Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 39: Rắn có hai “cái đó”
Đuôi rắn cứ như thể đang “tuần tra” tới tới lui lui trên người cô, mỗi nơi nó chạm vào đều ngứa ngáy như bị dị ứng vậy. Cả người Hứa Vãn Tinh bị đuôi rắn quấn quanh, Bách thoạt nhìn rất không bình thường, thậm chí còn có xu hướng manh động muốn nhét cái đuôi vào trong miệng cô.
Bị đuôi rắn cuốn lấy, cô có thể nhìn thấy cơ thể hoàn chỉnh của Bách Nạp Tư ở cự ly gần, đầu rắn siêu lớn chống lên trán cô, lưỡi rắn thỉnh thoảng cứ đảo qua đảo lại quanh tai cô, mang theo chút ngưa ngứa.
Hứa Vãn Tinh theo bản năng nghiêng đầu né tránh, môi còn có chút tái nhợt, cô rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao thư sinh trong các giai thoại đều bị dọa tới nhảy dựng ghi thấy bạn đời biến thành yêu quái rồi.
Chú rắn nhỏ nghiêng nghiêng đầu, lưỡi rắn ngửi ngửi trong không khí, ngửi được một làn hương vị sợ hãi, là người trong ngực phát ra.
Anh có chút khó hiểu, sao bạn đời lại sợ mình nhỉ, từ trong trí nhớ anh kế thừa từ bậc cha chú đều không có loại tình huống này mà.
Anh dò lưỡi rắn ra, thử hướng về phía gương mặt của Hứa Vãn Tinh, nhích nhích lại gần, nhìn đến khi cô theo bản năng nhắm mắt lại, cả người rắn đều không vui rồi, phần đuôi gục xuống trên mặt đất.
Hứa Vãn Tinh nhận thấy sức lực đang giữ mình lại nhỏ đi chút, cô không nhịn được hé một mắt ra nhìn trộm Bách Nạp Tư, lại bất thình lình đối diện với con người xanh biếc kia, sợ tới mức cô vội vàng nhắm tịt mắt lại.
Trong phòng ngủ là một hồi yên tĩnh, chỉ có âm thanh sàn sạt thỉnh thoảng phát ra từ chóp đuôi của Bách Nạp Tư.
Hứa Vãn Tinh lại lần nữa mở to mắt, đối diện với Bách Nạp Tư, sau đó lại lần nữa nhắm mắt lại.
Bách Nạp Tư hứng thú bừng bừng nhìn chằm chằm bạn đời của chính mình, còn cho rằng Hứa Vãn Tinh đang chơi trò chơi với anh, mỗi khi Hứa Vãn Tinh mở to mắt ra, anh liền đem đầu rắn thò lại gần, thấy cô lại nhắm mắt lại, liền lắc lắc cái đầu chờ cô mở mắt thêm lần nữa.
Cánh tay bị giữ chặt có chút không thoải mái, Hứa Vãn Tinh bèn nói: “Buông ra một chút.”
Rắn nghiêng đầu, hình như có chút nghe hiểu lời cô nói, thấy Hứa Vãn Tinh chau mày, anh theo bản năng thả lỏng thân mình.
Hứa Vãn Tinh thở phào một hơi, cuối cùng cũng có thể thở rồi.
Lưỡi rắn thăm dò ra phía trước, trong lúc vô ý lại cọ qua một nơi mềm mềm mại mại, đầu rắn đột nhiên lại cứng đờ tại chỗ, con ngươi xanh biếc nhìn chằm chằm môi Hứa Vãn Tinh.
Nơi đó thật mềm, mang theo một chút hương vị ngọt ngào.
Thấy Bách Nạp Tư có ý muốn hướng lưỡi rắn vào miệng mình, Hứa Vãn Tinh vội vàng duỗi tay che miệng anh lại.
“Không được hôn nha.”
Rắn có chút bực bội mà lắc lắc cái đuôi, nhưng vẫn không quên việc không thể tức giận với bạn đời, đành phải quay sang ôm chiếc gối bên cạnh phát giận.
Tay Hứa Vãn Tinh che môi của anh lại, rắn nhịn không được dùng đầu lưỡi thăm dò, Hứa Vãn Tinh nhận thấy cảm giác ướt át trong lòng bàn tay, đột nhiên rút tay về.
Rắn thoạt nhìn có chút hưng phấn, vẫn luôn lấy đầu chạm chạm vào cô.
Hứa Vãn Tinh: “Thả em xuống được không?”
Cô hạ thấp giọng, nói chuyện thật mềm mỏng, cũng không rõ Bách Nạp Tư lúc này rốt cuộc đang ở trạng thái nào, còn có thể nghe hiểu lời cô hay không.
Thấy anh không có phản ứng, Hứa Vãn Tinh đành vòng tay ôm lấy đầu rắn, nhẹ nhàng hôn lên trán anh một cái.
Lớp vảy hơi lạnh. Hứa Vãn Tinh theo bản năng l**m l**m môi.
Cảm nhận được hơi ấm trên đỉnh đầu, đôi mắt rắn gần như sáng lên ngay tức khắc, ánh nhìn không chớp dán chặt vào cánh môi của Hứa Vãn Tinh.
Hứa Vãn Tinh bị anh nhìn chằm chằm đến mức cả người nổi da gà.
“Anh thả em xuống được không? Em không chạy đâu. Em chỉ muốn vào nhà vệ sinh thôi, được không? Con người có ba nhu cầu cơ bản mà, không đi là em chịu không nổi thật đó.”
Cô cố ý nói bằng giọng tội nghiệp, còn giả vờ dụi mắt. Khi buông tay ra, khóe mắt đỏ lên, trông như sắp khóc vậy.
Rắn nghiêng đầu, lưỡi khẽ l**m qua khóe mắt Hứa Vãn Tinh. Vị mặn mặn lạ lẫm khiến anh khựng lại, rõ ràng không thích cảm giác đó.
“Bách Nạp Tư?” Hứa Vãn Tinh gọi thêm lần nữa, giọng mềm xuống.
“Không đi nhà vệ sinh là em sẽ chết thật đấy.”
Từ “chết” dường như chạm vào ký ức hỗn loạn nào đó của anh. Rắn lớn vô thức nhe nanh, răng nanh lóe sáng dưới ánh đèn.
Nhưng ngay sau đó, anh lại cúi đầu cọ nhẹ vào cô, như đang trấn an, đừng sợ, em sẽ không chết đâu, anh ở đây bảo vệ em mà.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Thật sự có cảm giác “đàn gảy tai trâu”, à không phải, là đang “tán tỉnh” với một con rắn.
Sau một hồi vừa dỗ vừa năn nỉ, Bách Nạp Tư cuối cùng cũng hiểu được ý của cô. Động tác trở nên nhẹ hơn, anh đẩy cô về phía phòng vệ sinh, phần đuôi vẫn đặt hờ trên vai như chưa yên tâm.
Thấy Hứa Vãn Tinh đứng im không động, ánh mắt anh lộ ra vẻ nghi hoặc. Dường như cho rằng cô quá yếu ớt, anh dứt khoát cuốn cô lên, đưa thẳng vào trong.
Hứa Vãn Tinh – người chỉ đang tìm cớ, còn chưa kịp phản ứng thì đã đứng ngay trước bồn cầu.
Bách Nạp Tư dùng đầu ra hiệu, thúc giục cô nhanh lên.
Hứa Vãn Tinh hít sâu một hơi.
“Anh đứng ngoài cửa chờ em được không?”
Không có phản hồi.
Cô đành dùng lại chiêu cũ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu anh.
“Bây giờ ra ngoài được chưa?”
Rắn khẽ lắc lắc cái đầu, lưỡi chạm nhẹ vào khóe môi cô một cái, rồi mới chậm rãi rút ra khỏi phòng vệ sinh.
Đến khi cửa khép lại, Hứa Vãn Tinh mới thật sự thở phào. Bách Nạp Tư không đi xa, chỉ cuộn mình ngay ngoài cửa.
Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Đồ Nhạc.
“Alo, tôi đây. Bách Nạp Tư lại có vấn đề gì sao?” Đồ Nhạc bắt máy rất nhanh.
“Anh ấy biến về nguyên hình rồi.”
“À, nguyên hình à… cái gì?!!”
Đồ Nhạc thuận miệng đáp theo, đến khi nhận ra ý trong lời nói thì giật mình, vội vàng hạ giọng khi thấy người xung quanh nhìn sang.
“Cô nói anh ta biến về nguyên hình thật à?”
“Đúng vậy.” Hứa Vãn Tinh liếc qua cửa kính, thấy con rắn đang áp đầu vào đó nhìn mình.
“Hơn nữa đầu óc còn không bình thường lắm.”
Đồ Nhạc gãi đầu, giọng chần chừ: “Vậy… vậy cô…”
“Phải làm sao anh ấy mới biến trở lại?” Hứa Vãn Tinh cắt ngang.
“Chờ tác dụng của thuốc qua thôi. Nhưng mà lần tiêm tiếp theo… khả năng vẫn sẽ xảy ra tình huống tương tự.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
“Được rồi, cúp máy đây.”
“Khoan đã, đừng cúp, cái đó… cô—”
Hứa Vãn Tinh lạnh nhạt nói:
“Anh có gì thì nói thẳng.”
Đồ Nhạc: “Cô không sợ hả?”
Lần đầu tiên anh ta nhìn thấy nguyên hình của Bách Nạp Tư, suýt chút nữa bị dọa cho tè ra quần, trực tiếp biến về nguyên hình co mình run bần bật dưới ghế.
Hứa Vãn Tinh: “Cũng ổn, đã chuẩn bị tâm lý rồi.”
Nhưng nhìn đến “một đống” to chình ình đó, cô vẫn cảm thấy có chút chịu không nổi.
Đồ Nhạc: “Cũng được rồi, ổn rồi.”
Cúp máy xong, Hứa Vãn Tinh kéo cửa ra, suýt chút nữa bị vướng ngã, đỡ đầu một cách bất đắc dĩ.
“Đừng đứng chắn cửa.”
Rắn thuận theo mà dịch chuyển thân mình. Hứa Vãn Tinh vừa định bước đi thì cơ thể lại bị treo lơ lửng.
Thôi vậy, có người đi giúp cũng tốt.
Lớp vảy của Bách Nạp Tư đen nhánh tỏa sáng, chạm vào có chút lạnh lẽo, hơi sắc bén, Hứa Vãn Tinh không nhịn được mà s* s**ng vài lần. Sờ tới một chỗ vảy mềm mại khiến cô theo bản năng khẽ bóp bóp.
Đồng tử cô chợt khiếp sợ, nhìn chỗ kia từ từ căng chặt. Cô đột nhiên nhớ ra rắn có hai “cái đó”, hô hấp trên đỉnh đầu cũng đột nhiên trở nên gấp gáp, phả lên vành tai cô.
Hứa Vãn Tinh không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
Bách Nạp Tư cứ mềm mềm, dính dính áp sát lên, vẫn muốn chạm vào môi cô, nhưng Hứa Vãn Tinh nhanh chóng né ra.
Tuy cô không thực sự sợ nguyên hình của Bách Nạp Tư, nhưng cảm giác hôn lưỡi với một con rắn vẫn vượt quá mức bình thường.
Hứa Vãn Tinh: “Anh có thể biến trở lại không?”
Con ngươi Bách Nạp Tư mang theo chút ủy khuất, khiến Hứa Vãn Tinh bị nhìn chằm chằm mà hơi chột dạ.
Cô vung chăn ra khỏi người: “Nếu không biến về thì đừng hòng hôn nhé.”
Có vẻ anh hiểu, đầu rắn gục xuống, đuôi rắn lại cọ lên đùi cô.
Hứa Vãn Tinh nhanh tay lẹ mắt nắm lấy đuôi rắn đang có ý đồ hướng tới váy mình, cảnh cáo: “Không được cọ lung tung!”
Rắn hông hiểu, rắn nghe hổng có hiểu, rắn chỉ muốn hun hun.
Hứa Vãn Tinh mang thái độ cứng cỏi đẩy anh sang một bên, kéo chăn phủ lên mình, bỏ qua ánh mắt ủy khuất kia, quay người nhắm mắt lại.
Lăn lộn cả ngày, cô thực sự có chút mệt mỏi.
Ban đầu chỉ giả vờ ngủ, nào ngờ vừa nhắm mắt đã buồn ngủ thật.
Hứa Vãn Tinh bị nghẹn tới tỉnh giấc, cánh môi cảm giác như bị hút vào mãnh liệt, cô trợn mắt đối diện với đôi mắt xanh biếc của Bách Nạp Tư.
Anh đã trở lại bình thường rồi à?
Cô chống nửa người, quan sát thấy cái đuôi của Bách Nạp Tư rồi lại nằm trở về.
Thôi được, biến thành nửa người nửa rắn, may mà không phải nửa trên là rắn nửa dưới là người.
Bách Nạp Tư như muốn trừng phạt, khẽ cắn lên môi cô một cái. Hứa Vãn Tinh bị đau, che miệng, ánh mắt lên án.
“Em không tập trung.”
Hứa Vãn Tinh: “Anh còn nhớ rõ em là ai sao?”
Bách Nạp Tư ngoan ngoãn trả lời: “Bà xã, bạn đời.”
Thấy Hứa Vãn Tinh nhìn chằm chằm mình, anh không nhịn được lắc lắc cái đuôi, làm sàn rung lên khẽ khàng.
Anh áp sát vào tai cô thì thầm một câu, Hứa Vãn Tinh đột nhiên đẩy anh ra, mặt đỏ bừng: “Anh…”
Cô nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Không biết xấu hổ…” liền bị bịt kín.
Răng môi Bách Nạp Tư tận lực ma sát trên cánh môi cô, cái đuôi cũng không cam lòng yếu thế, men dần lên trên đùi cô, đuôi rắn lạnh lẽo, lướt qua mang theo một trận kính thích, khiến cô run rẩy.
“Được không em?”
“Không dược.”
Hứa Vãn Tinh từ chối dứt khoát, Bách Nạp Tư rõ ràng có chút thất vọng trong mắt, đuôi rắn như muốn lấy lòng, quấn quanh đùi cô.
“Sẽ làm em thật thoải mái mà.”
“Vậy cũng không được.” Hứa Vãn Tinh từ chối một cách chính đáng. “Khi nào hoàn toàn trở về hình dạng bình thường rồi làm.”
Hứa Vãn Tinh nhanh chóng xoay người không đối diện với Bách Nạp Tư nữa, cũng không phải cô không muốn làm, chẳng qua với trạng thái hiện giờ của Bách Nạp Tư ấy mà, hai “cái đó” thì cô thật sự sẽ ch·ết mất.
Vừa nãy chỉ là liếc mắt một cái mà thôi, cô đã cảm thấy phỏng tay rồi, lớn quá đi mất.
Bách Nạp Tư từ sau lưng ôm lấy cô, cánh tay dài vòng qua bên hông, thỉnh thoảng lại v**t v* lớp thịt mềm bên eo Hứa Vãn Tinh.
Đuôi rắn bá đạo mà quấn quanh chân cô, còn có chút lạnh lẽo.
Cơn buồn ngủ lại lần nữa đột kích tới, Hứa Vãn Tinh chụp được bàn tay đang làm loạn bên hông, lẩm bẩm nói: “Thành thật một chút đi.”
Bách Nạp Tư hít hít bên cổ cô, thỉnh thoảng còn cọ cọ lên, ngứa ngứa ngáy ngáy, Hứa Vãn Tinh cứ thế mặc kệ anh.
Thấy Hứa Vãn Tinh nặng nề ngủ thiếp đi, một tay Bách Nạp Tư chống người, một tay khác v**t v* vành tai của cô, con ngươi thanh tỉnh hơn rất nhiều, mắt liếc qua chóp đuôi của mình, thuốc kia có vẻ hiệu quả không tồi, vừa mới bôi lên, vết thương đã nhạt đi không ít, nhưng nhìn gần vẫn rất rõ ràng, Hứa Vãn Tinh vẫn còn chưa phát hiện, nhưng không có nghĩa là về sau cũng không phát hiện, đôi mắt Bách Nạp Tư tối sầm lại.
Cả người khôi phục nguyên hình, lại thu nhỏ một chút, đầu rắn len lỏi chen vào trong lòng Hứa Vãn Tinh, tìm một nơi ấm áp mà áp xuống.
Hứa Vãn Tinh cảm giác trước ngực chợt lạnh, cúi đầu nhìn còn tưởng rằng là Tiểu Hắc, lúc thấy được đôi mắt xanh biếc kia mới phản ứng lại được.
“Sao anh có thể biến thành nhỏ xíu thế này vậy?”
“Sao lại hoàn toàn khác màu với Tiểu Hắc thế, một trắng một đen a.”
Hứa Vãn Tinh nhịn không được vuốt vuốt cái đuôi anh, ngay giây tiếp theo chóp đuôi đã dựng thẳng đứng, rung rung sàn sạt sàn sạt, cô bị giật mình tới hoảng sợ, sao lại kêu to thế này chứ.
Bách Nạp Tư dùng chóp đuôi quấn quanh bàn tay của Hứa Vãn Tinh, móc lấy ngón trỏ của cô, cả người rắn choáng váng không chịu nổi, theo bản năng ỷ lại cô.
Hứa Vãn Tinh tìm ra thú vui ác độc mới, búng búng vào bụng anh, hai ngón tay ấn ấn làm cho cái bụng anh ngửa lên trên, tuy rằng vảy màu đen, nhưng bụng Bách Nạp Tư lại trắng lạ kì.
Hứa Vãn Tinh vừa định nói gì đó, tầm mắt lại bị vết sẹo trên cái đuôi của Bách Nạp Tư hấp dẫn, cô vươn tay nhẹ nhàng v**t v* nó.
Hứa Vãn Tinh: “Đây là do lúc trước bị thương ở phòng thí nghiệm sao?”
Bách Nạp Tư nghe không hiểu, Bách Nạp Tư hất đuôi.
Bàn tay Hứa Vãn Tinh nâng Bách Nạp Tư lên, hôn nhẹ lên chóp đuôi anh, đuôi rắn khựng lại một chút, ngay sau đó liền điên cuồng lắc lư.
Bạn đời hôn đuôi anh kìa!
Hứa Vãn Tinh đột nhiên nhớ đến câu ban đầu Bách Nạp Tư nói, cái đuôi của Xà tộc mà bị người nào nhìn thấy thì liền phải ở bên người đó trọn đời.
Hứa Vãn Tinh: “Em nhìn thấy cái đuôi của anh rồi, anh cũng phải ở cùng em cả đời sao?”
Con rắn nhỏ cứ thế bò lên dọc theo cánh tay của Hứa Vãn Tinh, ở khoảng cách gần với mắt cô nhất, nó nhẹ nhàng dùng chiếc lưỡi nhỏ hôn lên mí mắt cô.
Cả đời cả đời.
Bách Nạp Tư chuyên gia chọn từ nghe hay hay để nhớ.
Hứa Vãn Tinh bị nh chọc cười, năm lần bảy lượt chưa đi vào giấc ngủ thành công, cô nhịn không được ngáp một cái, không ngờ tới chú rắn nhỏ trong lòng bàn tay cũng học theo mà há to miệng.
Hứa Vãn Tinh: “Chuyên gia học theo người ta mà.”
Cô đặt Bách Nạp Tư trên gối đầu một bên, vươn tay vỗ vỗ, ngữ khí mơ mơ hồ hồ: “Ngủ đi ngủ đi.”
Bách Nạp Tư lật lật cái bụng, lấy đầu chống lên cái trán của cô, cũng theo đó nhắm mắt lại.
Ánh trăng xuyên qua khe hở của tấm màn, rọi vào phòng ngủ, có chút sáng.
Hứa Vãn Tinh cau mày, mí mắt run rẩy. Con rắn nhỏ tò mò thăm dò, khẽ cắn một góc chăn phủ lên mắt cô.
Còn thuận theo chui vào trong chăn, tìm một vị trí thích hợp để nằm. Một người, một rắn, tim đập cùng nhịp, hòa làm một.
___
Over đáng iu + đáng sợ=)))
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
