Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 25: “Anh không muốn mất đi em.”

Hứa Vãn Tinh từ trên giường ngồi dậy, đầu óc còn hơi ngơ ngẩn, nhất thời chưa kịp phản ứng. Cô đẩy cửa ra ngoài, đối diện với bốn người đang có mặt ở phòng khách.

Hứa Vãn Tinh: “…”

“Mọi người…”

Mẹ Hứa nhanh chóng bước tới, nắm lấy cổ tay cô, có chút đau lòng v**t v* mặt cô.

“Gầy đi rồi.”

Hứa Vãn Tinh dụi tay vào tay bà, ngữ khí làm nũng: “Đâu có, mà mẹ sao lại về rồi?”

Mẹ Hứa lau nước mắt, “Mẹ liên lạc với con không được, gửi tin nhắn cho Nam Nam thì lúc đầu con bé còn muốn giấu mẹ, nếu không phải mẹ nhìn ra con bé không đúng…”

Hứa Vãn Tinh gãi đầu, “Chủ yếu là lần này sự việc xảy ra đột ngột quá mà, con lớn như thế này rồi, mẹ không cần phải quá lo lắng đâu.”

Hứa Vãn Tinh kéo mẹ ngồi xuống ghế sô pha nhỏ giọng an ủi. Mẹ Hứa vẫn cứ lau nước mắt, cô có chút không rõ nguyên do.

“Mẹ, con không phải đã bình an trở về rồi sao, mẹ đừng khóc nữa.”

“Vãn Tinh.” Bách Nạp Tư đột nhiên mở lời.

Hứa Vãn Tinh nhìn về phía anh.

“Anh muốn nói cho em một chuyện.”

Hứa Vãn Tinh vốn còn định nói vài câu pha trò cười cợt, nhưng khi nhìn thấy đôi mày Bách Nạp Tư nhíu chặt, cô không còn tâm trạng đùa giỡn nữa.

Hứa Vãn Tinh: “Anh nói đi.”

Bách Nạp Tư: “Chuyện là như vậy đấy.”

Giọng anh có chút khô khốc, sợ Hứa Vãn Tinh không chịu nổi nên chỉ nói những phần trọng điểm.

Hứa Vãn Tinh từ lúc đầu tươi cười rạng rỡ đến giờ thì mặt đã đơ ra.

“Cho nên, ý của anh là. Cha em… Tống Viễn không những chưa chết, mà ngược lại còn được xem là kẻ phản diện?”

Hiện tại đầu óc Hứa Vãn Tinh rối bời, cô há miệng, nhưng lại không biết nên nói gì.

Cô hơi mệt, đưa tay xoa khóe mắt:

“Con hơi mệt… muốn ngủ một lát.”

Mọi người đều biết cô chỉ đang tìm cớ, nhưng không ai mở miệng giữ lại.

Mẹ Hứa nhìn bóng lưng cô rời đi, trong lòng ngổn ngang, chua xót đủ vị.

Bách Nạp Tư đứng dậy:

“Dì, xin lỗi… con đi theo Vãn Tinh.”

Hứa mẫu lau nước mắt, gật đầu đứng lên:

“Vậy… dì về trước nhé.”

Bách Nạp Tư trở lại phòng. Hứa Vãn Tinh cuộn người trong chăn, tiếng khóc bị nén đến mức mỏng như sắp tan mất.

“Vãn Tinh.”

Anh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng kéo cả chăn lẫn người cô vào trong lòng.

“Ra ngoài hít thở chút khí đi.”

Hứa Vãn Tinh bật chăn, đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng vừa khóc lâu.

“Chúng ta… l*m t*nh đi.”

Bách Nạp Tư không ngờ câu đầu tiên cô nói lại là như vậy, thoáng ngẩn ra, chưa kịp phản ứng.

Hứa Vãn Tinh cúi xuống hôn anh — vụng về, rối loạn, giống như một con thú nhỏ theo bản năng tìm nơi nương tựa. Bách Nạp Tư không động, chỉ để mặc cô m*t lấy môi mình, như thể chỉ cần cho cô một chỗ dựa cũng đủ rồi.

Cô chống tay lên ngực anh, khàn giọng hỏi: 

“Anh không muốn… sao?”

Bách Nạp Tư vừa định mở miệng, Hứa Vãn Tinh lại chủ động áp môi xuống lần nữa.

Nụ hôn trượt xuống cổ anh, đến xương quai xanh. Hô hấp Bách Nạp Tư trở nên nặng hơn. Hứa Vãn Tinh dừng lại, ngẩng đầu, như lúng túng nhưng vẫn cố chấp mở lời:

“Hôm nay… em muốn ở trên.”

Bách Nạp Tư đưa tay nâng cằm cô, cúi xuống đáp lại nụ hôn bằng sự chiếm giữ mạnh mẽ hơn nhiều, như kéo cô khỏi bờ vực cảm xúc mà cô đang rơi xuống. Cô vô thức túm lấy áo anh, ngửa đầu nghênh đón.

“Ở đây của em có một nốt ruồi.”

Bách Nạp Tư có chút trầm thấp, vừa v**t v* vừa l**m qua l**m lại, lúc ngẩng dậy thì vết nốt ruồi đã sớm lấp lánh ánh nước rồi.

Anh siết eo cô đặt ngồi lên người mình. Nụ hôn lướt từ cổ xuống, mang theo hơi nóng trái ngược hoàn toàn với bản tính lạnh lẽo của anh — khiến lưng cô khẽ co lại theo bản năng.

“Bách Nạp Tư…”

“Anh đây.”

Bách Nạp Tư ngẩng đầu lên, tựa như trấn an mà hôn lên nốt ruồi của cô, “Để Vãn Tinh thoải mái trước đã nhé?”

Tuy rằng không phải lần đầu tiên “ăn cơm*”, nhưng mỗi lần như thế, Hứa Vãn Tinh đều nhịn không được run rẩy.

(*Là ẩn dụ của từ “quan hệ, làm, …” chứ không phải là ăn cái gì đó đâu nhé=))))

Đầu gối cô khép lại làm quá trình có chút khó khăn.

Đầu lưỡi Bách Nạp Tư lại càng tiến sâu hơn.

Anh cứ như một người đã khát khô từ lâu, liên tục m*t lấy nguồn nước duy nhất.

Hứa Vãn Tinh ngửa đầu, ánh mắt mê mang, cô tựa như uống rượu vậy, có chút say. 

Ngón tay cô nắm lấy tóc của Bách Nạp Tư 

Anh “ăn” có chút vội vã hơn một chút, ngón tay cô lại đột nhiên co rút lại, dù sao cũng là đói quá mức.

Bách Nạp Tư ăn đau, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô.

Cô vẫn còn ngượng ngùng như lần đầu ăn cơm vậy.

Bách Nạp Tư bị chặn đứng ngoài “cửa”, đành phải tìm chút công cụ trợ hứng.

Dưới trạng thái hưng phấn cực độ của đại não, không còn cách nào nhớ tới bất kì chuyện gì khác nữa.

Hứa Vãn Tinh bắt lấy cánh tay Bách Nạp Tư.

Khi anh “nấu cơm”, động tác có chút mạnh mẽ.

Cả người cô liên tục xóc nảy như lúc ngồi trên xe trò chơi hồi nhỏ vậy. 

Hứa Vãn Tinh: “Anh đừng nhúc nhích nữa.”

Bách Nạp Tư nghe lời mà dừng lại, chẳng qua gân xanh cái trán lại càng nổi lên.

Hứa Vãn Tinh cứ như là sở hữu được một món đồ chơi thú vị, nghiền gẫm trên dưới, từ tiết tấu đến lực độ đều do cô khống chế. 

Bách Nạp Tư nhịn đến vất vả, anh đỡ eo cô, để tránh việc cô trượt xuống. 

Thể lực con người cũng có hạn, hơn nữa mấy ngày rồi Hứa Vãn Tinh còn chưa nghỉ ngơi tốt, chỗ eo bắt đầu nhức mỏi, cô ỉu xìu cong éo, lại không ngờ “động cơ xe” lại đột nhiên khởi động. 

Hứa Vãn Tinh ưm ư một tiếng, nhất thời chưa chuẩn bị xong

Bách Nạp Tư hôn lên mí mắt cô, nghẹn giọng an ủi.

“Đến anh rồi, Vãn Tinh.”

Hứa Vãn Tinh ôm lấy cổ anh, Bách Nạp Tư hôn liên tiếp không ngừng.

Hai người cứ thế quấn quýt bên nhau.

Bụng nhỏ Hứa Vãn Tinh có chút căng đầy, cô theo bản năng nhìn về chỗ đó.

Bị “cậu em” của Bách Nạp Tư làm cho hoảng sợ.

“Anh…”

Bách Nạp Tư: “Vãn Tinh nhìn “em” của anh thực hưng phấn nhỉ.”

Bị Bách Nạp Tư dùng sức ôm lấy, Hứa Vãn Tinh đột nhiên mở miệng, thanh âm khô khốc.

“Nếu…. em thật sự bị bắt cóc……”

Nói được một nửa lại bị Bách Nạp Tư hôn ép lại.

Anh có chút mơ hồ không rõ mở miệng, “Sẽ không đâu, Vãn Tinh, sẽ không đâu mà.”

Trong lòng Bách Nạp Tư vô cớ nổi lên một nỗi khủng hoảng khó hiểu, nhưng anh lại chẳng biết phải làm sao, chỉ có thể dùng sức mạnh mẽ ôm người vào trong lòng mình.

Hứa Vãn Tinh đột nhiên cảm giác được cảm giác lạnh lẽo trên mặt mình, cô mở mắt ra, Bách Nạp Tư cứ thế yên lặng nhìn cô, đuôi mắt dần dần đỏ lên.

Bách Nạp Tư khóc sao? Đôi mắt Hứa Vãn Tinh trừng lớn.

Đây vẫn là lần đầu tiên Hứa Vãn Tinh thấy anh khóc, giọt nước mắt to bằng hạt đậu trượt theo gò má anh, rơi xuống, Hứa Vãn Tinh hôn lên đó, có chút vị mặn mặn.

Hứa Vãn Tinh: “Anh khóc cái gì……”

Bách Nạp Tư lắc đầu, ngoan ngoãn trả lời.

“Anh không biết.”

Bách Nạp Tư rất ít khi toát ra một cảm xúc khác biệt, anh dường như trời sinh đã thiếu đi năng lực cảm xúc so với người khác.

“Anh……”

Hứa Vãn Tinh còn muốn nói gì đó nhưng lại bị va chạm bất ngờ của Bách Nạp Tư gián đoạn.

“Anh không muốn mất đi em.”

Bách Nạp Tư không ngừng lặp lại, “Anh không muốn mất đi em đâu, Vãn Tinh à.”

Lời trong miệng Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp nói đã bị những va chạm liên hồi làm cho đứt đoạn, cô duỗi tay v**t v* vành tai của Bách Nạp Tư, muốn giúp anh bình tĩnh lại đôi chút, nhưng Bách Nạp Tư giờ phút này lại chỉ lo vùi đầu “cày cuốc”, cứ như một người nông dân cần cù lao động vậy.

Bàn chân Hứa Vãn Tinh đặt trên eo anh, lấy cánh tay che mắt, cắn chặt môi dưới, sợ bản thân không nhịn được vừa mở miệng đã ngâm nga r*n r*.

Giữa môi lại bị một ngón tay chen vào, Hứa Vãn Tinh hung tợn mà cắn lấy, nhịn không được nức nở.

Thời gian còn sớm, cũng đủ cho bọn họ làm tầm một lần.

……

Bụng nhỏ Hứa Vãn Tinh có chút nhức mỏi, cô hễ giãy giụa liền lại bị ôm trở về.

Bách Nạp Tư: “Ngủ tiếp một lát đi, ngày hôm qua ngủ quá muộn rồi.”

Chăn trượt xuống, trên người Hứa Vãn chấm chấm đỏ đỏ, cô đỡ eo chuẩn bị ngồi dậy, “Em đi vệ sinh.”

Nhưng ngay một khắc chân chạm xuống mặt đất kia, đùi cô phút chốc mềm nhũn, suýt chút nữa là ngã ngồi trên sàn rồi, may mắn thay Bách Nạp Tư nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cô.

“Anh bế em đi.”

Hứa Vãn Tinh bị Bách Nạp Tư dùng một loại tư thế như ẵm trẻ con mà bế trong lòng, tới nhà vệ sinh, thấy Bách Nạp Tư rất có vẻ là có ý định ôm mình đi vệ sinh luôn, Hứa Vãn Tinh vội vàng kêu dừng.

“Để em tự mình đi.”

Hứa Vãn Tinh ngồi trên bồn cầu, đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, ngày hôm qua làm bất ngờ, Bách Nạp Tư không mang bao.

Cô v**t v* bụng nhỏ, hẳn là sẽ không chính xác tới mức một lần là trúng đâu nhỉ.

Rửa tay xong ra ngoài, Bách Nạp Tư mặc tạp dề đang bận rộn trong phòng bếp, thấy Hứa Vãn Tinh, anh duỗi tay chỉ chỉ bánh mì trên bàn.

“Em lót dạ trước đi, anh một lát nữa là xong rồi.”

Cái miệng nhỏ của Hứa Vãn Tinh gặm một miếng bánh mì, nhấm nuốt mà có chút thất thần, ngay cả Bách Nạp Tư nói chuyện với cô mà cô cũng không nghe thấy.

Bách Nạp Tư: “Vãn Tinh à?”

Anh vươn tay quơ quơ trước mặt Hứa Vãn Tinh, thấy cô nhìn về phía mình mới thu tay lại.

“Ngẩn người cái gì đấy?”

Hứa Vãn Tinh: “Hôm qua anh không mang bao ấy.”

Hai người vừa dính vào nhau đã nóng lên như lửa, hoàn toàn không nhớ gì tới việc mang bao.

Sắc mặt Bách Nạp Tư thay đổi, “Xin lỗi Vãn Tinh, là anh sơ sót.”

Hứa Vãn Tinh ăn cháo mà Bách Nạp Tư nấu, nghe vậy thì lắc lắc đầu, “Không có việc gì đâu, đợi lát nữa uống thuốc tránh thai là được rồi.”

Có điều thuốc tránh thai cũng tương đối có hại cho cơ thể, thỉnh thoảng uống một lần khẩn cấp tránh nguy còn ổn.

Bách Nạp Tư suy tư một hồi, “Anh đi buộc ga-rô nhé, em thấy sao?”

“Hả?”

Hứa Vãn Tinh nghẹn một chút, Bách Nạp Tư tay mắt lanh lẹ mà đưa cháo qua, cô uống một ngụm cho nhuận họng.

“Sao lại đột nhiên nói thế.”

Bách Nạp Tư bình tĩnh đáp: “Nếu mỗi lần đều giống như ngày hôm qua vậy…… Đột nhiên lại quên mang bao, thế chẳng phải mỗi lần Vãn Tinh đều phải uống thuốc tránh thai sao.”

“Cũng không tới nỗi mà,  loại tình huống như ngày hôm qua……”

Lời còn chưa dứt , vừa nói Hứa Vãn Tinh đã nhớ tới chính mình hôm qua chủ động đến mức nào, thậm chí còn muốn “ở trên:, vành tai cô đỏ lên, dùng tay xoa xoa tai, che giấu xấu hổ.

Hứa Vãn Tinh: “Anh không muốn có con sao?”

Bách Nạp Tư nhịn không được suy nghĩ, nếu có một con non, hình người giống Hứa Vãn Tinh, hình thú giống anh, thật ra cũng không phải là không chấp nhận được.

Nhưng nếu là cái loại tính cách như Tiểu Hắc thì sao? Chỉ biết suốt ngày tranh sủng với anh.

Bách Nạp Tư lắc đầu.

“Sinh con gây tổn thương quá lớn với cơ thể, anh không muốn em đi mạo hiểm.”

Hứa Vãn Tinh hôn một cái lên môi anh, “Được thôi, không thích thì không sinh, đến lúc đó rồi nói sau.”

Cô vốn chưa chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận một sinh mệnh xa lạ nào cả. Trước mắt chỉ có thể đi đến đâu hay đến đó.

Huống chi cô và Bách Nạp Tư hiện giờ còn chưa đăng ký kết hôn. Nghĩ đến chuyện này, hai mắt Hứa Vãn Tinh bỗng sáng rực.

“Chút nữa tụi mình đi đăng ký đi, được không anh?”

Bách Nạp Tư đột nhiên hơi lắp bắp:

“Vãn Tinh nói… hệ thống đăng ký của bộ phận Hôn Sản đó sao?”

“Chứ còn gì nữa? Không lẽ đi lãnh bằng… lái xe?”

Cô liếc anh một cái.

Ánh mắt Bách Nạp Tư chợt dao động, ánh vui mừng khó che giấu loé lên rất nhanh.

“Vậy… đi ngay bây giờ đi.”

Hứa Vãn Tinh đè tay anh xuống, ra hiệu cho anh bình tĩnh một chút. Bách Nạp Tư uống nốt chén cháo còn lại, rồi bế cô vào lòng:

“Đổi quần áo đã.”

Anh đứng trước tủ, lấy ra cả một chồng vest chỉnh tề, từng cái một đưa cho cô xem.

“Cái này thì sao? Có bị chìm màu quá không? Nhỡ lên hình xấu thì…”

Hứa Vãn Tinh đỡ trán. Sao tự nhiên cô có cảm giác như… anh đang hận không thể lập tức gả cho bằng được vậy?

“Cái nào cũng được. Mình đi chụp ảnh kết hôn thôi mà.”

Bách Nạp Tư vừa định lấy điện thoại:

“Có cần nhờ Tiểu Sách gọi mấy designer chuyên nghiệp không?”

“Khoan— khoan khoan khoan!”

Cô vội giơ tay chặn lại. Rõ ràng anh đã hưng phấn tới mức mất kiểm soát rồi.

“Designer chuyên nghiệp thì để chụp ảnh cưới sau. Giờ mà gọi người thì còn bị lưu hồ sơ nữa. Với lại lát nữa bộ phận Hôn Sản tan làm bây giờ.”

Bách Nạp Tư bất đắc dĩ gật đầu, rồi lấy từ trong tủ ra một bộ vest màu xanh ngọc:
“Vậy mặc cái này nhé.”

Hứa Vãn Tinh chưa từng thấy anh mặc màu này, nhất thời sáng mắt nhìn anh.

“Vậy để em tìm cái váy cùng tông.”

Quần áo thì dễ… chỉ có điều trên cổ vẫn còn dấu vết tối qua…

Hứa Vãn Tinh trừng mắt lườm anh một cái. Anh cố gắng giữ mặt nghiêm, nhưng khóe mày đuôi mắt lại toàn là ý cười không thể che giấu.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 25: “Anh không muốn mất đi em.”
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...