Quyển Nhật Ký Trong Căn Nhà Thuê

Chương 1

69@-Dịch: Kogi

“Mộc Đông, nghe nói ông sắp ra ngoài thuê nhà hả?”

Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình điện thoại, đến khi gõ xong chữ cuối cùng mới mỉm cười mãn nguyện, sau đó ném điện thoại lên giường nhảy tót đến bên cạnh Vương Nghị. Hai tay tôi túm chặt bả vai cậu ta, nghiêm mặt nói: “Nghị Nghị, hình như tôi sắp thoát ế rồi.”

Vương Nghị để mặc cho tôi túm, mặt vô cảm nói: “Ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Tôi trưng ra một biểu cảm vô cùng bỉ ổi, nhìn cậu ta đáp: “Phải, ngày mai chuyển, địa chỉ là…” Tôi nhướng mày, “Cạnh nhà đàn chị.”

Tôi mặc sức tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai sẽ cùng lên lớp rồi tan học với đàn chị, không kìm được nhắm mắt lại, toàn thân bay đầy bong bóng hồng.

“Tôi hạnh phúc quá, người sống ở cách vách nhà đàn chị chuyển đi rồi, vừa hay tôi muốn ra ngoài ở, thế là chị ấy giới thiệu căn ấy cho tôi luôn.”


Vương Nghị liếc xéo tôi như đã nhìn thấu tâm tư của tôi vậy.

“Vừa hay muốn ra ngoài ở? Sao tôi không biết ông có dự định ở ngoài trường vậy?”

Tôi gãi gãi đầu húng hắng hai tiếng, đúng là tôi chưa từng nghĩ đến chuyện ra ngoài ở, chỉ là hôm đó vô tình nghe thấy đàn chị nói người thuê cách vách chuyển đi rồi, hỏi tôi có quen ai muốn thuê nhà ngoài trường không. Cơ hội tốt như vậy làm sao tôi có thể bỏ qua được? Vì vậy tôi lập tức xung phong nhận lấy cơ hội tiếp cận đàn chị tuyệt hảo này.

Vương Nghị tỏ ra cạn lời, sau khi tôi nài nỉ lên xuống, cuối cùng cậu ta cũng chịu giúp tôi dọn nhà.

Sáng hôm sau, bầu trời trong vắt không một gợn mây, y hệt như tâm trạng của tôi vậy.

Nhìn địa chỉ đàn chị gửi cho tôi thì thấy căn phòng nằm ở tòa nhà dân ngay cạnh trường, phòng 502 đơn nguyên 1 tòa số 10 khu C.



Nhưng mà, tôi đứng dựa vào tường nhìn đàn chị, chị ấy không ra một mình mà phía sau còn có một người cao cao đi theo nữa.

Con trai.

Tôi nheo mắt.

Lại còn là một thằng con trai với ngoại hình không tầm thường.

Anh ta đi theo sau đàn chị, tuy không nắm tay nhưng trông cũng không xa cách lắm.

Tôi mỉm cười chào hỏi đàn chị, cảm ơn chị ấy đã giới thiệu cho tôi căn phòng tốt như thế này. Vương Nghị đứng bên cạnh nhìn tôi như đang nhìn một thằng ngốc.



Lần đầu tiên tôi gặp đàn chị là ở cuộc họp thường lệ của đoàn trường, đoàn trường mà tôi tham gia cũng giống như hội học sinh nhưng tự do hơn hội học sinh rất nhiều, chủ yếu phụ trách tiết mục phát thanh và kịch nói quan trọng của trường, tổ chức liên hoan. Kể ra thì nhiều nhưng nói chung là ở cuộc họp đó, tôi vừa nhìn thấy đàn chị đã không sao quên được, có thể nói là trúng tiếng sét ái tình.

Nhưng đàn chị quá dịu dàng, đối xử với tôi như em trai, thành ra tôi cũng khó chọc thủng lớp giấy cửa sổ này, vì vậy tôi vẫn luôn chờ cơ hội, một cơ hội khiến đàn chị hiểu tôi rồi yêu tôi.

Tôi và đàn chị đi vào căn nhà thuê: 502, đàn chị là 501, một ngủ một khách, tất cả nhìn rất cũ kĩ, trên tường dán giấy dán tường, phòng khách nhỏ đến mức gần như có thể bỏ qua.

Tôi đi xem một vòng, phát hiện ra một chỗ đặc biệt, ở một góc bức tường phòng khách có một cánh cửa.

Đàn chị đi tới vỗ vỗ cánh cửa, vừa cười vừa giải thích: “Chủ phòng 501 và 502 là một đôi vợ chồng, hai vợ chồng và bố mẹ họ mỗi người một bên, để thuận tiện nên khoét một cánh cửa trên bức tường không chịu trọng lực này, nhưng mà đã bịt kín lại rồi.”

Tôi nhìn cánh cửa đó, thầm nghĩ thật là đáng tiếc.



Vẫn còn đồ chưa chuyển vào phòng ngủ nên tôi và Vương Nghị bèn chuẩn bị quay về một chuyến, đàn chị nhiệt tình lấy chậu và khăn lông ra nói muốn giúp tôi lau dọn phòng. Tất nhiên là tôi không đồng ý, đàn chị cười nói không sao, sau đó bê chậu nước đi thẳng vào.

Trước khi đi tôi liếc nhìn người đàn ông bên cạnh đàn chị, vừa hay anh ta cũng đang nhìn tôi. Khoảnh khắc quay mặt đi, diện mạo của anh ta đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng tôi, tôi thầm chửi thề một câu.

Mẹ nó, đối thủ cạnh tranh này hơi bị mạnh.

Sau đó vẫn là Vương Nghị nói cho tôi biết người đàn ông bên cạnh đàn chị là ai. Anh ta và đàn chị đều là sinh viện Viện Thiết kế, hơn tôi một khóa, cũng khá nổi tiếng ở trong trường. Vương Nghị nói tác phẩm anh ta thiết kế từng nhận được giải thưởng quốc tế, hình như là giải thưởng rất giá trị.

Tôi chỉ cười nhạt tỏ vẻ mình chẳng quan tâm nhưng thực ra trong lòng vẫn hơi chua, tôi hỏi Vương Nghị anh ta tên là gì.

Vương Nghị ngẫm nghĩ một lát, đáp: “Lâm Dung.”

Kogi: Uhmm, Dung cũng có Dung this Dung that nhe, bạn nào đọc bộ “Thừa Dinh Dưỡng” nhà mình gặp bé Dung Miên thì chữ Dung trong tên bé là 容 trong 容易 (dễ dàng), còn Dung này là 融 trong 金融 (lưu thông).
Quyển Nhật Ký Trong Căn Nhà Thuê
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quyển Nhật Ký Trong Căn Nhà Thuê Truyện Quyển Nhật Ký Trong Căn Nhà Thuê Story Chương 1
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...