Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 52: Cháu tự mình nói nhé
*Trong bài dịch có một số từ tiếng Anh, có lẽ do nữ chính sang Mỹ du học nên tác giả muốn chèn thêm vài từ tiếng Anh cho đúng không khí, nên editor để nguyên tiếng Anh và có mở ngoặc dịch sang tiếng Việt bên cạnh cho mọi người nhé!
Lúc anh nhìn thấy ảnh tốt nghiệp của Trang Tề, là vào một tối thứ bảy.
Khi đó trên trời treo một vầng trăng khuyết, tỏa ra ánh sáng trắng mờ, mặt nước lay động màu xanh u ám, ánh nến lập lòe ẩn hiện bên trong cửa sổ có chấn song, lá trúc non xanh khẽ đung đưa.
Đường Nạp Ngôn tiếp khách xong trong vườn, anh uống không ít, cố gượng tiễn một nhóm người lên xe, lúc quay lại, anh vịn vào cây cột màu son đỏ dọc đường đi đến đình.
Đã là tháng sáu rồi, lại đến mùa hè.
Mùa hè năm năm trước, Trang Tề lặng lẽ rời bỏ anh.
Đường Nạp Ngôn từ đó ghét mùa hè.
Anh ngồi xuống bên bàn đá, uống một tách trà giải rượu, đưa tay đỡ trán, nhắm mắt lại.
Trịnh Vân Châu nói: “Mệt như vậy thì về đi, còn ở đây làm gì? Khách khứa đi hết rồi.”
Đường Nạp Ngôn xoay xoay chiếc cốc trong tay, “Về nhà chẳng phải cũng một mình sao, trong nhà đến một con quỷ cũng không có, tường cũng lạnh như băng.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Cậu để Tây Nguyệt đi, đó là chuyện tích đức làm việc thiện, cô ấy vốn dĩ cũng không yêu cậu. Tôi thì sao? Tôi đây gọi là tạo nghiệp!”
Bị chọc trúng tim đen, Trịnh Vân Châu hừ một tiếng “Đó cũng là nghiệp do nhà cậu tạo ra, ai bảo bố cậu lợi hại chứ.”
“Phải, ông ấy lợi hại quen rồi, cũng sẽ có lúc có người cho ông ấy biết thế nào là lợi hại.” Đường Nạp Ngôn nhìn mặt hồ lấp lánh ánh nước, bỗng mỉm cười.
Trịnh Vân Châu phản ứng lại “Ồ, chuyện của Viên Giới An, sắp có quyết định rồi à?”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Sắp rồi. Đường Bá Bình sốt ruột lắm, gọi cho tôi ba cuộc điện thoại, tôi không bắt máy cuộc nào.”
“Cứ chờ xem, bố cậu sắp đến tận cửa tìm cậu rồi đấy.” Trịnh Vân Châu dụi tắt thuốc, lấy điện thoại ra lướt danh bạ “Tôi gọi cho Tiểu Lỗ, bảo cậu ta lái xe qua đây, cậu cũng về sớm đi, mai còn phải đi làm.”
Gọi điện thoại xong, Trịnh Vân Châu lướt xem tin nhắn trong nhóm, đều đang bàn tán chuyện Trang Tề là con gái của Tưởng Khiết, anh ta lại vội lướt xem vòng bạn bè của Tưởng Khiết.
Xem xong, anh ta đẩy đến trước mặt Đường Nạp Ngôn “Bà Hạ lần này không giả vờ nữa rồi, đăng cả ảnh tốt nghiệp của con gái lên đây này.”
Chuyện này Đường Nạp Ngôn không quan tâm.
Tưởng Khiết đã đuổi theo sang tận Mỹ rồi, thừa nhận Trang Tề là con gái cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Nhưng ánh mắt anh bị cô gái nhỏ trong ảnh thu hút.
Trang Tề đứng trước cổng sắt nhỏ của trường Princeton, trong lòng ôm hai bó hoa tulip và bằng tốt nghiệp, mái tóc đen bóng dài qua vai được vén gọn gàng ra sau tai, bên môi nở một nụ cười dịu dàng.
Mái tóc đen xoăn của cô, từ bao giờ đã cắt ngắn và duỗi thẳng như vậy? Trông hệt như một nữ sinh chưa rời ghế nhà trường.
Nhưng trông cả người càng thêm vẻ văn nhã, có một nét đẹp trí thức dịu dàng hơn, giống như viên ngọc trai trắng bóng bẩy được nuôi dưỡng trong vỏ trai.
Khóe miệng Đường Nạp Ngôn cử động, anh thở ra một hơi thật dài, tay chống lên đầu gối, ngửa mặt trong cơn gió ấm nóng, sợ Trịnh Vân Châu nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của mình.
Trịnh Vân Châu ra hiệu bảo anh: “Cậu lướt xuống dưới xem, còn có ảnh đẹp hơn này.”
Anh lướt qua, đâu còn gì đẹp đẽ nữa? Chỉ có tức giận mà thôi.
Bức ảnh tiếp theo, Trang Tề được một chàng trai nhấc bổng lên, cánh tay cậu ta trông thật vạm vỡ mạnh mẽ, cô ngồi trên đó với vẻ mỏng manh yếu đuối, cười rất vui vẻ, giống như chú chim sẻ nhỏ nhẹ nhàng đậu trên cành, trông vừa sinh động vừa nhẹ nhõm.
“Thằng nhóc này là ai?” Đường Nạp Ngôn lập tức hất văng điện thoại ra.
Trịnh Vân Châu vội vàng đỡ lấy “Không quen à? Bố cậu ta là viện trưởng Học viện Y khoa Kinh Đại, chính là lão Chu đấy, người từng phẫu thuật tim cho ông nội cậu.”
Đường Nạp Ngôn nhớ ra rồi, anh cúi đầu nhìn xuống đất “Chắc là bạn học nam chơi thân thôi, cái này có thể đại diện cho cái gì? Bọn họ và chúng ta đâu phải cùng một thế hệ, hôn hít một cái cũng chẳng là gì.”
“Cậu đang khuyên tôi đấy à? Hay là khuyên chính mình?” Trịnh Vân Châu nghe mà buồn cười, anh ta nói: “Khuyên tôi thì không cần đâu, tôi lại chẳng thích em gái cậu, còn khuyên cậu ấy à, tôi thấy cậu vẫn đang thấp thỏm lắm. Bọn họ hôn hít thì tôi chịu được, nhưng lão Đường nhà cậu có chịu được không?”
Đường Nạp Ngôn bị nói trúng tim đen, không nói nên lời.
Anh một bụng lửa giận không có chỗ trút, chỉ đành hét ra ngoài đình, “Tiểu Lỗ đâu? Tiểu Lỗ sao còn chưa tới! Đưa cậu ta từ Hoa Thái về, làm việc như thế đấy!”
“Ối, lửa giận ở đâu ra mà lớn thế?” Thẩm Tông Lương bước lên bậc thềm, cất cao giọng hỏi một câu.
Trịnh Vân Châu hất mặt về phía màn hình, bảo anh ta cũng xem đi.
Thẩm Tông Lương liếc qua “Trang Tề tốt nghiệp rồi mà, cũng đang yêu đương rồi.”
Trịnh Vân Châu nói: “Trang Tề cũng tốt tính thật, nhanh vậy đã tha thứ cho mẹ mình rồi, không trách Tưởng Khiết bao năm qua không quan tâm đến cô ấy à?”
Đường Nạp Ngôn đứng dậy “Tình mẹ con ruột thịt mà, đâu dễ dàng cắt đứt như vậy. Cô ấy vốn dĩ cũng không phải người thù dai, huống hồ thời gian cũng không tính là ngắn, Tưởng Khiết đã qua đó chăm sóc cô ấy lâu như vậy rồi. Anh trai có thể không cần, chứ mẹ thì vẫn phải nhận.”
“Đúng thế, không ai độ lượng hơn người anh trai như cậu, nuôi con gái lớn rồi lại đưa về cho mẹ cô ấy.” Trịnh Vân Châu cười nói.
Đường Nạp Ngôn không lên tiếng “Tôi đi trước đây.”
“Đi rồi à? Tôi vừa đến cậu đã muốn đi rồi?” Thẩm Tông Lương nói.
Đường Nạp Ngôn không quay đầu lại mà rời khỏi vườn.
Thấy Trịnh Vân Châu vẫn ngồi yên không động đậy, Thẩm Tông Lương ném chiếc cốc xuống, nói với anh ta: “Cậu cũng khởi hành đi thôi, ba lão già độc thân đừng có tụ tập với nhau nữa, người ta lại tưởng chúng ta có bệnh gì đấy.”
“…… Cũng đúng.”
Lúc anh ra đến cổng, Tiểu Lỗ vừa dừng xe lại “Chủ nhiệm Đường, trên đường hơi tắc, tôi đến muộn.”
“Không sao, đưa tôi về đại viện.” Đường Nạp Ngôn ngồi lên xe nói.
Chỉ là ông nội tuổi cũng đã cao, luôn mong anh sớm lập gia đình, nói muốn trước khi nhắm mắt được bế chắt. Hai năm nay ông cũng làm nhiều hành động nhỏ, chỉ cần Đường Nạp Ngôn đến trước mặt ông, là sẽ có cô gái nhà này nhà nọ đến làm khách.
Đường Nạp Ngôn nhìn thấy rõ, trong lòng còn khó chịu hơn cả ông nội, nhưng anh làm sao mà kết hôn được?
Tiểu Lỗ hỏi một câu “Hôm nay muộn thế này còn về à? Có ở lại bên đó không ạ?”
Đường Nạp Ngôn xua tay “Không ở, cậu đợi tôi ở cổng một lát, tôi vào nói vài câu rồi ra ngay.”
“Vâng ạ.”
Lúc anh bước vào cổng sân, bên ngoài không một bóng người, chỉ có vài ngọn đèn đường sáng lên, thu hút một đám côn trùng bay lượn lao vào, đen kịt cả một mảng.
Đang chuẩn bị đi vào, Đường Nạp Ngôn nhận được điện thoại của Tưởng Khiết, anh “alo” một tiếng.
Tưởng Khiết vào thẳng vấn đề: “Người bác đã khuyên giúp cháu rồi, coi như báo đáp cháu giúp bác làm công tác tư tưởng cho Hạ Trị Công, để ông ấy đồng ý cho bác đi học bồi dưỡng.”
“Sau đó thì sao?”
Tưởng Khiết nói: “Bác đương nhiên cũng hy vọng con bé có thể quay về, lão Hạ sẽ không để bác ở lại đây mãi, nhưng Tề Tề sống chết không chịu, xem ra, con bé không muốn dính dáng đến cháu thêm chút nào nữa, thật sự sợ rồi. Phía bác cũng đã giới thiệu đối tượng thích hợp cho nó, cháu đừng trách bác. Cháu biết đấy, trong lòng bác không thiên vị ai cả, chỉ suy nghĩ cho Tề Tề mà thôi.”
“Chuyện này không thể trách bác được.” Đường Nạp Ngôn đè nén lửa giận trong lòng, anh nói: “Chịu giúp cháu khuyên một câu đó, cháu đã rất cảm ơn rồi.”
Anh đương nhiên biết Tưởng Khiết là người giỏi tính toán, giỏi mưu lợi cho bản thân đến mức nào.
Bây giờ bà ta đã lớn tuổi, lại không có một đứa con ruột nào, trước mắt có một cô con gái đã trưởng thành, bà ta còn không muốn mau chóng kéo về bên cạnh mình sao? Bất kể bà ta là vì bản thân, hay thật sự vì muốn cầu xin sự tha thứ, việc chịu sang tận Mỹ chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho Tiểu Tề, đối với cô đều là chuyện tốt. Dù sao cũng tốt hơn cô ở bên đó một mình, ngay cả một bậc trưởng bối quan tâm cũng không có, huống hồ đây là mẹ ruột của cô.
Đây mới là lý do Đường Nạp Ngôn chịu nói giúp cho Tưởng Khiết, chứ không hề trông mong bà ta có thể đóng vai trò tích cực cho việc hai anh em họ đoàn tụ.
Đường Nạp Ngôn nghĩ, có lẽ Tưởng Khiết từng có ý với mình, nhưng vừa thấy con gái giữ khoảng cách đối với anh,bà ta sẽ lập tức quay ngoắt mũi súng, tìm người khác cho con gái, Tưởng Khiết đã quen gió chiều nào theo chiều nấy rồi.
Tưởng Khiết thở dài, “Hay là bác đưa số điện thoại của con bé cho cháu, cháu tự mình nói nhé?”
Trong sân vườn mờ tối, Đường Nạp Ngôn bất ngờ bật cười khẩy một tiếng, gần như nghiến răng nghiến lợi “Cháu mà gọi điện sang, cô ấy sẽ càng sợ đến mức không dám về nước, bác nên nói với cô ấy là cháu sắp kết hôn rồi, có lẽ cô ấy sẽ thay đổi suy nghĩ.”
“Bác cũng nói như vậy rồi, bác còn bịa cả Trương Văn Lị vào, nhưng con bé chẳng mảy may động lòng.”
“Cứ vậy đi.”
Nói chuyện tiếp với bà ta cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Đường Nạp Ngôn cúp điện thoại, nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay.
Dựa theo tính cách của cô, cho cô năm năm để đi học, bây giờ học xong rồi, vậy mà vẫn không chịu về sao?
Tốt, tốt lắm, không về cũng không sao, không về cũng không sao.
Đợi chuyện trong tay anh kết thúc, anh có thể làm báo cáo sang Mỹ, chỉ cần Trang Tề vẫn còn bình an, thì đều không sao cả.
Lúc vào nhà, dì Dung chỉ liếc nhìn anh một cái, đã sợ đến mức cúi đầu xuống, lẳng lặng lấy giày ra, đặt bên chân anh.
Đường Nạp Ngôn rất tôn trọng bà, khách sáo gọi một câu: “Dì Dung.”
“Uhm.” Dì Dung mừng rỡ ra mặt mà đáp lời.
Mấy năm nay trong nhà chẳng yên ổn chút nào. Bà nhìn Đường Nạp Ngôn từ nhỏ đến lớn, bây giờ cứ như biến thành người khác, mỗi lần về nhà, nói với Đường Bá Bình chưa được hai câu là lại cãi nhau, người này giọng còn cao hơn người kia, hai bố con hận không thể lật tung cả cái nóc nhà này lên.
Lần nào cũng vậy, Đường Nạp Ngôn vừa đi là bác sĩ gia đình liền lập tức theo sau đến nhà, Đường Bá Bình mấy lần bị tức đến ngất xỉu.
Có lúc quét dọn trong sân, bà nghe thấy người nhà khác bàn tán về Đường Nạp Ngôn, nói bây giờ oai phong lắm, hành sự cũng không còn hòa nhã như trước, mấy lần họp đại hội, cứ mặt lạnh mày chau ngồi ở đó, bày ra cái dáng vẻ thiết diện vô tư.
Dì Dung không dám lên tiếng, chỉ âm thầm cảm thấy đôi bố mẹ này tạo nghiệp, nếu Tề Tề không đi thì tốt rồi.
Bà thăm dò hỏi một câu: “Lão Đại, Tề Tề sắp tốt nghiệp rồi phải không? Con bé có về không?”
Đường Nạp Ngôn sững lại, trầm giọng chắc chắn nói: “Cô ấy nhất định phải về.”
“Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
Đường Nạp Ngôn đi vào trong, đi thẳng lên lầu hai, vào thư phòng của Đường Bá Bình.
“Bây giờ con đến gõ cửa cũng không cần nữa à?” Đường Bá Bình cầm tập tài liệu nói với anh.
Đường Nạp Ngôn cười, hiên ngang ngồi xuống đối diện ông ta “Con sợ bố chờ sốt ruột, không phải bố vẫn luôn gọi điện cho con sao?”
Đường Bá Bình ném đồ trong tay xuống “Con còn biết là bố tìm con cả ngày à! Cố ý cho bố leo cây đúng không?”
“Bận mà.” Đường Nạp Ngôn ngả người ra sau, thong thả nói: “Ban ngày xem xét mấy bản tài liệu, buổi tối lại phải đi ăn cơm với bác Lý, con làm gì có chút thời gian rảnh nào?”
Đường Bá Bình gật đầu, “Bây giờ con là người bận rộn rồi, lại là cánh tay đắc lực của Lý Phú Cường, bố đây mời không nổi con nữa.”
Đường Nạp Ngôn xua tay “Đừng nói như vậy, đóng cửa lại, chúng ta vẫn là người một nhà máu mủ ruột rà, bố khách sáo quá rồi.”
Đường Bá Bình trừng mắt nhìn anh, “Cái miệng này của con thật lợi hại, thảo nào khéo léo xoay xở khắp nơi.”
“So với bố vẫn còn kém xa.” Đường Nạp Ngôn cười cười, chỉ lên trên đầu nói: “Tài ăn nói của bố, có thể nói đến mức trời sập xuống luôn ấy chứ, nếu không thì sao Tiểu Tề lại chạy sang Mỹ, bây giờ vẫn không chịu về?”
Đường Bá Bình thở hổn hển nhìn anh, cố gắng kìm nén.
Ông ta phải nhịn cơn giận này xuống, bây giờ không phải là năm năm trước nữa, Đường Nạp Ngôn đã vững chân trên con đường quan lộ, đi càng lúc càng xa, thế lực càng lúc càng mạnh, sớm đã không coi người bố này ra gì, huống hồ chuyện của Viên Giới An, bây giờ còn đang nắm trong tay thằng nhóc này.
Hai chữ Trang Tề không thể nhắc đến, con bé này cứ như quả bom chôn trong nhà họ, cách một thời gian lại nổ một lần.
Đường Bá Bình đành phải lảng sang chuyện khác, đổi giọng nói: “Tài liệu của chú Viên, con xem xét xong chưa? Khi nào thì họp?”
Đường Nạp Ngôn cầm lấy miếng chặn giấy bằng ngọc trắng kia, nắm trong ngón tay x** n*n một hồi “Cái này con không thể nói được, kỷ luật công tác vẫn phải chú ý, đúng không bố?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Con thấy người còn lại thích hợp hơn ông ấy, đương nhiên, con chẳng qua chỉ là người viết tài liệu theo chỉ thị, thấp cổ bé họng, bác Lý nghe xong cũng chỉ cười một cái, không nói ý kiến cụ thể.”
Đường Bá Bình không nhịn được mà lớn tiếng: “Con đừng có nhầm lẫn, Viên Giới An lớn lên cùng bố con đấy, giống như chú ruột của con, gài bẫy Viên Giới An thì con có lợi lộc gì?”
“Chỉ là tôn trọng sự thật mà thôi, sao lại gọi là gài bẫy ông ấy? Bố có biết thế nào gọi là gài bẫy không? Không biết thì con nói cho bố biết!” Đường Nạp Ngôn nhíu mày, ánh mắt nhìn người đối diện càng lúc càng lạnh, giọng nói như ngâm trong nước hồ mùa đông giá rét, anh nói từng chữ một: “Người này tác phong không đứng đắn, hiện tại không nên rời khỏi Hoa Thái, cũng không thích hợp đặt ở vị trí mấu chốt, kiến nghị cân nhắc lại ứng cử viên.”
Cố nén cơn giận đọc xong câu đó, anh dùng sức ném mạnh miếng chặn giấy trong tay xuống đất, “Dùng một câu vớ vẩn như vậy, bố liền điều người của con sang Mỹ, đúng không!”
Đường Bá Bình không dám nhìn anh, chỉ đành vội vàng liếc xuống đất, miếng chặn giấy bằng ngọc trắng đã bị mẻ mất một góc.
Đường Nạp Ngôn lại cười một tiếng “Con thấy bố rất biết bịa chuyện, còn thêm mắm thêm muối vào, để Tiểu Tề tưởng là nhà họ Trương giở trò, nói bao nhiêu điều ảnh hưởng không tốt cho cô ấy nghe, cô ấy đâu thể ngờ được, bố lại có thể bôi nhọ danh tiếng của con trai ruột mình như vậy. Bố nói xem, giờ con cũng viết cho chú Viên một câu “tác phong không đứng đắn”, bố thấy thế nào?”
Lúc vừa tra rõ chuyện này, Đường Nạp Ngôn đột nhiên không còn trách Trang Tề nữa, đây không phải là do cô tùy hứng.
Cô còn nhỏ tuổi như vậy, không có một hệ thống lập trường vững vàng kiên định, căn bản không thể nào chống đỡ nổi mức độ uy h**p này, cô rất dễ bị kích động cảm xúc, sau đó bước vào cái bẫy mà Đường Bá Bình đã giăng sẵn cho cô.
Điều đáng sợ nhất là, cái bẫy này còn giương ngọn cờ vì tốt cho anh, khiến Trang Tề lúc đâm đầu lao xuống, càng thêm kiên quyết không hối hận.
Chỉ vì một câu nói như vậy, chỉ một câu nhận xét vô căn cứ, đã khiến họ chia cách năm năm.
Cho dù anh có gặp lại Trang Tề, cũng không biết còn phải tốn bao nhiêu công sức để an ủi cô.
Đường Bá Bình lạnh lùng nhìn anh “Con không cần nổi giận với bố, cũng không cần lấy cái này ra dọa bố, bố biết con sẽ làm việc theo nguyên tắc, không thể làm bừa. Con nghĩ xem, không có bố đưa Trang Tề đi, con có thể chuyên tâm lo sự nghiệp không? Được rồi, chuyện đã qua đừng nói nữa, rốt cuộc tài liệu của Giới An đã xem xét xong chưa, con cho bố một câu trả lời dứt khoát đi.”
Đường Nạp Ngôn bật cười khinh bỉ “Đợi công bố rồi sẽ biết, nếu thực sự sốt ruột, bố tự mình đi mà hỏi Lý Phú Cường.”
“Con trai bố ở đó bố còn phải đi hỏi ai?” Đường Bá Bình đập bàn một cái, ông ta gào lên: “Nói ra ngoài người ta cười cho thối mũi, bố hỏi con một câu cũng không được, đúng không!?”
Đường Nạp Ngôn đứng dậy, cười với ông ta một cái “Đúng.”
Anh đi qua, đột ngột kéo mạnh cửa thư phòng ra, Khương Ngu Sinh suýt chút nữa ngã nhào vào.
Đường Nạp Ngôn nói: “Mẹ, mẹ muốn nghe thì cứ vào thẳng mà nghe, không cần phải làm vậy đâu.”
Nào ngờ Khương Ngu Sinh vừa mở miệng, cũng hỏi anh: “Chuyện của chú Viên của con……”
Khiến cho Đường Nạp Ngôn nửa chua xót nửa mỉa mai nói: “Cái ông Viên Giới An này thật biết đối nhân xử thế nhỉ, sự ủng hộ ở nhà chúng ta, còn tốt hơn cả con trai rồi đấy.”
Cuối cùng, anh cười nói bổ sung một câu: “Gặp quỷ thật rồi, con trai mình thì đẩy ra ngoài, liều mạng lôi kéo một người ngoài, thú vị thật.”
Khương Ngu Sinh bị nói đến mức ngượng ngùng, bà nói: “Con có phải là người có thể lôi kéo được không? Bố mẹ có lôi kéo được con không? Trong cái nhà này, có ai dám nói chuyện với con chứ.”
Đường Nạp Ngôn hất cằm ra sau “Vậy mẹ phải đối chiếu sổ sách với bố đi, xem ông ấy đã làm những gì.”
Anh nói xong, lách người ra khỏi cửa.
Khương Ngu Sinh gọi ở phía sau “Muộn thế này rồi còn về à? Lại chẳng có ai đợi con, ở nhà ngủ một đêm đi.”
“Không ở đâu, kẻo bố nhìn thấy con lại tức giận.” Đường Nạp Ngôn không quay đầu, tay đút chéo trong túi quần đi xuống lầu.
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
