Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 26: Đừng vội như thế... để anh
Đêm đó, họ uống hết tất cả rượu, bình đẳng mà mắng chửi mọi thứ.
Đến rạng sáng, hai người ôm chai rượu nhảy múa, nhảy mệt rồi, cứ thế ngã xuống thảm ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, ấm áp chiếu lên người họ. Trang Tề tỉnh dậy sớm, đầu cũng đau, cô đắp chăn cho Tĩnh Nghi, rửa mặt xong liền ra khỏi cửa.
Lúc ra khỏi nhà cô ấy, Trang Tề và Chu Phúc chạm mặt nhau.
Vợ của Chu Phúc đang học nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Đại học R, để tiện cho việc học của vợ, anh ta cũng thường đến đây ở. Vì vậy, gặp được anh ta, Trang Tề cũng không ngạc nhiên, cô chào hỏi, khách sáo nói: “Anh không ra ngoài cùng chị nhà ạ?”
Chu Phúc cười nói: “Vợ anh tối qua sửa luận văn đến hai giờ, hôm nay không dậy nổi. Em từ trên lầu đi xuống, ở đây cả tối à?”
Trang Tề gật đầu “Chơi với Tĩnh Nghi hơi muộn, bây giờ em về nhà.”
Chu Phúc cười hỏi cô: “Thế này là thế nào đây? Anh trai em nói em thi cuối kỳ xong rồi, muốn ở nhà bầu bạn với em, vì việc này mà đẩy cả lịch hẹn, em lại chạy đi bầu bạn với chị em. Lão Đường lấy em ra để lừa anh à?”
Cô sững người một chút, cố gắng giải thích cho Đường Nạp Ngôn: “Vậy chắc chắn không phải rồi, trước đây em toàn nói với anh trai, bảo anh ấy ở với em thêm chút nữa, nhưng hôm qua là trường hợp đặc biệt, vả lại anh ấy cũng không nói anh ấy là…”
Chu Phúc bị bộ dạng nói năng lộn xộn của cô chọc cười.
Anh ta nói: “Được rồi, đùa với em thôi! Anh còn không hiểu anh trai em sao? Chắc chắn là em bỏ cậu ấy ở nhà, phải không?”
Trong thang máy đang đi xuống, cánh tay Trang Tề lặng lẽ buông thõng, hàng mi đen nhánh cụp xuống.
Sao anh không nói gì hết? Sao có thể cái gì cũng chiều theo ý cô như vậy.
Trang Tề cười nhạt nhẽo: “Vâng, em bỏ anh ấy một mình ở đó, thật quá đáng.”
“Nếu là em thì anh trai em cam tâm tình nguyện!” Chu Phúc xua tay, cho rằng chuyện này chẳng là gì cả, anh ta nói chuyện phiếm: “Hồi đó em còn nhỏ, cậu ấy sợ em không ai chăm sóc, đã cãi nhau một trận với dì Khương, kiên quyết không chịu ra nước ngoài, hai mẹ con hai năm không nói chuyện. Sau đó cậu ấy học thạc sĩ ngay tại trường này, rồi đi làm luôn.”
Trang Tề có ấn tượng về chuyện này, nhưng phiên bản cô nghe được từ anh trai, không giống lắm với lời Chu Phúc nói.
Bước chân dừng lại, cô đột ngột ngẩng cằm: “Còn cãi nhau nữa sao? Nhưng anh trai em nói với em, anh trai em nói…”
Chu Phúc thấy hơi thở cô dồn dập, khuôn mặt mộc mạc đón ánh nắng chói chang, trắng như một tờ giấy Trừng Tâm Đường*.
Giấy Trừng Tâm Đường*: Giấy Trừng Tâm Đường: một loại giấy nổi tiếng thời Nam Đường, rất quý.
Anh ta cúi đầu nhìn cô một cái “Không sao, là gì em cứ từ từ nói, đừng để bị nghẹn.”
Cô bé này từ nhỏ cơ thể đã yếu, bây giờ trông vẫn còn yếu ớt.
Kỳ lạ thật, không phải Đường Nạp Ngôn đã chăm sóc cẩn thận nhiều năm như vậy sao? Sao không có khởi sắc gì nhỉ? Nếu thật sự bỏ mặc cô tự sinh tự diệt trong đại viện, không biết sẽ ra sao nữa.
Chu Phúc cũng hơi sợ, lỡ dọa em gái cậu ấy xảy ra chuyện gì, Lão Đường sẽ không tha cho anh ta.
Trang Tề nghẹn họng hồi lâu, gấp đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi hột, cô nói: “Anh trai em nói… Anh trai em nói anh ấy không xin được trường nào, nên mới không đi.”
“Sao có thể chứ? Cho dù không xin được lúc đó thì sau này cũng có thể tiếp tục xin mà, tại sao cậu ấy lại không xin được chứ?” Chu Phúc nói.
Trang Tề hiểu rồi, cũng không cố gắng tranh luận nữa, chỉ mấp máy môi, dùng âm thanh mà chỉ mình mới nghe thấy, lẩm bẩm lặp lại: “Đúng rồi, tại sao anh ấy lại không xin được chứ?”
Đột nhiên một trận gió nổi lên, trong ánh nắng bay lên bụi bặm hơi sộc vào mũi, giống như một cơn sóng thần nhỏ trong lòng cô.
Trang Tề tạm biệt Chu Phúc, thất hồn lạc phách đi về.
Về đến nhà, Trang Tề vịn vào tủ thấp bằng gỗ óc chó đen, thay giày đi vào.
Phòng khách trống rỗng, không một bóng người, ngoài cửa sổ lớn ba mặt sáng sủa, mấy chiếc lá ngô đồng từ cành cây bay xuống, nhẹ nhàng đáp đất.
Cô cởi áo khoác, tiện tay vắt lên sofa, đi vào phòng ngủ tìm Đường Nạp Ngôn nhưng anh không có ở đó.
Trang Tề lại đẩy cửa thư phòng bên trong.
Bên cửa sổ kê một chiếc kỷ dài bằng gỗ tử đàn, màu sắc đều đặn, lớp sơn dày dặn. Trên đó có bình sứ xanh cắm cành thông, hương thơm sâu lắng mà thanh lạnh, như thể đang đi vào nơi sâu thẳm của rừng rậm ngoại ô.
Đường Nạp Ngôn ngồi bên bàn lật sách, mấy cuốn tài liệu bày la liệt trên mặt bàn, trang sách đã ngả vàng.
“Anh.” Trang Tề gọi anh một tiếng rồi bước qua.
Anh ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, giọng nói rất ôn hòa và bình thản: “Về rồi à?”
Trang Tề nghe xong, trong lòng càng chua xót hơn, khóe miệng cũng không kìm được co giật hai cái.
Anh trai cô lúc nào cũng như vậy, khuôn mặt lạnh lùng thanh thản ngồi đó, không nói không rằng làm việc của mình, yên tĩnh, im lặng như một cái giếng sâu. Bao nhiêu năm rồi, những chuyện Đường Nạp Ngôn không muốn cô biết, cô một chuyện cũng không hề hay biết. Chỉ thỉnh thoảng nghe được một chút bề nổi qua loa từ miệng người khác.
Giống như chuyện hôm nay Chu Phúc nói, những sự hy sinh và trả giá tương tự như vậy, Trang Tề tin rằng nhất định vẫn còn. Nhưng anh trai lại không chịu để cô biết.
Anh không muốn nói, vậy thì cô cứ giả vờ như hôm nay không gặp Chu Phúc đi.
Trang Tề mắt hoe hoe đỏ ngồi lên người anh, không nói tiếng nào ôm lấy anh, làm Đường Nạp Ngôn cũng thấy kỳ lạ, đưa tay ôm chặt eo cô, “Sao vậy?”
Cô liều mạng lắc đầu “Không có… Em chỉ muốn nói, tất cả mọi chuyện em đều có thể bỏ qua, cũng không còn gì để phàn nàn nữa, sau này tuyệt đối không nói mình mệnh không tốt nữa, period (chấm hết)!”
Tiếng Anh nghe không hiểu thì thôi đi, nhưng ngay cả câu tiếng Trung này Đường Nạp Ngôn cũng không hiểu, cảm giác rất mù mờ.
Anh quay đầu lại, gần như áp sát vào má cô “Ý là sao?”
Trang Tề dụi tới dụi lui trên vai anh, dùng áo sơ mi đen của anh để lau mắt, vừa lau vừa nói giọng khóc nấc: “Anh không cần biết.”
Có lúc nghĩ lại tuổi thơ trôi nổi của mình, Trang Tề vẫn sẽ thở dài một tiếng, sao con người ta có thể không vì lý do gì, cứ thế một mạch đi xuống dốc như vậy?
Đầu tiên là mẹ rời bỏ họ, hai mẹ con cô còn chưa từng gặp mặt, sau đó là bố đi nước khác nhậm chức, cô còn quá nhỏ, mang theo bên mình thật sự không tiện, cũng không an toàn, cứ thế bị buộc phải chia cách hai nơi.
Kể cả đây là công việc, là sự điều động hết sức bình thường, được bà Cung khuyên nhủ, dỗ dành một hồi, Trang Tề cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Nhưng bố làm việc ở văn phòng đến khuya, đột ngột phát bệnh tim, cấp cứu không qua khỏi mà qua đời, ai nghe xong cũng phải lắc đầu cảm thán chứ nhỉ? Giống như các bậc trưởng bối trong lễ truy điệu, vẻ mặt nặng nề sờ mặt cô, nói còn nhỏ thế này, thật đáng thương.
Nhưng bây giờ, cô đã có thể bỏ qua tất cả những chuyện này.
Cô cuối cùng cũng bắt tay làm hòa với cuộc đời gập ghềnh này.
Lớp vải bị ướt dính vào da anh, lành lạnh.
Đường Nạp Ngôn kéo cô ra một chút, ôm cô ngồi vững trên đùi mình, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Thật sự không có gì.” Đuôi mắt Trang Tề đỏ hoe, bĩu môi, giọng nói vừa mềm mại vừa run rẩy “Em chỉ là một tối không gặp anh, nhớ anh thôi.”
Chiêu này không lừa được Đường Nạp Ngôn, anh sẽ không tin.
Không có chuyện gì mà cô lại đau lòng đến thế này ư?
Anh cau mày, kiên nhẫn hỏi lại lần nữa: “Nói cho anh biết, rốt cuộc…”
Trang Tề bị ép hết cách, chỉ đành thở hổn hển hôn anh, đầu lưỡi tiến vào trong miệng anh, khuấy đảo lưỡi của anh, nuốt hết thắc mắc xuống.
Chiêu này xưa nay đều hiệu quả, Đường Nạp Ngôn chỉ sững người một lát, sau khi nhịp thở rối loạn, liền dùng sức đều đặn, đáp trả bằng nụ hôn còn hung dữ hơn gấp trăm lần, hai tay siết chặt eo cô, hôn đến mức cô gần như muốn gãy cả xương sống.
Hai người quấn quýt lấy nhau rất lâu, hôn nhau không dứt ra được, cuối cùng Trang Tề thu mình trong lòng anh, tan thành một vũng nước.
Cô tựa vào lồng ngực anh, nói nhỏ: “Sao anh không nói với em, tối qua anh đợi em suốt à?”
Đường Nạp Ngôn ôm cô, hơi thở vừa nặng nề vừa nóng rẫy “Không có chuyện đợi hay không đợi, em không về thì anh ngủ sớm thôi.”
“Hừ, không có một câu nào thật lòng.” Trang Tề nhắm chặt mắt, lông mi vẫn còn khẽ run.
Cô nói quá nhỏ, Đường Nạp Ngôn không nghe rõ, cũng không hỏi lại.
Nửa vầng bóng nắng rọi xuống trước bàn, anh lỏng lẻo ôm chặt cô, Trang Tề nép vào người anh.
Đường Nạp Ngôn cúi đầu, hôn lên trán cô rất nhẹ nhàng, khuôn mặt trắng nõn của cô vương chút hồng đào, như cánh hoa thấm đẫm mưa xuân.
Một lúc sau, Trang Tề hít thở thông suốt hơn một chút, mới bắt đầu giải thích: “Hôm qua ở phòng bệnh, Tĩnh Nghi gặp Lôi Khiêm Minh, hai người có nói chuyện, sau đó cô ấy không vui lắm, em sợ cô ấy nghĩ ngợi lung tung, nên đến uống rượu với cô ấy, bọn em…”
“Được rồi được rồi.” Đường Nạp Ngôn không muốn nghe câu chuyện phức tạp như vậy, cũng không có hứng thú tìm hiểu mối quan hệ của đám trẻ này.
Sao có thể không nghe cô nói hết đầu đuôi như vậy chứ!
Trang Tề ngẩng đầu trong lòng anh, lườm anh: “Không, em cứ muốn nói.”
Cô lại còn nhất định phải nói cho bằng được.
Đường Nạp Ngôn ấn vào thái dương, đưa tay lấy chén trà trên bàn, đưa đến bên môi cô “Vậy thì cũng phải uống ngụm nước rồi hẵng nói, vừa rồi thở gấp như thế, anh còn sợ em tắt thở luôn đấy.”
Trang Tề uống xong, lườm anh cái thứ hai.
Cũng không biết là ai cứ x** n*n cô, dùng sức lớn như vậy, tay luồn vào cả váy lót của cô, váy sắp bị đẩy rách đến nơi, hại cô thở không ra hơi.
Đường Nạp Ngôn tự biết mình đuối lý, trong ánh mắt tố cáo của cô, anh ho khan một tiếng, cố gắng chuyển chủ đề “Cái đó… Tại sao Diệp Tĩnh Nghi gặp Khiêm Minh lại không vui?”
“Bọn họ trước đây là bạn trai bạn gái.” Trang Tề lại nhẹ nhàng kể, cô nói: “Thật ra Tĩnh Nghi không phải vì Khiêm Minh, cô ấy buồn vì bản thân mình, cảm thấy cuộc đời bị kìm kẹp.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu, một câu nói trúng tim đen: “Ồ, Chủ tịch Diệp dùng Vương Bất Du để kìm kẹp con bé rồi.”
“Anh cũng biết chuyện này à?” Trang Tề hưng phấn chớp mắt “Anh, anh thấy Vương Bất Du có được không?”
Chuyện hôn nhân của con cái nhà người ta, sao anh có thể phán xét được?
Tóm lại Diệp Vấn Thiên mắt nhìn rất sắc, sẽ không chọn một gốc rễ xấu cho con gái, biểu hiện của lão Vương vô cùng xuất sắc, nhưng đó là trong công việc, gìn giữ hôn nhân lại là một môn học khác.
Đường Nạp Ngôn vuốt tóc cô, dỗ dành: “Chắc là được đó.”
Trang Tề yên tâm, lại giống như mèo con cọ cọ vào mặt anh “Tối qua em không nên ở bên ngoài, xin lỗi.”
“Không sao.” Đường Nạp Ngôn cũng vỗ về cô không ngừng, ôm cô nói: “Không sao.”
Mùa đông luôn yên tĩnh và trầm lặng, trong ánh sáng ban ngày nhàn nhạt, lác đác mấy con quạ đen bay qua.
Trang Tề rúc trong lòng anh, đầu ngón tay lạnh ngắt dần ấm lại, khiên cô thoải mái đến mức sắp ngủ quên, cô lim dim mắt hỏi: “Anh, hôm qua là ngày gì à?”
“Tại sao lại nói vậy?” Đường Nạp Ngôn v**t v* má cô hỏi.
Trang Tề ngẩng cằm nhìn anh “Em thấy tin nhắn anh đặt bánh kem trong điện thoại.”
Anh cười một tiếng, giữa hàng mày không có vẻ tức giận, cũng không thấy trách móc, chỉ ôn hòa nói: “Hôm qua, là ngày em đến bên cạnh anh.”
Làn khói ấm áp trong lư hương phả lên, Trang Tề lại thấy nóng lên, vì câu nói này của anh.
Trang Tề vòng tay qua cổ anh, lại dính lấy muốn hôn anh, bị Đường Nạp Ngôn né được.
Anh ấn eo cô lại “Mệt thì ngủ đi, đừng quậy nữa.”
“Anh cũng đọc sách lâu vậy rồi, chúng ta đi nằm một lát được không?” Trang Tề ôm eo anh, lắc lắc.
Tay Đường Nạp Ngôn ấn lên trang sách, ngờ vực nhìn cô: “Ban ngày ban mặt mà đi nằm à? Nằm ra chuyện thì làm sao?”
Trang Tề cười gượng: “Có thể ra chuyện gì chứ? Trừ phi là anh sợ em.”
Phép khích tướng đối với người có cảm xúc cực kỳ ổn định như anh, không có tác dụng gì.
Đường Nạp Ngôn vẫn bình thản, mắt vẫn dừng trên tài liệu, đưa tay lật một trang. Anh gật đầu thừa nhận: “Ừ, anh sợ em, rất sợ.”
“……”
Sau lần này, liên tiếp năm sáu ngày, Trang Tề không ra khỏi cửa nữa.
Sắp đến cuối năm, ở Bắc Kinh lại liên tục có mấy trận tuyết lớn, tuyết trắng phủ đầy cành cây.
Tối hôm đó, Trang Tề học trong thư phòng đến choáng váng, đẩy cửa sổ ra, tuyết trong sân đã đọng dày, gió cuốn theo hạt tuyết tạt vào mặt.
Trên người cô chỉ có một chiếc váy ngủ, cô run lên bần bật.
Trang Tề vội vàng đóng cửa sổ, tiện tay khoác một chiếc áo vest của Đường Nạp Ngôn.
Lượng từ vựng TOEFL quá nhiều, lại còn thiên về học thuật. Những câu giao tiếp hàng ngày thì không học, cứ phải dùng những từ nghe có vẻ cao siêu khó lường, mơ hồ khó hiểu.
Trang Tề vừa học thuộc vừa thấy chóng mặt, thật sự là không thể chịu đựng thêm được nữa.
Cô đi chân trần quay lại, lấy một cái lư hương mạ vàng từ trong ngăn tủ, chọn hộp hương trong cùng, đặt cả hai lên bàn sách.
Đường Nạp Ngôn thích mùi hương long não, vừa có thể giúp tỉnh táo sảng khoái, vì vậy trong thư phòng luôn chuẩn bị một ít.
Trang Tề sờ lấy bật lửa, châm hương thả vào, nhìn khói bốc lên, cô vẫn ngồi lại bên bàn đọc sách.
Nhưng hương này dường như cũng không có tác dụng gì, đầu cô ngược lại càng ngày càng choáng váng, ngay cả hơi thở cũng nóng lên.
Trang Tề nghĩ, có lẽ anh trai cũng không trông cậy vào nó để tỉnh táo, chỉ là để cho tâm tĩnh lại thôi.
Chiếc áo khoác trên người không mặc nổi nữa, trượt khỏi bờ vai trơn láng của cô, rơi xuống thảm. Trang Tề muốn nhặt lên, nhưng cứ cử động là lại nóng bừng, tim đập càng lúc càng nhanh, chỉ còn sức nằm bò trên bàn th* d*c.
Đường Nạp Ngôn đến hơn mười một giờ đêm mới về.
Buổi chiếu có cuộc họp lớn, tối nhất định là có tiệc rượu, những chuyện không tiện nói trong cuộc họp, sẽ trao đổi riêng với nhau, đây là quy tắc cũ rồi.
Nhất là khi sắp đến lễ tết, trong kinh thành nhiều người, các chú các bác đều phải chào hỏi, Đường Nạp Ngôn mấy lần rời tiệc, đi vòng quanh Vạn Hòa gần hết một vòng, chu toàn với bạn cũ của Đường Bá Bình, mời rượu đến mức anh cũng mơ hồ, về sau, cứ bưng ly lên là uống.
Trên người anh nóng rực, mùi rượu thuốc lá cũng nồng nặc, sợ Trang Tề chê hôi, anh vào phòng tắm tắm rửa trước, rồi mới sang thư phòng tìm cô.
Sau một đêm bị cô bỏ bê, mấy ngày nay cô ngoan vô cùng, cửa cũng không ra, cả ngày chỉ đọc sách, ôn tập, một bữa tiệc cũng không đi, chỉ đặc biệt chờ anh về nhà.
Đường Nạp Ngôn khoác áo choàng tắm đi ra, dù là thư phòng của mình, anh cũng theo thói quen gõ cửa.
Tiếng gõ cửa này là để nhắc nhở, hồi nhỏ Trang Tề nghe thấy, là sẽ nhanh chóng dọn dẹp mấy món đồ chơi, tranh ảnh linh tinh đang bày ra.
Không đợi em gái trả lời, Đường Nạp Ngôn đẩy cửa đi thẳng vào.
Đập vào mắt là bờ vai gầy trắng của cô gái nhỏ đang gục trên bàn, hai dây áo mỏng manh trên đó cứ nhấp nhô, hơi thở có vẻ rất gấp gáp.
Không cần phải hếch mũi lên ngửi, mùi hương ngọt ngào đó cứ thế xộc thẳng vào người, ngửi lâu sẽ thấy mặt đỏ, thân thể mềm nhũn.
Đường Nạp Ngôn ở lại một phút là nhận ra có gì đó không ổn.
Anh cầm ly trà lên, mở nắp lư hương dội vào, mấy làn khói thơm nồng bốc lên, anh nghiêng đầu né.
Đường Nạp Ngôn cầm hộp hương đó lên xem, rồi nhìn Trang Tề, nhíu mày ‘chậc’ một tiếng.
Đây là hương lạ không biết đã được tặng từ năm nào tháng nào rồi.
Vẫn là trong một bữa tiệc, thương nhân kinh doanh hương liệu lớn nhất ở Giang Nam kể chuyện phiếm, nói có chút lòng thành muốn biếu mấy vị ở đó.
Đường Nạp Ngôn một lần cũng chưa từng đốt, cất ở tầng dưới cùng của tủ, sao lại bị Trang Tề lôi ra được chứ?
Cô bé này không lẽ nghĩ rằng, cái hộp này được viền vàng nạm ngọc, là đựng hương liệu quý giá ư?
…Thật là phiền phức.
Đường Nạp Ngôn nhặt áo vest của mình lên, khoác lên người em gái, vỗ vỗ cô,”Tiểu Tề? Tiểu Tề?”
“Ưm?” Trang Tề chậm rãi mở mắt, giọng nói đặc biệt yếu ớt, trên mặt là một mảng đỏ ửng bất thường, lan ra tận sau tai.
Chưa đợi Đường Nạp Ngôn hỏi, cô đã cười trước, vẻ mặt ngây thơ mà quyến rũ “Khát, anh rót cho em ly nước đi.”
Anh hoảng loạn gật đầu, đi đến bên cửa sổ rót nước.
Trang Tề chống người dậy, cầm lấy ly anh đưa, nhấp từng ngụm nhỏ.
Uống xong, cô đưa tay đòi anh bế “Em buồn ngủ, bế em đi ngủ, được không?”
Đường Nạp Ngôn nghĩ, nếu có thể yên tĩnh nghỉ ngơi một đêm, chắc là sẽ không sao, nếu thật sự không ổn, thì đợi tỉnh dậy rồi đưa cô đi kiểm tra.
Anh cúi người bế cô lên, hai tay Trang Tề ôm lấy cổ anh, dụi mặt vào hõm cổ anh, đôi môi được trà làm ẩm ướt áp lên, vừa ướt vừa nóng, cô nói: “Anh, hôm nay anh về muộn thế.”
Đường Nạp Ngôn đi rất chậm, hai chân có chút bủn rủn, sợ làm ngã cô.
Trên thực tế, ngoài việc các cơ bắp toàn thân vì hưng phấn mà căng cứng, thì không có chỗ nào trên xương cốt anh là không mềm nhũn.
Anh ‘ừm’ một tiếng, cúi đầu cọ cọ trán cô “Có việc nên về trễ, xin lỗi.”
Trang Tề đã nghe không rõ lắm, bên tai vang lên ‘đùng, đùng, đùng’, nhịp tim bị phóng đại vô số lần.
Cô không biết tại sao lại như vậy, sức lực trên người dường như bị rút cạn, chỉ có thể yếu ớt dựa vào lòng anh trai, giống như một cây dây leo bám trên thân cây, hoàn toàn sống bằng cách hấp thụ chất dinh dưỡng của anh.
Khuôn mặt bỏng rát cũng phải áp vào anh mới dễ chịu hơn một chút.
Khi Trang Tề hôn lên cằm anh, vừa lúc đó Đường Nạp Ngôn đặt cô lên giường, cổ anh bị cô níu lấy, đành phải cúi người xuống, ghé sát lại nhẹ giọng hỏi cô: “Khó chịu ở đâu à?”
Hai chân cô bắt chéo, không ngừng cọ xát, “Khó chịu, em khó chịu lắm, anh Cả đừng đi, ở lại chăm sóc em, có được không?”
Anh Cả.
Cô đã bao nhiêu năm không gọi anh như vậy rồi.
Đường Nạp Ngôn nuốt nước bọt, anh nắm lấy cổ tay đang làm loạn của cô, dỗ dành bằng giọng khàn khàn: “Được, anh sẽ chăm sóc em, sẽ không sao đâu.”
Anh đè lên, hôn cô tỉ mỉ triền miên, từ giữa ấn đường lưu luyến đến đuôi mắt.
Trang Tề thoải mái nhắm mắt lại, nhưng thứ cô muốn còn nhiều hơn thế, cô mệt nhọc nhích người lên, đưa mình đến bên môi anh, ngậm lấy, run rẩy một lúc, ôm Đường Nạp Ngôn chặt hơn, cả người quấn vào lòng anh.
“Đừng vội như thế… đừng vội như thế… để anh.”
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
