Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 7-2: Phòng thí nghiệm của Đồ Nhạc

Hứa Vãn Tinh đứng dậy, có chút ngoài ý muốn khi thấy anh: “Cuộc họp kết thúc rồi sao?”

“Kết thúc sớm hơn dự định.” Ánh mắt Bách Nạp Tư lướt qua giữa cô và thú nhân báo, “Đồ Nhạc nhắn tin nói em muốn tham gia trị liệu.”

Hứa Vãn Tinh lặng lẽ lườm Đồ Nhạc một cái, hay lắm, dám lén lút mách lẻo sau lưng luôn đấy.

Đồ Nhạc gãi gãi đầu, không nhịn được làm mặt quỷ.

Hứa Vãn Tinh gật đầu rồi lại lắc đầu: “Tôi không nói là muốn tham gia dự án của các anh, chỉ là cảm thấy có thể giúp đỡ một chút thôi.”

Cô đưa ngón tay dính lông vàng ra cho Bách Nạp Tư xem: “Cô ấy để tôi chạm vào, hơn nữa… tôi cảm thấy cô ấy cần được giúp đỡ.”

Bách Nạp Tư tiến lại gần lan can, thú nhân báo cái lập tức cong lưng lên gầm gừ, rõ ràng có sự kiêng dè với Bách Nạp Tư, cô ta lo lắng đi đi lại lại tại chỗ.

Bách Nạp Tư nhìn về phía Đồ Nhạc: “Cậu có thể đảm bảo an toàn không?”

Đồ Nhạc thu lại vẻ đùa cợt: “Vãn Tinh chỉ cần giữ khoảng cách thích hợp, làm công việc trấn an là được. Một khi cô bé đó có bất kỳ hành động bất thường nào, khẩu súng gây mê trong tay tôi không phải để chơi đâu.”

“Hơn nữa…” Đồ Nhạc lẩm bẩm: “Anh khôi phục nguyên hình dọa cô ấy một trận không phải xong rồi sao.”

Hứa Vãn Tinh cách Đồ Nhạc một khoảng, nghe không rõ lắm.

Bách Nạp Tư gật đầu.

Đồ Nhạc đưa tay nhấn tai nghe: “Tổ y tế chuẩn bị, tiến hành trị liệu toàn diện cho mã số F23, chuẩn bị sẵn sàng thiết bị.”

Bách Nạp Tư nhìn về phía Hứa Vãn Tinh, thần sắc có chút nghiêm túc.

“Ba quy tắc.”

“Toàn bộ quá trình phải mặc đồ bảo hộ, có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào phải dừng lại ngay lập tức, sau khi kết thúc trị liệu nhớ phải khử trùng.”

Mắt Hứa Vãn Tinh sáng lên: “Anh đồng ý rồi sao?”

Bách Nạp Tư đưa tay giúp cô chỉnh lại cổ áo: “Vãn Tinh là người trưởng thành, có thể tự mình đưa ra quyết định.”

“Tôi sẽ đi thay đồ bảo hộ và vào cùng em.”

Nửa giờ sau.

Mặc đồ bảo hộ màu xanh lam, Hứa Vãn Tinh không kìm được ngân nga một khúc. Thú nhân báo cái đồng ý cho đội ngũ y tế đến gần. Sau khi xử lý những vết thương nghiêm trọng nhất trên người, cô ta bắt đầu gầm gừ, xua đuổi những người còn lại đi.

Hứa Vãn Tinh quay đầu nhìn Bách Nạp Tư. Anh luôn đứng cách cô một bước chân, không can thiệp quá mức, cũng không rời khỏi phạm vi bảo vệ.

“Xong rồi.” Đồ Nhạc dán miếng băng gạc cuối cùng, lau mồ hôi trên đầu qua lớp đồ bảo hộ.

“Kết quả tốt hơn nhiều so với mong đợi.”

“Ít nhất những vết thương nghiêm trọng nhất đã được điều trị, Tiểu Anh tạm thời chưa đến mức uống rượu vui vẻ với Chúa* sớm như vậy.”

(*Ý là lên Thiên Đàng á=))

Thú nhân báo cái đột nhiên kéo chân sau lại gần Hứa Vãn Tinh. Cánh tay Bách Nạp Tư chợt căng cứng, nhưng Tiểu Anh chỉ cọ cọ lên mặt nạ bảo hộ của Hứa Vãn Tinh, sau đó nhanh chóng lui về một góc.

Hành động này làm mọi người đều ngẩn ra một chút.

Bách Nạp Tư nói: “Xem ra cô ấy thích em.”

Dưới sự giám sát của Đồ Nhạc, Hứa Vãn Tinh tiến hành khử trùng toàn diện. c** đ* bảo hộ ra, cô thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy còn không cảm thấy nóng, nhưng mặc lâu thì mặt nạ bảo hộ bắt đầu mờ sương rồi.

Đồ Nhạc thay một bộ quần áo khác đi ra, vẻ mặt nhiệt tình: “Vãn Tinh…”

Lời còn chưa dứt đã bị ánh mắt cảnh cáo của Bách Nạp Tư trừng đến.

Đồ Nhạc hơi mơ hồ, lại cố gắng mở lời: “Vãn Tinh…”

Quả nhiên, lại nhận được ánh mắt hình viên đạn của Bách Nạp Tư.

Đồ Nhạc khó hiểu, Đồ Nhạc tuân theo.

Đồ Nhạc hỏi: “Cô Hứa, cô thật sự không tính đến phòng thí nghiệm làm việc sao?”

“Tôi đảm bảo đãi ngộ sẽ tốt hơn công ty trước kia của cô nha.”

“Sáng đi chiều về, năm bảo hiểm một quỹ nhà ở, làm ba ngày nghỉ bốn ngày tôi đều có thể thỏa mãn cô!”

“Về mặt tiền lương cô càng không cần lo lắng, mỗi tháng 30 vạn tinh tệ.”

Hứa Vãn Tinh quả thật có chút động lòng, những điều kiện này, cái nào tách ra mà không đủ mê người chứ.

Chỉ là…

Hứa Vãn Tinh nói: “Nhưng dù sao đại học tôi không học chuyên ngành liên quan…”

Đồ Nhạc xua xua tay: “Bây giờ đi làm còn làm gì cần chuyên ngành đối khẩu nữa, hôm nay cô đã giúp chúng tôi một việc lớn rồi, sao lại không phù hợp để đến làm việc chứ?”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Đúng là dụ hoặc, căn bản không thể từ chối nổi mà.

Hứa Vãn Tinh nói: “Dự án của tôi vẫn chưa kết thúc, có thể đợi sau khi dự án kết thúc không…”

Đồ Nhạc vung tay lên: “Được nha được nha, cửa lớn phòng thí nghiệm luôn rộng mở chào đón cô!”

Đồ Nhạc liếc nhìn Bách Nạp Tư vẫn luôn đứng ở một bên làm nền, đột nhiên ngầm hiểu.

Anh huýt sáo với những người khác: “Giải tán, ai về việc nấy đi.”

Quay lại cười nịnh nọt với Bách Nạp Tư: “Không quấy rầy hai vị ngọt ngào nữa, tiểu nhân xin cáo lui.”

Lúc rời đi, Hứa Vãn Tinh quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa phòng thí nghiệm, mơ hồ nghe được một tiếng nức nở như có như không.

Tay Bách Nạp Tư nhẹ nhàng đặt trên vai cô: “Đang suy nghĩ gì vậy?”

Hứa Vãn Tinh nở nụ cười: “Nghĩ về đãi ngộ ở phòng thí nghiệm tốt quá, có nên nhảy việc đến tìm Đồ Nhạc không đây.”

Bách Nạp Tư nói: “Nếu em thích thì có thể đến.”

Hứa Vãn Tinh cắn một miếng thanh năng lượng lấy từ chỗ Đồ Nhạc: “Nhưng tôi hơi tò mò, tại sao cô bé đó không kháng cự tôi đến gần nhỉ?”

Chẳng lẽ cô thật sự là thiên tài gì đó.

Bách Nạp Tư không lập tức trả lời, chỉ là giúp Hứa Vãn Tinh kéo cửa xe ra.

“Đi thôi Vãn Tinh, bây giờ có lẽ vẫn còn kịp giờ tan tầm của sở Hôn Sản đấy?”

Hứa Vãn Tinh trêu đùa: “Đáng tiếc cuối tuần sở Hôn Sản không làm việc nha.”

Cô cũng là đột nhiên nhớ ra.

Bách Nạp Tư: “……”

Hai người nhìn nhau cười.

Hứa Vãn Tinh nghiêng đầu dựa vào cửa sổ xe, ngón tay vô thức v**t v* dây an toàn bên cạnh. Trong xe vang lên khúc nhạc piano nhẹ nhàng.

Cô nhận ra Bách Nạp Tư khi lái xe luôn thích mở những bản nhạc thuần túy không lời như này.

Xe dừng ổn định dưới chung cư của Hứa Vãn Tinh, nhưng Bách Nạp Tư lại không lập tức mở khóa cửa xe. Hai người rơi vào một sự trầm mặc thoải mái, chỉ có tiếng gió điều hòa rất nhỏ bù đắp khoảng trống lúc này.

Hứa Vãn Tinh nhìn con phố quen thuộc bên ngoài, đột nhiên mở lời: “Có muốn lên nhà ngồi một lát không?”

Ngón tay Bách Nạp Tư dừng lại trên nút khóa xe, nghe vậy quay đầu nhìn về phía Hứa Vãn Tinh. Đôi đồng tử xanh biếc giờ phút này trong chiếc xe hơi tối tăm như hai vũng nước sâu. Hứa Vãn Tinh có thể cảm nhận được tim mình đang đập nhanh hơn.

Bách Nạp Tư nhìn đồng hồ: “Bây giờ đã 8 giờ 40 tối rồi?”

Hứa Vãn Tinh cười khẽ: “Chẳng lẽ trong nhà Bách tổng còn có người gác cổng sao?”

Cô đưa tay tháo dây an toàn, móc kim loại phát ra tiếng ‘cạch’ giòn giã. Ngay khi cô chuẩn bị đẩy cửa ra thì…

Bàn tay hơi khô ráp của Bách Nạp Tư đặt lên tay cô. Đèn đường vừa lúc bật sáng, lông mi Bách Nạp Tư đổ xuống một mảng bóng tối đậm đặc.

Hứa Vãn Tinh nhận thấy yết hầu anh nuốt xuống một cái, như thể đang nuốt đi một lời nói thẳng thắn hơn.

Bách Nạp Tư đột nhiên cúi người xuống. Hứa Vãn Tinh theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng chỉ cảm thấy một xúc cảm ấm áp đậu trên trán mình.

Bách Nạp Tư nhẹ nhàng dùng trán chạm vào trán cô, hơi thở anh phả qua mũi cô.

“Ngủ ngon, Vãn Tinh.” Giọng Bách Nạp Tư có chút nghẹn lại.

“Ừm.” Hứa Vãn Tinh nhẹ nhàng đáp lời, đột nhiên ác ý chạm nhẹ lên môi Bách Nạp Tư.

Tranh thủ lúc Bách Nạp Tư còn chưa kịp phản ứng, cô nhanh nhẹn chui 

ra khỏi xe. Gió đêm lướt qua gò má đang nóng lên. Hứa Vãn Tinh đi được vài bước thì quay đầu lại, nhìn thấy Bách Nạp Tư vẫn giữ nguyên tư thế đó, ngón tay v**t v* khóe môi vừa bị hôn qua.

___

NGỌT!!


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 7-2: Phòng thí nghiệm của Đồ Nhạc
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...