Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 30: Rùng mình một cái

Ánh trăng mùng một rất mờ, trời tối sầm lại, trong bầu trời đêm quang đãng, cao vời vợi và đen kịt, sao trời như sa xuống cánh đồng, phản chiếu dãy núi trập trùng trải dài trước mắt, lấp lánh ánh sáng màu xanh lam.
Đường Thừa Chế sống ở chân núi, trong một ngôi nhà cổ có suối chảy róc rách đi qua, quanh năm bóng cây xanh mát như rèm che.
Trang Tề ngồi nghiêm chỉnh, không dám liếc nhìn Đường Nạp Ngôn bên cạnh.
Cô sợ tình ý trong mắt mình quá nồng đậm, sẽ bị bố mẹ anh ngồi sau phát hiện.
Đường Nạp Ngôn cũng tập trung lái xe, không quá chú ý đến em gái mình.
Nhưng vợ chồng Đường Bá Bình lại rất hứng khởi, mỗi khi đi qua một nơi chốn cũ, họ lại bàn luận vài câu, nói nơi này đã thay đổi thế nào, trước đây từng ra sao.
Đi một mạch lên núi, lúc họ đăng ký ở lối vào khu vực cấm, vừa nghe Đường Nạp Ngôn đọc tên, người phụ trách đã đích thân ra đón, chào họ một cái, rồi nhanh chóng cho qua.
“Cậu thanh niên trông khá tinh anh.” Khương Ngu Sinh ở phía sau bình luận một câu.
Đường Bá Bình cười “Điều từ Lan Châu lên đây, phụ trách an toàn cho bố và ông Trần, bà mà lại không nhận ra cậu ta à?”
Khương Ngu Sinh hừ lạnh khinh thường: “Tôi sao mà biết cậu ta được chứ?”
Đường Nạp Ngôn ngồi phía trước giải thích một câu: “Cậu ta là em trai của Chu Cát Niên, Chu Lợi Niên.”

“Ồ, đó là bản lĩnh của ông ta, cưới được con gái của ông cụ nhà họ Trần, cả nhà đều một bước lên trời theo.” Khương Ngu Sinh nói.
Đường Bá Bình lườm bà đầy cảnh cáo “Bà nói chuyện thật sự phải chú ý rồi, dù sao lão Chu cũng đã lên đến vị trí này, bất kể ông ta leo lên bằng cách nào. Đây không phải là ở dưới tỉnh, ăn nói giữ mồm giữ miệng chút đi, không có hại cho bà đâu.”
Khương Ngu Sinh bĩu môi, lại lẩm bẩm nhỏ giọng: “Trần Thiệu Mân cũng thật là, sao lại coi trọng ông ta chứ? Chỉ vì đẹp trai, biết viết lách vài bài, là hấp dẫn bà ta đến vậy sao? Xuất thân của Chu Cát Niên tuy không thấp, nhưng so với nhà họ Trần vẫn kém một đoạn dài, thật không hiểu nổi. Năm đó bà ta nhất quyết đòi gả, nhóm bạn học chúng ta đã không hiểu nổi, bây giờ lại càng không hiểu.”
“Chuyện của vợ chồng người ta, không cần bà hiểu, chẳng qua là một người nguyện đánh, một người nguyện chịu.” Đường Bá Bình cười kéo tay bà, vỗ vỗ hai cái nói: “Bà đấy, chỉ cần lo tốt chuyện hôn sự của con trai chúng ta, đừng để nó tìm một đứa kém xa quá, nếu không bà sẽ nhảy dựng lên liền đấy.”
Trên con đường núi yên tĩnh và quanh co, tiếng nói chuyện truyền đến tai Trang Tề rõ ràng không sót chữ nào.
Cô cúi đầu, hàng mi đen rậm gần như dán vào mí mắt khẽ run rẩy gần như không thể nhận ra, ngón cái tay phải không ngừng cạy móng ngón trỏ tay trái, như muốn xé rách lớp da đó ra.
Chỉ vài câu nói ngắn ngủi, đã dệt nên một tấm lưới dày đặc trong lòng cô, bắt trọn tất cả hy vọng và nhiệt huyết của cô.
Ánh đèn lác đác lùi lại bên ngoài cửa sổ xe, liên tục chiếu lên cổ tay trắng nõn của cô, từng vệt sáng tạm thời sáng lên, rồi lại từng vệt lịm tắt đi, giống như một vết bầm lạnh lẽo vô vọng.
Nghe thấy câu nói này, Đường Nạp Ngôn cũng nhìn cô một cái với tâm trạng phức tạp, không kìm được mà nhíu mày.
Tâm tư Trang Tề vốn nhạy cảm, sao có thể nghe nổi những lời này chứ?
Anh vịn vô lăng nói: “Có gì mà kém hay không kém, nếu thật sự giống như Chu Cát Niên, ai có thể coi trọng được? Ngay cả mẹ còn xem thường mà.”
Đường Bá Bình vừa nghe liền mắng: “Con cũng điên rồi à! Dám bàn tán sau lưng bậc chú bác của mình, ai bắt con phải giống ông ta, người có thân phận cao hơn con cũng chẳng có mấy ai, người ta đã sớm thành gia lập thất cả rồi, không đến lượt con đâu.”
Khương Ngu Sinh bồi thêm một câu: “Tôi tuy không ưa cách làm người của Nhã Quân, nhưng con gái của bà ta là Văn Lị lại khá dễ mến, mọi phương diện đều xứng đôi với Nạp Ngôn, cũng nên nói chuyện này với nhà họ Trương rồi nhỉ?”
Tay Đường Bá Bình đặt trên đầu gối, quả quyết nói: “Chẳng phải là đến đây để bàn với bố sao? Để bố đi tìm ông cụ Trương nói, cho thấy chúng ta trong chuyện này rất nghiêm túc và tôn trọng họ.”
Trong lúc nói chuyện đã đến nơi, trước sân nhà trồng hai cây ngô đồng, đã qua mùa lá xanh um tùm như lọng che, rụng đầy một đất lá vàng khô.
Trang Tề đi theo sau họ, tâm sự nặng nề bước vào cổng sân, đi qua hành lang có mái che, bốn phía có bóng hoa đổ nghiêng, mới đến noãn các mà ông cụ nghỉ ngơi.
Lúc họ đi vào, vừa hay gặp bác sĩ chăm sóc sức khỏe đi ra, Đường Bá Bình hỏi một tiếng: “Sức khỏe của bố vẫn tốt chứ?”
Quân y Phương nói: “Huyết áp sáng tối đều bình thường, rất tốt.”

“Tốt, vất vả rồi.”
“Việc nên làm ạ.”
Sau khi phu nhân qua đời, Đường Thừa Chế ở vậy nhiều năm, hai năm gần đây càng đóng cửa không ra ngoài, không còn hỏi han nhiều chuyện thế gian nữa.
Ít nhất thì người ngoài nhìn vào là như vậy.
Còn về việc ông âm thầm qua lại với bạn bè cũ thế nào, thì không ai biết được, nhưng nhìn con đường của Đường Bá Bình đi thuận lợi như vậy, chắc chắn không thể thiếu sự ngầm tác động của ông
“Bố.” Đường Bá Bình dẫn họ đi vào, lớn tiếng gọi một câu.
Trong noãn các hương hoa lan tỏa, Đường Thừa Chế ngồi trên chiếc ghế bành sơn mài đen khảm xà cừ, phía sau chất gối tựa thêu kiểu Tô Châu.
Tuy đã lớn tuổi, nhưng ông cụ tinh thần vẫn minh mẫn, quắc thước, ông đặt chén trà trong tay xuống, “Đến rồi à, ngồi cả đi.”
Đợi mọi người đều ngồi xuống, sau khi Trang Tề gọi ông nội, liền chọn vị trí xa nhất để ngồi xuống.
Nhưng Đường Thừa Chế lại vẫy tay “Ngồi lại đây với ông nội, để ông xem nào.”
Khương Ngu Sinh và Đường Bá Bình nhìn nhau.
Ông cụ thân thiết với Trang Tề như vậy từ khi nào?
Hai vợ chồng lại nhìn sang Đường Nạp Ngôn, chỉ thấy anh nâng chén trà lên, uống một ngụm một cách vững vàng điềm tĩnh, rồi từ từ đặt xuống. Cũng không nhìn ra được gì từ vẻ mặt bình thản của anh, có lẽ là không biết gì.
Trang Tề đi qua, đứng thẳng tắp bên cạnh Đường Thừa Chế, lại gọi một tiếng ông nội.
Đường Thừa Chế gật đầu “Ngoan lắm, đã lớn thế này rồi, giống bố cháu.”
Nụ cười trên mặt cô cứng đờ.
Trong cái nhà này, chưa từng có ai nhắc đến Trang Mẫn Thanh, cho dù có nhắc, cũng là lén lút sau lưng Đường Bá Bình.
Bởi vì ông ta quá thích tự xưng là bố của Trang Tề.
Dù sao thì ai cũng biết nội tình, làm vậy để tỏ ra ông ta có vẻ rộng lượng, tầm nhìn không phải người thường có thể so sánh.
Giây tiếp theo, quả nhiên nghe thấy Đường Bá Bình nói: “Bố, sao lại nhắc tới chuyện này ạ?”
Đường Thừa Chế nói: “Sao lại không thể nhắc? Con chẳng qua chỉ nuôi nó mười mấy năm, ngay cả bố ruột cũng không cho nó nhận à? Vốn dĩ cũng không phải con gái con.”
Thư ký Tống đến thay nước trà đưa lên một phong bao lì xì, giao cho Đường Thừa Chế.
Ông nhét vào tay Trang Tề “Cầm lấy, chăm chỉ học hành, để còn kế nghiệp bố cháu, có nhớ đường ở đây không?”
Trang Tề sững sờ một chút, tấm lòng của trưởng bối không tiện từ chối, lại còn đang là dịp Tết.
Cô đón bằng hai tay “Cháu cảm ơn ông, cháu nhớ đường ạ.”
“Tốt, sau này thường xuyên đến chơi nhé.” Đường Thừa Chế nói.
Trang Tề gật đầu: “Vâng, cháu nhớ rồi ạ.”
Thư ký Tống nhắc nhở một câu bên cạnh: “Trong thủy tạ* đã chuẩn bị xong cả rồi, bây giờ qua đó dùng cơm luôn ạ?”
Thủy tạ*: Nhà kiểu đình bên hồ nước

“Đi thôi, mọi người cũng đói rồi.” Đường Thừa Chế định đứng dậy, Trang Tề đứng bên cạnh, vô cùng tự nhiên mà đỡ ông dậy, cười rụt rè với ông.
Đường Thừa Chế vỗ nhẹ lên tóc cô, cũng cười.
Bữa cơm đoàn viên ăn được một nửa, Đường Bá Bình gảy gảy phần chả cá trong bát, lơ đãng nhắc một câu: “Bố, hôn sự của cháu trai bố cũng nên định rồi chứ ạ.”
Đường Thừa Chế như thể không nghe thấy, thong thả ung dung húp một ngụm canh, lại cầm khăn ăn lên lau miệng.
Hồi lâu sau, ông mới nói: “Ngôn Ngôn năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Khương Ngu Sinh cười đáp: “Hai mươi chín ạ, qua năm mới là ba mươi tuổi mụ rồi.”
“Vậy thì cũng nên bắt đầu chọn lựa rồi.” Đường Thừa Chế gật đầu như đang suy nghĩ gì đó “Ngôn Ngôn, ý của cháu thì sao?”
Đường Nạp Ngôn tựa vào lưng ghế, dưới ánh đèn lồng hoa văn hình bát giác kiểu nhà Minh chiếu rọi, lông mày tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm.
Anh nhếch môi “Vẫn chưa gặp được người thích hợp để kết hôn, cứ tập trung cho sự nghiệp trước đã ạ.”
Lời này cũng không nói sai.
Bạn gái còn quá nhỏ, còn chưa tốt nghiệp đại học, thật sự không thích hợp để kết hôn.
Đường Thừa Chế cười, nhắc đến chuyện mấy hôm trước: “Hôm đó uống trà với Trần Vân Canh, ông ấy đưa một bài viết bình luận cho ông xem, dùng từ tinh tế, kiến giải rất sâu sắc, ông khen vài câu ông ấy mới nói, đây là bút tích của cháu trai ruột ông đấy.”
“Văn phòng không phải là làm những việc này sao? Viết tốt là công việc trong phận sự, viết không tốt mới phải bị phê bình.” Đường Nạp Ngôn đã quen dùng kiểu nói khiêm tốn này, đi đâu cũng khó thay đổi, khiến Đường Thừa Chế phải giơ tay chỉ anh “Mấy lời nói khách sáo chốn quan trường này của cháu, không cần phải nói cho ông nghe đâu.”
Đường Nạp Ngôn không nói gì, cười kính ông nội một ly.
Thấy chủ đề vừa khơi lên đã bị lái sang chuyện khác như vậy, Đường Bá Bình sốt ruột đến mức lộ cả ra mặt.
Ông ta gắp một miếng cải rổ cho bố mình “Bố, sự nghiệp của nó thì có gì phải lo nữa. Con thấy cháu gái nhà họ Trương không tệ, muốn định sớm một chút, tốt nhất vẫn là bố đi nói với ông cụ Trương.”
Ngón tay Đường Thừa Chế đặt trên bàn Bát Tiên màu đỏ sẫm, gõ gõ.
Thấy ông nội nhìn sang, Đường Nạp Ngôn cũng cười một cái, nói: “Nhưng ông nội, cháu không thích Trương Văn Lị, cũng không muốn cưới cô ta.”
Từ lúc bắt đầu ăn cơm, Trang Tề vẫn luôn im lặng, nghe thấy câu nói có giọng điệu bình tĩnh nhưng lại đầy mùi thuốc súng này, tay đang gắp thức ăn khựng lại.
Cô nghĩ, anh trai không phải là kẻ l* m*ng không màng hậu quả, nếu đã dám tạo phản thế này, trong lòng anh chắc chắn đã sớm có dự tính.
Nghĩ lại thái độ của ông nội Đường đối với mình, Trang Tề dường như đã hiểu ra vài phần.
Vài giây sau, cô lại gắp măng khô như bình thường, đặt vào trong đĩa.
Đường Thừa Chế nói đùa: “Ngay cả cửa ải của Ngôn Ngôn mà cũng không qua được, xem ra cô cháu gái cưng này của ông ta, cũng không ra làm sao cả.”
Đường Bá Bình lườm con trai một cái, lại bất đắc dĩ “hầy” một tiếng, “Nó bây giờ thì biết cái gì! Đợi kết hôn rồi, ngày tháng lâu dài rồi cũng sẽ thích thôi, ai cũng đều trải qua như vậy cả.”
Cái kiểu gia trưởng phong kiến độc đoán này, ngay cả Đường Thừa Chế nghe xong cũng không nhịn được mà cau mày.
Ông nghiêng đầu nhìn Đường Bá Bình, nói bằng giọng nghiêm khắc: “Vậy nếu không trải qua được thì sao? Thật sự ép bọn nó ở cùng nhau, cả ngày náo loạn gà bay chó sủa, gia đình không yên ấm à, tội này con gánh hay ta gánh, rồi biết ăn nói thế nào với lão Trương?”
Thấy bố đã nổi giận, Đường Bá Bình cũng không tiện khuyên tiếp nữa.
Khương Ngu Sinh bước lên vuốt ngực cho ông “Bố, chuyện của Nạp Ngôn để lát nữa hẵng nói, chúng ta ăn cơm ạ.”
Trang Tề cúi gằm mặt, trong lúc húp canh không nhịn được mà liếc nhìn anh trai mình.

Trưởng bối sắp vì anh mà cãi nhau rồi, sao anh còn có thể ngồi yên như vậy chứ?
Rời khỏi chỗ của Đường Thừa Chế, trên đường xuống núi, trong xe bao trùm một sự yên tĩnh kỳ quái, không ai nói gì.
Trang Tề nín thở tập trung, yên lặng ngồi ở ghế phụ, không dám nhìn lung tung.
Đợi về đến nhà, Đường Bá Bình bước lên hai bậc thềm, rồi quay đầu lại, “Con, đến thư phòng của ta.”
Chữ “con” này không thể là ai khác, đương nhiên là Đường Nạp Ngôn.
Trang Tề đứng trong phòng khách, hơi lo lắng mà ngước nhìn anh một cái.
Đường Nạp Ngôn bước lên, rồi quay đầu lại dịu dàng cười với cô.
Sợ anh lo lắng, Trang Tề cũng nhếch mép một cái, có lẽ là nụ cười gượng gạo, sẽ không đẹp chút nào.
Đường Nạp Ngôn đi đến cửa, suy nghĩ vài giây, bình tĩnh ấn tay nắm cửa xuống, gọi một tiếng “Bố”.
“Con bị làm sao thế?” Đường Bá Bình vừa mở miệng đã là chất vấn, rồi bực bội châm thuốc “Dám nói không thích Văn Lị ngay trước mặt ông nội con, con rốt cuộc muốn làm gì!”
Đường Nạp Ngôn cười, thong thả ngồi xuống, “Con chưa bao giờ nói con thích cô ta, hay muốn cưới cô ta cả.”
Đường Bá Bình tức không kiềm chế được mà vặn lại: “Ta đang bàn chuyện hôn sự với con, con lại nói với ta chuyện thích hay không thích, có ai bắt con phải thích Văn Lị đâu!”
“Con cũng đang nói chuyện hôn sự đây, một sự kết hợp không có tình cảm, cũng có thể gọi là hôn sự sao? Nói đúng hơn là một cuộc trao đổi được niêm yết giá rõ ràng, nhưng chúng ta là con người sống sờ sờ ra mà, bố.”
Nếp nhăn trên trán Đường Bá Bình đều nhíu cả lại, như thể vừa nghe được một trò cười kỳ quặc và khó chịu.
“Tình cảm?” Đường Bá Bình cầm điếu thuốc trên tay, phẫn uất nhìn đứa con trai đang ngồi đối diện “Tình cảm đáng mấy đồng! Có ăn được hay uống được không? Hay là vào lúc chuyển giao nhiệm kỳ, có thể kéo con lên thêm một bậc! Thế mà lại đi nói chuyện tình cảm với ta.”
Đối mặt với cơn thịnh nộ này, Đường Nạp Ngôn vẫn giữ được bình tĩnh, từ tốn nói: “Bố, đời người sống ở trên đời, không phải chỉ sống vì công danh lợi lộc, huống hồ nhà mình cũng không thiếu những thứ này, không cần thiết phải để bản thân chịu thiệt thòi. Chuyện kết hôn, vẫn là nên tìm một cô gái hợp ý mình, cho dù gia thế kém một chút, bố thấy sao?”
Đường Bá Bình nhả một ngụm khói đầy mỉa mai “Phải, ta không phóng khoáng bằng Đường công tử nhà con, thế hệ chúng ta chọn vợ, là để dốc hết sức mà trèo lên cao, tệ nhất cũng phải nói đến môn đăng hộ đối. Con thì hay rồi, lại phát huy tinh thần đi xuống xóa đói giảm nghèo có mục tiêu chính xác.”
Lời nói không hợp nhau, muốn đạt được sự đồng thuận ở tầng tư tưởng cao hơn, là điều không thể nào.
Đường Nạp Ngôn cũng chỉ đành bày tỏ thái độ, “Cũng không đến mức đó ạ. Tóm lại bây giờ con không muốn kết hôn, càng không muốn kết hôn với Trương Văn Lị. Đợi đến khi con muốn kết hôn, sẽ dắt người về nhà.”
“Con uống nhầm thuốc gì rồi à!” Đường Bá Bình dụi tắt thuốc trong gạt tàn pha lê, ông suy đoán: “Rốt cuộc là Văn Lị đắc tội gì với con, hay là bị mấy con bé bên ngoài chuốc cho nhiều bùa mê thuốc lú quá, khiến đầu óc con mê muội rồi!”
Im lặng một lúc, Đường Nạp Ngôn cũng nghiêng đầu châm một điếu thuốc, đi đến bên cửa sổ.
Anh đẩy cửa sổ ra, mặc cho làn khói đang cháy quấn quýt vô ích quanh ngón tay, cũng không muốn hít một hơi.
Rất lâu sau, Đường Nạp Ngôn đột nhiên nói một cách yếu ớt: “Bố, con đã làm con trai của bố gần ba mươi năm rồi, tuy tư chất không đủ, nhưng tổ tiên phù hộ, cũng xem như là chưa từng khiến bố thất vọng, đúng không? Nói một cách công bằng, ngay cả một chút quyền lợi và tự do này con cũng không thể có sao? Con không xứng đáng cưới một cô gái mà con ưng ý vào nhà sao?”
Sau một lúc dịu lại, Đường Bá Bình cũng hòa nhã hơn, nói lời thật lòng với con trai.
Ông ta thở dài một hơi, “Đừng nói những lời như vậy, con là cháu đích tôn của nhà họ Đường, có gì mà con không xứng đáng chứ? Nhưng mà con trai à, đời người không thể lúc nào cũng viên mãn như vậy, luôn có những cửa ải khó khăn. Lúc gặp biến cố, có ai sẽ liều mạng kéo con một cái không, chỉ có người đầu ấp tay gối của con thôi.”
Trong làn khói trắng mờ mịt, Đường Nạp Ngôn quay lưng về phía ông, không nói gì.
Đường Bá Bình lại nói: “Đương nhiên rồi, bố chắc chắn hy vọng cả đời này của con đều thuận tâm vừa ý, tốt nhất là đừng có ngày đó.”
Anh rốt cuộc cũng xoay người lại, hút xong mẩu thuốc cuối cùng, dập tắt vào trong gạt tàn “Cưới một người mình không thích, ngay từ lúc kết hôn đã là không thuận tâm rồi, còn có thể vừa ý ở đâu nữa?”
Đường Bá Bình thắc mắc, con trai ông từ nhỏ đến lớn, hiếm khi nào kiên quyết như vậy, đều là sắp xếp thế nào thì nghe theo thế đó, bên trong nhất định có uẩn khúc, chỉ là Đường Nạp Ngôn không chịu nói.

Đường Nạp Ngôn kín miệng cũng không sao, có thể để người bên dưới đi điều tra.
Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, cũng không có giấy nào gói được lửa, thế nào cũng sẽ để lại dấu vết.
Sau khi điều tra rõ ràng, có vấn đề thì giải quyết vấn đề, không có vấn đề thì giải quyết con người.
Vất vả cả một ngày, Đường Bá Bình cũng rất mệt rồi, ông mệt mỏi nói: “Con đã không muốn cưới Trương Văn Lị đến vậy, thì chuyện này tạm thời không nhắc nữa. Bây giờ bố cũng về rồi, từ từ tìm kiếm đối tượng khác vậy, thế nào cũng tìm được người con vừa ý.”
Đây đã là Đường Bá Bình đang nhượng bộ.
Mặc dù không biết là nhượng bộ thật hay giả vờ, anh quá hiểu bố mình rồi.
Đường Nạp Ngôn cũng biết điểm dừng “Vâng, vậy bố nghỉ ngơi sớm đi ạ, con ra ngoài đây.”
Ở đầu bên kia, Đường Bá Bình quay mặt về phía giá sách bằng gỗ trắc đỏ kê sát đất, không thèm để ý đến anh.
Đợi nghe thấy tiếng anh vào phòng ngủ, đóng cửa lại, Đường Bá Bình mới từ từ xuống lầu.
Khương Ngu Sinh vẫn đang ngồi nói chuyện với Trang Tề, thấy ông đi tới, cả hai đều đứng dậy nhường chỗ.
Sau khi Đường Bá Bình ngồi xuống, liếc nhìn Trang Tề đang cúi đầu rũ mắt.
Ông ta hơi kinh ngạc, không biết từ lúc nào, cô nhóc này đã trổ mã xinh đẹp đến vậy, đứng đó không nói một lời, như một cây hoa lê thanh nhã thuần khiết, yếu ớt mà lay động lòng người.
Có một khoảnh khắc, trong đầu ông ta nảy ra một ý nghĩ đáng sợ, nhưng nhìn dáng vẻ rụt rè nhút nhát này của cô, ngay cả ngẩng đầu nhìn người khác cũng không dám, chắc là cũng không làm ra được chuyện gì quá đáng.
Huống hồ phẩm cách của con trai ông ta đoan chính như vậy, dù có không hiểu chuyện đến mấy, cũng không đến mức hoang đường mà đưa tay vào váy em gái, lại còn là đứa em gái do chính tay mình nuôi lớn, thế thì khác gì súc sinh.
Tâm tư xoay chuyển, Đường Bá Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta ôn hòa hỏi: “Tề Tề, cháu thường ở bên cạnh anh trai cháu, đúng không?”
Trang Tề không biết, ông ta hỏi vậy là có ý gì, hay là đã nảy sinh nghi ngờ gì khác.
Cô nắm chặt vạt váy, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Cũng không hẳn ạ, học kỳ này cháu có nhiều tiết học, một tháng cũng không về nhà được mấy lần, rất ít khi gặp anh ấy, hơn nữa…”
Đường Bá Bình ngắt lời cô: “Uầy, nhưng tóm lại vẫn là có gặp mặt đúng không. Ta hỏi cháu, có phải nó có người khác rồi không? Cháu có thấy nó dắt cô gái nào bên cạnh không? Kiểu quan hệ rất thân thiết ấy.”
Mặt Trang Tề lập tức trắng bệch, giọng nói cũng run rẩy: “Không… không có ạ, anh trai bận rộn công việc lắm, nếu không thì cũng ở cùng anh Vân Châu, không thấy có người nào khác cả.”
“Ông còn thẩm vấn nó làm gì!” Khương Ngu Sinh lườm chồng một cái, bà nói: “Đừng nói là nó lo học hành còn không xuể, Nạp Ngôn lỡ có chuyện đó thật, thì có thể để cho em gái biết sao! Với lại, nó sợ anh nó từ nhỏ, còn dám quản anh nó à?”
Đường Bá Bình nhướng mí mắt, lại nhìn cô một lúc rồi mới nói: “Đi nghỉ đi.”
Cô biết, hai vợ chồng họ có chuyện muốn nói, đây là đang đuổi khách.
Trang Tề ngoan ngoãn gật đầu “Vâng ạ, bác trai, bác gái cũng ngủ sớm đi ạ, chúc ngủ ngon.”
Cô thấp thỏm bước lên bậc thang, bước chân rất hụt hẫng, mỗi bước đều không đạp trúng chỗ, đành phải bám vào tay vịn mà đi.
Trên hành lang, Trang Tề nghe thấy Khương Ngu Sinh nhỏ giọng đề nghị: “Hay là tìm cơ hội, hỏi dò bên phía Thẩm Tông Lương xem sao?”
Đường Bá Bình lập tức bác bỏ, ông ta nói: “Bà còn hỏi nó! Mấy đứa nó mặc chung một cái quần mà lớn lên, thân thiết đến vậy, có thể hỏi ra được cái gì? Nói cho bà biết, mấy đứa này một đứa bà cũng không cần thử. Tông Lương còn được coi là nhân nghĩa, chứ như thằng con trai nhà họ Trịnh, tên gì nhỉ, Vân Châu thì phải, thằng nhóc đó ranh ma lắm, ngay cả lão Trịnh cũng không trị được nó, nó nói dối còn trơn tru hơn cả Nạp Ngôn, hỏi cũng như không.”
Khương Ngu Sinh sốt ruột hỏi: “Vậy ông nói phải làm sao? Nó bây giờ nhất quyết không chịu kết hôn, chúng ta có thể làm gì.”
“Làm sao à? Tìm đúng bệnh mà chữa, cứ làm vậy đi.” Đường Bá Bình ngả người ra sau, vươn cổ một cái, trầm giọng nói: “Tìm ra mầm bệnh của nó trước đã.”
Trang Tề dừng bước, đứng trong hành lang có gió ấm thổi qua mặt, rùng mình một cái.


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 30: Rùng mình một cái
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...