Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh

Bấm đốt ngón tay tính kỹ, ngày nàng bị cưỡng ép đưa tới tòa thiên gia hoa phủ này kỳ thực mới chỉ hai hôm, thế nhưng Lệ Lan Tâm đã nếm trải trọn vẹn thế nào là quyền, thế nào là uy.
Thảo nào năm xưa đám tông thất vương gia kia, dẫu biết rõ sẽ phải đối mặt với nguy cơ tru di cửu tộc, vẫn liều mạng tranh đoạt ngôi vị chí tôn, không tiếc chém giết đến thây chất đầy sông, máu nhuộm cỏ hoang.
Hôm nay, nàng ở nơi này khóc lóc, cầu xin, quỳ gối van nài, vậy mà không một ai có thể giúp nàng, cũng chẳng ai dám giúp nàng. Dẫu cho đám nô bộc kia trong lòng đều hiểu rõ nàng là bị bắt tới, ánh mắt nhìn nàng thỉnh thoảng lộ ra vài phần thương hại xót xa, nhưng đối với họ, trung thành tuyệt đối với chủ tử vĩnh viễn quan trọng hơn những cảm xúc mong manh như bèo nước trôi nổi vô định, lúc ẩn lúc hiện kia, được xếp ở vị trí cao nhất, không gì sánh bằng.
Mà người kia vừa rồi chỉ lạnh nhạt phân phó một câu ngắn ngủi, chẳng bao lâu sau, một chén thuốc còn bốc hơi nóng đã được cung kính bưng tới, đặt ngay trước mặt nàng.
Nước thuốc sẫm đặc màu vàng đen đựng trong chén ngọc xanh biếc, ở giữa lòng chén là một màu đen thẫm, viền ngoài xanh đậm, trông như một vũng hồ sâu không đáy, phía dưới dường như có vô số oan hồn quỷ dữ đang chờ hút cạn linh hồn người sống, đoạt lấy thân xác làm thế thân.
Bên cạnh lại đặt một chiếc thìa vàng chạm hình phượng, không lời mà như nói rõ tất cả: cho dù uống vào liền chết, đó cũng là ân là thưởng của kẻ cầm quyền. Chết không quan trọng, quan trọng là phải nhớ kỹ, coi đó là vinh hạnh.
Nhưng cho dù trong chén lúc này là hạc đỉnh hồng, là thạch tín, hay là rượu độc, nàng cũng không thể không uống.
Nàng hất chiếc thìa vàng sang một bên, đưa tay nâng chén, ngửa đầu uống cạn.
Uống gấp gáp nhanh chóng, hệt như người trúng kịch độc vừa được giải dược, đầu lưỡi thậm chí không phân biệt nổi vị đắng hay ngọt, chỉ cảm thấy như một viên linh đan trôi xuống bụng, xua tan hàn ý khắp người, dần dần sinh nhiệt.

Khương Hồ Bảo đứng bên bàn, nhìn phu nhân không chờ nổi mà tự tay rót uống chén thuốc của mình, dáng vẻ “chết còn hơn sống”, chỉ hận không thể khắc bốn chữ ấy lên trán nàng. Hắn ta đảo mắt thật nhanh, lại liếc sang phía đối diện, bắt gặp sắc mặt lạnh thấu xương, ánh mắt đã không che giấu nổi sát khí buốt người của điện hạ.
Trong lòng hắn ta như có hàng trống lớn đồng loạt nổi lên, trên cổ lại tựa như có vô số con thỏ đói phát cuồng đang nhảy nhót loạn xạ, nện ầm ầm rung trời chuyển đất, chấn động đến đầu óc đau nhức, toàn thân run rẩy, mặt trong môi đã bị cắn chặt đến mức nếm thấy mùi tanh rỉ sắt.
Ấy vậy mà người uống thuốc dường như còn chưa thấy đủ, đặt chén xuống, ngẩng đầu hỏi thêm một câu: “Còn nữa không?”
—— rõ ràng là còn muốn thêm một chén.
Khương Hồ Bảo hít mạnh một ngụm khí lạnh, thật sự muốn quỳ xuống trước mặt nàng. Bên tai ngay sau đó vang lên tiếng nứt vỡ chói tai, hắn ta hoảng hốt quay đầu, thấy trong tay chủ tử, chén trà đã xuất hiện những vết rạn đáng sợ.
Hắn ta lập tức nặn ra nụ cười nịnh nọt: “Phu nhân, thuốc này dùng toàn dược liệu lấy từ nội khố trong cung, xét về hiệu lực, một chén là đã đủ rồi.”
Nói xong, hắn ta vẫy tay về phía ngoài rèm châu, ra lệnh cho các thị nữ còn lại bưng đồ súc miệng rửa tay tới.
Lệ Lan Tâm khẽ nhíu mày, buông chén xuống, tay kia lại không nhịn được che lên bụng dưới.
… Người ta vẫn nói thuốc tránh thai đều dùng toàn dược liệu tính hàn, còn thêm chu sa, thủy ngân các thứ, theo lý mà nói hẳn phải là đại độc đại hại.
Thế nhưng nàng uống xong, lại không cảm thấy chỗ nào khó chịu, trái lại vùng bụng dưới còn mơ hồ ấm áp.
Là vì thuốc còn chưa phát tác?
Hay là vì nàng vốn chưa thật sự mang thai, cho nên mới không đau, cũng chẳng xuất huyết?
Trong nỗi bất an mơ hồ, đám thị nữ đã tiến tới hầu hạ nàng rửa tay súc miệng. Tâm trí nàng phiêu đãng, thân thể máy móc làm theo động tác, giữa mày lại mãi không thể giãn ra.
Tông Lẫm nhìn người đối diện thần hồn phiêu lạc, trong lòng tựa như bị c*m v** từng mũi gai độc, từng đợt từng đợt rỉ ra thứ nước kịch độc.

Đợi đám thị nữ lui xuống, hắn mới nghiến răng cười lạnh: “Lần này đã vừa lòng chưa?”
Giọng lạnh lẽo vừa dứt, lại thấy người phụ nhân ở phía bên kia bàn chỉ ngẩng đầu, không biểu cảm liếc hắn một cái, rồi thẳng thừng quay mặt sang chỗ khác.
Nước mắt trên mặt nàng đã sớm khô cạn, nhưng trên người vẫn bướng bỉnh cố chấp, bày ra dáng vẻ cự tuyệt cùng hắn có bất kỳ giao lưu nào.
Hỏa khí “xoạt” một tiếng bốc thẳng l*n đ*nh đầu, Tông Lẫm vung tay hất chén trà trong tay nện mạnh xuống đất, tiếng vỡ chói tai vang lên, bọn hạ nhân trong điện đồng loạt quỳ sụp xuống, cúi rạp đầu.
“Ngươi làm bộ dạng này, là lại ngứa người rồi, phải không?” Hắn xưa nay ghét nhất nàng cố tình làm ngơ, lập tức lạnh giọng quát.
Thế nhưng uy thế mấy ngày nay dường như lúc này đã mất tác dụng, hắn nổi giận xong, lại thấy nàng đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, trầm mặc không nói một lời.
Như chiếc chén đã vỡ nát, mặc cho số mệnh giày xéo.
Gân xanh trên trán hắn từng sợi từng sợi nổi lên, đôi mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm nàng, từng chữ từng chữ nghiến ra từ kẽ răng:
“……Ngươi thật sự muốn cô tự tay thu thập ngươi, đúng không?”
“Nói!” Hắn gầm lên chói tai.
Lệ Lan Tâm chậm rãi chớp mắt, tai không thể bịt lại, đương nhiên nghe rõ từng lời uy h**p cay nghiệt của hắn. Nói trong lòng không hề gợn sóng thì là giả.
Chỉ là, sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn. Sau một trận sụp đổ long trời lở đất, từ thân thể đến hồn phách nàng đều đã mệt mỏi đến tột cùng.
Bảo nàng tùy hứng cũng được, không biết sống chết cũng xong, dù sao hiện tại nàng một câu cũng không muốn nói với hắn.
Dù nàng nói gì, hắn cũng sẽ không nghe, chẳng phải vậy sao?
Nàng nói không muốn tái giá, chỉ muốn an ổn sống qua ngày, hắn liền nhẫn tâm ra tay, phá tan chút bình lặng ít ỏi ấy của nàng.
Nàng nói không muốn ở lại nơi này, không muốn làm ngoại thất hoàng gia, không muốn làm kẻ không danh không phận hầu hạ nam nhân, hắn liền giam nàng trong chiếc lồng hoa chật hẹp này.
Nàng hết lần này tới lần khác nói với hắn, nàng không muốn tái giả không liên quan gì đến Hứa Du, nàng chỉ là không thích hắn, không muốn bước vào hậu viện của hắn. Thế nhưng hắn cố chấp cho rằng tất cả đều vì Hứa Du, còn châm chọc nàng không biết điều, như thể nàng dụ dỗ hắn rồi lại phụ hắn, trong khi rõ ràng, từ đầu tới cuối đều là hắn khinh nàng, lừa nàng.
Nàng nói nàng không muốn mang thai, vậy mà hôm nay nếu không phải nàng nhớ ra, lại đại náo một phen, e rằng hắn vẫn sẽ coi nhẹ chuyện này, căn bản sẽ không chủ động cho nàng uống thuốc.

Như vậy, nàng còn có thể nói gì với hắn đây?
Nói nhiều đến đâu cũng chỉ là uổng công, uổng lời.
Sinh ra đã tôn quý, là long tử phượng tôn không ai dám trái ý, về sau lại đọc chưởng quyền to, sao có thể hiểu được nỗi khổ của một dân phụ bé nhỏ.
Cho nên, thôi đi.

Cái gọi là “tâm duyệt” của hắn đối với nàng, xét cho cùng chỉ là d*c v*ng không được thỏa mãn. Hắn muốn nàng, chỉ để thỏa mãn sự ích kỷ của bản thân. Vậy nên nàng chỉ cần mở thân thể ra, nghênh đón hắn là đủ.
t*nh d*c bất quá là thứ dịch hoang đường do thân thể tiết ra, còn lời thật lòng lại là giọt sương ngưng tụ từ hoa hồn lá phách – một đục một trong. Thứ trước có thể dùng vô số thủ đoạn cưỡng ép mà có, thứ sau lại cần cam tâm tình nguyện làm đất dưỡng nuôi.
Tĩnh mịch tràn xuống, lan ra, nặng nề.
Không biết qua bao lâu, lâu đến mức Khương Hồ Bảo cảm thấy y phục mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, bỗng nhiên vang lên tiếng bàn ghế đổ vỡ nặng nề cùng tiếng kinh hô.
Đám thị nữ cúi đầu càng thấp, gần như rạp hẳn xuống đất. Khương Hồ Bảo kinh hãi ngẩng lên, chỉ thấy chủ tử đang lôi mạnh người lên, sải bước ra ngoài điện.
Lệ phu nhân hiển nhiên không sánh được vóc dáng điện hạ, bị nắm chặt tay kéo đi loạng choạng về phía trước. Nhưng ngoài tiếng kêu thất thanh ban đầu, phía sau nàng vậy mà không phát ra thêm một âm thanh nào.
Lần này đúng là muốn cố chấp tới chết, quyết không chịu ngừng, cứ như đổ thêm mười tám thùng dầu lên cơn giận của điện hạ.
Khương Hồ Bảo hồn vía suýt bay mất, chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vàng bò dậy, lảo đảo chạy theo.

Cánh tay bị nắm chặt càng lúc càng bị lôi kéo thật nhanh, thân thể nàng vốn đã mệt mỏi, người kéo nàng lại không hề có chút thương xót. Dù nàng thở không ra hơi, bước chân chật vật, hắn cũng chưa từng ngoái nhìn nàng lấy một lần.
May mà không đi bao xa, chỉ vòng qua vài khúc hành lang, xuyên qua một cổng vòm, trước mắt liền hiện ra một tiểu viện tinh xảo.
Đi đến chính phòng, nam nhân đá văng cửa, lôi nàng vào trong.
Lệ Lan Tâm đầu óc choáng váng, trước mắt hoa lên, nhất thời không phân biệt nổi mình đang ở đâu, cho đến khi bàn tay to đang kìm nàng bỗng buông lỏng, nàng mất đà ngã nửa người xuống một n** m*m m**, xoang mũi lập tức ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.
Nằm sấp một lúc lâu, trước mắt mới dần rõ lại. Nàng cúi đầu, tay siết chặt đệm chăn dưới thân, môi mím chặt.
“Sao không ngẩng đầu?” Giọng cười lạnh vang lên rất gần, ngay trước mặt nàng.
Lệ Lan Tâm vẫn im lặng.
Nàng không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết đây là giường.
Chỉ là…
“Nơi này, ngươi hẳn còn nhớ chứ.”
Giọng hắn lạnh như lệ quỷ, mang theo sát khí và ý cười trào phúng:
“Lần đầu tiên ngươi ở đây, không biết đã làm ra biết bao nhiêu chuyện.”
Lời vừa rơi xuống, mắt nàng đột nhiên siết chặt, thân thể cứng đờ.
Nàng bật dậy, nửa ngồi trên giường, run rẩy thở gấp, nhìn quanh căn phòng.

Nơi ở qua một lần, dù có trong mơ cũng không thể quên – sa mành, bình phong, bàn ghế… ánh mắt mỗi lần di chuyển, sắc mặt lại tái đi một phần.
… Đây chính là gian “sương phòng của nữ quan” khi nàng lần đầu bị đưa vào phủ này, tạm để nghỉ chân.
Cũng chính tại nơi này, nàng lo lắng bất an chờ đợi, rồi đột ngột hôn mê, làm một giấc “mộng xuân”.
Mà giấc “mộng” ấy, là thật hay giả, đến nay đã không cần suy đoán nữa.
Kẻ khởi xướng, lúc này đang đứng ngay trước mặt nàng.
Hắn vẫn như cũ, cười như không cười nhìn nàng, như nhìn một con côn trùng nhỏ sa vào mạng nhện cũ kỹ, giãy giụa vô ích, chỉ có thể run rẩy tuyệt vọng.
Nhìn nàng khó xử, nhìn nàng không dám tin, nhìn gương mặt nàng trắng bệch như giấy.
Mà hắn vẫn chưa thấy đủ.
Nỗi thống khổ của nàng chính là liều thuốc tốt nhất xoa dịu oán khí trong lòng hắn. Chỉ khi nàng cũng giống hắn, khi nàng quan tâm nhiều như hắn, để lộ ra dáng vẻ mất khống chế vốn không nên có giống như hắn, hắn mới cảm thấy, mối nghiệt duyên trời phạt này không phải chỉ mình hắn gánh chịu.
Nàng dựa vào đâu có thể đứng ngoài cuộc?
Nàng cho hắn thân thể, ngoài miệng nói nguyện ý phụng dưỡng hắn, như thể tiện tay lấy một miếng thịt ngon trong nhà ném cho chó hoang ven đường. Đồ tốt bị ép cho đi, dĩ nhiên đau lòng, nhưng cũng chỉ là chua xót, nhịn một chút là qua, chẳng còn gợn sóng.
Qua cơn đau đó, nàng vẫn là pho Bồ Tát không tình không dục, còn hắn thì chỉ có thể tiếp tục bị dày vò, lẩn quẩn ngoài cửa miếu, vĩnh viễn không có cách bước vào.
Tông Lẫm nhìn chằm chằm người phụ nhân trên giường đang cúi đầu thật sâu, tựa như bi thương đến mức chẳng còn chút tâm lực nào.
Khóe môi hắn vẫn cong, trong mắt lại không hề có ý cười, lạnh lẽo nói:
“Nhớ ra rồi? Chính là ở đây, ngươi lần đầu phản bội phu quân tốt của ngươi.”
Hắn chậm rãi tiến lại gần:
“Chuyện ngày đó, ngươi còn nhớ chứ? Ngươi dám nói tất cả đều là cô ép ngươi?”
“Là cô ép ngươi mở miệng, hay ép ngươi kẹp chân đứng dậy? Bất quá cũng chẳng trách ngươi, ngươi hẳn chưa từng được hầu hạ như vậy. Dù sao họ Hứa kia chỉ là phế nhân. Nếu không, lúc đó ngươi cũng sẽ không khóa chặt cô, không chịu để cô rời đi nửa bước.”
Hắn cười lạnh không ngừng.
Cúi sát bên tai nàng, giọng như rắn thì thầm:
“Ngươi nói cô cướp thê của thần tử, nhưng ngươi thì sao? Cũng có phải là thể loại trinh tiết liệt phụ gì đâu. Nếu Hứa Du biết ngươi ở đây ——”
“Bốp!!!”
Đầu hắn bị tát mạnh sang một bên.

Chưa kịp quay lại, người phụ nhân vốn đang ngã trên giường đã nhanh như chớp đổi tay, tát tiếp lên nửa mặt còn lại của hắn một cái.
Trong mắt Tông Lẫm lóe lên tàn khốc, vừa quay đầu, còn chưa kịp định thần, trên mặt đã bị một mùi hương mềm mại ập tới.
“Ưm…!”
Môi mỏng bị đôi môi mềm mại của nàng ngậm lấy.
Chưa kịp phản ứng, lưỡi đã không tự chủ quấn lấy nàng.
Khi môi lưỡi quấn quýt, một thứ âm thanh mềm nát mơ hồ phát ra khe khẽ, không giống tiếng trúc, không tựa tiếng tơ, cũng chẳng phải tiếng đá va nhau, vừa lạ lẫm vừa mảnh, như sợi tơ bạc mới kéo.
Thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ dễ dàng bị đôi tay mảnh khảnh kéo ngã, rơi xuống giường hương.
Áo lụa mỏng dán chặt vào nhau, cổ tay chân quấn chồng phía sau tấm lưng rộng.
Bị nàng hôn mấy lượt, trên mặt hắn vẫn còn rát đau vì bị tát, nhưng —— d*c v*ng rõ ràng đã trỗi dậy mạnh mẽ.
Giữa cơn quấn quýt hỗn loạn đột ngột ấy, thần trí hắn chỉ còn giữ được hai ba phần tỉnh táo, muốn kéo nàng ra khỏi mình.
Thế nhưng bàn tay vừa chạm tới, lại như rơi vào tầng mây mềm quấn chặt, không sao dùng nổi chút sức tàn nhẫn nào —.
Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất đảo lộn, nàng xoay người, trở thành kẻ ở thế trên.
Nàng mặc cho hắn níu giữ, một tay chống lên lồng ngực hắn, ngồi thẳng dậy, hiếm hoi từ trên cao nhìn xuống. Hơi thở còn chưa đều, đuôi mắt đỏ bừng, nước mắt không phải vì khóc, mà là do bị hôn m*t quá lâu, nhất thời chưa kịp lấy lại hơi.
Tông Lẫm nằm ngửa, còn chưa hoàn hồn, kinh ngạc nhìn người phụ nhân trên người mình — tựa như đột nhiên bị thứ gì đó đoạt mất hồn phách.
Nhìn nàng rút cây trâm dài cài búi tóc, mái tóc đen lập tức tán loạn buông rơi, ngay sau đó eo thon khẽ lắc lư hai cái, liền bức đến trong cổ họng hắn đột ngột trào ra một tiếng gầm khàn đục, pha lẫn u uất.
“… Điện hạ, chẳng phải ngài vẫn luôn muốn biết, thần phụ đã hầu hạ phu quân của mình như thế nào sao?”
Giọng Lệ Lan Tâm rất nhẹ, mềm như nước. Thế nhưng nơi đáy mắt long lanh kia lại bùng lên một đốm lửa huỳnh hỏa, chiếu rọi sống lưng mảnh khảnh phía sau cổ.
“Thần phụ nói cho ngài biết là được, để sau này ngài khỏi phải đa nghi, suy nghĩ lung tung nữa.”
Trong mắt nàng, từng đợt từng đợt dâng lên oán phẫn.
Còn có cả nỗi nhẫn nhịn đã bị ép tới tận cùng, cuối cùng hóa thành phản nghịch cùng hận ý dâng trào.
Nói xong, nàng thản nhiên nhìn khuôn mặt hắn vì hai chữ “phu quân” mà nàng vừa thốt ra, trong khoảnh khắc nhiễm đầy giận dữ pha lẫn dục niệm.
Nàng lại chẳng hề hoảng loạn, không nhanh không chậm chống tay đứng dậy, làn váy mỏng khẽ run, tóc mai hắn theo đó cũng bị mồ hôi làm ướt.
Những ngón tay thon dài linh hoạt chậm rãi cởi dải lụa hương quấn quanh bụng, rồi… ngồi thẳng xuống trước mặt hắn.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 95: Bức đến tuyệt cảnh
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...