Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 39: Em gọi nhầm

Họ xuất phát buổi sáng, đến Hồng Kông khi chưa tới mười hai giờ.
Thầy Hoàng dẫn đoàn vỗ tay trên máy bay “Nào, các em học sinh đều nhìn tôi, kiểm tra lại diện mạo trang phục của mình đi, đã có truyền thông đợi ở sân bay rồi.”
Trang Tề lấy gương trang điểm ra dặm lại son, còn lại thì không có gì để tô vẽ, chỉ là dạo gần đây sắc mặt không tốt lắm, môi cứ không có huyết sắc, trông như một nữ quỷ mỏng manh.
Ngày đầu tiên là đưa tin thời sự, không có phỏng vấn cá nhân riêng lẻ, nhưng video của Trang Tề vẫn nổi rần rần trên các nền tảng truyền thông lớn. Cô đi ở vị trí thứ ba trong đoàn, mày ngài da trắng, bím tóc tết buông xõa mềm mại trên vai, lúc đi qua ống kính, cô mỉm cười vẫy tay, toát lên khí chất học thức dịu dàng thanh tú.
Đoạn clip ngắn ngủi năm giây như vậy, Đường Nạp Ngôn xem không dưới mười lần, ngay cả những bình luận không thể hiểu nổi bên dưới, anh cũng kiên nhẫn lướt xem hết.
Người đẹp học ở Học viện Quan hệ Quốc tế trường Đại học R, sinh viên năm thứ tư hệ cử nhân, chuyên ngành Chính trị Quốc tế, năm ngoái đã từng xuất hiện trong đêm văn nghệ, người kéo đàn cello cũng là cô ấy, người thật còn đẹp hơn trong video
Không cần nói, chắc chắn là đại tiểu thư nhà nào rồi, nhà không có bối cảnh ai lại học chuyên ngành này, tốt nghiệp là có sắp xếp vị trí rồi
Cuộc đời của cô ấy chắc là không có bất kỳ phiền não nào đâu nhỉ?
Trịnh Vân Châu ngồi qua, liếc nhìn màn hình điện thoại của anh “Sao vẫn còn xem thế?”
Đường Nạp Ngôn rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả ra, “Tôi lại không gặp được cô ấy, nhìn mận đỡ khát* thôi.”
Nhìn mận đỡ khát*: ví von cho việc nhìn ảnh đỡ nhớ người

Trịnh Vân Châu tức đến bật cười: “Vậy thì đừng để cô ấy rời xa cậu, ngay cả chuyện này cậu cũng chiều chuộng cô ấy, đáp ứng mọi yêu cầu của cô ấy à? Bây giờ lại ngồi đây hút thuốc buồn rầu.”
“Không phải chiều cô ấy.” Đường Nạp Ngôn chỉ nói ngắn gọn bốn chữ.
Ánh trăng đêm đó đẹp đến thế, mà lúc cô đứng trên bãi cát, nhẫn tâm nói lời chia tay với anh, biểu cảm lại đau khổ đến vậy.
Đường Nạp Ngôn có thể nhìn thấu sự hoang mang và mâu thuẫn trong lòng cô, cũng chú ý tới cánh tay cô đang liều mạng đè nén, cố gắng kiềm chế động tác chuẩn bị nhào tới ôm.
Nhưng những điều này đều không so được với nỗi buồn bã nước mắt lưng tròng của cô.
Nếu như ở bên cạnh anh, mang đến cho cô toàn là cảm xúc tiêu cực, khiến cô không ngừng tự hoài nghi bản thân, vậy thì tạm thời xa nhau một thời gian, ngược lại là một chuyện tốt.
Trịnh Vân Châu xào bài poker “Không được thì đến Hồng Kông một chuyến đi, đỡ phải nhớ đến mức này. Tôi mà là cậu thì đã sớm bay qua đó rồi, một khắc cũng không nhịn nổi.”
“Giấy thông hành Hồng Kông – Ma Cao đã nộp lên từ lâu rồi, không làm báo cáo thì đừng hòng đi đâu cả.”
Đường Nạp Ngôn dụi tắt điếu thuốc, ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.
Trịnh Vân Châu gọi: “Rượu còn chưa uống xong, cậu lại đi đâu đấy?”
“Rửa mặt, cho tỉnh táo một chút.”
Trịnh Vân Châu ngậm điếu thuốc, cười nói: “Cứ thấy em gái là cậu lại mất lý trí nhỉ, hết nói nổi.”
Đợi lúc anh đi ra lần nữa, trong điện thoại có thêm một cuộc gọi nhỡ, là Trang Tề gọi tới.
Đường Nạp Ngôn nhìn chằm chằm mấy giây, lập tức gọi lại cho cô.
Cô ngược lại bắt máy rất nhanh, chỉ là vừa mở miệng đã nói: “Xin lỗi, em gọi nhầm.”
“Chuyện này có gì mà phải xin lỗi?” Cổ họng Đường Nạp Ngôn hơi căng cứng, anh nuốt nước bọt một cái, “Gọi nhầm cũng có thể nói vài câu mà, hay là em định không nói chuyện với anh nữa?”
Hồng Kông ẩm ướt oi bức, Trang Tề dựa vào bên cửa sổ phòng khách sạn, sau lưng là những tấm biển đèn neon không bao giờ tắt suốt đêm, sáng rực cả con đường này đến con đường khác.
Cô cúi đầu nhìn mũi chân, cắn môi, hồi lâu mới nặn ra một câu: “Hồng Kông không giống như lúc nhỏ nữa, thay đổi nhiều quá.”

Giọng Đường Nạp Ngôn trầm thấp, vì nhung nhớ quá nhiều mà nhuốm thêm một tia trầm khàn, nói chuyện cũng giống như đang dỗ dành người khác: “Sao lại thế được? Hồng Kông trước giờ vẫn không thay đổi gì nhiều, nhất định là em nhớ nhầm rồi.”
Một cuộc điện thoại không nên xảy ra, Trang Tề vậy mà lại không nỡ cúp máy.
Cô hít một hơi, trong hốc mắt xoay chuyển những giọt nước nặng trĩu, chậm rãi nói: “Không có mà, bọn em ở Trung Hoàn, buổi tối em đã đến phố Pottinger, không tìm thấy cái bờm tóc hình nai sừng tấm màu đỏ mà hồi nhỏ anh trai mua cho em, cả con phố đều không thấy có bán.”
Mùa đông năm mười ba tuổi, Đường Nạp Ngôn từng đưa cô đến Hồng Kông một lần, cũng đã đi qua con phố cổ kính này. Khi đó tay cô được anh trai nắm, vô cùng ấm áp, đi rất nhanh trên con đường lát đá, không cần lo lắng sẽ bị ngã.
Đường Nạp Ngôn cười khẽ một tiếng “Bây giờ mới đầu thu, làm gì có ai bán mấy thứ này, phải đợi đến Giáng Sinh.”
Trang Tề nói ngang: “Em mặc kệ, chính là không giống nữa rồi, thứ em muốn không mua được, nó chính là không giống nữa.”
Không biết nỗi tủi thân từ đâu ùa đến, đột nhiên nhấn chìm lý trí, có lẽ là bắt đầu từ lúc nghe thấy giọng nói của anh, cô chính là vô dụng như vậy, cứ dính vào Đường Nạp Ngôn là không nhịn được mà làm nũng.
Trên đời này cũng chỉ có một mình anh, sẽ đón nhận vô số lần ăn vạ và quậy phá của cô, mới khiến cô không thể buông bỏ đến vậy.
Không phải Hồng Kông không giống nữa, mà là không có anh trai ở bên cạnh, cả thế giới đều trở nên không giống nữa rồi.
Đường Nạp Ngôn lại hỏi cô: “Ăn tối chưa?”
Trang Tề rất ngoan ngoãn “ừm” một tiếng, “Ăn rồi ạ, ăn cùng với bạn học.”
Cô thật sự phải cúp máy rồi, nếu cứ hỏi đáp như vậy nữa, cơ chế phòng ngự dùng để tự lừa dối bản thân mà cô khó khăn lắm mới xây dựng được trong lòng, sắp sụp đổ toàn bộ rồi.
Nó không thể mất tác dụng được.
Những ngày này, Trang Tề hoàn toàn dựa vào việc bóp méo sự thật, động cơ và tri giác trong đầu để sống tiếp.
Cô lặp đi lặp lại tự nhấn mạnh với bản thân, cô một chút cũng không nhớ Đường Nạp Ngôn, chỉ là quen dựa dẫm rồi, nhất thời chưa bỏ được mà thôi, rồi sẽ có một ngày ổn thôi.
Cô bị tình ý như thủy triều ép đến hết cách, nằm trên giường, cơ thể cũng như lún vào lớp bùn mềm, càng giãy giụa, lại càng lún sâu, đành phải dùng cách này để điều chỉnh cảm nhận của bản thân, đạt đến trạng thái tự thỏa hiệp về mặt cảm xúc.
Đường Nạp Ngôn vẫn ở đầu dây bên kia dặn dò “Nếu em còn đến con phố đó nữa, thì đi đường cẩn thận một chút, đừng xem điện thoại, mấy con đường đó đều không bằng phẳng, rất dễ vấp ngã, biết…”
Không đợi anh nói xong, Trang Tề đã vội vàng cúp máy.
Đủ rồi, đừng nói tiếp nữa, đừng nói nữa mà.
Cô ném điện thoại lên giường, tự mình từ từ ngồi xổm xuống, vùi mặt vào đầu gối. Đợi đến khi đứng dậy lần nữa, bề mặt váy trơn láng đã bị nước mắt làm ướt, dính nhớp bám vào bắp chân.
Dũng khí là vật tiêu hao về mặt tinh thần, sẽ không được cung cấp liên tục không ngừng, Trang Tề sắp dùng hết rồi.
Cô tắm xong, nằm trên giường học thuộc vẫn từng câu từng chữ bản thảo phỏng vấn, lặp đi lặp lại để hình thành trí nhớ cơ bắp.
Ở cùng phòng với Trang Tề, là một cô gái của Kinh Đại*, tên là Hồ Oánh, học khoa Trung văn, là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Trương Ái Linh.
Kinh Đại*: Đại học Bắc Kinh
Cô ấy rất muộn mới từ bên ngoài đi vào, trong lòng ôm mấy quyển sách, “Ngại quá, tôi đến nhà sách Thương Vụ, về hơi muộn.”
“Không sao, tôi cũng chưa ngủ, cậu mua sách gì thế?” Trang Tề nói.
Hồ Oánh “ồ” một tiếng: “Mấy quyển sách linh tinh thôi, chỗ chúng ta khó mua lắm.”
Trang Tề gật đầu, không hỏi tiếp nữa, trong tình huống người ta rõ ràng không muốn nói, thì không cần hỏi nhiều, đây là phép lịch sự tối thiểu.
Buổi tối học hành quá sức, đến mức trong mơ toàn là những câu chữ rời rạc, nhặt cũng không nhặt lên nổi.

Ngày hôm sau đến Đại học Trung Văn Hồng Kông, lúc xuống xe, cây phượng vĩ bên cạnh tòa nhà chính đan xen màu đỏ và xanh lá, cánh hoa đỏ rực rỡ như lụa, còn có cây si vươn tán lá che trời.
Hồ Oánh đứng bên cạnh Trang Tề, ngẩng đầu nhìn hoa phượng trên cây, miệng lẩm nhẩm đọc thuộc lòng “Trong đêm tối, cô không nhìn ra được màu đỏ đó, nhưng cô trực giác biết rằng nó đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa, đỏ không thể cứu vãn nổi, từng chùm từng chùm hoa nhỏ, nép mình trên cây đại thụ cao chọc trời, cháy rực bùng bùng, cháy lan đi, đến cả bầu trời tím xanh kia cũng bị hun đỏ rồi.”
Trang Tề cười một tiếng, “Câu trong ‘Khuynh Thành Chi Luyến’, cậu đọc nghe hay thật đấy.”
Hồ Oánh “ừm” một tiếng, kéo cô cùng thảo luận “Cậu cũng thích Trương Ái Linh à, vậy lúc cậu đọc quyển sách này, cậu có thấy bọn họ có tình yêu không?”
“Tình yêu à? Tôi không đọc ra được mấy.” Trang Tề thành thật lắc đầu, cô nói: “Tôi chỉ nhìn thấy số phận chua xót của Bạch Lưu Tô dưới xã hội thống trị của chế độ phụ quyền mà thôi.”
Hồ Oánh gật đầu, “Ồ, cậu thuộc quan điểm của phái Giáo sư Đái.”
Trang Tề không biết trong giới văn học của bọn họ có bao nhiêu nhánh phái hệ.
Cô hất cằm nói: “Đi thôi, phải theo kịp thầy Hoàng.”
Tham quan xong khuôn viên trường, đã đến giờ phỏng vấn, đoạn video nổi tiếng nhanh chóng tối hôm qua khiến Trang Tề danh tiếng vang xa, micro đều chĩa hết về phía cô.
May mà bản thảo phỏng vấn đã thuộc lòng, Trang Tề hơi cao giọng lên một chút, ung dung đối mặt với ống kính hoàn thành bài phỏng vấn.
Lúc lên xe trở lại, thầy Hoàng giơ ngón tay cái về phía cô “Nói hay lắm, lời khen dành cho họ vừa không tự ti vừa không kiêu ngạo, lập trường và tầm nhìn cũng có, tinh thần và tác phong lại đoan chính.”
Trang Tề cười một tiếng “Cảm ơn thầy.”
Kết thúc lịch trình của ngày hôm đó, dùng bữa xong ở Đại học Trung Văn Hồng Kông rồi đi ra, Trang Tề và Hồ Oánh đi dọc theo đường Bạc Phù Lâm, đợi một lúc ở trạm xe buýt, bắt chuyến xe buýt số 973, sau khi xuống xe đi một đoạn, đã đến Vịnh Repulse.
Hai cô gái gọi cà phê uống, gió ấm áp thổi lướt qua mặt, tán gẫu vài câu chuyện phiếm.
Sau đó không ai nói gì nữa, Trang Tề chống đầu nhìn ra xa.
Cô nhớ đến mùa hè ở trong đại viện, con diều nhỏ bị vướng trên ngọn cây, toàn phải phiền cảnh vệ đi lấy xuống. Con diều có thể được lấy xuống, sẽ được người ta treo cẩn thận lên tường, kết cục của nó rất tốt.
Vậy còn bản thân cô thì sao?
Kết cục của cô lại được viết ở đâu?
Cơm canh ở Hồng Kông không hợp khẩu vị Trang Tề lắm, hoặc có lẽ dạo này cô chẳng ăn uống gì được, toàn ăn một chút là đã no đến khó chịu. Mấy ngày cuối lịch trình lại dày kín đặc, về sau Trang Tề có hơi đuối sức, tình trạng cơ thể dần dần không theo kịp nữa, leo bậc thang cũng phải vịn vào tay vịn.
Bạn học nam đi cùng quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
“Không sao, tuần này lượng vận động của tôi vượt tiêu chuẩn rồi.” Trang Tề nói.
Cậu ta “à” một tiếng, “Hình như cũng đâu có đi bộ bao nhiêu đâu, cậu phải chú ý nghỉ ngơi đấy.”
Trang Tề đáp một tiếng “Được”, “Cảm ơn.”
Sau khi từ Hồng Kông trở về, cô đều ở nhà viết báo cáo về chuyến đi, sửa chữa từng câu từng chữ.
Chủ nhật Trang Tề ngủ cả ngày, chiều tối Diệp Tĩnh Nghi hẹn cô ra ngoài ăn cơm.
Trang Tề đặt mấy cái túi mua sắm màu cam lên xe “Toàn là đồ cậu muốn đấy, tôi mua đủ cho cậu ở Trung Hoàn rồi, để ở đây nhé.”
Diệp Tĩnh Nghi lục lọi cái túi nói: “Ối chà, đại biểu Trang của chúng ta trăm công nghìn việc mà còn phải xách túi cho tôi, tôi đúng là không biết điều mà.”
“Giả tạo chết đi được.” Trang Tề lười cả việc nhìn biểu cảm của cô ấy.
Diệp Tĩnh Nghi nói: “Tôi còn tưởng cậu sẽ đến cửa hàng Hermès ở Harbour City, sao lại đến cửa hàng ở The Landmark?”

“Thôi đi, bên Harbour City đông nghẹt, vừa chen chúc vừa mệt lại còn toàn hết hàng.”
“Cậu đúng là vất vả rồi, nể mặt ăn bữa cơm nhé?”
“Được.”
Họ đến một nhà hàng Ý.
Diệp Tĩnh Nghi dạo này rất thích nơi này, cô ấy nói: “Cậu nếm thử món thịt nguội này đi, mặn xen lẫn ngọt, có vị hương thảo thoang thoảng, và vị quả bách xù.”
Trang Tề ăn một miếng, miễn cưỡng nuốt xuống.
Diệp Tĩnh Nghi lắc đầu, không nhận ra sự bất thường của cơ thể cô, “Cậu đúng là không ăn nổi đồ ngon nữa rồi.”
Sau đó còn khoa trương hơn, mỗi khi một món ăn có mùi vị rất nồng được dọn lên, Trang Tề đều khó chịu ôm ngực, dáng vẻ như muốn nôn.
Diệp Tĩnh Nghi giơ nĩa lên hỏi: “Này, không phải cậu có thai đấy chứ?”
“Làm sao có thể?” Trang Tề mở khăn ăn ra, nói nhỏ: “Bà dì của tôi vừa mới đi rồi.”
Diệp Tĩnh Nghi học theo dáng vẻ vừa rồi của cô “Vậy cậu đây là… đang làm bộ làm tịch cái gì thế?”
“Không biết, chỉ là không muốn ăn gì lắm.” Trang Tề nói.
Diệp Tĩnh Nghi hơi lo lắng “Cậu bị thế này bao lâu rồi? Dạ dày có vấn đề rồi à?”
Trang Tề lắc đầu, cô tiếp tục gắng gượng cắt bít tết, cổ tay run rẩy nhè nhẹ, còn chưa cắt xong đã ném dao nĩa xuống, dựa vào ghế th* d*c.
Bao lâu rồi? Cô cũng không nhớ rõ nữa.
Hình như từ lúc ở Bắc Đới Hà về, cô đã không nếm ra được mùi vị của thức ăn nữa rồi, những lúc tự nhốt mình trong nhà, thứ đưa vào miệng nhiều nhất chắc là sâm panh.
May mà trong hầm rượu có sâm panh uống không hết.
Diệp Tĩnh Nghi thấy cô như vậy, bèn đổi phần mình đã cắt xong cho cô, “Ăn phần này đi, không sao đâu.”
Nhưng Trang Tề hồi lâu vẫn không động đũa.
Cô hít thở thật mạnh, lồng ngực phập phồng ngày càng rõ rệt, hai hàng lông mày mảnh dài nhíu chặt lại, ngũ quan tinh xảo mà nhợt nhạt sắp xoắn vặn cả vào nhau.
Diệp Tĩnh Nghi lo lắng nhìn cô “Tề Tề, có phải cậu không khỏe ở đâu…”
Cô ấy còn chưa nói xong, ngón tay Trang Tề đã cào vào tóc, đột nhiên sụp đổ: “Sao tôi làm cái gì cũng không tốt? Tại sao tôi lại vô dụng thế này, ngay cả cắt miếng bít tết cũng không cắt nổi.”
Những người bên cạnh đều nhìn qua, bị Diệp Tĩnh Nghi trừng mắt lườm lại “Nhìn cái gì mà nhìn, cảm xúc của mấy người ổn định lắm à?”
Cô ấy đi đến bên cạnh Trang Tề, ngồi xổm xuống lau nước mắt trên cằm cho cô “Khó chịu đến thế này, tôi gọi anh trai cậu đến có được không?”
Trang Tề cứ lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt cũng bị lắc cho bắn tứ tung, giọng mũi nặng nề nói: “Đừng gọi anh ấy, tôi không muốn gây thêm phiền phức cho anh ấy nữa.”
Diệp Tĩnh Nghi cười cô không nhìn thấu được sự việc “Hừ, anh Nạp Ngôn chính là thích cậu gây phiền phức cho anh ấy đấy, biết đâu anh ấy đang đợi cậu gây phiền phức cho anh ấy đó.”
Trang Tề còn muốn phản bác gì đó, nhưng trong dạ dày đột nhiên dâng lên một cơn buồn nôn, cô ôm miệng chạy vào phòng vệ sinh, vịn vào mặt bàn lạnh băng mà nôn ọe.
Cả ngày hôm nay rồi, từ lúc thức dậy đến giờ chẳng ăn gì, nôn ra cũng toàn là nước chua.
Cô mở vòi nước, dòng nước xối xả cuốn trôi đi mọi thứ bẩn thỉu.

Hàng mi ướt đẫm của Trang Tề dán chặt vào mi mắt dưới, cô buồn bã nghĩ, nếu như tình cảm cũng có thể bị nước lớn cuốn trôi đi thì tốt rồi.
Giá như con người cũng có một cái công tắc như vậy, van ký ức vừa đóng lại, là có thể không nhớ anh, không yêu anh nữa thì tốt rồi.
Diệp Tĩnh Nghi cầm khăn giấy đuổi theo, chiếc đèn chùm kiểu Nhật lắc lư, khuôn mặt trắng như tuyết của Trang Tề tắm mình dưới ánh đèn, tứ chi mảnh khảnh trông mỏng manh dễ gãy, hệt như một cây sậy thẳng tắp xanh biếc, sắp không chống đỡ nổi cô nữa.
Cơ thể cô gục bên bồn rửa, cứ nôn khan, giống như con thú nhỏ bị hoảng sợ trong đêm đen, đau lòng ẩn mình trong bụi cây, nhìn quanh bốn phía, l**m láp vết thương.
Diệp Tĩnh Nghi đi qua, vỗ vỗ lưng cô, thở dài: “Đỡ hơn chưa? Sao mới rời xa anh trai cậu có một tháng mà lại ra nông nỗi này?”
“Không sao, tôi không sao cả.” Trang Tề ôm ngực, hít vào vô cùng khó khăn, rồi lại chậm rãi thở ra “Cậu đưa tôi về nhà đi, tôi muốn đi ngủ.”
Diệp Tĩnh Nghi không đồng ý “Đã thế này rồi, còn ngủ cái gì nữa? Tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Trang Tề lắc đầu “Không đi, ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, tôi lại càng muốn…”
Còn chưa nói xong cô lại ọe lên, cả cái dạ dày cuộn lên đau đớn, nước mắt trào ra theo phản xạ sinh lý, thật sự không còn gì để nôn nữa, cuối cùng chỉ còn lại nôn khan không ngừng.
Khó khăn lắm mới dừng lại được, cô dùng nước lạnh rửa sạch mặt.
Lúc ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy bộ dạng chật vật thảm hại của mình trong gương, giọt nước đọng trên cánh môi trắng hồng, tóc mai ướt bết lại thành từng lọn.
Thật đáng ghét.
Bản thân không xử lý tốt cảm xúc như thế này, thật sự rất đáng ghét.
Nhớ lại anh trai nói cô là trẻ con, lúc đó cô còn sống chết không thừa nhận.
Nhưng cô căn bản là chưa hề trưởng thành, rời xa anh, cô quả thực giống như một con chim non đột nhiên bị ném vào rừng rậm, ngay cả bay cũng không biết bay về đâu, cũng không hiểu cách sinh tồn dưới luật rừng cá lớn nuốt cá bé, mỗi ngày co rúm trên cành cây tối đen, run rẩy vì sợ hãi, chỉ dám thầm khao khát được trở về bên cạnh anh trai.
Trang Tề run rẩy bờ vai nói: “Tĩnh Nghi, tôi nhớ anh ấy quá, tôi thật sự rất nhớ anh ấy, làm sao bây giờ?”
Diệp Tĩnh Nghi dùng khăn giấy giúp cô lau mặt “Thế thì có gì mà làm sao bây giờ? Cứ đi tìm anh Nạp Ngôn là được rồi, cậu sợ cái gì?”
Trang Tề cười yếu ớt vô lực, mí mắt lật lên trên một cái, còn chưa nói được một câu hoàn chỉnh, đã ngã vào người Diệp Tĩnh Nghi.
“Trời ơi!”
Diệp Tĩnh Nghi đưa tay ôm chặt lấy cô, vội vàng luống cuống tìm điện thoại, may mà cô không nặng chút nào, miễn cưỡng vẫn có thể đỡ nổi.
Chạm vào cơ thể nóng hầm hập này, Diệp Tĩnh Nghi mới biết tại sao cô không dùng được chút sức lực nào, Trang Tề vẫn luôn bị sốt.
Tài xế nhận điện thoại liền đi vào, cùng nhau đưa Trang Tề lên xe.
Diệp Tĩnh Nghi ôm cô, nâng đầu cô đặt lên đùi mình, ra lệnh nói: “Nhanh lên, lái xe đến Bệnh viện 301.”
Đến bệnh viện, bác sĩ trực ban ở phòng cấp cứu tiếp nhận Trang Tề, nói với cô ấy: “Giao cho chúng tôi, cô ra ngoài chờ đi.”
Diệp Tĩnh Nghi đi đi lại lại trên hành lang, gót giày cao gót mỏng của cô ấy giẫm trên mặt đất, phát ra tiếng lộc cộc.
Cô ấy gọi điện thoại cho Đường Nạp Ngôn, mấy giây sau anh mới nghe máy, rất trầm ổn mà “alo” một tiếng.
Diệp Tĩnh Nghi bỏ tay đang đặt trên trán xuống, nói: “Anh Nạp Ngôn, bây giờ anh có thể đến bệnh viện một chuyến không? Tề Tề, cậu ấy bị sốt ngất xỉu rồi.”
“Có chuyện gì vậy?” Đường Nạp Ngôn gấp đến độ đổi cả giọng điệu.
Diệp Tĩnh Nghi cũng hoảng loạn giải thích: “Em không biết nữa, nhưng chắc chắn không phải em đưa cậu ấy đi uống rượu, hôm nay một ngụm cũng không uống. Cậu ấy đang cắt bít tết thì khóc òa lên, sau đó chạy vào phòng vệ sinh nôn, nôn một lúc thì ngất lịm trên người em, bây giờ vẫn chưa biết tình hình thế nào.”
“Anh qua ngay đây.”

 


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 39: Em gọi nhầm
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...