Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 60: Hoang đường đến buồn cười


Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn tối sầm. Chậu than thỉnh thoảng nổ lách tách vài tia lửa, sưởi ấm gian nhà chính vừa đột ngột rơi vào tĩnh lặng không tiếng động.


Giọng nói của Lệ Lan Tâm đã dứt từ lâu, nhưng người ngồi đối diện vẫn chậm chạp không có lấy nửa phần đáp lại. Chỉ có một tiếng cười mơ hồ như có như không, nhẹ đến mức tựa như ảo giác.


Hắn chống tay lên trán, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.


Dù có chậm chạp đến đâu, lúc này nàng cũng mơ hồ nhận ra có điều không ổn. Nụ cười trên môi dần thu lại, có chút lúng túng: “… A Kính?”


Là nàng đã nói sai điều gì sao…


“Tỷ tỷ.”


Bên kia bàn, nam nhân đột ngột ngẩng đầu, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.


Hắn vẫn giống như thường ngày, cười với nàng. Nhưng trong khoảnh khắc Lệ Lan Tâm nhìn thẳng vào nụ cười ấy, không hiểu vì sao, toàn thân nàng bỗng khẽ run lên.


Cách một chiếc bàn gỗ nhỏ, người đối diện dường như đang cố đè nén điều gì đó. Giữa mày hắn không hề giãn ra, môi mím nhẹ, từ cằm đến sau tai đều lộ ra sự căng cứng khẽ động.


“A… A Kính…?” Nàng không biết phải làm sao, bàn tay vẫn vô thức đặt nhẹ lên chiếc hộp đựng khóa trường mệnh.


Tông Lẫm ép xuống vị rỉ sắt nơi đầu lưỡi, ánh mắt khóa chặt lấy nàng, từng chữ từng chữ nói ra: “Tỷ tỷ, ngươi thật có lòng.”


“Chỉ là… tỷ tỷ lo cho chuyện ta cưới vợ, ta cũng lo cho tỷ tỷ. Nay Hứa gia cả nhà mang tội, mấy chục năm về sau, tỷ tỷ… có còn định tìm phu quân nữa không?” Giọng nói như ngậm máu, tựa như đang căng mình trên ranh giới cuối cùng.


Ánh mắt Lệ Lan Tâm khẽ co lại, không ngờ hắn lại hỏi điều này. Nàng có chút xấu hổ quay mặt đi chỗ khác: “Ngươi… ngươi sao lại hỏi như vậy…”


“Ta chỉ nghĩ, cuộc sống của tỷ tỷ khổ cực, lại còn vì ta mà bận tâm. Nếu sau này tỷ tỷ có chỗ dựa trọn đời, ta cũng có thể yên tâm.” Lời nói như bị xé ra từ hàm răng siết chặt.


“Ngươi…” Nàng khẽ thở dài, quay đầu nhìn thẳng hắn, nghiêm túc nói: “Ta đã nói với ngươi rồi. Ta nguyện vì phu quân của mình mà thủ tiết cả đời. Dù nam tử có tốt đến đâu, tự sẽ có nữ tử hữu duyên đến kết đôi. Ta không cần dựa dẫm vào ai cả. Từng có duyên kết bái với tỷ phu của ngươi, ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi. Cho nên, sau này đừng nhắc lại chuyện tái giá nữa.”


Nghiêm chỉnh đến thế, kiên quyết đến thế.


Thâm tình mà cũng tàn nhẫn đến thế.


Nghe xong phán quyết cuối cùng ấy, Tông Lẫm bỗng bật cười, là kiểu cười thật sự từ đáy lòng.


“Tốt.”


Hắn nhìn nàng, thậm chí còn như đang khen ngợi, giọng nói trầm xuống đến mức lạnh lẽo nhất:“Tỷ tỷ, ngươi đúng là người quyết chí không đổi, trung trinh tiết liệt.”



Lông mi Lệ Lan Tâm run lên bất an, tim đập thình thịch. Cảm giác rất kỳ lạ, lại còn mang theo chút xấu hổ: “Ngươi… mấy lời kiểu này đừng nói nữa, nghe ngượng lắm.”


Nếu là trước kia, chỉ cần nàng vì lời trêu chọc của hắn mà đỏ mặt, hắn nhất định sẽ cười đùa xin lỗi. Nhưng lần này thì không.


Ngón tay thon dài của nam nhân khẽ đẩy chiếc hộp nhỏ đựng khóa trường mệnh trên bàn lại gần mình hơn, rồi đậy nắp lại.


Hắn đột ngột đứng dậy, cầm lấy áo choàng lông đen sẫm khoác lên vai, nắm chặt chiếc hộp trong lòng bàn tay.


Lệ Lan Tâm hoảng hốt đứng bật dậy theo: “A Kính, ngươi… ngươi đi à?”


Giữa mày đầy bất an, cuối cùng nàng vẫn hỏi điều mình lo sợ nhất: “Ta… ta vừa rồi có phải nói sai gì không?”


Phản ứng của hắn, thực sự giống như… muốn rời đi không quay đầu lại.


“Sao vậy, tỷ tỷ cho ta nhiều như thế, ta vui còn chưa kịp.” Tông Lẫm cầm hộp, từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười nhạt: “Chỉ là ta phải về phủ Thái tử trực ban, trong phủ còn bận rộn.”


Nói xong liền sải bước ra ngoài nhà chính: “Nếu không đi sẽ lỡ giờ, tỷ tỷ không cần tiễn.”


Bước chân hắn nhanh hơn hẳn ngày thường.


Lệ Lan Tâm còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ra khỏi phòng. Khi nàng đuổi ra đến cửa nhà chính, hắn đã bước ra khỏi cổng nhị viện.


Nàng chạy theo cũng không kịp, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cao lớn ấy: “A Kính? A Kính!”


Tông Lẫm không biểu lộ chút cảm xúc nào, bước thẳng tới cổng lớn, kéo then cửa.


Ra đến trước cổng, hắn dừng lại một thoáng.


Phía sau, người phụ nữ đuổi tới, thở hổn hển: “A Kính…!”


Hắn xoay người, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt nàng ửng hồng vì chạy vội.


“Tỷ tỷ gấp gáp thế làm gì?” Trong đáy mắt hắn, ác ý đã bị ép đến sát giới hạn.


“A Kính,” Lệ Lan Tâm lo lắng, th* d*c: “Ngươi… ngươi thật sự không sao chứ?”


Khóe môi Tông Lẫm cong lên rất nhẹ, nhưng ánh mắt hoàn toàn không dao động:


“Đương nhiên.”


“Không có việc gì.”




Phủ Thái tử.


Giữa mùa đông giá rét, mùng Một Tết lẽ ra là ngày cát lành, thế nhưng từ sáng sớm cho đến tận trưa khi mặt trời lên cao, đại môn tẩm điện của chủ viện vẫn đóng chặt.


Gió sương như dao cắt, đám hạ nhân quỳ kín hành lang quanh co, không ai dám ngẩng đầu, nín thở đến mức chỉ mong chui xuống đất.


Trước chính điện, hai bóng người quỳ một trước một sau — một già, một gầy.


Khương Hồ Bảo co rúm phía sau Khương Tứ Hải, tim gan vỡ nát, toàn thân run rẩy không kiểm soát.


Bên trong điện, suốt một canh giờ đao chém gió rít, tiếng đồ vật vỡ tan, đến lúc này mới tạm ngừng.


Sắc mặt Khương Tứ Hải đã trắng bệch.


Lần trước chịu trượng hình suýt mất mạng, những lời như “người già tâm không già” sớm đã bị đánh nát. Mấy tháng nay ông chỉ an phận làm việc của mình, không dám manh động.


Nhưng ông thu liễm, không có nghĩa là đứa con nuôi kia chịu nghe lời.


Những điều ông từng dặn, không vì ngoi lên vị trí cao hơn mà đi đường vòng, rốt cuộc vẫn không nghe vào tai.


Giờ thì… thật sự đã rước họa sát thân.


“Ngươi đó, từ nhỏ đã không nghe lời.” Khương Tứ Hải than thở như không, giọng nhẹ như sương khói.


“Giờ thì hay rồi, để ta cái thân già này phải tiễn kẻ đầu xanh.”


“Lần trước ta suýt mất mạng, ngươi vẫn không biết sợ.”


Nước mắt Khương Hồ Bảo trào ra ngay tức khắc, trước mặt người đã nuôi lớn mình, hắn ta như một đứa trẻ uất ức: “Cha… con biết sai rồi.”


“Giờ mới biết thì muộn rồi.” Khương Tứ Hải lạnh nhạt nói.


“Cha cứu không được ngươi, chỉ có thể quỳ ở đây cùng ngươi chờ thôi.”


Khương Hồ Bảo nức nở, cúi đầu thấp hơn nữa.


Hai cha con còn đang thở than trong sợ hãi, bỗng một thân ảnh cao lớn vạm vỡ sải bước đến, quan phục thống lĩnh thêu văn rực rỡ, khí thế oai hùng bức người.


Khương Hồ Bảo ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải Hà Thành.



Không nói nên lời nào nữa, hắn ta chỉ lặng lẽ dịch sang bên cạnh hai bước, nhường chỗ.


Hà Thành hung hăng hít sâu một hơi. Trong lòng sợ hãi, nhưng tuyệt không lùi.


Y ngẩng cao giọng: “Điện hạ! Thần Hà Thành, cầu kiến điện hạ!”


Sự can đảm ấy khiến toàn bộ người trong viện đều toát mồ hôi lạnh thay hắn.


Thế nhưng, ngay một khoảnh khắc sau, từ trong điện vang ra không phải tiếng đập phá đáng sợ, mà chỉ là một chữ trầm thấp, nặng nề:


“Vào.”


Giọng nói lạnh lẽo, không gợn cảm xúc.


Tim Hà Thành chợt thắt lại, lông mày rậm cau chặt, đưa tay đẩy cửa điện.


Một tia sáng hắt vào, rồi theo cánh cửa khép lại mà biến mất.


Thị lực Hà Thành không thua kém xạ thủ giỏi nhất trong quân. Dù trong điện tối mờ, y vẫn nhìn rõ mọi thứ trong nháy mắt, sắc mặt lập tức xanh trắng vì kinh hãi lẫn phẫn nộ.


Khắp nơi là cảnh tượng tan hoang.


Gạch hoa sen trên nền điện vương vãi vải vóc bị đao cắt nát, vô số đồ vật bị mực đen bôi bẩn loang lổ, càng đi sâu vào trong, đồ đạc bị đập vỡ càng nhiều, đến mức gần như không còn chỗ đặt chân.


Mãi đến tận sâu trong điện, trước Đa Bảo Các đã bị phá hủy hoàn toàn, y mới thấy một bóng người quay lưng đứng đó.


Vạt áo Thái tử đã lấm bẩn, trong tay cầm trường đao lạnh lẽo như tuyết, mu bàn tay bị mảnh vỡ cứa rách, máu nhỏ tong tong.


Hà Thành toàn thân run rẩy, không màng hỗn độn dưới đất, quỳ sụp xuống: “Điện hạ!”


Tông Lẫm như đến lúc này mới phát giác có người, thong thả xoay người.


Hà Thành vừa nhìn rõ, liền bị tơ máu đỏ sậm trong mắt đối phương cùng nụ cười méo mó vì phẫn nộ làm cho tê dại gân cốt.


Y vội cúi đầu.


Nhưng chưa kịp mở miệng khuyên can, trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói nhẹ nhàng ——


“Dạo này các ngươi nhìn cô đều cảm thấy rất hoang đường, phải không?” Hắn cười.


Hà Thành hồn vía gần như tan nát, bật ngẩng đầu: “Điện hạ, không phải ——”



Nhưng Tông Lẫm chẳng buồn để ý, tự mình tiến lên, mũi đao chạm đất, hai tay chồng lên chuôi đao, từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười lạnh lẽo:


“Nói thật cũng không sao. Dù sao mấy ngày nay, chính cô cũng cảm thấy mình buồn cười.”


Hà Thành quỳ bất động, môi run rẩy, mắt đỏ hoe, rất lâu không thốt nổi lời nào.


Tông Lẫm thu ánh mắt lại, bàn tay vẫn đè lên chuôi đao, vai trĩu xuống, cúi đầu.


Sao lại không buồn cười cho được?


Chỉ vì một phụ nhân xuất thân thấp kém, nhà chồng mang tội mưu nghịch, không phải tuyệt sắc khuynh thành, tuổi còn lớn hơn hắn năm tuổi, lại là quả phụ.


Hắn lại thần hồn điên đảo, làm đủ mọi chuyện hoang đường.


Hắn đường đường là hoàng tộc, vì nàng mà rửa tay nấu ăn, vì nàng mà ngày đêm nhớ nhung, vì nàng mà dốc sức bày đường lui.


Hắn từng nghĩ —— đưa nàng vào phủ trước, tạo cho nàng một thân phận mới, đợi ngày đăng cơ, phong nàng làm phi, cùng hắn khai chi tán diệp, đợi nàng sinh hạ hoàng tử, liền thuận lý thành chương lập nàng làm ——


Nghĩ tới đây, hắn bỗng bật cười một tiếng.


Rồi lồng ngực rung lên, tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng điên loạn.


Hắn vì nàng vắt óc tính toán, chuẩn bị lễ sách phong.


Còn nàng —— cũng vì hắn “tận tâm tận lực”.


Tận tâm chuẩn bị… sính lễ cưới vợ cho hắn.


Khóe mắt nứt toác, hắn bật dậy, vung đao dữ dội, chém nát toàn bộ rèm châu còn sót lại bên cạnh.


…… Không biết tốt xấu.


Ngu phụ.


“Khương Hồ Bảo!!” Giọng cười giận dữ lạnh buốt.


Nàng muốn làm trung trinh liệt nữ, suốt đời không tái giá?


Hắn há có thể để nàng toại nguyện.


Hắn càng muốn —— kéo nàng rơi vào biển dục thịt da, khiến nàng mê loạn khó tự kiềm chế, biến tnàng hành thứ nàng khinh thường nhất ——


Một kẻ dâm loạn sa đọa, điên cuồng quấn quýt cùng nam nhân trên giường.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 60: Hoang đường đến buồn cười
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...