Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 32: Em có phải không?
Trang Tề rúc trong lòng anh, gật gật đầu: “Vâng.”
“Được rồi, vậy em nới lỏng chút đi, anh đi lấy xe.”
Tay và chân cô đều quấn chặt lấy anh “Không muốn, anh đừng đi.”
Đường Nạp Ngôn buồn cười nói: “Anh không lái xe thì chúng ta về kiểu gì? Không phải em thấy khó chịu trong người à?”
Cô chỉ lắc đầu “Em không quan tâm, dù sao anh cũng phải ôm em thế này, anh đã không để ý đến em lâu lắm rồi.”
Đường Nạp Ngôn cọ cọ chóp mũi cô, nói: “Hết cách rồi, em sợ bác Đường của em quá mà. Nếu anh nói hết ra, anh lo em sẽ bị ông ấy dọa cho khóc mất.”
“Vâng.” Trang Tề mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, gật đầu lia lịa “Không thể nói được, ông ấy nhất định sẽ mắng khó nghe lắm.”
Đường Nạp Ngôn cười một tiếng, giọng nói dịu dàng như liễu xuân phất qua mặt “Nhưng sau này vẫn phải nói. Lấy can đảm ra một chút, bất kể là ông ấy hay là ai khác, dù họ có lấy gì ra dọa em, em cũng đừng để ý, cứ đứng sau lưng anh là được, hiểu không?”
Nghe vậy, Trang Tề cũng sợ hãi, cô co rúm người lại, run rẩy hỏi: “Họ sẽ dọa em thế nào ạ?”
Anh là một tấm sắt, Đường Bá Bình không hạ gục được cũng không đá văng nổi, tất yếu sẽ ra tay từ chỗ Trang Tề. Đường Nạp Ngôn cũng không thể lúc nào cũng đề phòng được, chỉ có thể làm công tác tư tưởng cho cô trước.
Trang Tề nghĩ ngợi, nổi tính trẻ con muốn lùi bước “Ở bên anh khó quá à, em có thể…”
“Em không thể.” Đường Nạp Ngôn còn không dám nghe thấy hai chữ đó, liền lạnh giọng ngắt lời cô.
Trang Tề bĩu môi làm nũng với anh “Nhưng em vẫn là trẻ con mà, anh nói đó thôi, em có thể nghĩ gì làm nấy, tùy ý em muốn thế nào cũng được.”
Anh chính là sợ cô nói câu này.
Đây là điều Đường Nạp Ngôn lo lắng nhất. Anh quá hiểu đứa em gái mình nuôi lớn, từ nhỏ cô đã như vậy, hễ gặp chút chuyện khó là đi đường vòng, thà không cần còn hơn. Ngay cả mô hình yêu thích nhất, nếu thật sự không giành được thì cũng thôi, nhiều nhất là hờn dỗi nửa ngày.
Trang Tề luôn tin tưởng rằng, thay vì ép buộc bản thân một phen, chi bằng tha cho mình một con đường, tự cho mình một lối thoát. Cô có thể đạt được thành tựu nhỏ trong học tập, đầu tiên là vì cô thông minh, chút nhiệm vụ học tập này không làm khó được cô, sau đó mới là siêng năng vừa phải.
Nhưng anh không phải là một mô hình phiên bản giới hạn, cũng không phải là cuộc thi Olympic Toán lúc nhỏ cô tham gia, làm không ra thì khóc lóc nộp giấy trắng, sẽ không ai nỡ lòng trách mắng cô.
Vì vậy, ban đầu anh chần chừ, anh do dự không quyết, đều là vì sợ có ngày hôm nay, cần phải khổ tâm khuyên bảo thế này, ép cô cùng mình đối mặt.
Nhưng còn cách nào đâu? Tình cảm đã nảy sinh rồi, cô không thể ngăn cản được mà dùng một thân phận khác chui vào lòng anh, càng chui càng sâu.
So với lúc làm em gái còn tha thiết hơn, quyến luyến hơn, khăng khít hơn, cũng không thể tách rời.
Động tác Đường Nạp Ngôn dịu dàng vén tóc cô ra “Những chuyện khác thì được, nhưng chuyện này thì không. Em phải đứng cùng một phe với anh, biết không?”
Ánh trăng xuyên qua những cành cây trơ trụi rọi vào cửa sổ xe, chiếu sáng khuôn mặt trong trẻo dịu dàng của anh, tựa như một khối bạch ngọc mềm mại.
Trang Tề nhìn một lúc, đột nhiên nâng mặt anh lên, muốn hôn anh.
Nhưng Đường Nạp Ngôn nghiêng đầu tránh né. Anh giữ thẳng cổ cô lại, con ngươi đen láy nhìn cô, nghiêm mặt nói: “Em vẫn chưa đồng ý với anh.”
“Nhưng bây giờ em chỉ muốn hôn anh thôi.” Trang Tề nói.
Đường Nạp Ngôn hạ giọng dụ dỗ cô: “Trẻ ngoan biết nghe lời mới được hôn anh, em có phải không?”
Trang Tề mở to mắt, đáy mắt phủ một lớp màu hồng nhàn nhạt “Em phải.”
“Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em thật tốt, nhé.” Đường Nạp Ngôn thấy cô như vậy, lại đau lòng và tự trách, cảm thấy mình đã ép cô quá đáng.
Cô mới bao lớn chứ, làm sao biết rõ sự lợi hại trong đó.
Nhưng không nói rõ ràng với cô, anh lại sợ trăm điều cẩn thận cũng có một điều sơ suất, mà sự sơ suất này tuyệt đối không thể có, nếu có sẽ mất mạng.
Một lúc sau, Trang Tề ôm cổ anh, cọ cọ lên mặt anh “Anh yên tâm đi, bác Đường chắc chắn không mua chuộc được em đâu, lấy gì đến em cũng không đổi với ông ấy. Còn chuyện sợ nhất… Em sợ nhất là anh không thích em, ông ấy uy h**p kiểu gì ạ?”
“Ngoan lắm, ngoan lắm.” Đường Nạp Ngôn dùng sức ôm chặt lấy cô, gần như là ấn vào trong lòng.
Trang Tề sợ anh lại tức giận, một lúc lâu sau mới nói: “Anh, lưng em đau, đau quá.”
Lần này, Đường Nạp Ngôn lại bị chọc cho tức cười “Sao không biết nói sớm hả?”
Cô nói nhỏ: “Vừa rồi anh hung dữ quá, cứ ép em trả lời câu hỏi, em sợ.”
Đường Nạp Ngôn uể oải nhíu mày “Xin lỗi em, anh là… anh là…”
“Anh là quá yêu em rồi.” Trang Tề dịu dàng hôn lên, l**m nhẹ môi anh từng chút một, thay anh nói hết lời.
Đường Nạp Ngôn nhắm mắt lại, run rẩy đưa tay giữ lấy cô “Được rồi, còn quyến rũ anh nữa là chúng ta sẽ phạm sai lầm trong xe đấy, ngoan nào.”
Trở về Tây Sơn, Đường Nạp Ngôn để ý một chút, lượn vài vòng bên ngoài, xác định không có ai theo dõi mới lái xe vào.
Vào đến bên trong cũng không dừng ở cổng sân nhà mình, mà đậu ở chỗ đỗ xe của nhà họ Thẩm đối diện.
Trang Tề khoác tay anh “Anh, sao anh không lái xe vào?”
“Đây là xe của lão Thẩm, cứ để ở nhà anh ấy.” Đường Nạp Ngôn không nói rõ ràng lắm.
Nhưng cô đoán được, “Anh sợ bác Đường tìm người theo dõi anh, xem anh đang làm gì. Cho nên anh đã đổi xe với chú Thẩm, cũng không đỗ xe ở cổng nhà mình, như vậy ông ấy sẽ không nghi ngờ đến em.”
Vào cửa, Đường Nạp Ngôn cúi người thay giày cho cô.
Thay xong, anh véo má cô một cái “Thông minh thế à?”
Trang Tề vừa đi vào trong vừa cởi áo khoác ra “Nóng thật, em đi tắm đây.”
“Được, anh cũng gọi một cuộc điện thoại.” Đường Nạp Ngôn cầm điện thoại, đi vào phòng sách.
Một ngày nay dọn ra dọn vào, lại còn náo loạn một trận trong xe, tắm rửa xong cô liền buồn ngủ.
Trang Tề đi vào phòng thay đồ một chuyến, đá đá cái thùng lớn trên đất, thôi bỏ đi, đợi mai ngủ dậy rồi dọn dẹp sau.
Cô định đến thư phòng xem Đường Nạp Ngôn, không biết anh gọi điện thoại xong chưa, sao còn chưa đi ngủ.
Nhưng vừa xoay người, anh đã mặc đồ ngủ xuất hiện sau lưng, dọa Trang Tề giật nảy mình.
Cô vỗ vỗ ngực “Sợ chết khiếp, em còn tưởng trong nhà có ma.”
Đường Nạp Ngôn kéo tay cô “Nói bậy, sao lại mê tin như thế, ở đây chưa từng có ai ở.”
Trang Tề nói: “Chắc là dạo này làm nhiều chuyện trái lương tâm quá, cứ trời tối là sợ.”
Anh bế ngang cô lên, cười hỏi: “Em làm chuyện gì trái lương tâm rồi?”
Cô đưa tay sờ lên cổ anh “Ở bên anh đó, còn không trái lương tâm à. Cứ cảm thấy có lỗi với bác Đường, thật ra ông ấy đối xử với em cũng tốt lắm, mà em lại…”
Nói đến một nửa thì cô dừng lại, mím môi nhìn Đường Nạp Ngôn.
Anh ôm cô về phòng ngủ, ngồi xuống sofa “…lại thế nào, nói hết đi.”
“Quyến rũ anh.” Trang Tề cắn răng, liều mạng nói ra.
Đường Nạp Ngôn rất khinh thường mà hừ một tiếng cực nhẹ từ khoang mũi “Nói linh tinh.”
Trang Tề cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh “Biểu cảm gì đây? Chẳng lẽ anh không nghĩ vậy?”
Anh giữ vững cô nhóc trên đùi mình, kẹp cằm cô, ra lệnh cho cô nhìn vào mắt mình. Đường Nạp Ngôn nói: “Nghe kỹ đây, đây không phải là quyến rũ, sau này đừng nói mấy lời hồ đồ như vậy nữa. Còn nữa, bất kể ai hỏi đến chuyện này, dù là đối mặt với bác Đường của em, em có sợ hãi đến đâu cũng phải nói với ông ấy, là anh bắt đầu trước.”
Trang Tề vặn vẹo hai cái “Tại sao! Rõ ràng không phải thế, em không muốn nói dối.”
Đường Nạp Ngôn đè cô lại, kiên nhẫn nói: “Bất kể là thế nào, nhất định phải đổ hết lỗi lên đầu anh. Em trong sạch, dù thế nào cũng sẽ không bị người ta dị nghị, nhớ kỹ chưa? Anh thế nào cũng được, không sao cả.”
Trang Tề thấy anh vô cùng nghiêm túc, lúc này nếu không nhận lời, anh có thể dạy dỗ cô cả đêm.
Còn về những lời anh nói, trong lòng Trang Tề cũng rõ, nhà nào trong đại viện cũng đều như nhau, trước mặt thì thể diện tôn quý, nhưng sau lưng nói chuyện, có ai mà không lấy người khác ra đặt điều trêu chọc?
Suy cho cùng, trong sân nhà ai mà chẳng có mấy chuyện riêng tư không thể đưa ra ánh sáng.
Nhưng Đường Nạp Ngôn là một ngoại lệ, ngay cả đám người thích buôn chuyện nhất cũng không ai nói anh một chữ không tốt. Người anh trai quang minh lỗi lạc như vậy của cô, bây giờ lại muốn gánh hết mọi tội lỗi.
Nhưng vẫn âm thầm quyết định, bất kể ai hỏi, cô cũng sẽ nói ra sự thật.
Họ thật lòng yêu nhau, có gì cần phải phân ai trước ai sau chứ, tóm lại là yêu nhau rồi, đây không phải là chuyện khó mở miệng. Còn những kẻ thích sinh sự kia, muốn đâm sau lưng cô thế nào cũng được, không nghe không nhìn là xong.
Trang Tề dịu dàng ôm cổ anh “Đường Nạp Ngôn, bất kể người khác nói thế nào, em chỉ cần anh.”
“Ừ, gọi tên anh một lần nữa đi.” Anh ngẩng mặt lên, yết hầu trượt lên xuống một vòng.
Cô áp sát vào sau tai anh, l**m nốt ruồi nhỏ mờ mờ kia, gọi rất khẽ khàng rất nhiều lần.
Một tiếng tiếp một tiếng, tiếng nào cũng làm tê dại cõi lòng anh.
Đường Nạp Ngôn nâng mặt cô lên, chậm rãi hôn “Mai không đi học đúng không? Chúng ta làm thêm mấy lần nữa nhé?”
Cô không nghe nổi mấy lời này, lập tức mềm nhũn, người vừa đỏ vừa nóng, lắc đầu nói: “Không được đâu, em mệt lắm.”
“Ừ, em bảo anh dừng thì anh sẽ dừng lại.” Đường Nạp Ngôn ôm cô đi về phía giường.
Người nói rất mệt, nhưng cuối cùng c ô vẫn r*n r* ư ử quấn lấy anh đòi hỏi không ngừng. Cả đêm đều dùng giọng nói nũng nịu đó gọi anh.
Gọi tên anh, cũng gọi “anh trai”, lúc ý thức không rõ ràng, còn gọi hai tiếng “chồng ơi”.
Đường Nạp Ngôn đắm chìm trong sự nhiệt tình của cô, động tác không tránh khỏi cũng thô bạo lên, nhưng khi chạm vào cái miệng nhỏ ướt át của cô, vẫn dịu dàng hôn lên “Muộn lắm rồi, anh dỗ em ngủ nhé, không phải em mệt rồi sao?”
“Em không, em không đi ngủ, em muốn…” Trang Tề sợ anh bỏ đi, dùng chân móc lấy anh, tự mình chậm rãi nuốt xuống, từng chút từng chút một, chưa đến một nửa đã hết sức, mặt vùi trong gối, đôi mắt ngập hơi nước hờn dỗi nhìn anh.
Đường Nạp Ngôn dùng một giây để làm xong chuyện này.
Anh gạt lọn tóc ướt đẫm của cô ra, đưa hết phần còn lại vào “Ngoan, có phải muốn thế này không?”
Ngay khoảnh khắc đó Trang Tề bật khóc thành tiếng. Anh trai hoàn toàn không quan tâm cô nữa, lần nào cũng hung dữ vô cùng, cô nức nở, chỉ có thể siết chặt rồi lại thả lỏng mà ngậm lấy anh, coi như trả lời.
Cô mất hết sức lực toàn thân, cảm giác như biến thành một dòng suối nhỏ, chảy trên ga giường lụa là, văng tung tóe khắp nơi, nhấn chìm anh, ngay cả chính mình cũng chết chìm trong đó.
Đến lúc trời gần sáng, Trang Tề nép trong lòng Đường Nạp Ngôn, mặc chiếc váy ngủ hai dây mỏng, mang theo một thân dấu ngón tay đỏ ửng, ngủ thiếp đi.
Sau khi khai giảng không lâu chính là sinh nhật cô.
Trước đó, Đường Nạp Ngôn từng hỏi ý kiến của cô, là muốn đón sinh nhật ở Bắc Kinh, hay là đi nơi khác.
Mọi năm trước đây, anh đều sẽ đặt một tòa nhà nhỏ ở Vạn Hòa, để cô và bạn bè quậy cho thỏa thích.
Nhưng Trang Tề cẩn thận hỏi anh: “Em không muốn ở nhà, ra ngoài đón sinh nhật được không ạ?”
Đường Nạp Ngôn biết, cô ít nhiều có chút e dè cặp bố mẹ kia của mình, không muốn kinh động bọn họ, cũng không muốn nghe lời chúc phúc giả dối của họ, còn phải giả vờ cảm động.
Trang Tề reo hò một tiếng, “Em sớm đã bàn với Tĩnh Nghi rồi, tụi em muốn đi Nhật Bản, anh đặt vé máy bay cho hai đứa em đi.”
Đường Nạp Ngôn cố ý không ôm cô, buồn bã nói: “Ồ, đi chơi riêng với bạn thân, không cần anh trai nữa rồi.”
“Đợi về rồi cần sau, mấy ngày này tạm thời không cần.” Cô nói.
Anh ảo não gật đầu “Được, chỉ cần em còn nhớ đường về là được.”
Chuyến đi Tokyo lần này, cảm nhận lại khác so với lúc cấp ba đến tham quan học tập.
Lúc đó người rất đông, giáo viên dẫn các cô, từ Đại học Tokyo ở quận Bunkyo đến Đại học Waseda ở quận Shinjuku, phải luôn đi theo đoàn lớn, một bước cũng không được đi lung tung.
Mặc dù lần này cũng không phải chỉ có một mình. Trước khi xuất phát, Diệp Vấn Thiên đã phái cảnh vệ đi theo con gái, dặn đi dặn lại, nhất định phải đảm bảo an toàn cho các cô.
Trang Tề hơi buồn cười, ghé vào tai Tĩnh Nghi nói: “Tôi thấy bố cậu rất quan tâm cậu đấy chứ, không giống như lời cậu nói.”
“Đó không phải là lời thừa sao, không có con gái thì lấy ai để gả cho nhà họ Vương?” Tĩnh Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ, cứng miệng nói.
Trang Tề “chà” một tiếng với cô ấy “Trong lòng cậu rõ ràng biết không phải thế, sao còn nói vậy làm gì?”
Tĩnh Nghi xắn tay áo lên, giũ giũ cho cô xem “Được rồi được rồi, cứ nói mấy lời sến sẩm này làm gì? Nổi da gà hết cả lên rồi đây này.”
Lúc đáp xuống Tokyo đã là chạng vạng, từ đài quan sát của sân bay Haneda nhìn ra, đường nét núi Phú Sĩ phía xa ẩn hiện, chìm trong biển mây màu đỏ cam.
Hướng dẫn viên và phiên dịch đến đón ở sân bay đều do Đường Nạp Ngôn sắp xếp.
Lên xe xong, liền đưa các cô đến thẳng khách sạn Aman Tokyo.
Trang Tề rất ít khi ra ngoài, nhưng đối mặt với khách sạn được mệnh danh là thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới trước mắt, đứng ở khu vực đón trả khách nhìn một vòng, cô lại không cho rằng nó quá xa hoa, dùng từ này không thích hợp, đúng ra phải là vẻ đẹp Wabi-Sabi*, sự trống trải và thanh thoát phù hợp với văn hóa Nhật Bản.
Wabi-Sabi: là một khái niệm thẩm mỹ và triết lý sống của Nhật Bản, tôn vinh vẻ đẹp của sự không hoàn hảo, vô thường và giản dị .
Vào phòng, Tĩnh Nghi cởi áo khoác ra nói: “Bên này thật sự chẳng có cảm giác nghỉ dưỡng gì cả, không bằng khách sạn Aman ở tỉnh Mie, ở bên đó đạp xe đạp rất thoải mái, chỉ là hồ nước nóng quá lớn, nước không đủ nóng.”
Trang Tề cười nói: “Cậu vốn dĩ cũng đâu phải đến để nghỉ dưỡng, không phải là mua sắm à?”
“Nói đúng lắm, mai đi Parco ở Shibuya đi, ở đó hàng hóa theo trend nhiều lắm, bảo đảm đi đến mức hai đứa mình bị phong thấp luôn.”
“Không thích xem hàng hiệu trendy đâu! Tôi muốn đến Ginza, dùng thẻ của Đường Nạp Ngôn quẹt sạch sành sanh, mua đến mỏi chân thì thôi.”
Tĩnh Nghi nói giọng kỳ quái: “Ối, đã gọi thẳng tên luôn rồi cơ à, Đường Nạp Ngôn là ai thế?”
“Bạn trai tôi, lần sau giới thiệu cho cậu nhé.” Trang Tề ghé sát mặt cô ấy.
Cô ấy vừa hút nước trái cây vừa nói: “Cậu đừng nhé, tôi sợ tớ lỡ miệng, thốt ra một câu ’em rể’, lỡ anh ấy đồng ý thật thì tôi biết làm sao? Loạn hết cả bối phận.”.
Trang Tề cười một tiếng, lôi váy ngủ ra đi tắm, cứ trêu chọc nữa chắc trời sáng mất.
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
