Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 14: Anh chỉ muốn em nghe lời?
Diệp Tĩnh Nghi nhiệt tình chào hỏi từng người một.
Có nữ cường nhân xã giao này ở đây, Trang Tề rõ ràng không có cơ hội chen lời, chỉ đành mỉm cười.
Ríu rít trò chuyện một hồi xong.
Trước khi đi vào, Đường Nạp Ngôn đi ngang qua em gái, vẫn ôn tồn dặn dò: “Trời lạnh, khoác thêm áo vào.”
Trang Tề ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Đợi bọn họ đi xa, Diệp Tĩnh Nghi lập tức ghé sát lại nói: “Tôi thấy anh cậu đối với cậu cũng là…”
Trang Tề ngắt lời cô ấy: “Đừng ‘cũng là’ nữa, anh ấy hoàn toàn là đang làm tròn trách nhiệm thôi.”
Diệp Tĩnh Nghi lập tức quay đầu lại: “Cậu sắp hai mươi tuổi rồi, anh ấy đối với cậu có trách nhiệm gì? Tôi hỏi thật đấy.”
“Tôi nào biết? Anh ấy là người có tinh thần trách nhiệm cao, chỉ thích gánh vác trách nhiệm thôi.” Trang Tề nói.
Diệp Tĩnh Nghi nói: “Thế à? Vậy sao anh ấy không đến chịu trách nhiệm với tôi một chút đi?”
Trang Tề nhìn xa xăm với đôi mắt vô hồn: “Cậu muốn được chịu trách nhiệm thì tìm Vương Bất Du không phải là được rồi sao? Anh ta tinh tường, tháo vát như vậy, mới ba mươi tuổi đã leo lên vị trí đó, tuyệt đối có thể một tay lo liệu cho cậu.”
“Á” Diệp Tĩnh Nghi đột nhiên hét lên rồi xông tới bóp cổ cô.
Động tĩnh lớn đến mức Đường Nạp Ngôn cũng phải quay đầu lại nhìn bọn họ.
Cô em gái tao nhã của anh đang cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa, miệng thì nói không dám nữa, và cô gái cúi đầu nhận lỗi ngồi đối diện anh tối hôm đó, dường như là hai người khác nhau.
Anh không khỏi nghĩ, hai năm nay có lẽ vì anh mà cô thật sự không vui.
Bây giờ khi lớp giấy cửa sổ này đã bị chọc thủng, sự mất mát cộng thêm nỗi xấu hổ, khiến cô khi đối diện với anh lại càng thêm không vui.
Thế nhưng ngoài việc giữ vững giới hạn, lặp đi lặp lại sự tự cảnh tỉnh bản thân ra, anh còn có thể làm gì nữa chứ?
Anh chẳng thể làm gì cả, anh bắt buộc phải là người anh trai kiểu mẫu, là tấm gương sáng, chuyện gì cũng không thể làm.
Bên trong có người gọi anh một tiếng, Đường Nạp Ngôn cởi chiếc áo khoác gió trên người ra, đưa cho nhân viên phục vụ.
Anh ngồi xuống nói: “Gọi gì đấy, không phải tôi đã đến rồi sao?”
Thẩm Tông Lương cười một cái: “Đừng giục, người ta còn chưa ngắm em gái đủ, không hiểu chuyện gì cả!”
Trịnh Vân Châu khoa trương “Ồ” lên một tiếng, hai tay chắp lại vái anh như xin lỗi.
Đường Nạp Ngôn theo thói quen phủ nhận: “Không có ngắm, tôi chỉ sợ con bé không nghe lời, chỉ lo cho vẻ ngoài xinh đẹp mà không chịu mặc thêm áo.”
Trịnh Vân Châu đang xắn tay áo nói: “Này, cậu có thích ăn xương rồng không?”
“Cậu nghĩ tôi có thể thích ăn à?” Đường Nạp Ngôn hỏi.
Thẩm Tông Lương bóc một bao thuốc lá “Lạc đà ăn món này, cứ như là nhai kẹo cao su vậy.”
Đường Nạp Ngôn càng không hiểu: “Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?”
Hai người nhìn nhau một cái rồi nói: “Nhưng mà miệng cậu còn cứng hơn cả nó.”
“……”
Trịnh Vân Châu đợi cả buổi trời, cũng không thấy ai đưa thuốc cho mình, hết cách, anh ta đành tự mình mở miệng hỏi: “Tông Lương, cho tôi một điếu.”
Thẩm Tông Lương uể oải dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhả ra một ngụm khói trắng: “Không phải cậu nói dạo này cai thuốc cai rượu à? Còn đặt cho mình pháp hiệu là Song Giới, giờ lại sao nữa đây?”
Trịnh Vân Châu xua xua tay: “Không nhịn nổi nữa, hóa duyên cho tôi đi.”
Đường Nạp Ngôn giũ ra một điếu, ném cho anh ta: “May mà cậu không tuyên bố cai sắc.”
Trịnh Vân Châu đỡ lấy, nhanh chóng châm lửa: “Sắc thì đúng là không cai nổi thật, dạo này vừa mới quen được một cô bé, đang lúc quyến luyến đây.”
Đúng lúc Chu Phúc muốn chế nhạo anh ta: “Hình như là bạn học của Tề Tề đúng không? Suốt ngày thấy cậu làm khó người ta, cũng hay thật đấy.”
Trịnh Vân Châu gạt tàn thuốc: “Ăn cơm đi, đừng có lên lớp tư tưởng đạo đức với tôi, không nghe đâu nhé.”
Đến hơn chín giờ tối, Thẩm Đường Nhân mới bước một chân vào cổng sân, đã vang lên mấy tiếng “bùm bùm”.
Lúc này Trang Tề và Diệp Tĩnh Nghi mới hiểu ra, hóa ra màn bài trí tối nay, là cú sút quyết định của Nguỵ Tấn Phong trên con đường theo đuổi Thẩm Đường Nhân.
Hai cô nàng đi xuống lầu, đứng trên bậc thềm đá dưới mái hiên để xem.
Ánh đèn vàng vọt, trên tà váy trắng bị thổi tung bay của Thẩm Đường Nhân, rơi đầy những cánh hoa mềm mại, Nguỵ Tấn Phong quỳ một gối xuống đất, ngẩng đầu, hôn Thẩm Đường Nhân đang hơi cúi người, nâng niu khuôn mặt anh, vừa thành kính lại vừa triền miên.
Giữa tiếng hò reo cổ vũ, hai cô gái tuyệt vọng nhìn nhau một cái.
Diệp Tĩnh Nghi khoanh tay nói: “Đi thôi bé ngoan, chuyện tốt đẹp thế này chúng ta đừng nghĩ đến nữa, chúng ta chỉ đành ăn thêm chút gì đó, cho thỏa cơn nghiện của cái miệng vậy.”
Trang Tề cũng nản lòng thoái chí “Hôm qua gió thổi lớn như vậy, sao không thổi tôi bay đến tận dãy Đại Hưng An* luôn đi, thế thì hôm nay đã chẳng có màn này rồi?”
Dãy Đại Hưng An*: Tên một dãy núi ở Trung Quốc
Diệp Tĩnh Nghi đột nhiên lên tinh thần cổ vũ: “Không được nói những lời nản chí như vậy, phấn chấn lên! Công cuộc xây dựng Tổ quốc vẫn cần cậu, sự nghiệp vĩ đại đang chờ đợi cậu, đừng câu nệ vào mấy chuyện tình yêu nhỏ nhặt…”
“Sư phụ, con xin người đừng niệm nữa.” Trang Tề đưa tay bịt lấy cái miệng nói không ngừng nghỉ kia của cô ấy.
Chu Khâm nhìn thấy hai người họ trong đám đông, bèn đi tới chào hỏi.
Diệp Tĩnh Nghi đánh giá cậu một hồi: “Tiểu Chu đẹp trai vậy sao, hai năm nay cậu ăn gì thế?”
“…… Cậu chắc là đã quen với kiểu này của cậu ấy rồi nhỉ?” Trang Tề nói với Chu Khâm.
Chu Khâm gật đầu: “Hai cậu ăn cơm ở đây à, sắp về rồi sao?”
Diệp Tĩnh Nghi nói: “Chưa quyết định nữa, bọn tôi vừa bị k*ch th*ch xong, có thể sẽ phải ra đường cướp sắc.”
Chu Khâm phối hợp với sự hài hước của cô ấy: “Thôi đừng ra đường nữa, cậu thấy tôi thế nào?”
“Ối chà, còn học được cả cách nói đùa nữa cơ à, cậu chắc hẳn là được nhiều cô gái yêu thích lắm đây.”
Trang Tề biết cậu có chuyện, nếu cứ để Diệp Tĩnh Nghi liến thoắng như vậy, có nói đến sáng mai cũng không xong.
Cô chủ động hỏi một tiếng: “Chuyện cậu nói trong Wechat là gì vậy?”
Chu Khâm nói: “Chính là con mèo mà chúng ta nhận nuôi ấy, tôi đưa nó đến đây rồi.”
Trang Tề cười một cái: “Ừm, ở đây đông người, cơm nước đầy đủ, có thể chăm sóc nó.”
“Sao hả Chu Khâm? Có muốn đi uống vài ly với bọn tôi không?” Diệp Tĩnh Nghi xen vào một câu.
Trang Tề đưa mắt nhìn về phía sau: “Chuyện chúng ta sắp đi uống vài ly, sao tôi lại không biết nhỉ?”
“Không sao, bây giờ cậu biết rồi đấy.”
“…… Cũng được thôi.”
Ở cùng với Diệp Tĩnh Nghi là như vậy đấy, vĩnh viễn không biết giây tiếp theo cô ấy định làm gì, luôn luôn hành động nhanh chóng, quyết đoán.
Ví như lúc này, Trang Tề đang ngồi bên quầy bar ánh sáng mờ ảo, uống một ly daiquiri, cô còn chẳng biết tại sao mình lại đến đây nữa.
Trong quán rượu rất nóng, cô vắt áo khoác lên trên ghế, trên người chỉ mặc một chiếc váy vải crepe. Có một người đàn ông trông giống giới tinh anh đi tới bắt chuyện với cô: “Em gái nhỏ, em đi một mình à?”
Trang Tề đã uống kha khá rồi, chỉ biết cười với người ta.
Cô nói rất chậm từng chữ một: “Anh vừa gọi em gái, làm tôi còn tưởng là anh trai tôi đến cơ đấy.”
Người đàn ông tỏ vẻ hứng thú ngồi xuống bên cạnh cô: “Ồ, em có anh trai à?”
Trang Tề cười nhạt một tiếng: “Không những có, mà tôi còn rất yêu anh trai tôi nữa cơ, tôi còn muốn anh ấy vĩnh viễn thuộc về tôi, anh thấy có khả năng không?”
“Trên đời này không có chuyện gì là không thể.” Người đàn ông tưởng cô say rượu nói bậy, cũng nói bừa theo.
Trang Tề chống cằm cười: “Người khác thì có thể, nhưng anh trai tôi thì nhất định không thể, anh không biết anh ấy mực thước đến mức nào đâu. Người lần đầu tiên gặp anh ấy, đều sẽ nghĩ anh ấy là một học giả bảo thủ, giống như thầy giáo trong trường học cũ vậy. Trên thế giới này sẽ không có ai tuân thủ quy tắc hơn anh ấy nữa đâu.”
Người đàn ông nhân cơ hội tiến lại gần cô hơn một chút: “Vậy thì em còn yêu anh ta làm gì?”
“Nếu tôi có cách nào để không yêu anh ấy, vậy thì tôi cũng sẽ không ngồi ở đây rồi, nếu như có thể không yêu anh ấy, tôi sẽ là cô em gái nhỏ hạnh phúc nhất.” Trang Tề cười cười, khóe mắt lại cay xè, như thể vừa nuốt phải một lát chanh, nhưng lát chanh rõ ràng đang nằm dưới đáy ly.
Anh ta còn định nói thêm gì nữa, Diệp Tĩnh Nghi đã đi tới, cô ấy nói: “Anh bạn, phiền anh đi xa một chút được không?”
Người đàn ông kia liếc nhìn cô ấy, hình như vừa nãy có nhìn thấy cô gái này ở ngoài cửa, bước xuống từ một chiếc xe biển số quân đội, ngay cả tài xế cũng có vẻ là người được huấn luyện bài bản, nhìn là biết đã từng đi lính. E rằng không phải là cô gái có lai lịch đơn giản.
Anh ta lưu luyến nhìn Trang Tề, rồi bỏ đi.
Trang Tề vẫn chưa biết có chuyện gì, cô nói: “Chúng ta về à?”
Lời vừa dứt, điện thoại di động trên bàn liền rung lên.
Cô híp mắt nhìn, là cái tên đầy đủ đã bị sửa lại cách xưng hô “Đường Nạp Ngôn”.
Diệp Tĩnh Nghi nhanh tay hơn cô một bước cầm lên, cúp máy, rồi tắt nguồn luôn.
Trang Tề đột nhiên tỉnh táo: “Cậu làm gì vậy?”
Diệp Tĩnh Nghi hùng hồn lý lẽ: “Để cho anh ấy sốt ruột một phen, lúc nào cũng là cậu lén lút đau lòng vì anh ấy, cũng nên đến lượt anh ấy lo lắng vì cậu rồi.”
“Anh trai tôi sẽ lo lắng cho tôi.” Trang Tề thiếu chút nữa là hét lên.
Diệp Tĩnh Nghi “ừm” một tiếng: “Chính là muốn để anh ấy lo lắng, mấy lão đồng chí này tôi quá hiểu rồi, cậu phải phá vỡ rào cản của anh ấy, anh ấy mới có thể bước ra khỏi cái lồng giam được.”
Trang Tề khiêm tốn thỉnh giáo: “Lồng giam ở đâu ra?”
Diệp Tĩnh Nghi ngửa đầu uống một ngụm rượu: “Hỏi hay lắm. Tôi cũng không biết bọn họ có nhiều đắn đo lo ngại như vậy ở đâu ra, sợ trước sợ sau, chỉ biết giấu giấu giếm giếm, bảo thỉnh thoảng thay đổi một chút mà cứ như là lấy mạng họ vậy.”
“Sao nghe giống như là trải nghiệm đau thương của chính bản thân cậu vậy?”
“Hừ, cậu cứ cho là vậy đi.”
Trang Tề không hỏi tiếp nữa, cô đẩy đẩy Diệp Tĩnh Nghi: “Này, hôm đó không phải cậu bảo tôi chấp nhận hiện thực sao? Còn nói đây là cách tốt nhất.”
Diệp Tĩnh Nghi nhướng mí mắt liếc cô: “Nhìn cái dáng vẻ sống không nổi này của cậu, là có thể chấp nhận được à?”
“Không thể.” Trang Tề xấu hổ cười cười, lại uống thêm nửa ly nữa.
Hai người uống đến rất muộn mới về.
Đêm đã khuya, ánh trăng chiếu lên hai hàng cây thông thấp lùn, trải một vệt bóng xanh biếc xuống mặt đất.
Cô ấy nói nhỏ bên tai Trang Tề: “Cậu tự mình vào được chứ, tôi đưa cậu đến đây thôi nhé, tôi cũng sợ anh trai cậu.”
“Được, cậu mau về nhanh đi, muộn quá rồi.” Trang Tề nói.
Nhìn Diệp Tĩnh Nghi lên xe xong, Trang Tề “bịch” một tiếng đá cửa đóng lại, ném túi xách trong tay xuống.
Cô cũng lười bật đèn, mượn chút ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động để lên lầu.
“Đi đâu về?” Trong phòng khách tối mịt, đột nhiên vang lên một giọng nam lanh lảnh.
Ngay sau đó, chiếc đèn bàn cổ đế gốm sứ trên chiếc bàn góc bật sáng lên.
Trang Tề giật nảy mình.
Cô vịn vào cầu thang, run rẩy nhìn qua.
Trên chiếc ghế sofa da thật màu đen rộng lớn, có một Đường Nạp Ngôn đang ngồi, ngay cả bóng lưng cũng toát lên sự tĩnh lặng.
Trang Tề đi qua, khẽ hỏi: “Anh, anh chưa ngủ à?”
“Em gái anh mất tích rồi, anh dám ngủ sao?” Đường Nạp Ngôn quay đầu lại nhìn cô, giữa hai hàng lông mày đè nén cơn tức giận: “Anh đang theo dõi thời gian đây, chỉ cần quá hai mươi bốn tiếng, là lập tức đi báo cảnh sát.”
Trang Tề cúi đầu: “Em với Tĩnh Nghi ra ngoài chơi một lát, không… không lâu.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Đúng là không lâu, đáng lẽ nên chơi đến sáng hẵng về, thế thì mới đã chứ.”
“Anh, em lớn rồi mà, có thể tự chăm sóc bản thân được rồi, sẽ không làm bậy đâu.” Đầu ngón tay cô lặng lẽ siết lại, nhưng đầu óc lại càng choáng váng hơn, cơ thể bất giác nghiêng sang một bên, chỉ dựa vào khuỷu tay thì đã không chống đỡ nổi.
Đường Nạp Ngôn cau mày nhìn cô: “Em đang thông báo với anh, bảo anh sau này không cần phải quan tâm đến em nữa, đúng không?”
Nếu là trước đây, Trang Tề sẽ lập tức phủ nhận, nói không phải.
Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn gật đầu: “Đúng vậy, em chính là có ý này, anh trai cũng rất bận, không cần lúc nào cũng phải bận tâm vì em đâu.”
Bởi vì sự l* m*ng nhất thời của cô, hai bên đã rơi vào mối quan hệ không tiện gặp mặt nhau nữa, còn cần phải để ý đến những thứ này sao?
Thổ lộ lòng mình vốn dĩ là một canh bạc lớn, cô nguyện đánh cược và chấp nhận thua cuộc.
Gương mặt Đường Nạp Ngôn chìm trong bóng tối u ám, đôi mắt đen láy càng có vẻ nghiêm nghị, trong lồng ngực truyền đến sự rung động yếu ớt. Anh nhắm mắt lại, “Nói cách khác, em định vạch rõ ranh giới với anh, đúng vậy không?”
“Anh trai thấy đúng thì chính là đúng đi.” Trang Tề không biết nên nói thế nào, nói thế nào mới có thể biểu đạt rõ ràng, rằng cô hoàn toàn là đang suy nghĩ cho anh trai, là muốn làm điều tốt cho anh.
Có một cô em gái nhạy cảm, yếu đuối lại còn thất thường hay lo nghĩ như vậy, cũng đủ khiến anh đau đầu rồi.
Rơi vào tình cảnh này, Đường Nạp Ngôn lại bật cười: “Từ nhỏ em đã biết chọc tức anh, lớn lên còn tặng cường độ hơn nữa.”
Lại là cái chiến thuật khổ nhục kế giả vờ đáng thương này, không phải là anh có rất nhiều cách hay sao? Sao lại chịu thua cô rồi?
Trang Tề nghe vậy cũng cười theo, cô đứng dậy, nhân cơn say đi về phía anh hai bước, vịn vào chân Đường Nạp Ngôn rồi ngồi xổm xuống.
Gương mặt cô phản chiếu trong ánh đèn dịu nhẹ, ngước lên đôi mắt trong veo ẩm ướt, si mê đắm đuối nhìn anh.
Trang Tề vươn cổ lên trên, gần như ghé sát đến trước mặt Đường Nạp Ngôn, sắp hôn lên anh: “Thế này cũng không được, thế kia cũng không xong. Anh, rốt cuộc anh muốn em phải thế nào, anh nói ra đi, em đều làm theo lời anh, có được không?”
Đường Nạp Ngôn á khẩu: “Anh…”
Anh không nói nên lời, ngay khi ngửi thấy hơi thở ngọt ngào thanh khiết của cô, anh lập tức mất đi chức năng ngôn ngữ.
Sau khi làm dịu đi nhịp tim đang đập dữ dội, Đường Nạp Ngôn mới từ từ nói: “Anh chỉ muốn em nghe lời.”
Cổ họng anh nghẹn lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, mạch đập hỗn loạn, tất cả sự thật đều đang nói cho anh biết, đối với sự tiếp cận đột ngột này của em gái, cơ thể anh không những không bài xích, mà còn mơ hồ trỗi dậy sự bồn chồn khát khao. Sự thật này khiến anh cảm thấy tuyệt vọng.
Trang Tề vẫn giữ nguyên tư thế đó, cánh môi mềm mại yêu kiều mấp máy trước mặt anh.
“Em nghe lời mà, anh trai cứ việc xử phạt là được, dù sao thì em cũng là do anh nuôi lớn.” Cô ngây thơ cười, ánh trăng in trong đôi mắt đen láy của cô, càng làm tôn lên vẻ đẹp không gì sánh nổi của cô.
Đối mặt với anh trong giây lát, ngoài việc yết hầu của Đường Nạp Ngôn cử động lên xuống mấy cái, thì không có bất kỳ động tĩnh nào khác.
Đầu óc Trang Tề nặng trĩu, cô không biết đây là một tín hiệu nguy hiểm đến mức nào.
Cô vẫn đang cười, chỉ là đổi sang một biểu cảm châm chọc khác, như thể đang coi thường sự nhát gan của anh trai mình. Nụ cười này bị Đường Nạp Ngôn thu vào trong mắt, trở thành ngòi nổ cuối cùng.
Anh đưa tay ấn vào gáy cô, lòng bàn tay thô ráp ấm áp áp lên làn da mát lạnh của cô, khiến Trang Tề “ưm” lên một tiếng.
Cô nhíu mày, bất an nhúc nhích cơ thể: “Anh.”
Việc cô bước tới khiêu khích anh, là hành động dũng cảm khi đầu óc không tỉnh táo, bây giờ thật sự đã chọc giận anh rồi, Trang Tề mới nhớ ra là phải trốn. Cô quên mất, anh trai chỉ dịu dàng với cô, chứ không phải là không biết nổi giận.
Đường Nạp Ngôn không có ý định buông tay, lực tay của anh càng lúc càng mạnh.
Anh nhấc Trang Tề lên, cô bị ép ngồi vắt vẻo trên một bên đùi của anh: “Ai dạy em như vậy?”
“Em cũng không phải là chuyện gì cũng cần người khác dạy.” Trang Tề mở to mắt nhìn anh chăm chú.
Như một đầm nước sâu thẳm không thấy đáy, Đường Nạp Ngôn nhìn cô, cảm thấy lý trí, sự bình tĩnh và cả sự kiềm chế của mình, đang từng chút một bị hút đi mất.
Hơi thở của anh đã loạn nhịp, khí tức không ổn định: “Sau này đừng về muộn như vậy nữa, đừng tùy tiện ra ngoài uống rượu, đừng không nghe điện thoại của anh, cuối tuần cố gắng về nhà ở, được không?”
Anh vẫn lựa chọn thực hiện trách nhiệm của một người anh trai, Đường Nạp Ngôn thậm chí còn cảm nhận được phản ứng cứng rắn của mình, nhưng vẫn cố chấp né tránh những hiện tượng sinh lý này, đem những lời cần nói nói ra hết một lượt.
“Được. Nhưng anh trai nhất định phải muốn em nói ‘được’ như thế này sao?” Trang Tề th* d*c yếu ớt, hơi thở gấp gáp phả lên môi Đường Nạp Ngôn, giống như chiếc lông vũ nhẹ nhất trên thế gian đang v**t v* anh.
Đường Nạp Ngôn nhẫn nhịn hết nổi mà buông cô ra.
Đôi môi cô trông mềm mại đến thế, như cánh hoa đào phô trương trước mắt anh, chỉ cần tiến lại gần thêm một chút nữa thôi, anh sẽ áp môi lên, và sẽ không còn đường lùi nào nữa.
Anh lạnh giọng ra lệnh: “Không còn sớm nữa, về phòng ngủ đi.”
Trang Tề chạy lên lầu, bước chân vội vã, trong phút chốc đã tỉnh cả rượu, trong lòng hoảng hốt vô cùng.
Nghe thấy tiếng khóa cửa, Đường Nạp Ngôn mới đưa tay lên, dùng sức day day ấn đường, thở hắt ra hai hơi thật sâu.
Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, bật lửa bật mấy cái đều không cháy, đợi đến khi bật ra được tia lửa đỏ, anh vội vàng đưa lên môi rít một hơi, như thể dựa vào điếu thuốc này để tìm lại linh hồn.
Đường Nạp Ngôn đi ra ngoài sân, ánh trăng xuyên qua kẽ lá rộng lớn rọi xuống, giống như một chậu nước giếng mát lạnh, dội từ đầu đến chân linh hồn anh, khiến anh ướt đẫm.
Gió đêm quá lớn, thổi đến mức bàn tay kẹp thuốc của anh cũng hơi run rẩy.
Đường Nạp Ngôn phát hiện, bất kể anh cuộn khói thuốc vào trong phổi, rồi lại dùng sức thở ra thế nào, cũng vẫn luôn mơ hồ ngửi thấy mùi hương trên người em gái, giống như mùi hoa trà dịu dàng, thanh khiết.
Mà điều đáng sợ nhất chính là, hơi thở yếu ớt và gấp gáp của cô trong bóng tối, dường như đã khắc sâu vào khóe môi anh.
Đường Nạp Ngôn ngẩng đầu, nhìn thấy căn phòng trên lầu hai đã sáng đèn, bên trong có cô em gái của anh đang ở.
Cô em gái của anh trông có vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh, nhưng lại luôn có rất nhiều mưu mẹo, thỉnh thoảng liều lĩnh hấp tấp, ngồi trên đùi anh cũng không hề rụt rè, tình ý trong mắt phóng túng đến kinh ngạc, mái tóc xoăn dài rậm rạp xõa xuống đến tận thắt lưng, giống như một nàng công chúa sống trong tòa lầu cao.
Anh thầm cười nhạo bản thân, đây là đang đợi cái gì? Đợi em gái thả bím tóc xuống, sau đó anh sẽ thuận theo đó mà trèo lên sao? Đi theo con đường cũ của hoàng tử trong truyện cổ tích ư.
Rồi sau đó thì sao, bọn họ sẽ ôm nhau, hôn nhau thậm chí là lên giường sao?
Một điếu thuốc cháy đến tận cùng, tàn lửa đỏ bén vào ngón tay trắng lạnh của anh, khiến anh bị bỏng một cái.
Đường Nạp Ngôn phát ra một tiếng “hít”, ném mẩu thuốc lá xuống.
Anh nhắm mắt lại, thật sự không dám nghĩ tiếp nữa.
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
