Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 50: Để Bách Nạp Tư sinh

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đó Triệu thị từng chủ động đưa cành ô-liu này sang Cảnh Dực nhỉ.”

Bách Nạp Tư chống cằm, cây bút máy trong tay vẽ ra từng vòng mực gọn gàng. Ngồi đây nghe đám người già này lải nhải, còn không bằng về nhà trông nom Hứa Vãn Tinh.

Bách Nạp Tư nhấc mắt:

“Cành ô-liu sao?”

Người lên tiếng hừ lạnh một tiếng, giọng già nua pha chút hẹp hòi:

“Tổng giám đốc Bách còn trẻ, khí thế mạnh tôi có thể hiểu. Nhưng Cảnh Dực dù sao cũng là tâm huyết của nhà họ Bách. Một đối tác tốt như Triệu thị, tại sao lại không tranh thủ? Bây giờ cổ phiếu Triệu thị nước lên thì thuyền lên, trong giới này ai mà không nể nhà họ Triệu vài phần.”

Giữa đám người, những lời khuyên nhủ chen chúc đổ tới từ bốn phía.

“Đúng vậy, theo tôi thấy thì Tiểu Bách vẫn còn quá trẻ. Chi bằng giống Quân Tâm, làm ông chủ đứng sau, không cần động tay cũng có tiền chảy vào tay.”

Bách Nạp Tư gần như không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ nhíu mày.

Thực tế, anh không phải người trực tiếp nắm quyền Cảnh Dực. Công ty đứng tên Bách Quân Tâm, anh chỉ thay cô quản lý mà thôi.

Tỷ lệ cổ phần cao nhất, vẫn nằm trong tay Bách Quân Tâm.

Bách Nạp Tư cười nhạt:

“Lão Hoàng đúng là người từng trải, nhìn thấu thủ đoạn trong giới thương trường nhỉ.”

Người được gọi là lão Hoàng thoáng lóe lên tia khinh miệt trong mắt, ngoài mặt vẫn cười hòa nhã:

“Đâu có, Tiểu Bách mới là nhân tài mới nổi.”

Một buổi họp hội đồng kết thúc, vai Bách Nạp Tư mỏi nhừ. Đám lão già này, người đóng vai mặt trắng, kẻ hát vai mặt đỏ, rốt cuộc cũng chỉ muốn moi từ tay anh một miếng lợi béo.

Anh gọi điện cho Bách Quân Tâm. Đầu dây bên kia không biết đang bận gì, mãi không bắt máy. Bách Nạp Tư đứng trước cửa sổ, nhìn dòng người qua lại phía dưới, siết chặt điện thoại trong tay, sắc mặt khó đoán.

“Alô? Gọi làm gì thế?”

Bách Quân Tâm cuối cùng cũng nghe máy, dường như chẳng bị ảnh hưởng gì. Trong tay cô đang v**t v* một con rắn nhỏ, móng tay sơn đỏ sẫm thỉnh thoảng lướt qua bụng nó.

“Gần đây mấy cổ đông đó có gọi cho chị không?”

Nhắc đến chuyện này, Bách Quân Tâm lập tức nổi cáu:

“Cả đám lão già nói bóng nói gió, muốn moi thông tin từ chị. Nào là chị già rồi, nên lập gia đình ổn định, Cảnh Dực không thể mãi nằm trong tay người ngoài các thứ.”

“Chị khinh!”

Cô đột nhiên lớn tiếng, làm con rắn nhỏ giật mình ngẩng đầu. Bách Quân Tâm đưa tay v**t v* đầu nó, hạ thấp giọng:

“Nhát thế không biết giống ai nữa.”

“Cái gì?”

Cô nói quá nhỏ, Bách Nạp Tư không nghe rõ, theo bản năng hỏi lại.

“Không có gì. Tiểu Hắc bị dọa thôi.”

Bách Quân Tâm hừ lạnh, “Ba chị mất rồi, sao lúc đó không ai nói Cảnh Dực không nên rơi vào tay người ngoài? Trong đám đó có ai họ Bách không? Rốt cuộc ai mới là người ngoài?”

“Còn cả Bách Dật nữa, ăn chơi cờ bạc đủ cả, nửa ngày không làm được trò trống gì, bày đặt giả làm thỏ trắng đến lấy lòng chị. Tưởng chị là tổ chức từ thiện chắc? Chị cũng đâu có mù. Cao có một mét bảy lăm, đứng cạnh, người ngoài nhìn vào còn tưởng người lùn thời tiền sử xuất hiện ấy.”

Bách Nạp Tư day day giữa mày, cắt ngang màn bóc phốt của cô. Nếu không ngắt, cuộc gọi này có thể kéo dài cả tiếng.

Lúc mới về nhà họ Bách, anh từng nghĩ Bách Quân Tâm là kiểu bà chủ lạnh lùng, ai ngờ phía sau lại là một người nói không ngừng nghỉ.

“Dạo này chị cứ ở yên trong nhà cũ, đừng quá phô trương nhé.”

Bách Quân Tâm khó hiểu:

“Sao thế?”

Bách Nạp Tư trầm giọng:

“Triệu thị gần đây quá nổi, mấy người đó bắt đầu rục rịch. Em sợ họ sẽ lợi dụng sơ hở mà nhắm vào chị.”

“Nhắm vào chị?”

Bách Quân Tâm cong môi cười, “Nhắm chị thì được lợi gì?”

“Chị nắm giữ cổ phần Cảnh Dực nhiều nhất.”

“Thì sao?”

Cô ấy tỏ vẻ vô tội, “Chuyển hết cho em là xong mà. Khi nào em rảnh? Bây giờ được không? Chị gọi luật sư soạn hợp đồng.”

Bách Nạp Tư:
“……”

Bách Quân Tâm bật cười:

“Thôi được rồi, không đùa em nữa. Chị biết rồi, em cũng đừng lo quá. Đám người đó thì làm được trò gì, cùng lắm là liên thủ gây áp lực lên hai chị em mình thôi.”

……

“Vậy xin hỏi, với công năng toàn diện như vậy của loại thuốc đặc hiệu này, ông Tống có thể chia sẻ một chút câu chuyện đằng sau nó không?”

Tống Viễn mặc áo blouse trắng, ngồi sau bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, nhìn thẳng ống kính, nở một nụ cười ấm áp.

“Câu chuyện thật ra rất đơn giản. Ban đầu tôi cũng không có ý định này. Mãi đến khi nhìn thấy vợ mình mang thai, tôi mới bắt đầu suy nghĩ. Ai cũng biết, phụ nữ mang thai và sinh nở là chuyện vô cùng nguy hiểm. Khi đó, con gái tôi sinh ra sức khỏe không tốt, thường xuyên phải đi lại giữa bệnh viện và nhà. Nhìn vợ ngày càng gầy gò, tôi thực sự rất đau lòng, liền nghĩ xem có thể nghiên cứu ra một loại thuốc nào đó, nâng cao thể chất con người ngay từ gốc hay không.”

Nói đến đoạn xúc động, Tống Viễn còn giả vờ đưa tay lau khóe mắt, nhìn vào máy quay với vẻ áy náy:

“Xin lỗi, để mọi người chê cười rồi.”

“Trời ơi, không ngờ đằng sau loại thuốc đặc hiệu này lại là một câu chuyện cảm động như vậy. Chắc hẳn vợ con ông Tống rất tự hào về ông.”

“Xì.”

Hứa Vãn Tinh trợn trắng mắt, không thèm che giấu. Bên cạnh, Bách Quân Tâm bật cười, đưa Tiểu Hắc sang.

Hứa Vãn Tinh nhận lấy Tiểu Hắc, tức giận xoa xoa nó. Tiểu Hắc mềm nhũn nằm trong lòng bàn tay cô, vẻ mặt như mất hết hy vọng sống.

Bách Quân Tâm cười nói:

“Ba em à… à không, Tống Viễn ấy, đúng là lúc nào cũng như mắc hội chứng thích biểu diễn, diễn rất hăng ha.”

Hứa Vãn Tinh nhún vai, rồi vô tình đối mắt với Tiểu Hắc.

Ơ?

Cô đưa tay nhéo nhẹ chóp đuôi nó, chợt nhớ ra điều gì đó.

“Chị Quân Tâm a, lần trước Bách Nạp Tư nói chị cũng là thú nhân Xà tộc. Em mạo muội hỏi một chút, chị thuộc chủng loại nào vậy?”

Bách Quân Tâm bật cười:

“Em xem con trong tay em là chủng loại gì?”

Hứa Vãn Tinh ngơ ngác nhìn Tiểu Hắc trong lòng bàn tay:

“Tiểu Hắc là rắn ngô a.”

Bách Quân Tâm mỉm cười nhìn cô. Hứa Vãn Tinh chậm chạp nhận ra, từ đầu đến cuối mình đã bỏ sót một vấn đề rất quan trọng.

“Chị… Chị Quân Tâm, chẳng lẽ chị cũng là rắn ngô ạ?”

Giọng cô bắt đầu thiếu tự tin.

Bách Quân Tâm cúi người, gõ nhẹ lên trán cô:

“Thông minh đấy, đoán trúng phóc liền luôn.”

Hứa Vãn Tinh nhìn Bách Quân Tâm, rồi lại nhìn Tiểu Hắc trong tay. Một suy nghĩ táo bạo dần dần hình thành trong đầu.

Bách Quân Tâm cười tủm tỉm:

“Đúng vậy, chính là em đang nghĩ đó.”

Hứa Vãn Tinh nâng Tiểu Hắc lên trước mặt:

“Em…”

Tiểu Hắc thè lưỡi rắn ra.

Cuối cùng mợ cũng phản ứng kịp rồi hả.

Hứa Vãn Tinh nuốt nước bọt:

“Vậy nên… Tiểu Hắc là…?”

Bách Quân Tâm thản nhiên đáp:

“Con trai chị đấy.”

Hứa Vãn Tinh:

“……”

Đem con ruột đưa cho em dâu chơi đùa… chị Quân Tâm đúng là vượt mức bình thường thật.

Hứa Vãn Tinh chọc chọc chóp mũi Tiểu Hắc, tò mò hỏi:

“Vậy sau này Tiểu Hắc cũng có thể biến thành hình người phải không ạ?”

Nhắc đến chuyện này, Bách Quân Tâm liền đau đầu. Theo lý mà nói, thú nhân Xà tộc bình thường ở độ tuổi của Tiểu Hắc đã sớm hóa hình, nhưng nó thì chẳng có động tĩnh gì, ngoài việc cân nặng ngày một tăng.

Hứa Vãn Tinh cân thử, quả thật nặng hơn hẳn.

Tiểu Hắc cắn nhẹ lên cổ tay cô, răng nanh cọ vào da, vừa ngứa vừa nhột.

Bách Quân Tâm đột nhiên hỏi:

“Em có dự định gì cho tương lai không?”

Hứa Vãn Tinh ngẩn ra:

“Dạ?”

Bách Quân Tâm chống cằm:

“Ví dụ như sinh thêm một nhóc rắn chơi chơi chẳng hạn. Em không thấy cuộc sống bây giờ hơi nhàm à?”

Hứa Vãn Tinh bị câu nói đó làm sặc, một ngụm trà phun cả lên người Tiểu Hắc.

“Xin lỗi xin lỗi!”

Cô vội lấy giấy lau nước trên người nó. Tiểu Hắc vô tội bị vạ lây, tức giận cắn chóp đuôi mình.

Hứa Vãn Tinh lắp bắp:

“Em… tạm thời chưa có ý định đó.”

Tai cô đỏ bừng. Sinh một con rắn nhỏ gì đó… vẫn quá k*ch th*ch.

Nhưng nếu là một con rắn nhỏ trông giống Bách Nạp Tư…

Hứa Vãn Tinh không kìm được mà tưởng tượng, hình như cũng không phải không thể chấp nhận. Chỉ là phương thức sinh nở thì…

Câu tiếp theo của Bách Quân Tâm trực tiếp khiến Hứa Vãn Tinh cứng họng.

“Em không cần sinh mà, để Bách Nạp Tư sinh là được.”

Hứa Vãn Tinh cố nuốt ngụm trà xuống, ho sặc sụa. Bách Quân Tâm quen cảnh này, thuận tay vỗ lưng cô.

Phải một lúc lâu Hứa Vãn Tinh mới hoàn hồn lại.

“Để… để Bách Nạp Tư sinh?”

“Ừ.”
Bách Quân Tâm gật đầu, vẻ mặt hết sức tự nhiên, như thể chỉ đang nói chuyện hôm nay ăn gì.

Hứa Vãn Tinh lau khóe môi:

“Cái này… cái này cũng…”

Bách Quân Tâm vô tội nhún vai:

“Khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển thế rồi, sinh một đứa thì sao chứ? Nó không muốn sinh thì chị tìm người khác sinh.”

“Sinh cái gì?”

Giọng Bách Nạp Tư vang lên từ phía sau. Lưng Hứa Vãn Tinh lập tức cứng đờ.

Anh… anh đến từ lúc nào?

Có nghe thấy không nhỉ?

Bách Quân Tâm quay đầu, thản nhiên đáp:

“À, đang bàn xem em có thể sinh cho Vãn Tinh một đứa không.”

Hứa Vãn Tinh trợn tròn mắt, cả người rụt cổ lại, không dám ngẩng đầu. Ánh mắt Bách Nạp Tư như có thực thể, quét thẳng lên người cô.

Bách Nạp Tư hỏi:

“Em thích trẻ con à?”

Hứa Vãn Tinh lén liếc anh một cái, nghe vậy chỉ thấy bất lực. Không hiểu sao Bách Nạp Tư lại mang dáng vẻ chỉ cần cô gật đầu là anh có thể lập tức… sinh ra một đứa.

“Ờ… chắc là không thích.”

Bách Nạp Tư gật đầu rất dứt khoát:

“Không thích thì không sinh.”

Bách Quân Tâm tặc lưỡi:

“Chị đang nói là để em sinh.”

Bách Nạp Tư nhấp một ngụm trà, giọng thản nhiên:

“Không phải đã có Tiểu Hắc rồi sao?”

Bách Quân Tâm liếc anh:

“Đó là con của chị, không phải con của em.”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Hai chị em này rốt cuộc làm sao có thể bàn chuyện kiểu này với vẻ mặt bình thản như vậy được chứ, đúng là quá đáng sợ.

Ăn cơm xong ở nhà cũ, hai người mới rời đi.

Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.

Bách Nạp Tư bỗng nhiên lên tiếng:

“Nếu em thật sự thích, Cảnh Dực có chuyên gia nghiên cứu mảng này, anh có thể sinh.”

Hứa Vãn Tinh ho sặc một tiếng, vội vỗ ngực th* d*c.

Chuyện này rốt cuộc lệch đi đâu vậy? Sao vẫn còn tiếp tục bàn đến chuyện sinh hay không sinh thế này?

“Không cần đâu, em không thích.”

Cô ôm trán, hoàn toàn chịu thua hai chị em nhà này.

Bách Nạp Tư đổi đề tài:

“Tiểu Anh bên kia anh vẫn cho người theo dõi. Gần đây cô ta tiếp xúc với Tống Viễn rất thường xuyên.”

Trong lòng Hứa Vãn Tinh dâng lên cảm giác khó tả.

“Tại sao cô ấy lại tìm đến Tống Viễn? Em với Đồ Nhạc cũng đâu đối xử tệ với cô ấy đâu.”

Bách Nạp Tư trầm ngâm một lát:

“Có lẽ… trước đây cô ta đã quen biết Tống Viễn rồi.”

Hứa Vãn Tinh “ồ” một tiếng. Nếu quen từ trước thì cũng coi như nói được.

“Nhưng nếu đã quen từ lâu, tại sao đến bây giờ mới bắt đầu tiếp xúc? Nếu đã sớm biết là Tống Viễn, vậy sao không liên thủ ngay từ đầu, coi mọi người như kẻ ngốc mà đùa bỡn?”

Bách Nạp Tư không trả lời, giữa mày nhíu chặt.

Hứa Vãn Tinh mở điện thoại, tin được đẩy lên đầu tiên chính là về Tống Viễn. Cô bấm vào xem.

“Triệu thị trong thời gian tới sẽ cung cấp miễn phí thuốc đặc hiệu cho các viện phúc lợi, trại trẻ mồ côi và những cơ sở công ích khác, nhằm cải thiện thể chất, nâng cao sức sống cho trẻ em. Nghiên cứu viên Tống cho biết, trẻ em mới là tương lai. Có thể giúp cải thiện thể chất của các em, ông cảm thấy vô cùng tự hào.”

Hứa Vãn Tinh cười lạnh, khóa màn hình lại. Không thể không thừa nhận, da mặt của Tống Viễn đúng là dày, loại lời quỷ quái này cũng nói ra được.

Bách Nạp Tư nhìn cô:

“Sao vậy?”

Hứa Vãn Tinh đáp:

“Tống Viễn muốn đem mấy loại thuốc đặc hiệu đó quyên cho trẻ em.”

Bách Nạp Tư đột ngột đạp phanh. May mà có dây an toàn, Hứa Vãn Tinh chỉ chúi người về phía trước một chút.

Hai người đều hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì.

Những đứa trẻ đó, một khi uống phải thứ được gọi là “thuốc đặc hiệu” có vấn đề này, rất có thể gen của chúng sẽ bị thay đổi.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 50: Để Bách Nạp Tư sinh
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...