Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 36


Ông nội Chương đột ngột ra đi.


Dù sau ngày hôm đó đã chuẩn bị tâm lý nhưng sau khi Vân Thư nhận được cuộc gọi từ Chương Tư Niên, anh bảo cô thay quần áo trắng đơn giản, một lúc sau sẽ người đến đón cô, Vân Thư vẫn làm đổ cốc nước cầm trên tay.


Ngay cả sau khi nhớ lại, Vân Thư vẫn cảm giác như run rẩy.


Cha mẹ Chương Tư Niên đang dạy học ở nước ngoài, vé máy bay về nước vào tuần sau đã được đặt trước, nhưng họ thậm chí còn không được gặp ông cụ lần cuối chỉ có thể vội vàng đổi vé và trở về trước khi an táng.


Tang lễ do Chương Tư Niên chủ trì, ông cụ đã lớn tuổi, qua đời vì tuổi già bình thường. Theo lời xưa, đó là một đám tang tự nhiên, và ông nội Chương đã phân phó trước khi chết, mọi thứ nên được làm đơn giản.


Hội trường để linh cữu phủ đầy hoa cúc trắng, người ra vào xen lẫn tiếng than khóc. Hai bên là vòng hoa trắng do học sinh và giáo viên gửi đến, xếp cẩn thận, nhiều đến mức phải để hai hàng.


Cô kìm chế lại vì đã khóc quá nhiều lần, hốc mắt đã nóng ran, có lẽ là vì khóc nên sưng hết cả lên.


Khuôn mặt của Chương Tư Niên cũng hơi tái lại. Vân Thư chỉ thấy anh lau nước mắt trên khóe mắt khi anh đắp khăn liệm cho ông nội, còn những lúc khác, khuôn mặt anh đều lạnh lùng.


Vân Thư mặc đồ tang lễ, thắt dây thừng ngang hông, đứng ở cửa ra vào vào của hội trường để linh cữu, đưa một đóa hoa cúc cho người đến chia buồn.


Chương Tư Niên vội vàng bước ra ngoài, đứng bên cạnh cô, chào những người bạn tốt của ông cụ khi còn sống đến viếng.


Anh mặc một bộ đồ tây màu đen, với một sợi gai ở hàng cúc, lưng thẳng tắp, miệng mím lại, khuôn mặt xanh xao hốc mắt có chút đỏ.


Vân Thư nhẹ nhàng cầm tay anh.


Bên ngoài nắng chói chang, điều hòa trong nhà tang lễ mở lạnh buốt, thậm chí chạm tới đầu ngón tay của Chương Tử Niên có thể cảm thấy sự lạnh giá.


Tay kia của cô cũng nắm lấy, cả hai đều mềm và nhỏ, ôm lấy lòng bàn tay của Chương Tư Niên.


Chương Tư Niên cúi đầu nhìn cô, Vân Thư đang làm ấm tay anh với vẻ mặt rất tập trung, cũng không biết cô lấy bộ tóc giả màu đen ở đâu, mái tóc đen dài dính vào một bên má càng làm nổi bật lên khuôn mặt trắng của cô. Đuôi mắt có chút đỏ, hẳn là mới vừa khóc xong, nhu thuận làm cho người ta có chút thương tiếc.


Vẻ mặt của anh trầm mặc một lát, khẽ thở dài, ôm Vân Thư vào trong lòng. Chóp mũi lưu luyến mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng trên người cô, sau đó nhanh chóng buông lỏng ra. Anh lại trở về dáng vẻ lưng thẳng tắp, bộ dạng tự kiềm chế bình tĩnh.


Sau đó, có một nhóm lớn người tới cửa, đó là chủ tịch và giáo sư của trường đại học T nơi ông nội Chương làm việc. Chương Tư Niên lịch sự chào một nhóm người và giới thiệu họ vào hội trường.


Cha mẹ Chương đến thì lúc đó cũng đã khuya, khách khứa cũng ra về hết, một mình Chương Tu Niên đứng ở hội trường. Hai người vội vàng chào hỏi cô, rồi đi thẳng vào hội trường.


Trong ba ngày, Chương Tư Niên ở lại canh ba đêm với đôi mắt đỏ ngầu. Vào ngày chôn cất, đúng lúc cơn bão đổ bộ vào thành phố S, dọc đường có mưa rào và gió.



Với tư cách là cháu trai cả, Chương Tư Niên đi đầu trong tay cầm linh cữu, lưng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc, trên mặt không có vết máu.


Mãi cho đến khi đám tang kết thúc, cô mới nói chuyện được với cha mẹ Chương, người mà cô chưa từng gặp mặt.


Dáng người Chương Tư Niên giống bố và các nét trên khuôn mặt giống mẹ hơn. Cả hai vợ chồng đều là những học giả yêu sách.


Chương Tư Niên trở vào nhà, thay bộ quần áo ướt sũng, Vân Thư ngồi với hai người trong phòng khách. Đây là cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt, sau khi rót trà cho hai người, cô có chút lúng túng không dám nói gì.


“Con là Tiểu Thư phải không.” – Mẹ Chương lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.


“Vâng ạ.”


“Tư Niên đã kể cho chúng ta nghe về chuyện của con và nó. Thực sự phiền tới con nhiều rồi, cảm ơn con vì đã giúp đỡ chăm sóc ông cụ lâu như vậy.”


Vân Thư mở miệng, do dự một lúc: “Dạ không, … không phiền phức chút nào hết ạ, ông nội Chương rất tốt.”


Mẹ Chương vỗ vỗ tay của cô: “Quả nhiên, như Tư Niên nói, đúng là một đứa trẻ tốt bụng. Nó vì để dỗ dành ông cụ à thật sự lấy giấy đăng ký kết hôn. Tuy rằng cháu đồng ý, nhưng chuyện này, suy cho cùng thì cũng đã thiệt thòi cho cháu rồi. Sau khi ly hôn, gia đình chúng ta chắc chắn sẽ bồi thường cho cháu. “


Chương Tư Niên thay xong quần áo và bước từ trên lầu xuống, đúng lúc nghe thấy hai người đang nói chuyện: “Mẹ, mẹ đừng lo, con sẽ tự xử lý tốt chuyện này.”


Mẹ Chương: “Con luôn đưa ra quyết định của riêng mình, vì vậy cha con và mẹ cũng sẽ không nói gì nhiều.”


Khi Vân Thư nghe thấy từ “ly hôn”, bàn tay cầm tách trà của cô run lên.


Nghe câu trả lời thuyết phục của Chương Tư Niên, trong lòng càng trở nên bối rối hơn.


Cha mẹ Chương có nhà riêng trong thành phố. Sau khi trò chuyện một lúc, liền rời đi.


Vân Thư theo Chương Tư Niên tiễn hai người, ánh mắt như người vô hồn ngồi trên ghế sô pha.


Mấy ngày nay, cô rất buồn vì những chuyện của ông nội Chương, cộng thêm việc bận bịu tang lễ, cô gần như đã quên mất một việc:


Ông nội Chương đã mất, cuộc hôn nhân vốn bắt đầu để lừa dối ông cụ này sẽ kết thúc?


Những điều cô thích chưa kịp nói ra, kế hoạch oái oăm lần nào cũng biến thành một thứ gì đấy ngu ngốc, vẫn còn chưa được thực hiện một cách nghiêm túc, cả hai sẽ phải chia tay.


Vân Thư vô thức kéo các ngón tay của mình ra, vẻ mặt rối rắm.


Sự trêu chọc và sự quan tâm ân cần của Chương Tư Niên khiến cô không rõ liệu anh có thực sự có ấn tượng tốt với cô hay không, hay anh vẫn không quan tâm đến bất kỳ tình cảm nam nữ nào.



Chương Tư Niên đóng cửa lại, nhìn thấy cô đang ngồi trên sô pha, tóc cô xõa một cách mượt mà: “Ngủ sớm đi, mấy ngày nay vất vả cho em rồi.”


Vân Thu ngước nhìn anh. Sau ba ngày, anh dường như thực sự rảnh rỗi vào lúc này, lông mày của anh lộ rõ ​​vẻ mệt mỏi.


“Thầy mới vất vả…”


Anh gần như dầm mưa trong một thời gian dài, Vân Thư nghĩ đến món trà gừng mà Chương Tư Niên pha cho cô khi bị ốm, hỏi: “Thầy muốn uống một chút trà gừng để tránh cảm lạnh không.”


Sắc mặt của Chương Tư Niên không tốt: “Tôi không muốn liên lụy tới em. “.


“Thầy đi nghỉ đi, em sẽ làm là được rồi”.


Chương Tư Niên nhéo sống mũi: “Em đừng dùng dao…”


Vân Thư hiểu rõ về kỹ năng nấu nướng kém của mình: “Không dùng dao, chỉ pha nước thôi.”


Chương Tư Niên mệt mỏi gật đầu, sau đó nhìn đôi chân ngắn ngủn của Vân Thư và lấy một túi trà gừng đường nâu mà các cô gái phải dùng khi đến tháng.


Nước nóng đổ vào trà gừng, Vân Thư dùng thìa nhỏ khuấy đều rồi đưa cho Chương Tư Niên.


Anh chưa bao giờ thích đồ ngọt, dưới ánh mắt mong đợi của Vân Thư, anh đã uống từng ngụm trà gừng đường nâu này.


Sau khi uống xong, uống một cốc nước để làm loãng vị ngọt trong miệng: “Cảm ơn”.


Vân Thư nhìn chằm chằm vào đôi mắt mệt mỏi của Chương Tư Niên, do dự vài giây, nghiêng đầu, cười nhẹ nói: “Chăm sóc anh Chương cũng là một phần công việc của tôi.”


Cô bắt chước giống Chương Tư Niên nói ra câu đấy. Nhưng là không đủ để chọc cười, cô da mỏng, vừa nói xong cũng không dám nhìn Chương Tư Niên phản ứng, đỏ mặt cúi đầu.


Chương Tư Niên không ngờ rằng cô lại đột ngột nói ra một câu như vậy, anh nhìn đôi má xụ xuống của cô và khẽ cười một tiếng. Vân Thư đang trêu chọc anh?


Hôm nay anh kiệt sức và tinh thần đều mệt mỏi, nhưng kỹ năng trêu chọc kém cỏi của Vân Thư khiến cho tâm tình của anh dịu lại.


Nhưng vào lúc này, anh thật sự không có ý nghĩ trêu ghẹo lại, anh chỉ đưa tay chạm vào đầu cô: “Đi ngủ sớm đi.”.


Phản ứng của Chương Tư Niên thực sự có chút bình thản, Vân Thư nhìn bóng lưng anh lên lầu và cảm thấy lạnh sống lưng: “Đây là tâm trạng không tốt, hay là khúc dạo đầu cho việc ly hôn?”.


Suy nghĩ vào ban ngày, mơ vào ban đêm.


Vân Thư trở về phòng và mơ thấy Chương Tư Niên mím môi lạnh lùng ký một thỏa thuận ly hôn với cô.




Dù là Chương Tư Niên với tinh thần mạnh mẽ, nhưng cũng phải mất một khoảng thời gian nhất định mới thoát khỏi cái chết của người thân.


Chương Tư Niên trông vẫn bình thường, nhưng sống chung dưới một mái nhà, Vân Thư vẫn có thể cảm thấy được tâm trạng anh không tốt, thường nhìn chằm chằm đến phát ngốc vào bức chân dung gia đình được đặt trên giá trong một thời gian dài.


Cô một mực lo lắng về vấn đề ly hôn, nhưng Chương Tư Niên không đề cập một lời nào. Vân Thư đoán rằng có thể do tâm trạng của anh gần đây không tốt và không quan tâm để xử lý chuyện này.


Vì chuyện này mà cô rất vướng bận, hy vọng Chương Tư Niên có tâm trạng tốt hơn, nhưng lại sợ anh trì hoãn xong rồi lại bắt tay vào xử lý chuyện ly hôn.


Cô không chút kỳ vọng và cảm thấy rằng Chương Tư Niên cũng thích mình. Nhưng mỗi khi nghĩ đến khoảng cách tuổi tác và sự khác biệt về tính cách giữa hai người, cô lại không đủ tự tin.


Trong đầu cô gần như chỉ nghĩ về điều này, Lý Úy và Lâm Sở Sở bảo cô ra ngoài nói chuyện về công việc, cả hai đều sững sờ. Lý Úy đã cầm kịch bản gõ vào trán cô không biết bao nhiêu lần.


Cuối cùng thực sự không nhịn được nữa, sau khi bàn bạc chuyện của công ty, với nguy cơ bị Lý Úy giễu cợt và trêu chọc, cô đã nói ra tất cả những gì vướng mắc trong lòng.


Sau khi nghe cô ấy nói, Lý Úy quả nhiên như dự đoán cười lên một tiếng.


“Em cũng có thể trực tiếp thổ lộ. Nếu anh ấy quan tâm đến cậu, hai người sẽ hạnh phúc. Nếu anh không quan tâm đến cậu, cuộc hôn nhân này phải kết thúc. Em tỏ tình còn nhanh hơn việc mỗi ngày nghĩ ngợi lung tung.”


Nói xong trong lòng Lý Úy thầm mắng một tiếng Vân Thư ngốc nghếch. Bình thường thì trông nhanh nhạy, vừa đụng đến chuyện tình cảm thì lại lập tức trở nên đần độn.


Lâm Sở Sở cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của Lý Úy.


Lý Úy lấy điện thoại di động ra khỏi túi và ném nó đến trước mặt cô.


“Nếu không dám nói trực tiếp, thì gửi một tin nhắn và nói với anh ấy, ‘Chương Tư Niên, em đã thích anh từ lâu rồi. Muốn ở bên anh mãi mãi và không bao giờ ly hôn.’ giống như này. “


Vân Thư nghe anh ta nói, mở khóa điện thoại, nhấp vào giao diện tin nhắn văn bản, còn chưa gõ được một từ, tim đã bắt đầu đập mạnh, đầu ngón tay khẽ run.


Đầu ngón tay cứ lơ lửng trong không trung trong một phút nữa, không gõ được từ nào.


“Em… em vẫn không dám.” Vân Thư bực bội nằm xuống bàn.


Lý Úy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Em là con người không có tiền đồ!”


Sau khi nói xong, anh ta gõ vào trán Vân Thư, thu dọn đồ đạc rồi bỏ mặc cô rồi kéo Lâm Sở Sở đến công ty để xử lý nhạc phim cho chương trình.


Vân Thư đầy tâm sự, bắt tàu điện ngầm trở về. Trên đường, buồn bực nhìn lướt qua vòng bạn bè, vừa bước vào nhóm bạn, đã thấy Cố Tiêu lôi kéo một nhóm sinh viên đại học, sẵn sàng, chuẩn bị đi Vân Nam dạy học.



Vân Thư chợt nhớ ra mình đã không quan tâm đến đứa trẻ mà mình đã nhận giúp đỡ từ lâu, định nói chuyện riêng với Cố Tiêu và nhờ Cố Tiêu mang cho cô bé một ít sách vở và đồ dùng học tập.


[Vân Thư: Có đó không? Nếu cậu đi, giúp tôi gửi một số đồ dùng học tập cho học sinh mà tôi đã nhận giúp đỡ. Tôi sẽ chuyển tiền cho cậu.]


[Cố Tiêu: Cậu cũng đi đi, không phải là cậu vừa được nghỉ hè không có việc gì làm sao, vừa vặn đi để thư giãn.]


Kinh phí hỗ trợ giảng dạy của Cố Tiêu luôn không đủ, ba câu nói trong cuộc trò chuyện hàng ngày vẫn không thể không vận động bạn bè hỗ trợ sinh viên và hỗ trợ giảng dạy.


[Cố Tiêu: Chuyến bay của chúng tôi là vào buổi chiều, cậu hiện tại có thể đến đây đúng lúc. Hơn nữa không khí ở đấy khá tốt, trời xanh mây trắng, không khí trong lành và những ngọn núi phủ đầy tuyết, đi một vòng, mọi muộn phiền đều tan biến.]


Trái tim của Vân Thư có chút giao động – cho dù cô đoán xác suất bị từ chối tương đối cao, nhưng cô vẫn muốn thổ lộ tình cảm và giải thích rõ ràng tình cảm của mình. Không dám gửi tin nhắn đó, vì sợ bị từ chối và phải đối mặt với sự lúng túng của Chương Tư Niên.


Nếu đi ra ngoài với lý do giúp đỡ dạy học … Vừa hay có thể phải vừa dễ dàng để tránh loại tính huống lúng túng này?


Sau một tháng trở về từ công việc hỗ trợ giảng dạy, mọi nỗi buồn và sự xấu hổ đã được nguôi ngoai, cô lúc đó có thể bình tĩnh và giải quyết chuyện ly hôn với Chương Tư Niên.


Những lời thuyết phục của Cố Tiêu vẫn tiếp tục trên màn hình điện thoại.


Vân Thư vùi đầu trò chuyện với Cố Tiêu, khi nghe thông báo của ga tàu điện ngầm, mới nhận ra mình đã ngồi một lúc.


Tra cứu bản đồ tàu điện ngầm ga cuối của tuyến số 10 chính xác là nhà ga số 2 của sân bay thành phố S.


Vân Thư khẽ thở dài – đã có chỗ ngồi rồi, nên đến sân bay thì tốt hơn, có lẽ là ý trời.


Vân Thư do dự vài giây, trả lời.


Vân Thư: Chuyến bay nào, tôi sẽ đặt vé ngay.


Sau khi mua vé máy bay và ngồi ở khu vực chờ, Vân Thư đang soạn tin nhắn cho Chương Tư Niên.


Một tin nhắn văn bản bị xóa:


“Thầy Chương, em biết rằng sau cái chết của ông nội Chương, cuộc hôn nhân bắt đầu dùng để dỗ dành người già của chúng ta không còn ý nghĩa gì để tồn tại. Nhưng trước khi làm thủ tục ly hôn chính thức, em vẫn muốn bày tỏ lòng mình, thực hiện nó.


Trong ba tháng ở bên anh, em dần dần nảy sinh tình cảm với thầy. Hy vọng cuộc hôn nhân này có thể tiếp tục. Nếu anh cảm thấy không thích hợp thì khi nào em hỗ trợ giảng dạy xong và từ Vân Nam trở về, sẽ cũng thầy giải quyết thủ tục ly hôn.”


“Tiểu Thư! Nhanh lên! Lên máy bay.” Cố Tiêu hét lên ở cổng lên máy bay, cắt ngang suy nghĩ của Vân Thư.


Vân Thư gần như nhắm mắt lại và nhấn nút gửi bằng những đầu ngón tay run rẩy.


Sau khi lên máy bay, trước khi tiếp viên nhắc tắt máy, cô liếc nhìn, Chương Tư Niên chưa trả lời. Sau đó, cô dường như muốn trốn tránh, tắt điện thoại.


Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được Truyện Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được Story Chương 36
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...