ta hút điếu thuốc thì sao chứ? Đừng kỳ thị người hút thuốc mà, nếu thật sự có kẻ xấu con sẽ báo cảnh sát.”
“Vẫn nên chú ý một chút thì tốt hơn.”
Thứ hai giữa tháng bảy, là ngày Trang Tề đến cơ quan trình diện.
Tối qua trời mưa to cả đêm, sáng sớm thức dậy, dưới hành lang là một mảng dấu vết ẩm ướt, hoa thược dược đỏ bị gió thổi bay đầy sân, như phấn son rơi vãi khắp đất.
Cô bị đồng hồ báo thức đánh thức, thay một chiếc váy vest màu trắng rất chuẩn mực, búi tóc lên, ăn sáng xong liền ra cửa.
Giáo sư Tưởng tối qua đã để xe lại đây, nói sau này cho cô lái. Vì nghĩ rằng ở đây đi tàu điện ngầm cũng không tiện nên Trang Tề nhận lấy.
Mới tám giờ sáng, đường đã kẹt cứng không lối thoát.
Trang Tề chậm rãi nhích từng chút một, thật may mắn vì mình ra cửa sớm, nếu muộn hơn chút nữa thì khỏi lái luôn.
Đến cơ quan, mọi việc đều tiến triển rất thuận lợi, nói chuyện theo thông lệ, sắp xếp công việc.
Cô thi vào Vụ Kinh tế Quốc tế, nhưng công việc lại được sắp xếp ở Vụ Quản lý, bên đó hiện đang thiếu nhân lực. Lúc nói chuyện với cô, họ cũng trưng cầu ý kiến của Trang Tề một cách tượng trưng, cũng nói là hai năm nữa sẽ điều chuyển về.
Cô đương nhiên là phục tùng sự phân công, vì đã sớm nghe ngóng được rồi.
Sau khi thật sự bước vào vị trí công tác, lĩnh vực nghiên cứu và chuyên ngành cũng không còn quan trọng như vậy nữa, cho dù cô ở lại Vụ Kinh Tế Quốc tế, mỗi ngày tiếp xúc với các tổ chức kinh tế quốc tế, thì có thể dùng được bao nhiêu kiến thức hồi học tiến sĩ chứ? Chẳng phải cũng là phối hợp hợp tác, sắp xếp hội nghị thôi sao.
Có lúc Trang Tề còn cảm thấy, việc học tập trong thời gian dài như vậy chẳng qua chỉ là một bài kiểm tra năng lực và sàng lọc, xem thử người này có thể kiên trì trong quá trình khô khan tẻ nhạt hay không, cái được thử thách chính là lòng kiên trì và nghị lực. Sau khi vượt qua rồi, thì coi như cô chính là người đạt tiêu chuẩn, có thể được điều đến cơ quan rồi.
Lãnh đạo bộ phận của cô là Dương Khánh Sơn, trước đó, Hạ Trị Công đã sắp xếp một bữa cơm, giới thiệu ông ấy cho cô.
Chỉ là Trang Tề không hiểu, bác Hạ hình như có hơi nhiệt tình quá với cô, hết một câu chiếu cố lại một câu nhờ vả. Làm cho cô ngồi bên cạnh mà đỏ mặt, người cha dượng nửa đường mà có này, sao lại giống Đường Bá Bình vậy chứ?
Chắc là do Tưởng Khiết thổi nhiều gió bên gối rồi, Trang Tề không nghĩ nhiều.
Vụ Quản lý có lẽ là một trong những bộ phận bận rộn nhất, phải điều phối công việc của các bộ phận, còn phải soạn thảo, xét duyệt các bản đề nghị quan trọng, dự thảo các văn bản liên quan, khi có sự kiện trọng đại xảy ra, còn phải đưa ra ý kiến xử lý.
Trang Tề ở lại hơn một tháng, chỉ có tuần đầu tiên là dễ chịu, chắc là mọi người thấy cô mới đến, ngại giao việc cho cô quá sức. Ba tuần liên tiếp sau đó, không có ngày nào cô về nhà trước chín giờ tối, cứ đặt lưng xuống giường là rơi vào trạng thái ngủ mê mệt.
Chiều thứ sáu, cô vừa in xong tài liệu nộp lên, mới uống được một ngụm nước, Dương Khánh Sơn liền xuất hiện ở văn phòng.
Trang Tề cười một cái “Chủ nhiệm Dương, có việc gì ạ?”
“Không có gì, cũng đến được một tháng rồi, cảm thấy thế nào?” Dương Khánh Sơn nói.
Cô nghĩ một lát “Cảm thấy rất mệt, nếu có thể ít việc đi một chút thì tốt rồi.”
Dương Khánh Sơn cười “Quen rồi sẽ tốt thôi, cường độ công việc thế này phải thích ứng, nửa cuối năm sẽ còn bận hơn. Tiểu Trang à, năm nay cháu cũng hai mươi bảy rồi nhỉ? Tìm đối tượng chưa?”
Lãnh đạo chủ động bàn luận về vấn đề cá nhân, phần lớn phía sau đều kéo theo một màn mai mối.
Trang Tề ấp úng một chút, cô nên nói là có hay là không đây?
Thấy cô do dự, Dương Khánh Sơn nói thẳng: “Dứt khoát chút nào, chú Dương của cháu còn có thể hại cháu sao, có hay là không?”
Trang Tề nói thật: “Không có ạ, cháu không phải vừa mới đi làm sao, cứ từ từ xem đã ạ.”
Dương Khánh Sơn nói: “Vậy thì tốt quá, chú ở đây có một ứng cử viên, cháu cũng đừng từ từ xem nữa, hôm nay đi gặp luôn đi. Bố cậu ta ấy à, cũng rất thân với mẹ cháu, thường xuyên ăn cơm cùng nhau.”
Trang Tề thật sự hơi đau đầu rồi “Ai ạ?”
“Tiểu Viên, bố cậu ta chính là Viên Giới An đấy.”
“Ồ, nhân vật tầm cỡ đấy.” Trang Tề chống cằm, dáng vẻ không chút hứng thú, cô nói rất uyển chuyển: “Chú Dương, công tử như anh ta, người theo đuổi chắc chắn rất nhiều, cháu không góp vui nữa đâu ạ.”
Dương Khánh Sơn thấy cô hết lần này đến lần khác từ chối, dứt khoát nói rõ: “Chú nói cho cháu biết nhé, chính là cậu ta nhờ chú giới thiệu đấy, lần trước đi họp hội nghị ngoại vụ cho bên Thụy Tín của bọn họ, không phải cháu ngồi ở hàng đầu tiên sao? Tiểu Viên liếc mắt một cái là nhìn trúng cháu rồi, muốn tối nay ăn bữa cơm với cháu, cháu nể mặt đi một chuyến đi.”
Thấy Trang Tề cúi đầu không nói gì, ông ta lại thêm dầu vào lửa: “Cháu đi gặp cậu ta một lần, được hay không cũng được, nhiệm vụ của chú cũng coi như xong, tránh cho sau này chú gặp bố cậu ta khó ăn khó nói, cháu cứ coi như giúp chú một việc.”
Lời đã nói đến nước này rồi, Trang Tề mà còn không đồng ý, là đắc tội với Dương Khánh Sơn luôn.
Cô gật đầu một cách yếu ớt: “Vâng ạ. Nhưng mà chú Dương, lần sau nếu còn có chuyện như vậy, chú đừng nhận lời nữa nhé.”
“Yên tâm đi, sẽ không có lần sau nữa, thời gian địa điểm chú gửi cho cháu.”
Địa điểm mà Tiểu Viên này chọn cũng hay thật, cách nhà cô không xa lắm, đi thẳng một đoạn trong hẻm, rồi rẽ trái hai lần là đến.
Trang Tề về nhà trước, cởi bộ đồ công sở ra, tắm rửa, thay một chiếc váy lụa mỏng nhẹ.
Thấy thời gian cũng sắp đến, cô cầm túi xách ra cửa.
Buổi chiều tối lúc mùa hè sắp kết thúc, trên mặt đường trơ trụi vẫn không có mấy bóng râm, cành liễu rũ xuống thoi thóp.
Khi bước qua cánh cổng lớn không mấy bắt mắt kia, Trang Tề còn hơi nghi ngờ một chút, bây giờ thịnh hành ăn cơm ở nơi tồi tàn thế này sao? Cô nhớ lại cái sân viện của Nguỵ Tấn Phong trước đây mới lộng lẫy huy hoàng làm sao.
Cô vừa bước vào, cảm thấy nơi này còn không bằng nhà của cô.
Bụi cỏ thưa thớt, mấy con dế bụng to cũng không trốn được, nhảy tới nhảy lui khắp nơi.
Nhân viên phục vụ dẫn cô đi, sau khi đi qua liên tiếp mấy cái sảnh, Trang Tề mới dần dần tin phục.
Gu thẩm mỹ của bọn họ vẫn không thay đổi, vẫn cố chấp với sự xa hoa dùng ngọc trắng làm sảnh đường, chỉ có điều mọi người đều đã thu liễm lại, bày ra cái cổng sân xập xệ để che mắt thiên hạ.
Nhân viên phục vụ chỉ căn phòng phía trước: “Ở đằng kia ạ.”
“Được, cảm ơn anh.” Trang Tề nói.
“Không có gì ạ.”
Cô sửa sang lại tà váy một chút, dù sao cũng là gặp người ta, không thích thì cũng phải chú ý đến vẻ ngoài.
Trang Tề ung dung đi vào, đập vào mắt là một bóng lưng thẳng tắp như cây bách xanh.
Anh mặc một bộ đồ áo trắng quần đen, cách ăn mặc rất trầm ổn gọn gàng, quay lưng về phía cô, mặt hướng ra một ô cửa sổ hoa văn hình thoi đang mở một nửa, dường như không muốn bị ai làm phiền, một mình yên lặng đứng đó.
Cô hơi thắc mắc, Viên Giới An trông khá thấp bé, Tiểu Viên cao như vậy, khí chất cũng tốt thế này sao?
Chắc là giống mẹ anh ta rồi, Trang Tề nghĩ.
Cô đợi một lúc, vị Tiểu Viên có phong thái xuất chúng này vẫn không có ý định xoay người lại, tám phần là nhìn đến nhập tâm rồi.
Trang Tề đành tự mình mở miệng trước: “Viên tiên sinh, chào anh.”
Vài giây sau, anh mới chịu quay mặt lại.
Trang Tề lập tức nín thở trong ánh mắt của anh, sự kinh ngạc và chấn động không thể che giấu trong con ngươi, giống như rượu Trúc Diệp Thanh trong ly bị đổ ra ngoài.
Trong khoảnh khắc trái tim đập loạn nhịp, cô nghe thấy Đường Nạp Ngôn dịu dàng nói với cô: “Em gái đi một mạch những sáu năm, trở về ngay cả anh trai cũng không nhận ra nữa, thật khiến người ta đau lòng mà.”
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
