Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 5: Tấn Vương điện hạ
Ánh dương rực rỡ đổ xuống, bao phủ lên phủ đệ thân vương nguy nga trang trọng. Mái cong mờ khói, hoa cỏ nơi khuyết môn thoang thoảng hương, kim đỉnh đồng thú lấp lánh ánh vàng, cổng son sơn đỏ mở rộng bốn bề.
Gia nhân và hộ vệ trong phủ đứng chỉnh tề nghiêm cẩn. Khương Tứ Hải đứng dưới bậc thềm, hai tay thu lại trước bụng, đôi mắt đậu xanh tinh anh chăm chăm nhìn về phía xa, trên trán vì nắng chiếu mà rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Khương Hồ Bảo đứng phía sau hắn, liếc trái ngó phải, hạ giọng nói: “Sư phụ, hay là chúng ta lên đứng dưới mái hiên trước đi, ở đó mát hơn. Đợi khi thấy đội ngũ về rồi xuống nghênh đón cũng chưa muộn.”
Khương Tứ Hải nghiêng mắt liếc hắn ta một cái, mày đã nhíu chặt, giọng the thé: “Đồ không nên thân! Dạy ngươi bao nhiêu năm rồi mà vẫn cái đức hạnh này! Vương gia khó khăn lắm mới từ ngoài thành trở về, không tranh thủ lúc này đứng trước phủ nghênh đón để chủ tử nhớ mặt, lỡ bị cho là lười biếng khiến điện hạ không vui, bỏ xó không dùng tới chúng ta, về sau ngày tháng chẳng phải sẽ khổ sơ hơn sao? Đừng nói là đứng chờ, dù có phải quỳ đợi suốt cũng là chuyện nên làm!”
Khương Hồ Bảo sợ tới mức rụt cổ, nhưng đôi mắt vốn không yên phận vẫn cứ đảo qua đảo lại.
Khương Tứ Hải càng nhìn càng thêm tức, hận không thể lấy phất trần trong tay làm roi quất chết đồ vô dụng này.
Ông ta, Khương Tứ Hải là tổng quản thái giám Tấn Vương phủ tại kinh thành, chuyện này không sai. Khi tiên đế còn tại vị, ông ta đã vào vương phủ, từng hầu hạ lão Tấn Vương và tiên vương phi một thời gian, trong phủ cũng xem như người có tư lịch địa vị.
Nhưng đó là trước kia. Trước kia lão Vương gia cùng tiên vương phi theo quy củ dẫn con trai duy nhất về đất phong phiên vương, vương phủ ở kinh thành bỏ không nhiều năm. Khi ấy ông ta dù là nô tài đứng đầu, nhưng lại không có chủ tử thực sự.
Hiện nay, tiểu vương gia kế thừa tước vị phụng chỉ hồi kinh. Vị chủ tử này từ nhỏ lớn lên ở Tây Bắc, bọn nô tài trong kinh chưa từng hầu hạ qua, càng không nói tới tình cảm.
Tháng trước tiểu vương gia vào kinh, chỉ ở trong phủ ba ngày rồi lại ra ngoài thành đến đại doanh vùng kinh giao. Hôm nay mới chính thức trở về.
Tính đi tính lại, cho tới hiện tại, bọn người trong Tấn Vương phủ ở kinh thành tổng cộng mới hầu hạ tân chủ tử có ba ngày.
Khương Tứ Hải xuất thân trong cung, cũng xem như người từng trải, ba ngày không dài, nhưng ông hoàn toàn đoán không ra tính tình yêu ghét của vị tân chủ tử này. Đành phải dựa vào ký ức hầu hạ lão Tấn Vương năm xưa mà hành sự, từng bước nơm nớp lo sợ.
Trời xanh trên đầu đã đổi, nhưng bọn họ còn chưa nhìn rõ hôm nay là gió hay mưa, sét đánh xuống có trúng người hay không.
Các phiên vương tề tựu hoàng thành, xét theo ngọc điệp thứ bậc, Vương gia nhà họ đứng hàng cuối, tuổi nhỏ nhất. Nhưng luận về sức mạnh binh quyền, tuổi trẻ tài sức, đang độ xuân xanh, văn thao võ lược thì đều vượt xa những Khang Vương, Cung Vương chỉ hơn về mặt tuổi tác kia mà thôi.
Trong phủ không ai dám nói bậy phá quy củ, nhưng trong lòng ai mà chẳng ngấm ngầm mong một ngày tùy long phi thăng, đổi lấy tiền đồ tốt đẹp.
Hiện nay ông ta chủ quản mọi việc trong Tấn Vương phủ, là người gần với tiểu vương gia nhất. Nếu mưu tính khéo léo, được trời chiếu cố, nói không chừng còn có ngày nhảy lên vị trí đại giám đứng cạnh long ỷ. Đã có mộng này, thì việc lấy lòng chủ tử chính là điều trọng yếu nhất, mà muốn lấy lòng tân chủ tử, sao có thể không bày tỏ trung tâm cho được.
Trong đầu ông ta đầy toan tính, vậy mà phía sau vẫn còn thằng ngốc kéo ống quần mình, thật đúng là tức chết người.
Khương Hồ Bảo thấy ông ta sắc mặt lạnh lẽo như sắp nổi giận lớn, vội vàng tiến lại gần: “Sư phụ… cha! Ngài đừng giận. Con chỉ lo cho thân thể ngài thôi. Mấy ngày nay ngài bận sửa sang trong phủ, mấy hôm liền ngủ không ngon, giờ lại đứng dưới nắng nóng lâu thế này, lỡ ngã bệnh thì biết làm sao?”
Dù biết thằng nhóc này xưa nay miệng lưỡi trơn tru, nhưng nghe tiếng gọi “cha”, sắc mặt Khương Tứ Hải cũng dịu đi đôi chút.
Ông ta vào cung từ nhỏ, không có con nối dõi, người thân trong nhà cũng chết sạch. Khương Hồ Bảo là nghĩa tử lão nhận nuôi, từ lúc còn bé đã mang theo bên người. Bọn họ là người không căn, chuyện con cháu vốn chẳng dám nghĩ, chỉ cần có người dưỡng già tiễn nhập quan tài đã là đủ.
Khương Hồ Bảo là do ông ta đích thân dạy dỗ, đầu óc lanh lợi, làm việc khéo léo, chỉ có một điểm không tốt: thỉnh thoảng mắc tật khôn vặt, thích đi đường tắt.
Bọn họ là nô tài hầu hạ hoàng gia. Với những quý nhân trên cao kia, chút khôn vặt, tâm tư nhỏ nhặt, nếu quý nhân tâm tình tốt thì mở một mắt nhắm một mắt cũng xong. Nhưng lỡ không cẩn thận phạm vào điều kiêng kị nào đó, thì sống chết khó lường.
“Ta nói với ngươi lần nữa,” Khương Tứ Hải hạ giọng đến mức thấp nhất, “đừng chuyện gì cũng nghĩ dùng mấy mánh khóe đường ngang để chiếm chút tiện nghi vô dụng. Vị chủ tử hiện nay không phải người dễ hầu hạ, càng không lừa được. Xách cái đầu lên cho ta, đặt chân xuống đất cho vững, có thể biểu hiện bao nhiêu thì biểu hiện bấy nhiêu, nghe rõ chưa!”
Khương Hồ Bảo liên tục gật đầu: “Rõ rồi, rõ rồi! Cha, con nhất định nghe lời ngài.”
Khương Tứ Hải hừ lạnh một tiếng, đổi đề tài: “Bảo ngươi đi làm việc, làm đến đâu rồi?”
Khương Hồ Bảo đáp: “Đều ổn thỏa cả. Chỉ còn mấy thiên viện trong phủ đã nhiều năm không có người ở, cần đổi thêm đồ trang trí mới. Con đã cho người đi chọn mua trong kinh, chắc còn phải chờ thêm chút thời gian.”
“Ừ, vậy thì…” Đang nói dở, tai ông ta khẽ động, ánh mắt lập tức sắc bén, người đứng thẳng dậy, nhìn về phía xa.
Khương Hồ Bảo phía sau cũng rùng mình, lập tức thu liễm thần sắc.
Tiếng chấn động từ xa mơ hồ truyền đến, theo hướng ánh nắng dần dần rõ ràng. Trong khoảnh khắc đội kỵ mã xuất hiện trong tầm mắt, mặt đất dường như cũng rung chuyển theo.
“Vương giá hồi phủ ——”
Tiếng vó ngựa dồn dập hòa cùng kỳ tín đi trước. Bụi đất cuộn lên, vệ binh tản ra hai bên, tuấn mã ô đạp dẫn đầu phi tới.
Vừa nhìn rõ khuôn mặt người trên ngựa, sắc mặt Khương Tứ Hải căng thẳng, quỳ sụp xuống, cúi người cao giọng: “Cung nghênh điện hạ hồi phủ ——”
Phía sau, hơn trăm gia nhân đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô vang dội.
Tông Lẫm kéo cương ghìm ngựa, dừng lại ngay trước cổng chính phủ đệ. Con tuấn mã thở phì phì, dậm vó đứng yên, hơi nghiêng người.
Ánh mắt dưới mũ miện lướt qua một mảng nô bộc chen nhau đến đen nghịt, cuối cùng dừng trên người Khương Tứ Hải gần nhất. Thấy hai người Khương Tứ Hải và Khương Hồ Bảo mồ hôi ướt lạnh sau gáy, hắn cười như không cười.
“Ngươi cũng có lòng.” Một câu nhẹ tênh rơi xuống.
Khương Tứ Hải vẫn giữ tư thế bái phục, cung kính cao giọng: “Điện hạ tuần tra đại doanh, càng vất vả công lao càng lớn. Nay công thành hồi phủ, bọn nô tài mừng rỡ khôn xiết, mong đợi đã lâu hôm nay mới được…”
“Lắm lời, nịnh hót ồn ào, vốn nên phạt ngươi hai mươi trượng.” Tông Lẫm gọn gàng xuống ngựa, sải bước thẳng vào phủ, giọng điệu không gợn sóng. “Niệm ngươi đứng chờ dưới nắng nóng lâu, lần này bỏ qua. Không có lần sau.”
“Đứng lên.” Hắn cầm roi ngựa trong tay, vương bào đỏ sậm tung bay, bước qua cửa son.
Phía sau, đám thân vệ Tây Bắc nghiêm mặt bước nhanh theo sát.
Nghe chủ tử đặc xá, đám nô bộc xung quanh lần lượt đứng dậy.
Dưới bậc thềm, Khương Tứ Hải cả người đã cứng đờ, mồ hôi lạnh nhỏ giọt cũng không kịp lau. Ông ta vội vàng phất tay ra hiệu gia nhân ngoài phủ mau vào trong, lại sai Khương Hồ Bảo đi sắp xếp việc an trí binh mã.
Theo sau, ông ta vừa lăn vừa bò chạy vào phủ, một mạch chạy chậm về phía chủ viện.
Khó khăn lắm mới tới được sân thư phòng, ông ta hơi khom người đứng lại trước cửa. Cửa phòng đã mở, nhưng vẫn không dám tự tiện bước vào.
“Vào.” Thanh âm vang lên, trầm thấp mà xa lạ, thô ráp lạnh lùng.
Ông ta nuốt nước bọt, trong đầu xoay chuyển thật nhanh, lập tức bỏ đi dự định bẩm báo chuyện tu sửa trong phủ, rồi mở miệng:
“Bẩm điện hạ, trong thời gian ngài không ở kinh thành, các phủ trong kinh liên tiếp đưa thiệp bái kiến. Nô tài đều theo phân phó trước kia của ngài mà khước từ. Chỉ có mấy tấm thiệp…”
Ông ta ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Là do Văn An hầu phủ đưa tới.”
Do dự giây lát, ông a lại nói:
“Hơn nữa sáng nay, họ lại đưa thêm một phong. Người truyền tin nói rằng Văn An hầu hổ thẹn vì nhiều năm chưa từng qua lại với điện hạ theo tình cậu cháu, lần này muốn tận lực bù đắp. Còn nói, nơi ở năm xưa của Thái phi nương nương trong phủ hầu nhiều năm qua vẫn được bảo tồn nguyên vẹn, không biết điện hạ… có nguyện ý ghé qua hầu phủ một chuyến hay không.”
Nói xong, Khương Tứ Hải cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn phản ứng của chủ tử trên ghế.
Chuyện này không thể lấy lòng, nhưng ông ta lại không thể không bẩm, bởi Văn An hầu phủ chính là nhà ngoại của Vương gia — nhà mẹ đẻ của tiên vương phi.
Thế nhưng, từ sau khi tiên vương phi qua đời sớm, chẳng rõ vì nguyên do gì, lão Vương gia đối với Văn An hầu phủ hận thù đến tận xương tủy.
Nếu không phải lão Vương gia ở xa đất phong Tây Bắc, còn Văn An hầu phủ nhiều đời cư trú ở kinh thành, e rằng mười mấy năm nay, bọn họ tuyệt không thể yên ổn như vậy.
Hiện giờ tiểu vương gia là do lão Vương gia đích thân nuôi lớn, phụ tử tình thâm. Không ai biết, hắn có giống phụ thân mình mà hận độc Văn An hầu phủ hay không.
Nay chư vương cùng vào kinh, ngôi vị đế vương mờ mịt chưa định. Thái độ của thân vương có huyết mạch liên quan lại càng khó đoán. Văn An hầu phủ sao có thể không lo lắng bất an, tự nhiên vừa hoảng vừa gấp, ném đá dò đường.
Trong phòng không nghe lệnh đáp, Khương Tứ Hải cúi đầu càng thấp. Chỉ nghe tiếng đầu ngón tay thong thả gõ lên mặt bàn, từng cái một.
Mỗi lần gõ xuống, tim hai người đứng trong phòng lại nhảy thót một cái.
Ngay lúc Khương Tứ Hải nhắc đến “Văn An hầu phủ”, sắc mặt Hà Thành cũng lập tức trở nên khó coi.
Văn An hầu phủ — bốn chữ này, ở vương phủ Tây Bắc, có thể xem như điều cấm kỵ. Nếu không phải năm đó Văn An hầu phủ gây chuyện, vương phi nương nương cũng sẽ không…
Hiện giờ, tên Văn An hầu đáng chết kia còn muốn lấy chỗ ở cũ của người đã khuất ra để mà văn vẻ!
Quả thực là tự tìm đường chết.
Hơn nữa, nếu y nhớ không lầm, trong Văn An hầu phủ hiện còn bốn vị cô nương đang độ xuân thì. Theo tác phong năm xưa của nhà họ Vân, nhất định sẽ muốn động tâm tư vào hậu trạch của điện hạ.
Sau một hồi lâu im lặng, từ phía sau án thư vang lên giọng trầm thấp:
“Được thôi.”
Khương Tứ Hải và Hà Thành đồng loạt ngẩng đầu.
Ánh mắt Tông Lẫm sâu thẳm, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt: “Nói với Vân Chính, dịp du săn ở hành cung, bổn vương sẽ cho gã một cơ hội ôn chuyện.”
……
Khương Tứ Hải lĩnh mệnh lui ra, cánh cửa thư phòng khép chặt lại.
Hà Thành chậm rãi tiến lên, hai tay cung kính dâng lên án thư phong mật tín đã niêm phong bằng sáp kim đồng.
“Điện hạ, phía Khang vương đã bắt đầu có động tĩnh. Trần vương âm thầm qua lại với mấy phủ võ tướng. Kỳ vương thì thân cận với thế gia văn thần. Chỉ có Cung vương… vẫn chưa thấy hành động.”
Lời lẽ ngắn gọn, nhưng đã đem cục diện và hướng đi của các thân vương có khả năng tranh đoạt ngôi vị, toàn bộ nắm gọn trong tay.
Tông Lẫm cầm lấy mật tín, rũ mắt nhìn: “Hắn ta là con rắn ẩn trong hang, đương nhiên có thể co được thì cứ co. Tiếp tục theo dõi sát sao, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ phải thò đầu ra.”
Đúng vậy.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
