Rượu Nhạt Pha Trà

Chương 38


Liễu Như Yên mặc một chiếc váy ngắn màu hồng cánh sen, đứng trên boong thuyền mỉm cười nhìn Vương Tú Hòa: "Vài ngày không gặp, Tú nương có nhớ ta không?"


Vương Tú Hòa trừng mắt nhìn bà ta, tay run lên: "Ngươi... sao lại đi cùng y?!"


"Y" ở đây dĩ nhiên là chỉ Phó Cảnh Hiên.


Liễu Nhị Nương chán ghét liếc Phó Cảnh Hiên một cái: "Ta cũng chẳng muốn đi cùng y đâu. Nếu không phải vì một vụ làm ăn đáng giá, ta thèm gì để ý đến y."


Phó Cảnh Hiên nhíu mày, rút từ sau người ra một chiếc quạt giấy phe phẩy, hoàn toàn không buồn đáp lại bà ta.


Hai người rõ ràng không hòa hợp, vậy vì sao lại liên thủ với nhau?


Vương Tú Hòa cau chặt mày, giọng trở nên sắc bén: "Trước đó ngươi không phải đã đồng ý hợp tác với ta sao? Sao lại lật lọng?"


Liễu Như Yên nghe xong thì sững người, rồi bật cười lớn: "Tú Hòa, lúc này ngươi lại giống như một tiểu thư không hiểu chuyện đời. Ngươi ta đều là người làm ăn, sinh ý đương nhiên phải cân nhắc lợi hại. Phó Cảnh Hiên đưa ra điều kiện tốt hơn ngươi, ta tất nhiên phải giúp y."


Vương Tú Hòa giận dữ: "Làm ăn kiểu gì có thể vượt qua một nửa ban thưởng của Thiên gia?!"



Liễu Như Yên hừ cười: "Tú nương thật sự cho rằng ta chỉ biết nhìn tiền, không phân biệt phải trái sao?"


"Ngươi..."


"Ngươi cái gì mà ngươi!" Sắc mặt Liễu Như Yên trầm xuống, đôi mắt sắc lạnh. Bà ta vốn là người tính tình cứng rắn, nhẫn nhịn mấy tháng nay, rốt cuộc cũng nói thẳng với Vương Tú Hòa, "Từ đại hội thưởng trà ta đã biết ngươi chẳng có ý tốt! Con cháu hậu bối của Phương gia chết sạch thì thôi đi, ngươi còn cố tình đẩy Phó Cảnh Hiên ra mặt phô trương, quấy loạn Phó gia ta. Ngươi có còn chút lương tâm nào không?!"


Vương Tú Hòa im lặng rất lâu, rồi chậm rãi hỏi: "Vậy ở buổi phẩm trà, ngươi giả vờ ngất? Khi đó các ngươi đã cấu kết với nhau rồi sao?"


Liễu Như Yên nói: "Không thì sao? Chẳng lẽ ta thật sự để một thằng nhóc như y chọc cho tức đến ngất xỉu trên đỉnh Duật Minh Sơn?"


"Nhưng các ngươi rõ ràng như nước với lửa!"


"Thế nào gọi là như nước với lửa?" Liễu Như Yên cười lạnh, "Y còn ở Phó gia thì là tử địch của ta, nhưng bây giờ hắn đã vào Phương gia, nhiều lắm cũng chỉ là đối thủ. Tú nương thông minh cả đời, chẳng lẽ không nhìn ra quan hệ lợi hại này?"


Vương Tú Hòa lẩm bẩm: "Không thể nào... ngươi sao có thể bắt tay với y? Trong lòng ngươi đáng lẽ phải hận y mới đúng."


Liễu Như Yên đáp: "Tú nương nói thật thú vị. Ta hận y là chuyện trong nhà ta, còn ngươi từ giữa châm ngòi, chẳng phải muốn chia rẽ người Phó gia chúng ta sao? Dù gì y cũng mang họ Phó, ta cũng là Nhị nương của y. Nội bộ chúng ta có đấu đến chết, cũng không đến lượt một kẻ họ Vương như ngươi phá nát mặt mũi Phó gia!"


Vương Tú Hòa không ngờ một kẻ xưa nay bị coi là hỗn nhân như Liễu Như Yên lại nhìn thấu đến vậy. Biết cục diện khó cứu vãn, bà ta ổn định lại tâm thần, giải thích: "Chuyện đại hội thưởng trà quả thật là ta cân nhắc không chu toàn. Nhưng trước đó chúng ta chẳng phải đã xưng tỷ muội, cùng nhau tính kế cho tương lai sao? Ta tin ngươi đến vậy..."



Vương Tú Hòa lắc đầu, mắt đã đỏ ngầu: "Ta không gian xảo! Là Phương gia phụ ta trước! Ngươi không giúp thì thôi, trả trà của ta lại đây!"


Liễu Như Yên nói: "Trà không ở chỗ ta."


"Ngươi nói cái gì?!" Vương Tú Hòa nhìn mấy chiếc thuyền buôn trống rỗng phía sau thuyền trưởng, cả người suýt đứng không vững.


Bà ta đã sớm biết Phương gia và Phó gia sẽ ra tay với lô trà này. Từ sau đại hội thưởng trà, bà ta đã đoán trước sẽ có một kiếp nạn. Vì vậy bà ta tương kế tựu kế, thuê một kho ở bến phà, chuyển toàn bộ trà vào đó, đợi hai người ra tay thì bắt quả tang như hôm nay.


Nhưng bà ta vốn cẩn trọng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy bến phà không an toàn, Phương gia càng không an toàn, vì thế mới tìm đến Liễu Như Yên.


Tứ đại gia tuy chủ yếu buôn trà, nhưng đều có nghề phụ. Phương gia làm tửu lâu, còn Phó gia thì làm thuyền vận.


Bà ta biết Liễu Như Yên chán ghét Phó Cảnh Hiên, thế nào cũng không thể cùng y thông mưu, nên mới làm với nàng một vụ thuyền vận, sớm mấy ngày đưa trà lên thuyền của Liễu Như Yên, lại sắp xếp người tâm phúc áp giải vào kinh. Trong kho bến phà chỉ để lại hàng giả, chờ bắt ba ba trong rọ.


Không ngờ Liễu Như Yên lại phản bội, thật sự bắt tay với Phó Cảnh Hiên, chơi bà ta một vố!


"Trà của ta đâu?! Đây là sinh ý của Thiên gia, ngươi dám tùy tiện động vào là tội chém đầu!"


"Vì sao phải chém đầu?" Liễu Như Yên cười, "Trà của Phương gia đã được ta cho người đưa trả về Phương gia rồi. Tính thời gian, e là đã tới nơi từ lâu."



Liễu nhị nương nhìn bóng lưng lảo đảo của nàng, liếc Phó Cảnh Hiên một cái: "Ta có một chuyện không hiểu."


Phó Cảnh Hiên nói: "Nhị nương cứ nói."


Liễu Như Yên hỏi: "Vương Tú Hòa với ta chẳng thân thiết, miễn cưỡng coi như thông gia. Vì sao nàng ta lại tin ta, dám giao mười vạn cân trà cho ta vận chuyển?"


Phó Cảnh Hiên nhíu mày, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt: "Nhị nương còn nhớ không, mỗi năm ta đều viết thư cho Phương gia."


Liễu Như Yên nhớ ra, mỗi lần người đưa thư tới, Tam Bảo đều mang theo một phong: "Không phải viết cho Phương Trạch Sinh sao?"


"Chỉ hai phong đầu là viết cho hắn."


"Vậy những phong sau?"


Phó Cảnh Hiên nghiêng quạt, chỉ về hướng Vương Tú Hòa vừa rời đi: "Đều là viết cho bà ta."


Liễu Như Yên cau mày: "Ngươi viết gì?"


Phó nhị gia cười: "Chẳng qua là mấy chuyện vặt trong nhà. Viết một chút về Nhị nương, lại viết một ít việc ta bất mãn với Nhị nương; viết về thân thể Đại nương, rồi viết phụ thân vô năng. Trong thư toàn là mấy chuyện xấu xa của Phó gia, để bà ta xem, bà ta sẽ tưởng mình nắm được nhược điểm Phó gia, từ đó mà lơi lỏng cảnh giác với ta."



"Sao có thể?" Phó Cảnh Hiên chớp mắt với bà ta, "Ta đâu phải thần toán. Chỉ là ta biết sớm muộn gì ta cũng sẽ vào Phương gia. Nói đến chuyện này, còn phải cảm tạ Nhị nương."


Liễu Nhị Nương sững người một lúc, như có sét đánh nổ tung trong ngực, run rẩy chỉ vào y: "Ngươi chơi ta?! Chuyện thay Song Nhi xuất giá là ngươi giở trò?!"


Phó Cảnh Hiên phe phẩy quạt, cười: "Chuyện cũ không nhắc nữa. Bây giờ ta là người Phương gia, Nhị nương chính là người thân bên ngoại gần gũi nhất của ta."


Liễu Như Yên lập tức nổi giận, Phó Cảnh Hiên liền nói tiếp: "Công phu phẩm trà của ta, ta có thể dạy hết cho đại ca. Những nhược điểm ta nắm trong tay Nhị nương, cũng sẽ chôn chặt trong bụng."


Liễu Như Yên trừng mắt, cuối cùng vẫn nuốt ngược những lời cay độc sắp tuôn ra, nâng trâm cài tóc lên nói: "Đùa thì cũng đã đùa rồi, không phải chuyện lớn. Mau tới Phương gia xem vị Đại đương gia của ngươi thế nào đi."


Sân sau Phương trạch, đèn đuốc sáng trưng.


Mười vạn cân trà bị đập nát thành chín vạn bánh trà, chất như núi giữa sân trống.


Vương Tú Hòa chạy về đến nơi, búi tóc lệch hẳn, tua trâm quý giá rơi lỏng lẻo, vướng vào mái tóc rối, dáng vẻ vô cùng chật vật. Đám gia đinh Phương gia do bà ta đổi mới mấy năm nay đều đã bị nhốt vào phòng củi. Trà công theo Liễu Như Yên giao hàng thì không đi, từng người cầm đuốc đứng hai bên sân sau.


Vương Tú Hòa vịn cửa gỗ mun thở hổn hển hồi lâu. Dưới ánh đèn rực rỡ, nàng nhìn thấy Phương Trạch Sinh khoác áo đen, vững vàng ngồi trước núi trà, lặng lẽ nhìn nàng.


------------


P/s: Đại đương gia và Nhị thiếu gia ngầu quá huhu


Rượu Nhạt Pha Trà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rượu Nhạt Pha Trà Truyện Rượu Nhạt Pha Trà Story Chương 38
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...