Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 35: Tôi giữ lấy em gái tôi, là đủ rồi

Giọng nói mềm mại trong phòng khách cứ thế kéo dài cho đến khi mưa tạnh.
Đường Nạp Ngôn v**t v* cô, mắt nhìn vết nước rỉ ra làm chiếc sofa loang thành màu sẫm tối, luôn cảm thấy trong cơ thể cô gái nhỏ có một mạch suối cực sâu, chỉ cần khẽ xoắn nhẹ là sẽ không ngừng tuôn ra.
Còn về chuyện Trang Tề nghĩ rằng anh không để trong lòng, thực ra anh để ý muốn chết.
Anh dùng hành động thực tế để nói cho Trang Tề biết, “anh trai” của cô không những không già mà còn có thể khiến cô ngứa ngáy khó nhịn.
Đường Nạp Ngôn kéo cô đến mép sofa, còn mình thì nửa quỳ trên thảm. Cô quay lưng về phía anh, với tư thế vô cùng e thẹn, hoàn toàn phơi bày trong không khí. Trang Tề sắp khóc rồi, cô cứ đưa tay ra sau sờ mặt anh, cố gắng ngăn cản hành động tiếp theo của anh.
Nhưng cô không sờ tới, ngược lại Đường Nạp Ngôn đã ngậm lấy.
Trang Tề run rẩy không ngừng, hai đầu gối không chống đỡ nổi, mặt áp lên sofa, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào vùng da bên cổ, giọng nói vỡ vụn không thành điệu. Cô giống như con cá vàng trong bể kính, miệng bất lực ngáp mở, cơ thể dán vào thành bể khô cạn, mí mắt lật lên trên, sắp không thở nổi nữa rồi.
Cuối cùng đợi anh trêu đùa đủ rồi, mới ban ơn mà ôm cô vào lòng, giữ cô thật vững, không nặng không nhẹ mà áp sát vào nói: “Càng ngày càng không chịu đựng được rồi, sao mới hai cái đã thành thế này? Trên thảm toàn là nước.”
Trang Tề rấm rứt khóc, dùng chút sức lực khó khăn lắm mới gom góp được để lắc đầu, cầu xin anh đừng nói nữa.
Cô không nhịn được mà hôn lên môi anh, m*t lấy dịch lỏng của anh, như cá vàng được trở lại với nước.

Đường Nạp Ngôn đ*ng t*nh dữ dội, tay v**t v* mặt cô, hổ khẩu khẽ dùng sức, tách môi cô đang quấy rối ra, dịu dàng ra lệnh cho cô: “Ngoan, gọi anh một tiếng nào.”
Nhiệt độ cơ thể Trang Tề rất cao, mặt đỏ bừng như một quả mọng chín kỹ, cô ghé sát vào tai anh nói nhỏ: “Anh Cả, anh Cả.”
“Không phải cái này, ai thèm làm anh trai em chứ.” Đường Nạp Ngôn ôm chặt cô, trừng phạt cô thật mạnh.
Trang Tề co rúm lại một hồi, ngay cả vành tai cũng đang run rẩy nhạy cảm, ý thức cô mơ hồ gọi “chồng ơi”.
Đường Nạp Ngôn thúc cô mở ra hơn nữa, không ngừng chuyển động mạnh “Ngoan quá, bé ngoan của anh. Còn gì nữa?”
Cô không biết còn gì nữa, chỉ bất lực gục trên vai anh “Muốn ăn, muốn ăn chồng.”
Cơ thể Đường Nạp Ngôn tê rần, toàn bộ sức chịu đựng tan biến trong nháy mắt, chỉ còn biết ôm cô th* d*c.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ có chiếc đồng hồ quả lắc tự kêu bằng pháp lam đặt trên sàn đang kêu tích tắc.
Không biết qua bao lâu, Trang Tề đã bình tĩnh lại, đến hôn lên khóe môi anh, gương mặt nhỏ nhắn thỏa mãn tràn đầy sự thương yêu: “Tĩnh Nghi nói bậy, anh già chỗ nào chứ, rõ ràng là không già.”
Tim Đường Nạp Ngôn run lên, hóa ra cô biết tất cả.
Cô biết anh giày vò dữ dội như vậy, đều là bị câu nói tưởng như vô thưởng vô phạt kia kích động, hoàn toàn là tâm lý tự ti của người lớn tuổi đang tác quái, nhưng cô vẫn luôn mềm mại bao bọc anh, dỗ dành anh.
Cô gái nhỏ của anh sao có thể ngoan đến thế này?
Đường Nạp Ngôn chua xót hôn cô “Vừa rồi không nhịn được chút nào, làm em đau à?”
“Không có.” Trang Tề áp mặt vào mặt anh, người anh trai luôn mát hơn cô một chút, vừa hay dùng để hạ nhiệt.
Vì náo loạn quá lâu, lúc Đường Nạp Ngôn đưa cô đến sơn trang ăn cơm, anh lái xe có hơi vội.
Lúc đến nơi vẫn chưa khai tiệc, Trang Tề được anh dắt tay, đi qua hành lang uốn khúc thay đổi sáng tối, tiếng ve kêu bốn phía vang lên bên tai.
Chu Khâm đứng sau cửa sổ hoa văn, nhìn thấy bọn họ đi từ cửa vào, không lên tiếng.

Hai năm đó Trang Tề quá xinh đẹp, mỗi lần đi qua trước mắt cậu, giống như một làn khói lượn lờ hư ảo, mang một vẻ nhẹ nhàng kiểu hồng nhan bạc mệnh mà chỉ có thể viết ra trong sử sách.
“Lão Đường! Cuối cùng cậu cũng đến rồi, bắt mọi người chờ lâu quá.” Chu Phúc dựa vào lưng ghế, giơ tay lên một cái.
Đường Nạp Ngôn kéo ghế ra cho Trang Tề ngồi trước.
Anh áy náy cười cười “Ra ngoài muộn, tôi tự phạt ba ly trước.”
Tuy miệng ly cạn, nhưng còn chưa ăn gì cả, uống chừng này rượu trắng vào cũng khó chịu lắm, Trang Tề lo lắng nhìn anh một cái.
Đợi Đường Nạp Ngôn vừa ngồi xuống, cô liền gắp một miếng điểm tâm cho anh “Mau lót dạ đi anh.”
“Ối, bọn này còn có thể chuốc say anh trai em sao?” Trịnh Vân Châu ở đối diện cười hỏi cô.
Trang Tề đỏ mặt, nói nhỏ: “Không phải, dạo này dạ dày anh ấy không khỏe.”
Trịnh Vân Châu gật đầu “Ừm, lão Đường cũng trở nên quý giá rồi, hết cách, có người thương mà.”
Thấy bàn này có không ít cô gái, bên cạnh Thẩm Tông Lương còn có Thả Huệ đang ngồi, Chu Phúc nhịn cười không tiện nói. Anh ta chỉ có thể ghé sát tai Trịnh Vân Châu “Chỗ khác thoải mái quá rồi, còn đâu mà để ý dạ dày có thoải mái hay không?”
Hai người nhìn nhau, cười hiểu ý.
Đường Nạp Ngôn gật đầu với nhân viên phục vụ đang đứng chờ “Lên món đi.”
Trong gác lầu mở một cửa sổ, tiếng đàn sáo từ thủy tạ xa xa du dương thổi vào.
Thả Huệ tò mò “ý” một tiếng, “Sao cứ nghe thấy có người hát Bình Đàn* thế nhỉ? Cứ y y nha nha.”
Hát Bình Đàn*: Một lối hát kể chuyện của vùng Tô Châu
Thẩm Tông Lương gắp cho cô ấy một miếng gan ngỗng anh đào “Còn có người khác đang ăn cơm.”
“Chu Cát Niên đang tiếp đãi khách đấy, tôi thấy xe ông ta đỗ ở cửa rồi.” Đường Nạp Ngôn tiếp một câu.
Trang Tề ngẩng đầu “Thế không phải Chu Khâm cũng đến à, sao không thấy cậu ấy?”
Đường Nạp Ngôn vừa nghe thấy cái tên này liền cảm thấy không thoải mái cho lắm.
Anh nghiêng đầu hỏi: “Em cứ muốn tìm Chu Khâm làm gì?”
Thả Huệ cười một tiếng “Họ lớn lên cùng nhau mà, đương nhiên là có tình cảm rồi.”
“Đúng vậy.” Trang Tề nói năng hùng hồn đáp lại anh “Nhìn một chút cũng không được à?”
Đường Nạp Ngôn hắng giọng, khóe môi giật giật, bị bẻ lại đến mức không nói được câu nào.
Anh uống một ngụm nước lạnh mang tính chiến thuật, lúc quay đầu lại, bất thình lình chạm phải ánh mắt của Thẩm Tông Lương “Tôi đẹp trai lắm à?”
Thẩm Tông Lương chân thành khen ngợi: “Quá lớn rồi, tấm lòng của cậu thật sự rất rộng lớn.”
“… Thôi đi, anh cũng có hơn gì tôi đâu, bớt mỉa mai đi.”
Ăn cơm xong, bên ngoài đã ban hành mấy lệnh kiểm soát, xe cộ không qua lại được nữa, trong trang viên cũng yên tĩnh trở lại.

Trang Tề trơ mắt nhìn xe nhà họ Chu lái đi, mà vẫn chưa nói được câu nào với Chu Khâm.
Cô bưng ly trà đứng bên cửa sổ, trong đình vuông bốn mặt giáp nước ven hồ, Thẩm Tông Lương đang dạy Thả Huệ câu cá.
Trang Tề nhìn một lúc, Thả Huệ dường như học mãi không được, mấy lần thu dây đều không lý tưởng lắm, Thẩm Tông Lương liền đứng sau lưng cô ấy, nắm lấy tay cô ấy làm từng chút một.
“Lão Thẩm không đến đánh bài, anh ta làm gì thế?” Chu Phúc đi tới hỏi.
Trang Tề chỉ ra ngoài nói: “Đang câu cá, chắc là không có tâm trạng chơi với các anh rồi.”
Chu Phúc cười một tiếng “Hai người họ ôm nhau cọ tới cọ lui, giống đang câu cá nghiêm túc lắm à? Câu cái gì thì chỉ có lão Thẩm mới biết.”
Cuối cùng Thẩm Tông Lương vẫn bị lôi đến chơi mạt chược.
Trang Tề ngồi cạnh Đường Nạp Ngôn xem một lúc, thấy không thú vị lắm, liền muốn ra ngoài.
Cô đặt đĩa điểm tâm trong lòng xuống “Anh, em ra ngoài đi dạo.”
“Đừng đi xa quá.” Đường Nạp Ngôn kéo tay cô một cái, dặn dò: “Cái vườn này lớn lắm, cẩn thận lạc đường.”
Trang Tề phủi tay nói biết rồi, bèn đứng dậy rời đi.
Lúc ra khỏi cửa, không biết ai cười một câu “Cậu buộc em gái lên người luôn đi, đỡ phải ngày nào cũng không yên tâm.”
Cô tự mình đi dạo một vòng, hái một đóa hoa tử vi đang nở rộ.
Thấy Thả Huệ đang ở bên bờ nước một mình, Trang Tề đi tới, ngồi xuống ghế đá đối diện “Đang làm gì thế?”
Thả Huệ nhấc mí mắt lên, gió hồ thổi bay lọn tóc mai của cô ấy, ngón tay đè lên trang thơ, gương mặt nhàn tĩnh nói: “Cũng không có gì làm, đọc sách, hóng gió thôi.”
Trang Tề nhìn cô ấy nói: “Cậu và chú nhỏ ở bên nhau lâu rồi à?”
“Ừm, cũng được một thời gian rồi.” Thả Huệ chống cằm, nghĩ ngợi, “Cậu đừng thấy anh ấy hung dữ như vậy, nhưng đối xử với tôi rất tốt, làm tôi cứ thấy hơi…”
Trang Tề cười “Có phải thấy hơi lâng lâng, giống như đang mơ không?”
Thả Huệ gật đầu, cô ấy nói: “Chính là giống như đang mơ, lúc nửa đêm tỉnh dậy, tôi toàn phải nhìn anh ấy rất lâu. Sao cậu biết?”
“Chắc là vì tôi cũng đang ở trong mơ.” Trang Tề nói.
Những lúc bối rối trong tình yêu, người ta luôn có thể nhanh chóng xác định được ai là đồng loại giữa biển người mênh mông.
Mọi người trông đều không có gì khác thường, nhưng nội tâm lại cùng lạnh lẽo và nặng nề, đến mức trong đuôi mắt đều là vẻ ngơ ngác, thất vọng.
Vừa rồi trong bữa tiệc, Thả Huệ đã nhìn ra manh mối rồi, bây giờ nghe cô nói vậy, trong lòng đã hiểu rõ. Cô ấy xích lại ngồi cạnh cô, kéo tay Trang Tề, khẽ hỏi: “Có phải cậu đang ở bên anh trai cậu không?”
Mặc dù không có người thứ ba ở đây, nhưng cô ấy vẫn hạ thấp giọng hỏi cô, có thể thấy cô ấy là người biết nặng nhẹ. Điều này khiến Trang Tề tin chắc rằng, Thả Huệ là một người lắng nghe đáng tin cậy, huống hồ tính cách cô ấy cũng điềm đạm.
Cô gật đầu, cười khổ một tiếng, “Ừm, nhưng tôi không biết còn có thể kiên trì được bao lâu nữa, bác Đường sẽ không đồng ý đâu.”
Gió nhẹ thổi dập dờn từng lớp sóng, mấy đóa sen trắng như tuyết khẽ lay động trong hồ, hạt sương theo đó lăn tròn trên lá sen.
Thả Huệ đồng cảm mà nhếch môi “Mẹ của Thẩm Tông Lương… cũng nhất định sẽ không gật đầu đâu, Tề Tề, chúng ta hình như đều bị mắc kẹt rồi.”

Hàng mi dày rậm đen nhánh của Trang Tề cụp xuống “Cho nên, tình yêu quá nồng nhiệt thật sự là một tai họa nhỉ.”
“Không đâu.” Thả Huệ nghiêng đầu nhìn về giữa hồ, ánh mắt rơi vào cặp uyên ương đang vỗ cánh trên đó, cô ấy cười nói: “Tôi và anh ấy đã có những khoảnh khắc nồng nhiệt đó, những thời khắc linh hồn sôi trào đồng điệu, cũng từng nhận được lời tỏ tình cẩn thận trân trọng, còn hơn là từ đầu đến cuối hai bàn tay trắng.”
Giọng của cô ấy rất hay, nói câu từ theo phép lặp cú pháp cũng giống như đang ngâm một bài thơ cảm động, trong trẻo như chuông gió.
Trang Tề nhai đi nhai lại mấy câu nói này.
Cô lại hỏi: “Cậu không lo lắng chút nào sao? Cho tương lai của hai người.”
Thả Huệ khẽ nhếch miệng, cô ấy nói: “Đương nhiên là có lo lắng. Ban đầu tôi cũng rất để ý, có tương lai hay không, sẽ có một tương lai như thế nào, mỗi ngày đều tự hỏi không ngừng trong lòng. Nhưng sau này tôi nghĩ thông suốt rồi, dần dần không còn cố chấp với những điều này nữa, sống tốt cho hiện tại là được.”
“Vậy cậu đã nghĩ thông suốt như thế nào?”
“Cũng không có gì khác, tôi chỉ sợ thôi, sợ tôi nghĩ đông nghĩ tây, mà không yêu anh ấy thật tốt trong khoảng thời gian này, đợi đến khi tương lai không thể yêu ai được nữa, quay đầu lại trách bản thân nhát gan yếu đuối, đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất. Nếu quá mong muốn một kết quả, thì sẽ không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào cả.”
Trang Tề hiểu ra mà gật đầu, lặp lại: “Nếu quá mong muốn một kết quả, thì sẽ không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào cả.”
Trong lúc còn đang ngẩn ngơ, Thả Huệ lại nhìn chằm chằm vào mắt cô cười: “Không ôm bất kỳ kỳ vọng nào mà đắm mình vào mối tình này, tôi ngược lại cảm thấy tình yêu của tôi dành cho Thẩm Tông Lương thuần khiết hơn, thực ra có tương lai hay không cũng đều như nhau cả, đều như nhau.”
Vẻ ngoài của cô ấy rất thong dong, dường như đã không còn những phiền muộn tăng sinh không dứt, chuyện gì cũng nhìn nhạt, nhìn thoáng rồi.
Cô cũng cười “Cảm ơn cậu đã nói với tôi những điều này.”
Khi đó mọi người còn nhỏ, ai cũng quá mê đắm kết cục, đối mặt với tình tiết cuộc đời tiến triển chậm chạp, đều muốn mau chóng lật qua trang giấy hỗn loạn này, để xem xem đoạn cuối viết những gì.
Là công thành danh toại, hay là bạn bè thân thiết tan tác, hoặc có khi là là gãy gánh giữa đường.
Ba năm sau, Trang Tề đột nhiên nghe tin Thả Huệ ốm nặng không dậy nổi ở Oxford, đó là vào một ngày xuân nắng ấm chan hòa.
Lúc đó Trang Tề đang ôm sách, đi trong khuôn viên cổ kính của Princeton, cô vừa đi qua một hàng hoa anh đào rủ, trên vai rơi đầy cánh hoa màu hồng, khi biết được tin tức đáng buồn này, sách trong tay đều rơi cả xuống đất.
Thông tuệ, thông minh, kiên cường như Thả Huệ, cuối cùng cũng không thoát ra khỏi một chữ tình.
Hóa ra cho dù nghĩ thông suốt thấu đáo đến vậy, vứt bỏ cái kết cục đoàn viên viên mãn sáo rỗng đó, thì cũng vẫn đau lòng khổ sở như nhau.
Trang Tề ngồi xổm xuống đất nhặt sách, trước mắt là một mảng hơi nước mông lung, lau thế nào cũng không khô.
Tình yêu tuôn trào như mưa rào sẽ khiến mỗi người lệ rơi không ngừng.
Buổi chiều nổi gió, Trang Tề thấy hơi lạnh, cùng Thả Huệ chậm rãi đi về.
Lúc sắp đến tòa lầu bát giác xây tựa lưng vào núi, cô nghe thấy cuộc đối thoại của mấy người họ vọng ra từ bên trong.
Đầu tiên là Trịnh Vân Châu hỏi một câu “Lão Đường, mấy tháng nay coi như là thái bình rồi nhỉ?”
“Tất nhiên không thể không thái bình được, không có chuyện gì mà Trịnh tổng không giải quyết được.” Đường Nạp Ngôn bưng ly trà lên uống, ném ra một quân bài.
Trịnh Vân Châu cười: “Bớt giở trò này với tôi đi, dỗ tôi cả ngày bán mạng cho cậu, tính toán cũng hay lắm đấy.”
Thẩm Tông Lương cảm thấy không ổn thỏa “Bác Đường cũng không nghi ngờ gì à? Không giống tác phong của ông ấy.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Đương nhiên là có nghi ngờ, nhưng ông ấy không còn tâm sức để làm mấy cái này nữa, một lòng muốn đẩy Trương Văn Lị cho tôi.”

“Đừng nói nữa, người muốn cưới Trương Văn Lị không ít đâu, cái danh hiệu của ông nội cô ta ấy à, nói ra thật đúng là đủ dọa người.” Chu Phúc chen vào một câu bên cạnh.
Trịnh Vân Châu cười nói: “Vậy cũng không phải thật lòng muốn cưới cô ta, mà là nhắm vào uy thế của ông cụ thôi, nhưng cô gái này chí khí cao ngạo lắm, đàn ông bình thường cô ta cũng không coi vào mắt, trong mắt chỉ có Lão Đường.”
Đường Nạp Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, “Công bằng mà nói, Trương Văn Lị mọi mặt đều không tệ, nhưng chuyện này phải nói đến duyên phận, tôi và cô ấy kết hôn không hợp. Nhưng thế hệ trước không nghĩ vậy, bọn họ phần lớn là kết hợp chính trị, sau khi kết hôn vẫn sống với nhau khá tốt, nên cũng muốn áp đặt cứng nhắc lên người chúng ta.”
Thẩm Tông Lương nói: “Mục đích kết hôn của họ, chẳng qua là tối đa hóa hiệu quả của quyền thế, hoàn thành một cuộc liên minh lợi ích. Đôi bên đều đạt được kỳ vọng của mình, thì còn có thể có mâu thuẫn gì chứ? Nhưng cứ sống như vậy cả đời, luôn cảm thấy có lỗi với bản thân, không thú vị gì mấy.”
Chu Phúc châm một điếu thuốc, anh ta nói: “Đó đều là lời nói sau này của anh thôi. Nếu không phải vì em gái cậu ta, chuyện của lão Đường và Văn Lị đã sớm thành rồi, cậu ta chắc chắn sẽ nghe theo sắp xếp, trước kia trong lòng cậu ta không có bản thân, toàn là nhà họ Đường. Bây giờ là có được bảo bối hiếm có, khác rồi.”
Một lúc sau, Đường Nạp Ngôn mới gật đầu “Nói câu thật lòng, chơi quyền thuật, chơi đấu tranh, có thêm tôi cũng không nhiều hơn, thiếu tôi cũng không ít đi. Nhưng người mình yêu, thật sự cả đời cũng khó mà gặp được.”
Trịnh Vân Châu bồi thêm một câu “Huống chi đã gặp được rồi thì cũng chỉ có kiếp này, không có kiếp sau.”
Đường Nạp Ngôn cười đẩy ngã bài “Để họ đi tranh giành đi, tranh giành một mất một còn, tôi giữ lấy em gái tôi, là đủ rồi.”
Nhiệt độ trên núi thấp, gió lạnh từ bên hồ thổi tới, luồn vào khung cửa sổ đang mở, từng cơn từng cơn, mang theo hơi ẩm trên mặt nước.
Nghe xong mấy câu này, Thả Huệ cúi đầu cười một tiếng, “Nghe thấy chưa? Anh trai cậu đều đã dự tính rõ ràng rồi.”
Trang Tề cạy lớp sơn đỏ bên bậu cửa sổ, nói nhỏ: “Tôi biết.”
Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác thiếu thốn và kháng cự kỳ lạ, cô không thích Đường Nạp Ngôn luôn phải hy sinh vì mình.
Vì cô, anh trai đã cống hiến quá nhiều rồi.
Trang Tề cảm thấy sợ hãi vì sự trả giá quá mức này.
Sợ có một ngày, Đường Nạp Ngôn thật sự vì cô mà đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Đường, có lẽ ban đầu họ sẽ hạnh phúc hơn bất kỳ ai, nhưng ngày tháng cứ thế trôi qua, trơ mắt nhìn những người bên cạnh đều đã đứng trên đỉnh núi, chỉ có anh vẫn đứng yên tại chỗ.
Anh cứ thế mất đi mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng quyền lực, liệu có nảy sinh thất vọng và oán hận với cô không?
Trang Tề là một người thiếu thốn tình yêu.
Ngay cả khi đã có anh trai, nội tâm cô cũng không có bao nhiêu cảm giác an toàn, chỉ khi ở bên cạnh anh mới tốt hơn một chút. Rời xa anh, Trang Tề rất khó bước vào bất kỳ mối quan hệ sâu sắc hơn nào.
Đây không phải là vấn đề của cô, mà là do môi trường gia đình thay đổi liên tục từ nhỏ tạo thành.
Trong tình yêu, Trang Tề bẩm sinh đã có cảm giác không tin tưởng, né tránh xung đột, hoài nghi tất cả. Trái tim yếu đuối và sợ hãi của cô, có lẽ căn bản không thể tiếp nhận được tình yêu dồi dào và mạnh mẽ như vậy của anh trai.
Trang Tề rất sợ, sợ phải nghe thấy những từ ngữ tương tự như “hối hận” từ miệng Đường Nạp Ngôn.
Nếu thật sự có ngày đó, ý chí của cô sẽ tan rã.
Nếu là như vậy, cô thà vĩnh viễn co mình trong giấc mộng mùa hè oi bức khó tỉnh đó.
Sau ngày hôm đó từ trên núi trở về, liên tiếp mấy ngày, Trang Tề đều buồn bã không vui.
Buổi sáng cô ra khỏi nhà, buổi tối ngồi ở văn phòng đến mười giờ cũng không về, còn vất vả hơn cả người làm việc nghiêm túc.
Luôn là lúc Đường Nạp Ngôn sắp ngủ thiếp đi, Trang Tề mới vệ sinh cá nhân xong rồi lên giường, hôn lên má anh một cái rồi nằm xuống.
Suốt cả một tuần đều như vậy, Đường Nạp Ngôn mấy lần hỏi cô bị sao thế. Cô cũng lắc đầu, nói không có chuyện gì cả, chỉ là luôn cảm thấy rất mệt mỏi.


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 35: Tôi giữ lấy em gái tôi, là đủ rồi
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...