Quốc Sắc Phương Hoa

Chương 66: So sánh

Tác giả: Ý Thiên Trọng

Edit: Rin

"Toàn thân hoa này đúng là bảo vật!" Hà Chí Trung tán thưởng một tiếng, vẻ mặt thành thật vô hại, chỉ hỏi Tưởng Trường Dương: "Xin hỏi Tưởng công tử, bằng hữu này của ngài còn ở kinh thành không? Nếu thuận tiện, tôi tưởng ra giá cao nhờ hắn giúp đỡ mang một gốc cây mẫu đơn loại này hoặc là hỗ trợ mua chút hạt giống."

Cha đây là đang nỗ lực tìm cách kiếm hoa cho nàng đúng không? Mẫu Đan sửng sốt, mặt nóng bừng, lặng lẽ kéo Hạ Chí Trung, cha nàng cái gì cũng tốt nhưng cứ chuyện gì liên quan đến con cái thì da mặt luôn rất dày. Hà Chí Trung lật tay trái nắm lấy tay nàng, trên mặt đầy vẻ mong đợi nhìn Giang Trường Dương một cách chân thành.

Động tác nhỏ của hai cha con Hà gia cha rơi vào trong mắt Tưởng Trường Dương khiến chàng không khỏi buồn cười. Trên đời này luôn tồn tại những kẻ si, có người yêu tài, có người yêu danh, có người yêu quyền thế, có người yêu sắc đẹp, có người yêu vàng bạc đá quý, có người yêu danh tướng, hiện giờ chàng lại gặp một người yêu hoa thành si. Người Hà gia cũng coi như ân oán phân minh, có cốt khí, hiểu rõ lý lẽ, sau này có thể thể kết giao. Tưởng Trường Dương nghĩ đến đây thì hơi mỉm cười: "Bằng hữu kia của tôi hiện giờ không ở trong kinh, nên không thể nhờ hắn giúp được. Nếu ngài thích thì đợi đến mùa thu phân cây hoặc chiết cây thành công, tôi sẽ sai người đưa đến trong phủ."

Đúng là một người hào phóng. Mẫu Đơn buột miệng thốt ra: "Không cần phiền toái như thế, chỉ cần cho tôi mấy viên hạt giống là được."

Lúc này hầu hết mọi người không nhân giống mẫu đơn bằng hạt giống mà dùng cách phân cây hoặc chiết cây để nhân giống. Trên phố còn lưu hành một loại cách làm, chỉ cần là chủng loại tốt một chút, sau khi hoa tàn lập tức cắt đi, đơn giản là mọi người nghĩ rằng nếu nó kết quả thì chủng loại hoa sẽ bị thoái hóa. Nếu thợ trồng hoa của Tưởng gia là người thật sự hiểu công việc, chỉ sợ tất cả số hoa này đã được dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn sẽ không còn giữ lại hạt giống này.

Tưởng Trường Dương nhìn lướt qua mẫu đơn tím đã kết quả, đáp ứng một cách không hề do dự: "Nếu cô thích thì có thể hái hết cũng được."


Mẫu Đơn thấy chàng hào phóng như vậy nhưng nàng cũng không muốn chàng chịu thiệt nên cười nói: "Chỉ cần mấy hạt là đủ rồi, không cần dùng nhiều. Nhà tôi cũng có vài chủng loại mà nhà công tử không có, đến lúc đó cũng sẽ mang lại đây cùng Ngụy tử, ngọc lâu điểm thúy đã nói lần trước luôn."

Nói đến đây, Mẫu Đơn nhìn thoáng qua thợ trồng hoa đang co đầu rụt cổ, nghĩ nếu hắn không hiểu lại lấy cho nàng một bao hạt giống già đễn nỗi không mọc ra mầm thì mới thật là lãng phí, nàng không nhịn được nhắc nhở: "Những hạt giống mới này nếu được gieo xuống, sau này sẽ dùng cây con để ghép cũng rất tốt, nhưng hạt mẫu đơn phải non thì sẽ dễ gieo giống hơn hạt già nên nhất định phải hái đúng lúc, nếu hái muộn quá sẽ khó nảy mầm. Hạt mẫu đơn rất mong manh và kỳ quái, nếu còn non thì có thể sẽ nảy mầm trong một năm, nếu già hơn một chút thì mất hai năm và phải mất ba năm để những hạt rất già nảy mầm và chúng phải được trồng cùng năm chúng được thu hái, nếu không tỷ lệ nảy mầm sẽ rất rất thấp.

Thật sự là quá phức tạp! Tưởng Trường Dương có chút choáng váng, bước lên nhìn kĩ hạt giống, vẻ mặt buồn bã nói: "Vậy khi nào mới là thời điểm thích hợp để hái?" Chàng tặng nàng mấy hạt giống, vỗn dĩ tưởng là chuyện vô cùng đơn giản, không ngờ lại phức tạp đến thế? Chỉ là chàng đã hứa sẽ đưa hạt giống cho người ta nên đương nhiên phải đưa một cách thật tốt, chàng phải tìm hiểu thật kỹ mới được.

Mẫu Đơn cười nói: "Tưởng công tử không cần phiền não, chờ đến lúc vỏ quả chuyển sang màu vàng như gạch cua thì nhớ rõ sai người hái xuống là được, sau đó giao cho tôi xử lý." Nàng cũng có tâm tư riêng, nàng muốn gieo trồng với quy mô lớn nên nàng sẽ không tự nhiên nói cho người khác kỹ thuật xử lý hạt giống hoa mẫu đơn đâu.

Tưởng Trường Dương thấy nàng đã trả lời một cách rõ ràng, nói khi nào vỏ quả chuyển sang màu vàng gạch cua thì có hái gái xuống, còn lại chàng không cần quan tâm. Cũng không chối từ Mẫu Đơn nói sẽ đưa hoa cho chàng, cười nói: "Vậy thì làm phiền cô rồi." Chàng nghiêm túc nhìn thợ trồng hoa nói: "Ngươi cẩn thận xem kỹ những hạt giống hoa này cho ta, đợi đến khi vỏ ngoài chuyển sang màu vàng gạch cua thì lập tức hái xuống."

Thợ trồng hoa vội vàng lau mồ hôi, thật cẩn thận nhìn biểu tình của Tưởng Trường Dương, thấy Tưởng Trường Dương không có biểu tình đặc biệt, hắn biết trước khi tìm thấy một người thật sự biết chăm sóc mẫu đơn thì chàng sẽ không xử phạt mình, thì cũng bớt lo hơn, vội vàng tỏ thái độ: "Công tử yên tâm, kể cả có mất cái mạng này thì hạ phó cũng sẽ không để xảy ra chuyện."

Tưởng Trường Dương nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Nếu như thế thì cái mạng của ngươi cũng nên giao ra đây. Ngươi có mấy cái mạng?"


Thợ trồng hoa lập tức thay đổi sắc mặt, môi run rẩy không dám lại nói nhiều, đột nhiên quỳ xuống đất, dập đầu thật sâu trước Tưởng Trường Dương: "Công tử nhân hậu, tiểu nhân về sau cũng không dám nữa."

Tưởng Trường Dương nhìn về phía Mẫu Đơn: "Trong khoảng thời gian ngắn cũng không tìm thấy người thích hợp xử lý cây cỏ trong nhà, cô có thể dạy hắn cách quản lý hoa cỏ được không?"

Mẫu Đơn kêu thợ trồng hoa đứng lên, cẩn thận giải thích cho hắn một số điều cần chú ý trong việc chăm sóc mẫu đơn hàng ngày: "Tưới nước nhất định phải tưới ướt toàn bộ, không tưới thì thôi, đã tưới thì phải tưới đều, không thể để giọt nước đọng lại. Mùa hè không được tưới vào giữa trưa, có thể tưới vào vào buổi sáng khi mặt trời chưa mọc hoặc sau khi mặt trời đã lặn, tốt nhất nên dùng nước mưa hoặc nước sông, nếu không thì dùng nước giếng đã múc ra một đến hai ngày."

Thợ trồng hoa mới bị dọa nên không dám sơ suất, cẩn thận nghe từng từ một.

Trước khi Mẫu Đơn cáo từ lại nhớ tới chuyện quận chúa Thanh Hoa muốn mời Tưởng Trường Dương đi làm khách thì lo lắng nói: "Quận chúa Thanh Hoa có từng đến tìm ngài phiền toái không?"

Tưởng Trường Dương hơi mỉm cười: "Tôi ở nhà chờ thiệp mời của ngài ấy." Thấy trên mặt mấy cha con Hà gia lộ ra sự áy náy thì cười nói: "Không cần thay tôi lo lắng, Phan thế tử trước nay quan hệ với tôi rất tốt, sẽ không gây khó dễ cho tôi được. Lần này tôi đi là có thể giải quyết được."

Hà Chí Trung nhìn tòa nhà này của Tưởng Trường Dương, nghĩ đến hành động của chàng, lại xem dáng vẻ điềm tĩnh của chàng, theo bản năng đã tin tám phần vào lời chàng nói. Rồi ông lại nghĩ dù sao nhà mình cũng không thể giúp gì cho chàng nên chỉ có thể tiếp tục cảm ơn rồi đứng dậy cáo từ.

Ra khỏi tòa nhà Tưởng gia, tâm trạng Hà Chí Trung thoải mái hơn, dẫn Mẫu Đơn đi dạo một vòng bên Khúc Giang Trì, chỉ vào Tử Vân Lâu nói: "Lúc cử hành Quan yến cho các tân khoa tiến sĩ, nhạc công ở giáo phường sẽ đến biểu diễn, Thánh Thượng sẽ ở Tử Vân Lâu buông rèm để xem. Trước kia con không có cơ hội ra cửa, mùa xuân tới vừa lúc gặp được, đến lúc đó có thể đến xem náo nhiệt. Nếu may mắn, có lẽ còn có thể thấy Thánh Thượng."


Mẫu Đơn muốn làm ông vui vẻ nên cố ý chọn một vài vấn đề râu ria hỏi đông hỏi tây, lại đùa giỡn vài câu với Đại Lang khiến Hà Chí Trung thoải mái bật cười không ngừng. Đột nhiên ông lại nhớ ra: "Quên mất, ta bảo Tứ Lang mở tiệc chiêu đãi Trương Ngũ Lang, lúc này chắc cũng sắp đến giờ rồi, nếu đến trễ chỉ sợ lại không lễ phép, chúng ta đi về nhanh thôi." Nói xong ông quay người lại rồi thúc giục Mẫu Đơn cùng Đại Lang nhanh đi theo.

Đoàn người đi đến phụ cận phường Tu Chỉnh thì đột nhiên thấy một người phụ nhân già nua đứng ở giữa đường cái kêu gào, tiếng nói lại mang theo từ ngữ địa phương nơi khác xin giúp đỡ từ những người xung quanh: "Mong mọi người cứu tam nương tử nhà tôi." Người đi đường có người không để ý hoặc có người không đành lòng, đưa cho mấy đồng tiền, bà lại không cần, chỉ che mặt khóc thảm thiết.

Mẫu Đơn ngẩng đầu nhìn qua thấy trên người lão phụ nhân ăn mặc áo váy vải mịn, đầu cũng được chải chuốt gọn gàng, tuy không hoa lệ, lại cũng sạch sẽ, ngăn nắp, giống một người hầu của một gia đình trung lưu, không giống lưu manh vô lại thì trong lòng xuất hiện sự tò mò, sau khi được Hà Chí Trung cho phép thì bảo Vũ Hà tiến lên đi hỏi xem bà ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

 
Lão phụ nhân kêu khóc nửa ngày, lúc này thấy có người chịu kiên nhẫn nghe mình nói chuyện, thì không còn quan tâm đến gì khác, sải bước tiến lên nắm lấy cương ngựa của Mẫu Đơn, kêu khóc nói: "Tiểu nương tử xin thương xót, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, cứu tam nương tử nhà tôi."

Hà Chí Trung nhíu mày nâng roi lên quát: "Buông ra! Có gì thì nói đi, không được động tay chân, cẩn thận cái roi trong tay ta!"

Lão phụ nhân buông tay ra, chỉ dưới bóng cây cách đó không xa: "Tam nương tử nhà tôi không cẩn thận làm phu quân tức giận, phu quân nàng vứt cho tờ hưu thư rồi đuổi ra khỏi nhà, nhà mẹ đẻ nàng lại không ở đây, ba người chủ tớ chúng tôi không có chỗ để đi! Nàng bị bệnh rất nặng, đã tiêu hết toàn bộ tiền trên người, mới vừa bị khách điếm đuổi ra, nàng lại bị ngất đi, mong lang quân rủ lòng thương, cứu nàng đi!"

Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, Mẫu Đơn cảm thấy buồn bã, nhìn về phía Hà Chí Trung với vẻ mặt cầu xin. Hà Chí Trung thở dài, nói: "Qua đi nhìn xem."


Thấy dưới bóng cây bên đường, có một chiếc chiếu khá sạch sẽ trải trên mặt đất, trên đó là một nữ tử mặc y phục nha hoàn tuổi chừng mười bảy, mười tám đang ngồi quỳ, trong lòng ngực ôm một phụ nhân trẻ tuổi chừng hai mươi tuổi, đang rơi lệ. Bên người chỉ có hai bọc tay nải vừa nhỏ vừa cũ, cả hai đều không có đồ trang sức có giá trị nào trên đầu hoặc trên người.

Mẫu Đơn nhìn rõ tuy phụ nhân trẻ tuổi đang hôn mê bất tỉnh nhưng diện mạo xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, là một mỹ nhân hiếm có.

Hà Chí Trung thấy thế cũng cảm thấy hiếm lạ: "Ngươi muốn chúng ta giúp ngươi nhưng lại không muốn nó rõ các ngươi là ai, nhà chồng cũ của nàng ở đâu? Nàng là nữ nhi nhà ai, vì sao bị hưu? Chúng ta cũng không thể giúp mà không biết gì chứ?"

Lão phụ nhân lại khóc lóc kể lể, lúc này Mẫu Đơn mới hiểu rõ rốt cuộc chuyện ra sao. Thì ra nhà mẹ đẻ của phụ nhân họ Tần, vốn là người Dương Châu, cha mẹ đều đã chết, bị chú thím gả cho Nhan bát lang ở phường Thông Thiên, người đàn ông kia cực kỳ xấu xí, Tần thị cũng chưa nói gì, hai vợ chồng sống với nhau hòa thuận. Không ngờ nửa tháng trước, lúc Tần thị đang ngồi trang điểm, Nhan bát lang tránh ở một bên nhìn lén, Tần thị đột nhiên thấy hắn trong gương, sợ tới mức bất tỉnh. Nhan bát lang vô cùng tức giận, dù cho Tần thị có van xin như thế nào, hắn cũng quyết ném cho nàng tờ hưu thư rồi đuổi ra khỏi nhà. Đáng thương núi xa sông dài, có nhà không thể về, lưu lạc tới tình trạng này.

Mỹ nữ và dã thú, không phải hài kịch mà là bi kịch. Một sai lầm không tính là sai lầm lại bị trở thành lí do để hưu thê. Tần thị lại cũng không đi báo quan, tùy ý bị bỏ, Mẫu Đơn không nhịn được hỏi: "Vì sao không đi cáo hắn?"

Lão phụ nhân sửng sốt, cười khổ nói: "Đã có hưu thư rồi thì có đi cáo cũng làm được gì chứ? Có lẽ chỉ thêm được chút tài vật thôi. Tam nương tử nhà tôi có kém chỉ kém ở không có phụ huynh, không phải người ở đây......"

Mẫu Đơn có chút choáng váng, tuy nàng cũng dùng mọi cách nhưng rốt cuộc nàng cũng chỉ là ỷ vào phía sau có phụ huynh đắc lực thôi, nếu không cũng sẽ thê thảm như vậy, nhiều nhất chính là ngọc nát đá tan, nàng có thể chạy đi đâu để đòi lại công đạo chứ? Nàng có chút sợ hãi rụt lại phía sau Hà Chí Trung phía sau rụt rụt, nắm chặt tay Hà Đại Lang.

Hà Chí Trung nhìn thấy bộ dáng của nữ nhi, trầm giọng nói: "Nâng dậy đi, đưa người đến khách điếm gần nhất, lập tức đi y quán mời đại phu, nếu là tưởng quay về Dương Châu, hai tháng sau có thể đi cùng thương đội của chúng ta."

Quốc Sắc Phương Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quốc Sắc Phương Hoa Truyện Quốc Sắc Phương Hoa Story Chương 66: So sánh
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...