Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 87: Chỉ là bắt đầu
Rốt cuộc cũng tạm xem là thỏa mãn, Tông Lẫm ôm người trong ngực đứng dậy, lại cúi người, cọ sát thì thầm vài câu bên tai nàng, rồi mới chặn ngang bế lên, đưa thẳng vào Tây Thiên Điện đã sớm chuẩn bị sẵn.
Lệ Lan Tâm khóc đến hốc mắt khô rát đau nhức, cũng chẳng còn sức để giãy giụa, lời nói không muốn thốt ra thêm nửa chữ. Một nửa ý niệm trong lòng đã lạnh buốt, phần còn lại cũng bị ép phải thu lại sạch sẽ. Tạng phủ như bị rút cạn một vòng huyết khí, lúc này toàn thân mệt mỏi đến không chịu nổi.
Nàng vùi đầu bờ vai hắn, suy sụp nhắm mắt lại.
Mãi cho đến khi thân thể cảm nhận được cảm giác buông rơi, nàng mới uể oải mở mắt.
Trong điện hoa thất hương khí u uẩn kéo dài, trước mắt ánh vàng lấp lánh, tường vách nam cụ chạm trổ kim sơn ngọc khắc, ngay cả rèm lụa trên giường cũng dệt bằng tơ vàng chỉ bạc, rực rỡ loá mắt.
Đôi giày đế mềm chạm lên thảm dày, rồi cả người bị đặt ngồi xuống tấm đệm hương bồ bằng gấm Tứ Xuyên thêu chỉ vàng.
Hơi ấm trên người vừa rời đi trong khoảnh khắc, ngay sau đó lại bị vòng tay phía sau ôm chặt lấy. Chẳng bao lâu, kẻ gây họa phía sau lại tiếp tục quấy nhiễu, suýt nữa khiến nàng phát điên.
Hiện giờ đã vào hạ, tuy mới bắt đầu mùa nóng, nhiệt khí chưa nặng, trong điện lại bày nhiều thùng đá làm mát, coi như cũng dễ chịu.
Nhưng cho dù như vậy, cứ bị quấn lấy mãi thế này, không chỉ thân thể khó chịu đến cực điểm, mà nàng còn vừa hoảng loạn vừa xấu hổ, chỉ muốn chui thẳng xuống đất.
Nàng và Hứa Du vốn là do vận mệnh trêu ngươi mà thành thân. Sau khi Hứa Du tỉnh lại, trong một khoảng thời gian rất dài, sự chung đụng giữa hai người đều vô cùng lúng túng.
Lại thêm thân thể Hứa Du yếu ớt, phần lớn thời gian đều là nàng chăm sóc y, cho nên giữa hai người cũng chưa từng có cảnh phu thê ân ái gắn bó keo sơn như trong sách vở, chưa bao giờ dính sát không rời, thân mật đến vậy.
Nhưng nàng khẳng định, cho dù là phu thê ân ái, lưỡng tâm tương hứa, cũng tuyệt đối không phải đôi nào cũng ngày ngày dính lấy nhau như mật đường quện thành một khối.
Ít nhất thì không thể giống như người phía sau nàng lúc này—quả thực coi nàng như cái gối hương nệm mềm, chỗ nào cũng phải ghé mũi ngửi một cái, cắn một chút.
Cổ, vai, gò má nàng đều bị hắn hút cọ qua một lượt, hai tay kia càng chưa từng yên phận. Lệ Lan Tâm không cần nhìn cũng biết, chiếc váy lụa mỏng trên người nàng nhất định đã nhăn nhúm không biết bao nhiêu chỗ, khiến người ta không nhịn nổi.
Không chỉ thân thể khó chịu vô cùng, mà da mặt nàng cũng xấu hổ đến sắp vỡ ra.
Huống chi hắn còn đưa nàng tới nơi này—lúc này chỉ cần hơi ngẩng đầu, nàng liền đối diện với chiếc bàn trang điểm bằng gỗ nam khảm vàng, mặt gương đồng mài đến bóng loáng kia đang phản chiếu cảnh nàng đang bị hắn ôm trong ngực, tùy ý v**t v* hôn hít, soi rõ mồn một, không sót chút nào.
Lệ Lan Tâm chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu thêm lần nữa.
Cuối cùng cũng nhịn không được, nàng bóp chặt cánh tay đang quấn lấy eo mình, nghiêng đầu né tránh, run giọng mở miệng: “Đừng… đừng làm nữa…”
Người vừa cắn nơi bả vai nàng khựng lại, rồi ngẩng đầu.
Giữa mày nhíu chặt, trong mắt lộ ra bất mãn cùng tức giận, sau đó kề sát bên má nàng, trầm giọng nói: “Nàng đã đáp ứng rồi.”
Đáp ứng rồi!
Nửa tháng nay phải tận tâm phụng dưỡng.
Lệ Lan Tâm th* d*c nhẹ, rốt cuộc cũng dám hé mắt, bên má kề sát hơi thở nóng rực của nam nhân, da gà nổi khắp người, khe khẽ nói:“Nhưng… như vậy cũng quá…”
Quá… quá không biết xấu hổ.
Nơi này là phủ Thái tử, hắn lại là Thái tử—sao có thể ban ngày ban mặt mà như thế này?
“Quá cái gì?” Tông Lẫm cắn nhẹ vành tai nàng, giọng thản nhiên, “Chính nàng đáp ứng sẽ tận tâm phụng dưỡng cô, chút này thì tính là gì.”
“Mới đến thế này cũng chịu không nổi, vậy ban đêm phía sau còn có rất nhiều—”
Lời còn chưa dứt, người trong lòng đột nhiên có sức, xoay nửa người lại, giơ tay che kín môi hắn.
“Ngươi đừng nói nữa…!”
Mặt Lệ Lan Tâm lúc thì xanh, lúc thì trắng, lúc lại đỏ bừng, như đèn hoa xoay chuyển không ngừng.
Tông Lẫm liếc nàng một cái, rồi dùng tốc độ cực kỳ nhanh, dễ dàng bắt lấy tay nàng, môi lưỡi áp lên lòng bàn tay nàng chậm rãi cọ xát.
Lệ Lan Tâm kinh hãi thở gấp, muốn rút tay về, nhưng thân thể bị cánh tay dài của hắn khóa chặt, sức nàng hoàn toàn không địch lại nổi, muốn động cũng không động được, chỉ có thể mặc hắn l**m láp khiến cho lòng bàn tay mình ướt át tê dại.
Vừa hoảng vừa loạn, nàng ngẩng mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của hắn—hắn vừa hôn l**m bàn tay mềm mại của nàng, vừa nhìn chằm chằm bộ dạng xấu hổ của nàng không rời.
Đầu lưỡi cuốn lấy, xoay chuyển trêu đùa.
Chỉ trong khoảnh khắc, đầu óc Lệ Lan Tâm nóng đến sắp bốc khói. Nàng thật sự xấu hổ đến mức chỉ muốn giật bừa cánh của một con chim nào ngoài cửa sổ cắm lên người mình rồi bay càng xa càng tốt.
“Ngươi… ngươi đừng làm nữa, ưm… buông ra, cũng đừng nhìn… mau buông ra, buông ra! Ngươi… ngươi không biết xấu hổ!”
Cuối cùng cũng nhịn không được, nàng lại mắng hắn một câu.
Nhưng nàng cảm thấy chuyện này không thể trách nàng—thật sự không thể trách nàng—đều là lỗi của hắn.
Trong lòng nàng lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: nàng thật sự có thể chịu đựng nổi nửa tháng này sao?
Nửa tháng.
Thế nhưng hiện tại, từ lúc nàng đáp ứng giao ước ấy mới chỉ có… ba mươi phút.
Giãy giụa mấy lần vẫn vô dụng, nàng dứt khoát quay đầu đi, nhắm mắt bất động.
Mất đi thú vui trong ánh mắt nàng, Tông Lẫm hơi nhướng mày, liền buông tay nàng ra.
Lại ôm nàng chặt hơn, bàn tay lớn đỡ lấy phía sau đầu nàng, ép nàng quay lại, trán kề trán: “Tính tình cũng không nhỏ.”
Rồi lại nheo mắt nhìn chằm chằm nàng: “Chỉ chạm tay một chút thôi, vừa rồi nàng mắng cô cái gì?”
Lệ Lan Tâm run lên, bỗng mở mắt.
Hắn rất quen thích với việc kề sát tóc mai hay trán kề trán nói chuyện với nàng, mà nàng chưa từng thân cận với nam nhân nào như vậy, ban đầu vô cùng không quen, giờ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, chỉ là đã miễn cưỡng thích ứng.
Ánh mắt hơi lệch đi, nàng thấy nơi má trái hắn, chỗ bị nàng tát mạnh, đến lúc này dấu vết đã gần tan hết.
Trong lòng run sợ, nàng mím môi, khẽ nói: “…Điện hạ, ban ngày tuyên dâm, như vậy là không đúng…”
“Không đúng chỗ nào?” Tông Lẫm mặt không biểu tình: “Cô ở tẩm điện của mình, sủng ái nữ nhân của mình…”
“Là thiếp lỡ lời rồi, điện hạ nói rất phải!” Tai Lệ Lan Tâm nghe hắn thêm một câu nữa đã tê rần quá nửa, lúc này nàng học khôn, không đợi hắn nói hết, vội vàng cắt ngang.
Nàng cũng chẳng dám kêu “Đừng nói nữa”, bởi có kêu thì người này cũng không chịu nghe, còn quay lại hỏi nàng “vì sao”, “dựa vào cái gì”.
Vừa rồi nàng quả thực thừa hơi đi giảng giải với hắn chuyện “ban ngày tuyên dâm là không hay”. Nàng sao cứ mãi quên mất hắn rốt cuộc là hạng người nào.
Sao lại có người như vậy chứ. Lệ Lan Tâm thật sự vừa tủi vừa khổ, trong lòng bứt rứt đến nghẹn.
Hắn có thể nào giữ lại chút thể diện không? Trước kia chỉ ban đêm cũng thôi đi, giờ ban ngày ban mặt lại còn…
Hắn không biết xấu hổ, nhưng nàng vẫn còn biết xấu hổ mà.
Càng nghĩ càng buồn, mi mắt nàng cũng rũ xuống.
Mà nàng đã thuận theo lời hắn như thế, hắn quả nhiên không nói tiếp những câu làm nàng ngứa cả tai nữa, chỉ trầm mặc một lát.
Chốc lát sau, hắn lại trầm giọng: “Đổi xưng hô.”
Lệ Lan Tâm giật mình ngẩng lên, ngơ ngác: “Cái gì?”
Tông Lẫm nhíu chặt mày: “Không được tự xưng ‘thiếp’ nữa, cũng không được gọi cô là ‘điện hạ’.”
Lệ Lan Tâm ngây người.
“Vậy… vậy gọi thế nào…”
Chẳng lẽ lại gọi như trước, gọi “Lâm Kính” ư?
Nhưng Lâm Kính này… vốn dĩ không có người đó.
Ánh mắt nàng tối đi đôi chút.
Nếu không gọi điện hạ, nàng còn có thể gọi hắn là gì?
Đến lúc này nàng mới chợt phát hiện: nàng vẫn chưa biết tên thật của hắn.
Tông Lẫm giơ tay, bóp lấy cằm nhỏ của nàng, như nhìn thấu ý nghĩ, nhếch môi nói:
“Danh cô chỉ có một chữ là ‘Lẫm’, là chữ ‘Lẫm’ trong ‘lẫm lẫm nãi nhược ỷ hủ tác chi hãn mã’ ấy, nên lấy đó làm danh. Tự của cô là ‘Bá Kính’, cái tên Lâm Kính kia, cũng không hoàn toàn là lừa nàng.”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
