Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 41: Nhưng em yêu anh nhiều lắm

Màn đêm dần buông, trong màn mây trĩu nặng hiện ra một vầng trăng khuyết.
Trong phòng bệnh đơn, Trang Tề nằm trong lòng Đường Nạp Ngôn, eo bụng hai người dán sát vào nhau.
Bên ngoài hành lang quá yên tĩnh, tĩnh đến mức bên tai cô toàn là tiếng hít thở dồn dập của chính mình.
Chiếc giường này rất nhỏ, hai người ngủ trông hơi chật chội, để ngăn cô rơi xuống, Đường Nạp Ngôn không thể không siết chặt cánh tay, là ôm lấy cô, cũng là ôm lấy tình yêu và d*c v*ng từng phiêu bạt không chốn nương thân của mình.
Trong bóng tối, anh cúi đầu, dùng mặt áp lên trán cô, mát lạnh, không còn sốt nữa.
Đường Nạp Ngôn vỗ về cô nói: “Sao em ngay cả mình bị sốt cũng không biết thế, còn chạy ra ngoài ăn cơm?”
Trang Tề nói: “Dù sao trên người lúc nào cũng khó chịu, không chỗ này thì cũng chỗ khác, em cũng không cảm nhận được.”
“Lúc nào cũng khó chịu?” Đường Nạp Ngôn xoay mặt trên gối, anh hỏi: “Còn chỗ nào nữa? Ngày mai cùng đi kiểm tra một thể.”
Trang Tề lắc đầu trong lòng anh, mái tóc mềm mượt quét qua ngực anh, “Khó nói lắm, lúc nhớ anh, ngực lúc nào cũng rất đau, cánh tay cũng đau theo, cảm giác chỗ nào cũng đau.”
Hơi thở của Đường Nạp Ngôn ngừng lại một giây, rồi lại nặng nề vang lên, anh dùng sức véo nhẹ d** tai cô “Còn dám tự mình tìm khổ như vậy nữa không?”
Không biết trả lời thế nào, những tâm trạng u uất mà khó hiểu đó, cô không muốn lặp lại lần nữa. Trang Tề ôm chặt eo anh, không ngừng dán sát vào người anh, như muốn chui vào trong cơ thể anh.
Cô tủi thân hờn dỗi nói: “Đường Nạp Ngôn, em không biết phải yêu anh thế nào, nhưng em yêu anh nhiều lắm.”

Không tìm được bất kỳ biện pháp thích đáng nào nữa rồi, cô đã bị tình yêu này dồn đến bước đường cùng.
Trong đêm tối đặc quánh, làn da của Đường Nạp Ngôn run rẩy như bị kim châm, anh càng dùng sức ôm chặt cô hơn, da thịt mịn màng ấm áp không ngừng cọ xát, hai bộ xương thanh mảnh mà cứng rắn gắt gao ép vào nhau, lồng ngực cũng bị ma sát đến tê dại, trướng đau.
Anh còn có thể nói gì nữa đây? Chỉ có thể ôm chặt lấy cô.
Cơ thể nhạy cảm của cô gái nhỏ không chịu nổi cọ xát, lớp vỏ mỏng manh bên ngoài trái đào mật bị cọ rách, ngay sau đó tuôn ra dòng nước ngọt ngào.
Trang Tề khó chịu tự cọ xát một hồi, chân trái và chân phải quấn lấy nhau trong chăn, nhưng vẫn như gãi ngứa qua giày, không đủ thỏa mãn.
Sau đó vì thực sự không nhịn nổi nữa, cô giãy ra khỏi sự kìm kẹp của anh, vội vàng ghé sát môi lên, va chạm lung tung trong bóng đêm.
Cô hôn lên sống mũi anh, rồi lại hôn lên mí mắt đang run rẩy của anh, hôn qua gò má anh, đầu lưỡi mềm mại trơn trượt ngậm lấy vành tai, chuyên tâm l**m m*t nốt ruồi nhỏ kia.
Trang Tề khẽ th* d*c, hơi thở nhỏ bé của cô trong tai Đường Nạp Ngôn, giống như từng đợt ve kêu ngắn ngủi mà kịch liệt.
Mùi hương ngọt ngào mềm mại trên người cô xâm chiếm tới, ồ ạt chui vào trong da thịt anh, Đường Nạp Ngôn khó lòng chịu đựng, đành phải nhắm nghiền mắt.
Làm ướt đẫm sau tai anh xong, cô lại đến ngậm hôn môi anh, tay sờ lên yết hầu của anh.
Trang Tề vẫn còn rất yếu, trên người không có mấy sức lực, lúc hôn anh, giống như đang ăn quả lê Nam Thủy mà cô yêu thích nhất, miệng cô rất nhỏ, ăn cũng rất chậm, từng miếng từng miếng nhỏ, muốn từ từ gặm sạch anh.
Đường Nạp Ngôn lo lắng cho cơ thể của cô, từ đầu đến cuối không cho cô bất kỳ phản ứng nào, nhưng cũng sắp không nhịn được nữa, bàn tay đặt trên lưng cô, đã dần dần không còn nghe theo mệnh lệnh.
Nhưng cô vẫn đang ốm, đây lại là phòng bệnh trong bệnh viện, sao có thể làm bậy như vậy chứ?
Mặc dù Đường Bá Bình chỉ vào mặt anh, mắng anh là đồ súc sinh không có luân thường đạo lý, trời vừa tối, liền không thể chờ đợi mà đè em gái ra l*m t*nh.
Lẽ nào người canh giữ ở Tây Sơn theo dõi anh không nói cho ông ta biết sao?
Ngay cả là ban ngày, anh cũng không kiềm chế được mà lột em gái như bóc vỏ quả trứng, kiên nhẫn ăn từng tấc từng tấc, trên thảm nước đã chảy thành suối nhỏ, anh mới đại phát từ bi đưa vào, nghe cô kêu đến khản cả giọng.
Ngay khoảnh khắc mất đi kiên nhẫn, Đường Nạp Ngôn nâng mặt cô lên, đ** l*** n*ng b*ng tiến vào khoang miệng cô, không chừa lại chút không gian nào, dính nhớp khuấy đảo bên trong.
“Ư…” Trang Tề mất đi quyền chủ đạo, cơ thể lập tức mềm nhũn, tay chân vô lực bám lấy anh.
Bởi vì động tác quá mức kịch liệt, chiếc giường khung sắt dưới thân họ, không ngừng phát ra tiếng cọt kẹt cọt kẹt, trong đêm khuya tĩnh mịch nghe thấy, khiến người ta vô cùng đỏ mặt.

Trang Tề nghĩ, y tá đi ngang qua có nghe thấy không?
Nghe thấy tiếng nước khi anh em họ hôn nhau, còn có tiếng r*n r* không biết xấu hổ của cô nữa.
Đường Nạp Ngôn hôn sâu cô một hồi, cuối cùng dựa vào sức tự chủ mạnh mẽ mà dừng lại, hôn nhẹ lên chóp mũi cô “Em vừa mới hạ sốt, đây lại là bệnh viện, không thể làm những chuyện đó, biết không?”
Trang Tề khẽ th* d*c, ánh mắt oán trách nhìn anh, long lanh ánh nước của rung động.
Anh sợ cô làm nũng với mình, sợ đến lúc đó anh cũng không kìm được, liền nhấn mạnh lại một lần nữa “Em sẽ nghe lời chứ?”
Trang Tề đành phải gật đầu, vùi mặt vào lòng anh lần nữa.
Đường Nạp Ngôn vỗ nhẹ cô “Ngủ đi nào.”
“Anh, ngày mai em có thể xuất viện không?”
“Phải xem kết quả kiểm tra, nghe lời bác sĩ, được không?”
Ngửi mùi hương quen thuộc đã lâu vắng bóng lâu nay trên người anh, Trang Tề ngủ một giấc rất ngon, là bị Đường Nạp Ngôn gọi dậy, đến giờ phải đi lấy máu rồi.
Lúc đợi kết quả, Đường Nạp Ngôn ở bên cạnh cô ăn sáng, ngồi bên mép giường thổi nguội tiểu long bao cho cô.
Trang Tề chỉ ăn hai cái, liền nói: “Không ăn nữa, em không ăn nữa.”
“Như vậy sao được?” Đường Nạp Ngôn lại gắp một cái, đưa đến bên môi cô “Ăn thêm một chút nữa đi.”
Cô bĩu môi “Được rồi.”
Sau khi khó khăn nuốt xuống, Trang Tề vội vàng xua tay nói: “Anh, thật sự không thể ăn nữa, nếu không sẽ nôn ra hết đó.”
Đường Nạp Ngôn buồn cười bắt lấy cô “Đừng lắc nữa, lắc đến mức anh chóng mặt rồi.”
Không bao lâu, Tĩnh Nghi ôm một bó hoa đi vào, chỉ huy tài xế nói: “Đặt hết đồ ở đó đi.”
Không chỉ là một ít đồ, tài xế ra ra vào vào mấy chuyến, toàn là từng thùng từng giỏ đồ bổ.
Cô ấy cười chào hỏi: “Anh Nạp Ngôn, em không làm phiền hai người chứ?”
Đường Nạp Ngôn đứng dậy, đưa cho Trang Tề một tờ khăn giấy, “Không đâu, anh ra ngoài gọi điện thoại, hai người nói chuyện đi.”
Trang Tề lau khóe miệng nói: “Sao cậu lại mang nhiều đồ đến thế? Tôi có phải mổ xẻ gì đâu.”
Tĩnh Nghi ngồi xuống “Cậu còn dọa người hơn cả mổ xẻ nữa đấy, cứ thế ngã vào người tôi, dọa tôi sợ mất hồn.”
“Phải nói cậu là phúc tinh của tôi mà.” Trang Tề cười hì hì nhéo má cô ấy một cái, nói: “Nếu cậu không ở đó, đầu tôi đã đập lên bậc thềm rồi, ít nhất cũng sưng một cục u to.”
Tĩnh Nghi vẫn còn sợ hãi “Thế thì không dám nhận, anh trai cậu không trách tôi lôi cậu ra ngoài ăn cơm, là tôi đã cảm ơn trời phật rồi. Cậu cũng thật là, tự mình ốm mà không biết à? Cứ ở nhà ngủ đi chứ.”
Trang Tề lắc đầu “Tôi chỉ nghĩ là đau người thôi, ngủ cả một ngày rồi.”
“Thôi được, tôi thật sự phục cậu luôn.” Tĩnh Nghi chỉ vào đống đồ bổ trên đất, cô ấy nói: “Mấy thứ yến sào, bong bóng cá này, đều là mẹ tôi sáng sớm tinh mơ tìm trong kho ra cho cậu đó, trong nhà chỉ có hai mẹ con tôi là con gái, cũng ăn không hết, lão Diệp sáng sớm mùa đông còn đánh Thái Cực Quyền, nên ông ấy căn bản không đụng vào mấy thứ này. Cậu yếu như vậy phải bồi bổ nhiều vào, về nhà nhớ ăn đấy.”
“Mẹ cậu tốt thật đó.”
Tĩnh Nghi liếc nhìn ra hành lang, bóng dáng thẳng tắp như cây tùng của Đường Nạp Ngôn đang lượn lờ bên ngoài, điện thoại áp bên tai nghe điện thoại.
Cô ấy nhỏ giọng nói: “Hai người… lần này làm hòa rồi chứ? Sau này không ầm ĩ nữa nhé.”
Trang Tề cúi đầu, “Anh ấy có lẽ cảm thấy không cần làm hòa.”
“Hử? Vậy anh ấy nói thế nào?”

“Anh ấy nói vốn dĩ chưa bao giờ đồng ý chia tay.”
Tĩnh Nghi bật cười “Không nhìn ra nha, anh Nạp Ngôn cũng có ngày bám riết không buông, ông già này thông suốt rồi à.”
“Anh ấy mới không phải bám riết không buông, hơn nữa cũng không già.” Trang Tề nhỏ giọng nói.
Tĩnh Nghi vỗ cô ấy một cái “Tôi nói anh ấy một câu cũng không được à, bênh chằm chặp thế!”
Trang Tề xoa xoa cánh tay “Vậy còn cậu, sao hôm qua không đợi tôi tỉnh, đã đi trước với Vương Bất Du rồi.”
Nhắc đến, Tĩnh Nghi có chút ngại ngùng “Lúc đó tôi đói bụng, chẳng phải anh ta hay đến đây thăm lãnh đạo à, biết chỗ nào có món ngon, ăn no một cái là tôi quên mất tiểu thư đây luôn, thật sự xin lỗi.”
Trang Tề nói: “Không sao, tôi nguyện ý hy sinh vì hai người.”
“Cậu thôi đi, tôi không cần.”
Tĩnh Nghi ngồi một lúc rồi đi, nói lát nữa còn phải đến trường.
Trang Tề nói cái này không thể chậm trễ, dù sao thì hiếm lắm cô nàng mới đến trường một lần..
Sau đó báo cáo kiểm tra là Viện trưởng Hách mang đến, bà nói: “Tề Tề không có gì đáng ngại, chỉ là vẫn phải chú ý ăn uống, nếu trong dạ dày thực sự khó chịu, thì chia nhỏ bữa ăn ra nhé.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Cảm ơn bà, vậy tôi đưa Tề Tề về nhé.”
“Không có gì.”
Trang Tề xuống giường, tuy không sốt nữa, nhưng vẫn cảm thấy lạnh.
Tiểu Lỗ không mang áo khoác cho cô, trên người cô khoác áo vest của Đường Nạp Ngôn, cầu vai rộng lớn bao bọc lấy cô, trông gầy gò nhỏ bé.
Đường Nạp Ngôn muốn bế, cô không đồng ý, nói mới có mấy bước chân thôi, cô tự đi được.
Đến bên xe, Đường Nạp Ngôn hơi cúi người, mở cửa cho cô trước.
Trang Tề vịn cửa xe đứng, chiều cao này của anh trai, vừa vặn cô không cần nhón chân, cũng có thể hôn tới anh.
Cô bám lấy cánh tay anh, hôn lên má anh một cái.
Trương Văn Lị chính là lúc này đi tới.
Cô ta đứng ở nơi cách họ không xa, phía sau lá ngô đồng vàng óng rơi xuống từ ngọn cây, gió thổi bay một góc áo blouse trắng của cô ta, cô ta trơ mắt nhìn cô gái nhỏ hôn anh trai của mình.
Hôn xong, Trang Tề thẹn thùng cúi đầu, trông giống như một đóa hoa sen hồng phấn, e ấp đứng giữa hồ.
Còn Đường Nạp Ngôn, anh mỉm cười, giống như đáp lễ lại cô, dịu dàng nâng mặt em gái lên, in một nụ hôn lên môi cô.
Động tác của anh thuần thục, nơi hôn cũng rõ ràng ý tứ, trên mặt viết đầy sự quyến luyến không nỡ, trông vô cùng tham luyến cơ thể của em gái mình, cả con người trở nên sinh động chưa từng thấy.
Văn Lị quen anh nhiều năm như vậy, chỉ biết tính tình anh khiêm tốn hòa nhã lại trầm ổn, chưa từng có lúc nào nặng lời gay gắt, giữa hai hàng lông mày luôn có vẻ mệt mỏi nhàn nhạt.
Nhưng Đường Nạp Ngôn lại là người lạnh lùng, dường như không để hồng trần thế tục vào lòng, có một sự bình đạm siêu phàm thoát tục.
Anh cũng không chỉ đối xử với cô ta như vậy.
Văn Lị đã hỏi rất nhiều người, câu trả lời nhận được đều na ná nhau, những người bạn gái của cô ta, có thể tiếp xúc với Đường Nạp Ngôn, đều có cảm nhận giống như cô ta.
Anh thấy có quý bà muốn ngồi xuống, liền kéo ghế cho họ, ở cửa thang máy gặp các cô gái đi cùng, cũng sẽ nghiêng người nhường họ vào trước, thà rằng mình đợi chuyến sau.
Bởi vì Đường Nạp Ngôn chính là một người như vậy, một quý ông nổi tiếng với phong độ ngời ngời. Anh trông lúc nào cũng không vội không hoảng, bước đi trầm ổn, làm gì cũng như đang dạo bước ung dung tự tại trong sân nhà.
Người đàn ông như vậy trông có vẻ hòa nhã, nhưng thực ra là khó tiếp cận nhất, bởi vì trên người anh không có kẽ hở. Không có một kẽ hở nào thuận tiện để cô ta thể hiện sức hấp dẫn nữ tính của mình, để nhân cơ hội này làm anh rung động.

Bây giờ sự bình đẳng đó đã bị em gái của anh phá vỡ rồi.
Tay của Văn Lị đút trong túi áo, nắm chặt cây bút dùng để ký tên, mắt cay xè trướng lên.
Cô ta thừa nhận mình ghen tị đến chết, bởi vì trong lòng biết rõ mình không có tư cách gì, nên điều đó càng khiến sự ghen tị này thêm phần méo mó.
“Hai người đang làm gì vậy!” Cô ta rốt cuộc không nhịn được mà hét lên.
Trang Tề bị dọa giật nảy mình, bả vai run lên không kiểm soát.
Sắc mặt Đường Nạp Ngôn bình tĩnh, chút âm thanh này còn chưa đủ để dọa anh.
Anh vỗ vỗ Trang Tề, “Không sao, đừng sợ.”
Văn Lị đi tới, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người họ “Các người… hai người các người…”
“Như cô đã thấy, bọn tôi đang qua lại với nhau.” Đường Nạp Ngôn nói với cô ta không chút né tránh, giọng nói trầm thấp.
Văn Lị nghi ngờ khả năng lý giải của mình, cô ta hét lớn: “Là cái kiểu mà tôi biết, hành vi yêu đương phát sinh giữa nam và nữ với mục đích kết hôn sao? Hai người không phải là anh em à? Hả!”
Đường Nạp Ngôn nhìn thẳng cô ta, ánh mắt sắc bén vì bị xúc phạm, anh nói: “Cô hình như không có quyền hỏi kỹ như vậy.”
Văn Lị mất kiểm soát hét lên “Đã mấy lần tôi đều cảm thấy không đúng, lúc ở bệnh viện, lúc ở trên xe, hai người trắng trợn liếc mắt đưa tình như vậy, coi tôi là khán giả cho mối tình loạn luân của hai người à? Hay là tôi cũng là một phần trong màn kịch của hai người! Ông nội tôi đã nói rồi, anh có thể là trong lòng đã có người khác, nên mới nhất quyết không chịu cưới tôi, anh tưởng tôi không nhìn ra, người khác cũng không nhìn ra phải không? Người trên thế giới này còn chưa mù hết đâu!”
Trang Tề thấy cô ta mắng khó nghe, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Nhưng nhất thời cô cũng không biết nói gì, tay nắm chặt cửa xe, từ nhỏ cô đã không biết cãi nhau, cực ít khi xung đột với người khác, anh trai dạy cô nhiều nhất cũng là lễ phép, khiêm tốn.
Thật sự xét ra, cũng đúng là cô đã mang đến tổn thương cho Trương Văn Lị.
Đường Nạp Ngôn đẩy cô vào trong xe, đóng cửa xe lại, đứng một bên kiên nhẫn nghe cô ta gào xong.
Anh nhướng đuôi mày, bình thản hỏi: “Nói xong rồi chứ?”
Mắng một hơi xong, Văn Lị bị gương mặt lạnh lùng của anh làm cho khiếp sợ, cô ta đỏ hoe mắt nói: “Xong rồi, anh có gì muốn giải thích không?”
“Giải thích?” Đường Nạp Ngôn như nghe được một câu chuyện cười, cũng thật sự bật cười.
Văn Lị nhìn đến ngẩn người, đều đã đến lúc này rồi, cô ta vậy mà vẫn cảm thấy anh thật lịch thiệp đẹp đẽ, tóc mai đen nhánh, cổ áo sơ mi hơi mở, trên người toát ra vẻ dịu dàng buông lơi.
Cười xong, Đường Nạp Ngôn ôn hòa thông báo cho cô ta: “Văn Lị, tôi không cần phải giải thích bất cứ điều gì với cô, cô và tôi không phải là mối quan hệ đó.”
Trương Văn Lị cảm thấy đau lòng cho chính mình.
Đến cuối cùng, cô ta cũng không thể nhìn thấy Đường Nạp Ngôn vì mình mà thất thố.
Cô ta ở trong thế giới của anh, từ đầu đến cuối, đều là một người không quan trọng.
Nhưng cô ta vẫn nhớ, lần đầu tiên gặp mặt Đường Nạp Ngôn sau khi cô ta về nước, là ở sân tennis.
Khi đó cô ta thiếu một đồng đội, chủ động chạy đến trước mặt người đàn ông có dáng người cao thẳng kia, “Xin hỏi… Ể, là anh phải không, Đường Nạp Ngôn?”
“Lâu rồi không gặp.” Đường Nạp Ngôn phóng khoáng cười một cái, gật đầu.
Văn Lị cười nói: “Anh có thể đánh cặp với em một chút không? Bọn em đánh đôi thiếu một người.”
“Không vấn đề, em qua đó trước đi, anh đến ngay.”
Đến tận bây giờ cô ta vẫn không quên được dáng vẻ anh bước qua lưới, tiêu sái tự nhiên, mang theo một chút thanh cao kiêu ngạo coi thường thế gian, ẩn giấu dưới vẻ ngoài ôn nhuận của anh, chờ cô ta đến khai phá.
Khi đó cô ta chính là nghĩ như vậy, mang theo sự mong đợi và mù quáng của thiếu nữ, nhưng đến cuối cùng lại sai hết rồi.

Đường Nạp Ngôn thà gánh tiếng xấu, đi yêu em gái do chính mình nuôi lớn, cũng không chịu nhìn cô ta thêm một lần.
Văn Lị lau nước mắt trong gió.
Thôi vậy, thôi vậy.
Từ lúc chạm mặt Trương Văn Lị, tim Trang Tề đã đập thình thịch loạn xạ, cô không ngừng hỏi: “Thật sự không sao chứ ạ?”
Giọng cô ta lớn như vậy, cách lớp kính xe cũng khiến người ta giật mình, không phù hợp với vẻ đoan trang thường ngày của cô ta.
Trang Tề thật sự sợ hãi, sợ cô ta làm ra hành vi kích động nào đó gây tổn thương cho người khác và cả chính mình.
“Không sao đâu.” Đường Nạp Ngôn lái xe bên cạnh, nói với cô: “Sau này không cần trốn trốn tránh tránh nữa, cho dù là gặp bố mẹ anh, chúng ta cũng không cần phải tách nhau ra.”
Trang Tề “a” một tiếng, tay đè lên vị trí trái tim “Thoắt cái lại đến bước này rồi.”
Đường Nạp Ngôn cười “Ừm, chỉ sợ có bạn nhỏ nào đó không dám.”
“Em… em sẽ cố gắng thử xem.” Trang Tề vẫn không dám nói khoác, sợ mình nói mà không làm được.
Anh nắm tay cô một cái “Thật sự không làm được thì thôi, anh phối hợp với em diễn kịch một chút cũng không khó, nhưng có một điểm…”
Trang Tề lanh lợi bổ sung đầy đủ: “Tuyệt đối không được nói chia tay nữa.”
Đường Nạp Ngôn xoa tóc cô “Xem kìa, đứa trẻ ngoan ngoãn biết bao.”
“Anh đừng xoa em nữa.” Trang Tề gạt tay anh ra, ngồi lại vị trí “Giọng điệu gì vậy chứ, giống như bọn buôn người vậy.”
Họ trở về Tây Sơn, sau khi Đường Nạp Ngôn đỗ xe xong, dặn dò Trang Tề: “Em lên trước đi, anh còn chút chuyện.”
Trang Tề gật đầu, không hỏi nhiều.
Sau khi cô đi rồi, Đường Nạp Ngôn đi thẳng về phía trước.
Mặt trời nắng gắt, anh dừng lại trước một chiếc xe, gõ gõ cửa kính, “Này, anh xuống đây một chút.”
Người đàn ông trung niên bị dọa không nhẹ, ông ta từ trong xe bước ra, nơm nớp lo sợ gật đầu với Đường Nạp Ngôn “Cậu Đường.”
Đường Nạp Ngôn “ừm” một tiếng, lấy hộp thuốc ra, khách sáo đưa một điếu cho ông ta “Cả ngày canh giữ ở đây, anh cũng vất vả rồi. Về nói với bố tôi, tôi và em gái tôi dọn về ở chung rồi, sau này không cần đến theo dõi nữa.”
“…Vâng, vâng ạ.”
Đợi anh vừa đi, người đàn ông lập tức gọi cho Tôn Lập Hành, báo cáo lại sự việc một lần.
Mấy hôm nay nhiều việc, Tôn Lập Hành đang tháp tùng Đường Bá Bình đi thị sát ở tỉnh, bịt ống nghe nói đã biết.
Sau đó thản nhiên như không có chuyện gì, đi theo sau Đường Bá Bình tiếp tục tham quan thánh địa đỏ, nghe nữ thuyết minh viên hồi tưởng và dẫn chuyện đầy cảm xúc, thỉnh thoảng phối hợp mỉm cười gật đầu.
Đợi đến khi dùng bữa xong, buổi trưa trở về khách sạn, Tôn Lập Hành nhân lúc trước giờ nghỉ trưa có chút thời gian, báo cáo ngắn gọn súc tích: “Hôm nay Chủ nhiệm Đường đã về Tây Sơn rồi, cậu ấy nói sau này đều ở bên đó.”
Báo cáo công việc cũng có kỹ xảo, rất nhiều chuyện không cần nói quá thẳng ra, chỉ cần khẽ gảy vào dây đàn, vừa không làm mất mặt ông chủ, lại có thể khiến ông chủ hiểu ý, bản thân cũng tránh được tai bay vạ gió.
Đường Bá Bình nghe xong, sắc mặt biến đổi, ném đôi giày da vừa cởi trên tay ra “Đứa con bất hiếu này!”
Thư ký Tôn chạy qua nhặt về “Ngài cũng đừng vội, người trẻ tuổi nói chia tay đâu có dứt khoát như vậy, luôn phải dây dưa qua lại một thời gian.”
Đường Bá Bình nghĩ ngợi, “Cứ đợi thêm đi, tìm cơ hội gọi Trang Tề đến chỗ tôi, tôi sẽ làm công tác tư tưởng cho nó.”
Tôn Lập Hành cười nói: “Bất kể làm công tác tư tưởng gì, cũng không bằng để cô ấy nhìn thấy ảnh hưởng xấu mà cô ấy mang lại, tự cô ấy sẽ nghĩ thông suốt thôi.”
“Vậy ý của cậu là…”
Tôn Lập Hành ghé sát vào tai ông ta, nhỏ giọng nói ra biện pháp, Đường Bá Bình nghe xong gật đầu “Cứ làm như vậy đi.”


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 41: Nhưng em yêu anh nhiều lắm
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...