Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 47: Giết gà dọa khỉ


Hôm sau, bầu trời vừa hửng sáng, Lệ Lan Tâm đã đội mũ có rèm che, một mình ra ngoài, để lại Lê Miên và Tỉnh Nhi trông nhà.


Đây là lần đầu tiên sau cơn binh hoả nàng đơn độc ra ngoài vào ban ngày. Dẫu Lâm Kính từng nói kinh thành đã tạm yên, nhưng sau đại loạn tất sinh trộm cướp, vẫn nên cẩn thận thì hơn.


Càng đi ra khỏi ngõ nhỏ, tiếng người hoạt động lác đác dần chui vào tai, mỗi lúc một rõ.


Nàng chậm rãi dò ra khúc ngoặt đầu ngõ, liếc mắt nhìn quanh, trên đường phố chỉ có vài ba người qua lại, kẻ gánh hàng, người đẩy xe, cũng có kẻ dắt trâu thúc ngựa. Tuy không đông đúc như trước kia, nhưng so với cảnh quạnh quẽ hoang tàn coi như đã là có thêm sinh khí.


Trong lòng bớt đi hơn nửa lo lắng, nàng nhấc bước nhanh hơn, đi thẳng ra ngoài.


Trên tay nàng xách một chiếc giỏ tre cũ nát, bên trên đậy mảnh vải thô viền lông, váy áo cũng xỉn màu nhăn nhúm, mang theo dấu vết bạc trắng của nhưng năm tháng giặt giũ. Trên tóc, trên cổ tay không có lấy nửa món trang sức đáng giá, lại đội mũ rèm cũ kỹ, bất kỳ ai nhìn vào cũng chỉ thấy là một phụ nhân nghèo khó.


Ai có thể ngờ được, trong chiếc giỏ rau rách nát ấy, lại cất giữ khế ước tiền bạc đủ để một gia đình bình thường ở kinh thành an ổn hưởng phúc cả đời.


Ra khỏi đầu hẻm, đi về phía tây chừng một khắc là tới khu đội xe. Lệ Lan Tâm định thuê một cỗ xe bò, để nhanh chóng đến bá phủ.


Dù sao hiện giờ nàng mang theo quá nhiều tiền tài trong người, xách trên tay chẳng khác nào ôm một giỏ hỏa lôi. Dẫu đã cải trang kỹ lưỡng, trong lòng vẫn khó yên tâm.


Nàng bước nhanh theo phương hướng đã định, nhưng khi rẽ qua một khúc cua quen thuộc, ánh mắt vốn không nên liếc sang vẫn không kìm được mà lệch đi.


Bước chân cũng theo đó mà chậm lại.


Nghiêng đầu nhìn về phía trước bên trái, tầm mắt không bị che khuất, nơi dừng lại cuối cùng chính là ô đầu môn (*) nguy nga trang trọng của một tòa phủ đệ từng là dinh thự của trọng thần.


(*) chỉ phần đầu cột, đầu trụ của cổng được sơn hoặc chạm khắc màu đen, tượng trưng cho uy quyền và cấp bậc.


Chỉ là nay biển bảng đã bị tháo xuống, trên cánh cổng lớn chằng chịt giấy niêm phong xét nhà, mới chỉ trong một thời gian ngắn đã rơi rụng khắp nơi, màu giấy khô vàng lẫn lộn với bụi bẩn, vương vãi đầy trên bậc đá…


Không chỗ nào không phô bày cảnh hoang tàn, vật còn mà người đã mất.


Tòa đại trạch từng mang danh Nhất Tâm tướng quân phủ kia, nơi đã chứa đựng mấy năm thiếu nữ của nàng với đủ vui buồn đan xen, nơi bẻ cong cả quỹ đạo đời nàng, những gương mặt từng hiện diện trong đó, có khinh miệt, có lãnh đạm, có hờ hững, cũng có đôi phần ấm áp… giờ đây đều đã tan như mây gió, biến mất không dấu vết.


Bao nhiêu cảm xúc tự ý dâng trào, cuối cùng nàng chỉ thu lại ánh mắt, bước chân đổi hướng, quay lưng không nhìn thêm nữa.


Đi tiếp ra ngoài, dần tới khu phố từng phồn hoa náo nhiệt, người qua lại cũng đông hơn, gánh hàng rong bắt đầu bày biện, khí thế buôn bán dần dần khởi sắc. Sự ồn ào này khiến lòng người thêm phần an định.


Phường thị mở cửa, các cửa hàng cũng lần lượt thu xếp việc làm ăn. Lệ Lan Tâm vừa đi vừa quan sát sơ tình hình hai bên đường, trong lòng đã có tính toán.


Chờ chuyện của tướng quân phủ hoàn toàn chấm dứt, nàng sẽ mở lại Tú Phô, trước nhận những việc may vá thêu thùa nhỏ, đợi kinh thành hoàn toàn bãi bỏ lệnh cấm, lại tìm những thương đội quen thuộc để nhập về các loại vải từng bán chạy trước kia.


Hai bức thêu mà Tấn Vương phủ đặt nàng đã làm xong hơn nửa, mấy tháng tới chỉ cần cố gắng thêm chút, có lẽ kịp hoàn thành trước năm mới. Làm xong đơn này, mấy năm sau cuộc sống cũng sẽ dễ thở hơn.


Càng nghĩ như vậy, mày liễu vốn nhíu chặt cũng dần giãn ra.


Chẳng bao lâu nàng đã đến nơi các đội xe tụ tập, rất nhanh liền thấy ba nhà xe đã mở cửa.


Lệ Lan Tâm liếc nhìn một vòng, lập tức chọn gian nhỏ nhất.


Chủ quán và gia súc kéo xe của nhà này đều gầy yếu, già nua hơn hai nhà xe phường lớn bên cạnh. Nhưng nàng hiện giờ đang mang thân phận phụ nhân nghèo khó, chọn xe lớn xa giá đắt đỏ, đương nhiên không bằng chọn cái rẻ nhất thì hơn.


Mặc cả qua lại một phen, nàng mới ngồi lên xe, ôm chặt giỏ rau trong lòng, bảo xa phu đánh xe về phía phủ Thừa Ninh Bá, men theo con phố chính mà đi.


Đi xe rốt cuộc cũng nhanh hơn đi bộ, đến nơi, Lệ Lan Tâm trả tiền đồng, xuống xe rồi đi bộ về phía bá phủ.


May mắn là phủ Thừa Ninh Bá rất dễ nhận ra. Lần trước Trang Ninh Uyên sợ nàng có tin gấp mà không kịp báo vào phủ, còn đưa cho nàng một miếng tiểu bội mang theo bên người.


Lệ Lan Tâm đến cửa nách của bá phủ, thấy người gác cổng không phải kẻ tối hôm trước ra đón nàng và Thanh Trúc. Gã vừa nhìn thấy nàng đã nhăn mày trợn mắt.


Trước khi gã kịp mở miệng đuổi người, nàng đã nhanh nhẹn rút từ trong tay áo ra tín vật Trang Ninh Uyên đưa cho:


“Đây là đồ của nhị cô nãi nãi trong phủ, là nhị cô nãi nãi bảo ta mang tới. Ngươi cầm vào đưa cho Thanh Trúc bên cạnh nhị cô nãi nãi, nàng ta vừa nhìn là biết, phiền ngươi thông truyền.”


Váy áo nàng giản dị cũ kỹ, nhưng khối ngọc bội trong tay liếc mắt là biết đồ tốt, lại còn nói trúng tên tỳ nữ tâm phúc trong phủ, người gác cổng lập tức hiểu chuyện, vội nhận lấy ngọc bội rồi chạy vào trong.


Lệ Lan Tâm đứng chờ ngoài cửa nách chừng một khắc, rất nhanh, cửa lại mở ra, Thanh Trúc vừa mừng vừa sợ, bước nhanh ra đón.


Người gác cổng vừa vào bẩm báo, nàng ta chỉ kịp sai một tiểu nha hoàn đi báo chủ tử, liền tự mình chạy như bay tới cửa nách.


“Nhị nãi nãi!” Nàng ta gọi một tiếng, vội vàng đỡ Lệ Lan Tâm vào trong.


“Mới hai ba ngày thôi mà, ngài đã tới rồi.” Giọng nói đầy sốt ruột.
Lệ Lan Tâm theo đối phương đi nhanh về sân của Trang Ninh Uyên: “Nói là hai ba ngày, chứ nãi nãi nhà ngươi hẳn cũng đang nóng ruột chờ lắm.”



Thanh Trúc không giấu giếm, gật đầu lia lịa, mặt mày nhăn nhúm:
“Đúng vậy, ca nhi nhà chúng ta còn ở trong ngục. Tuy có tìm cách đưa thuốc vào, nhưng không có đại phu, bệnh không trị dứt được, lúc đỡ hơn lúc nặng hơn, cứ tái phát mãi.”


Nói đến đây liền nghẹn ngào, lại hạ giọng: “Nhị nãi nãi, ngài đã tới rồi, vậy… có phải ca nhi nhà chúng ta đã có tin tức gì rồi không?”


Lệ Lan Tâm liếc nàng ta một cái, gật đầu, nhưng không nói rõ.


Chỉ cần cái gật đầu ấy đã đủ rồi. Trong mắt Thanh Trúc lập tức bừng sáng, gần như mừng đến muốn khóc, kéo nàng đi mà bước chân nhanh đến mức hận không mọc thêm cánh.


Vừa vào phòng ngủ, qua rèm châu, bóng dáng gầy gò đang lo lắng đi tới đi lui liền hiện ra trước mắt.


“Đại tẩu!” Lệ Lan Tâm gọi.


Trang Ninh Uyên quay đầu lại, khuôn mặt còn vương lệ sầu, vừa thấy nàng liền bỗng chốc tràn đầy vui mừng, gần như nhào tới: “Lan Tâm!”


Không chậm trễ một khắc, sau khi dặn nha hoàn canh giữ cửa phòng, Lệ Lan Tâm liền thành thạo nói ra tin tức đã biết từ trước: Phúc ca nhi sẽ được thả.


Dẫu nàng đã cân nhắc kỹ lời lẽ và trình tự khi nói, nhưng khi nghe đến việc phải đưa Phúc ca nhi trở về nguyên quán, suốt đời không được nhập kinh, lại thêm bà đời không được nhập sĩ, sắc mặt Trang Ninh Uyên vẫn trắng bệch.


Sĩ, nông, công, thương xưa nay vẫn thế. Phúc ca nhi vốn thân thể yếu, không kế thừa được tước vị của tướng quân phủ đã đành, nay con đường làm quan văn cũng bị chặt đứt. Sau này nếu không theo nghề buôn bán, thì chỉ có thể dựa vào nhà ngoại mà sống cuộc đời phú hộ tầm thường.


Hơn nữa, nàng ta và con trai đều lớn lên ở kinh thành. Quê quán tuy ở châu phủ khác, cũng là danh môn vọng tộc, nhưng rốt cuộc vẫn là nơi đất lạ.


Lại không được nhập kinh và vùng phụ cận, sau này muốn gặp cha mẹ ruột, chẳng lẽ chỉ có thể chờ người nhà tìm đến?


Dẫu nói mạng sống là quan trọng nhất, nhưng con người vốn có lòng tham, giữ được mạng rồi lại muốn nhiều hơn.


Lệ Lan Tâm nhìn ra tâm tư ấy, thở dài, liền đem những chuyện còn lại, Hứa Trường Nghĩa, Trương thị, Hứa Bích Thanh, Hứa Trừng, các chi thứ họ Hứa, thậm chí cả việc dời mồ, kể hết ra.


Lần này, sắc mặt Trang Ninh Uyên không chỉ là trắng bệch, mà trắng đến tái xanh. Đồng tử run rẩy, hoảng hốt rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.


Từ lo lắng cho tương lai của con trai biến thành may mắn thoát nạn, nàng ta bây giờ mới thực sự cảm nhận được bốn chữ “thế sự vô thường”. Chỉ khi nó giáng xuống chính mình, mới hiểu được sức nặng của nó.


Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tướng quân phủ lại rơi xuống vực còn sâu hơn.


Hà tất phải như vậy? Hà tất phải tuyệt đường đến thế?


Ngay cả phần mộ… cũng không cho lưu lại sao?


Chỉ vì Đoan Vương muốn âm thầm dùng lễ nghi trắc phi để cưới tam nương?


Nàng ta xuất thân thế gia đại tộc, với những chuyện này tuy không dám nói là nhìn thấu, nhưng tự nhận cũng có vài phần nhạy bén.


Suy nghĩ trong đầu xoay chuyển như sét đánh, cuối cùng dừng lại ở một điểm.


Nàng cau mày thật chặt, rồi hỏi điều vẫn canh cánh trong lòng: “Lan Tâm, ngươi không cần rời kinh sao?”


Lệ Lan Tâm mím môi, lắc đầu: “Người quen kia nói với ta, ta chưa từng sinh con cho nhà họ Hứa, lại thủ tiết ở ngoài nhiều năm, hộ tịch cũng không ghi trong phủ tướng quân, cho nên… không bị liên lụy. Hắn còn nói, trong chi thứ họ Hứa cũng có phụ nhân tái giá mà không bị liên lụy.”


Trang Ninh Uyên nghe xong, nghi ngờ trong lòng vẫn chưa tan đi nửa phần.


Lệ Lan Tâm chưa từng tiếp xúc với những kẻ quyền thế nhất đương thời, cũng chưa từng nghe qua các bí văn cũ, nên không có ý thức về phương diện này.


Đối với những người đứng trên cao, quyền lực trong tay đã đưa họ l*n đ*nh thế gian, khi ấy rất dễ sinh ra tâm tính “thích thì cho sống, ghét thì bắt chết”.


Ngay trước đêm sắp thụ phong Đông Cung, tân Thái tử đã lôi nhà họ Hứa ra để mài đao, còn nghiêm trị tông thân, chỉ để lấy danh “giết gà dọa khỉ”, thì rõ ràng là Tấn Vương căm ghét họ Hứa đến cực điểm.


Đã ghét đến vậy, nếu không có lý do để buông tha, thì dù là người vô tội cũng khó toàn thân mà lui. Chỉ cần nhìn việc nô bộc nhà họ Hứa đều phải rời kinh là biết.


Nàng ta và Phúc ca nhi giữ được mạng, mấu chốt nhất kỳ thực là vì phụ thân nàng ta đứng đúng phe, lại lập công, nên Tấn Vương mới chịu cho ân tình này. Dẫu vậy, tiền đồ của Phúc ca nhi vẫn bị cắt đứt hoàn toàn, nàng ta và con cũng không thể quay lại kinh thành.


Còn Lệ Lan Tâm, không chỉ thoát thân sớm hơn mình, mà hiện giờ còn có thể toàn vẹn rút lui, không tổn hao mảy may, quả thực khó mà tin nổi.


Còn chuyện “người quen vương phủ” nói rằng phụ nhân tái giá không bị liên lụy, nghĩ kỹ liền thấy không ổn.


Tái giá là đã thành phụ nhân nhà khác. Nhưng Lệ Lan Tâm lại là thủ tiết ở cạnh nhà chồng, lễ tết giao tế qua lại bình thường, mấy năm nay vẫn là con dâu trong nhà. Lần đi hành cung kia, nàng rõ ràng lấy thân phận con dâu nhà họ Hứa mà đi cùng.


Vậy Lệ Lan Tâm dựa vào đâu mà có thể tách khỏi án mưu nghịch của nhà họ Hứa? Nếu không phải có người vì nàng mà cầu tình…


Thích thì cho sống, ghét thì bắt chết.


Yêu thì muốn nàng sống.


Một cơn bất an lạnh lẽo bỗng nhảy dựng trong lòng Trang Ninh Uyên.



Nàng ta nhìn người em dâu trước mắt, đã trải qua bao năm tháng mà ánh mắt vẫn thuần hậu, hàm răng khẽ chạm vào nhau, rồi đột nhiên nắm chặt tay nàng.


Lệ Lan Tâm giật mình: “Đại tẩu?”


Nuốt khan một cái, nàng đè thấp giọng: “Lan Tâm, muội nói cho ta biết, người quen vương phủ kia của muội…”


Dừng rất lâu, mới gắng gượng hỏi ra: “Muội chắc chắn, hắn là người đáng tin sao?”


Trong mắt Lệ Lan Tâm khẽ lóe lên, cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn chỉ lặp lại:


“Đáng tin. Hắn là người thiện lương, tốt bụng.”


Nhất thời, Trang Ninh Uyên không biết nên nói thế nào. Bởi nàng ta cũng không rõ người quen ở vương phủ kia rốt cuộc là hạng người gì, mà Lệ Lan Tâm rõ ràng cũng không muốn nói nhiều.


Có thể nắm được tin tức chính xác từ sớm, thân phận người ấy nhất định không tầm thường.


Tấn Vương phủ là nơi nào chứ? Người có địa vị ở đó, tuyệt đối không có ai là nhân từ nương tay. Thế mà Lệ Lan Tâm lại nói, người kia là người thiện lương, tốt bụng.


Kỳ quái… thật sự quá kỳ quái.


Nàng ta rất muốn nói thẳng hết những suy đoán này cho đối phương nghe, nhưng lại không nắm chắc, rốt cuộc nói ra là giúp nàng hay có thể hại nàng.


Ít ngày nữa nàng ta sẽ mang Phúc ca nhi rời kinh. Đến lúc đó, trong kinh thành này, Lệ Lan Tâm sẽ không còn thân nhân. Còn người quen ở vương phủ kia, kẻ mà chỗ nào cũng toát ra vẻ bí ẩn quỷ dị, sau khi Tấn Vương đăng cơ, chỉ sợ còn tiến xa hơn nữa.


Suy nghĩ xoay chuyển hồi lâu, cuối cùng nàng ta vẫn không nói ra những nghi ngờ chưa có kết quả ấy.


Ngược lại, nắm chặt tay em dâu, nghiêm giọng nói:


“Dù cho là người lương thiện, thì việc cẩn trọng phòng người vẫn không thể không có. Lan Tâm, muội nhất định phải cẩn thận hơn. Có những lúc, con người sẽ thay đổi.”


“Có thể khoảnh khắc trước còn ôn tồn dịu dàng với muội, chớp mắt đã hóa thành sài lang hổ báo. Đừng chê ta lải nhải, chỉ là thánh chỉ sắp hạ, ta ở lại kinh cũng chẳng còn bao lâu nữa, nói được một câu hay một câu.”


Biết đối phương là vì tốt cho mình, Lệ Lan Tâm tất nhiên không để bụng. Chỉ là nàng không hiểu vì sao đại tẩu đột nhiên nghiêm túc đến vậy khi nhắc nàng đề phòng Lâm Kính.


Nhưng Lâm Kính vừa vì nàng mà chịu một trận hình phạt, nàng không nhịn được muốn nói giúp hắn vài câu, liền giơ tay vén tấm vải phủ trên giỏ rau bên cạnh, để lộ ra đồ vật bên trong:


“Đại tẩu, tỷ cứ yên tâm. Hắn quả thật là người tốt, ta làm theo lời tỷ, đem khế ước tiền bạc đưa cho hắn, nhưng hắn không chịu nhận, chỉ nói là tiện tay giúp đỡ. Đây là những thứ lúc trước tỷ bảo ta mang về, đều ở đây cả. Mộ phần của nhị gia không cần ta dời, tiền bạc cũng không dùng tới.”


Trang Ninh Uyên giữ lại tay nàng: “Lan Tâm, sau này muội một thân một mình ở kinh thành, vẫn nên giữ số tiền này lại……”


Lệ Lan Tâm dứt khoát lắc đầu, thần sắc nghiêm túc: “Đại tẩu, ta tuy một mình ở lại kinh, nhưng không vướng bận, cũng xem như tự do. Tẩu còn phải mang theo Phúc ca nhi, số tiền này vốn là của hồi môn của tỷ, ta thật sự không thể nhận, tỷ cất đi.”


Giọng nàng cứng rắn, không hề có ý nhượng bộ, đã nói không cần thì nhất quyết không cần.


Trang Ninh Uyên thấy vậy cũng đành thôi.


Nàng ta liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đổi sang chuyện khác:


“…… Tấn Vương điện hạ nổi giận như thế, e rằng cha chồng khó thoát khỏi tội chém đầu, chỉ là sớm hay muộn. Nghe lời muội nói, ta hẳn có thể đưa Phúc ca nhi rời đi trước. Hiện giờ cha chồng còn ở kinh thành, thân thích cũng chỉ còn lại muội với ta, thêm tam nương và Phúc ca nhi. Lần này xử phạt nặng như thế, tam nương coi như đứng mũi chịu sào, đại khái là không thể thoát ra được.”


“Theo quy củ, trước khi hành hình, thân thích được gặp mặt lần cuối, đưa mấy chén rượu tiễn biệt. Ta sẽ mang Phúc ca nhi tới pháp trường, để nó từ biệt tổ phụ. Việc thu nhặt thi thể cho cha chồng, ta cũng đã tìm sẵn ngỗ tác rồi. Lan Tâm, đến lúc đó, muội có tới không?”


Ngực Lệ Lan Tâm bỗng siết chặt, trong lòng hoảng hốt một thoáng.


Pháp trường.


Chém đầu.


Hằng năm đều có tội nhân bị xử trảm ở chợ bán rau, nhưng nàng xưa nay chưa từng đi xem.


Nàng từng thấy giết gà, giết vịt, mổ heo, làm thịt dê; xuất thân dân dã, chính tay nàng cũng từng giết gia cầm, không phải người vừa thấy máu đã ngất.


Nhưng đó là giết người.


Nàng siết chặt tay, môi nhợt nhạt đi.


Trang Ninh Uyên thấy sắc mặt nàng, vội nói: “Muội sợ thì đừng đi. Nơi đó không sạch sẽ, lỡ có va chạm gì thì không hay.”


“…… Đại tẩu,” Lệ Lan Tâm mặt tái đi, “Tỷ không sợ sao? Còn… còn mang theo Phúc ca nhi nữa?”


Thân thể Phúc ca nhi còn yếu hơn nàng ta nhiều, nếu tận mắt thấy tổ phụ bị chém đầu, lỡ kinh hãi sinh bệnh thì phải làm sao.


Trang Ninh Uyên lắc đầu: “Chỉ là làm lễ từ biệt, sẽ không để nó tận mắt nhìn thấy. Ta cũng không nhìn. Quanh pháp trường có chỗ che chắn cho thân thích chờ đợi, sau khi từ biệt xong, sẽ để người đưa Phúc ca nhi về bá phủ trước. Ta ở lại chờ ngỗ tác thu xếp xong, xác nhận không có chuyện gì, rồi mới trở về.”



Cha chồng có ba trai một gái, trưởng tử mất sớm nhiều năm. Trang Ninh Uyên thay mặt Hứa Trạm đi tiễn biệt, nàng là tức phụ của nhị phòng, cũng nên thay Hứa Du tận hiếu lần cuối. Dù sao, cũng là lần sau cùng.


Trang Ninh Uyên gật đầu: “Được. Chờ ý chỉ ban xuống, ta sẽ bảo Thanh Trúc sang báo cho muội.”


Nhận được tin con trai sắp bình an, nỗi uất ức lo âu trên người nàng t vơi đi hơn phân nửa, thần sắc dần dần bình tĩnh trở lại.


Lệ Lan Tâm thấy vậy cũng yên tâm, khẽ gật đầu.


……


Màu đỏ sẫm nhuộm kín chân trời, mưa chiều thê lương rơi lả tả.
Ám vệ nửa quỳ trên đất, miệng khô lưỡi khát, cổ họng cuộn lên từng đợt.


Bên cạnh sập La Hán phủ lụa vàng, Tông Lẫm tựa vào gối, ánh mắt lạnh đến cực điểm: “Nàng muốn tới pháp trường.”


Ám vệ cảm nhận rõ hàn ý, đầu cúi càng thấp: “Vâng. Đến ngày đó, phu nhân hẳn sẽ tự mình tới pháp trường, hội hợp với Trang thị, rồi đưa rượu tiễn biệt cho Hứa Trường Nghĩa. Bất quá, phu nhân dường như là sợ xem cảnh hành hình, đến lúc ấy, có lẽ chỉ đứng chờ kết quả bên ngoài.”


Tông Lẫm không tiếng động cười lạnh, giữa mày nhuốm đầy lệ khí, khẽ ngẩng đầu, trầm trầm thở ra một hơi.


Chỉ cần hắn lơ là một chút, nàng lập tức đi làm những chuyện khiến tâm hắn bị xé nát.


Pháp trường là nơi nào? Đao kiếm loang loáng, oan hồn gào thét.


Nàng nhát gan đến mức ở hành cung còn không dám nhìn thẳng mặt hắn, trong nhà có người xông vào, không dám trói gô lại cũng không dám cứu người, vậy mà bây giờ lại chạy tới xem xử trảm.


Đúng là sợ đêm ngủ quá yên ổn.


Nửa điểm an phận cũng không có, chỉ là bề ngoài trông có vẻ nhu thuận yên tĩnh mà thôi.


Khiến người ta đau đầu chính là, tạm thời hắn lại không thể làm gì nàng.


Ổn định lại tâm thần, Tông Lẫm cúi xuống xem tiếp phần sau của mật tín.


Giữa mày hắn không để lộ dấu vết nhíu chặt thêm vài phần, rồi nhếch môi: “Gọi Lưu Dung tới.”


Ám vệ lĩnh mệnh lui ra. Không bao lâu sau, thân vệ phó thống lĩnh Lưu Dung bước vào, hành lễ: “Điện hạ.”


“Truyền khẩu dụ xuống. Đẩy ngày hành hình của Hứa gia phạm tội mưu nghịch lên sớm hơn so với thời hạn đã định. Sau khi Hứa Trường Nghĩa đền tội, những thân thích còn lại bị kết tội, trong vòng hai ngày phải xử trí xong.” Giọng nói nhàn nhạt.


Tội mưu nghịch là đại tội, xưa nay đều chém kẻ cầm đầu trước, sau đó các hình phạt nặng khác mới lần lượt theo sau. Nói cách khác, chỉ cần Hứa Trường Nghĩa chưa bị chém, những người còn lại của Hứa thị vẫn còn có thể bị kéo dài thời gian.


Lưu Dung vẻ mặt nghiêm nghị, lập tức hiểu ra: “Thần tuân mệnh.”


Cuối thu vừa chớm, gió tiêu điều thổi, lá rơi lạnh lẽo.


Ngày hành hình Hứa thị, Lệ Lan Tâm dậy rất sớm, bởi suốt đêm gần như không thể chợp mắt.


Ngày ấy sau khi từ Thừa Ninh Bá phủ trở về, nàng vốn còn nghĩ, không biết khi nào Phúc ca nhi mới có thể được đưa ra ngoài.


Không ngờ tới, chỉ ba ngày sau, Tấn Vương đã ban ý chỉ, việc xử trí Hứa gia coi như hoàn toàn được định đoạt.


Ngay trong ngày, Thanh Trúc đã đến gõ cửa, nói Trang Ninh Uyên đã đón được Phúc ca nhi về. Phúc ca nhi trong ngục từng lâm bệnh một trận, nhưng may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng.


Đồng thời, nàng ta còn mang theo tin tức về ngày hành quyết một số thành viên của Hứa thị vì tội mưu nghịch.


Khi Lệ Lan Tâm nghe rõ ngày tháng cụ thể, trong đầu chỉ lóe lên một ý nghĩ:


Sao lại nhanh như vậy?


Tuy rằng nàng biết, cha chồng Hứa Trường Nghĩa nhất định không sống qua được mùa đông giá rét, nhưng thời gian mà Thanh Trúc nói, nhanh đến mức khiến người ta khó mà tin nổi.


Nhanh đến mức, trận giết gà dọa khỉ này mang theo chút ý vị không muốn để đêm dài lắm mộng.


Nhưng thánh chỉ đã ban, các nàng chỉ có thể tạ ơn, tuyệt không có khả năng cầu xin.


Pháp trường được thiết lập trên quảng trường trước nha môn. Canh giờ đã định, Lệ Lan Tâm xách hộp thức ăn đựng rượu ngon và chén bát, ra khỏi cửa.


Trước khi bước qua ngưỡng cửa, nàng quay đầu lại, thấy một lớn một nhỏ hai gương mặt đầy lo lắng.


“Được rồi, về đi.” Nàng nói khẽ.


Lê Miên vẫn không yên tâm, mấy ngày nay đã khuyên can không biết bao nhiêu lần: “Nương tử, đưa rượu xong thì mau mau quay về, đừng nán lại lâu quá. Nơi ấy chính là pháp trường chém đầu đó.”


Lệ Lan Tâm bất đắc dĩ: “Ta đã nói rồi, chỉ đứng bên ngoài pháp trường, không nhìn thấy.”



Lê Miên cau mày: “Không phải vậy, cho dù không nhìn thấy, chỉ cần nghe thôi cũng đã rất khó chịu rồi. Nương tử, ngài nghe ta một lần đi.”


Lệ Lan Tâm thở nhẹ một hơi, lắc đầu: “Được rồi, được rồi, ta biết rồi.”


Pháp trường cách hẻm Thanh La thật ra không xa. Khi Lệ Lan Tâm tới nơi, vừa quay đầu lại, xe ngựa của Thừa Ninh Bá phủ cũng vừa đến nơi.


Trang Ninh Uyên xuống xe trước, ngay sau đó, Phúc ca nhi cũng được các bà tử đỡ xuống.


Trang Ninh Uyên vừa quay đầu liền nhìn thấy nàng, vội vàng vẫy tay.


Lệ Lan Tâm bước nhanh qua, Phúc ca nhi thấy nàng thì vui mừng reo lên: “Thím!”


“Ừ.” Nàng đưa tay xoa xoa khuôn mặt còn hơi lạnh của đứa trẻ vừa ốm dậy.


Thời gian không cho phép họ nói chuyện lâu. Đến giờ Ngọ canh ba sẽ bắt đầu hành hình.


Bên ngoài pháp trường đã dựng rào chắn, lúc này phía ngoài đã có không ít dân chúng tụ tập.


Bá phủ đã sớm thu xếp ổn thỏa. Lệ Lan Tâm và Trang Ninh Uyên đều đội mũ có rèm. Nha dịch pháp trường cẩn thận kiểm tra đồ mang theo, rồi cho phép họ đi theo phía sau đoàn người, tiến vào nha môn.


Bên trong nha môn cũng có nhà giam, hôm nay toàn bộ người Hứa gia chờ hành quyết đều bị giam ở đây.


Các nàng là nhóm thân thích vào trước, chi thứ Hứa thị xếp phía sau.


Nơi giam giữ Hứa Trường Nghĩa ở sâu nhất trong ngục. Ngục càng vào sâu càng tối tăm, ngay cả ánh lửa cũng yếu hơn bên ngoài mấy phần.


Khóa ngục mở ra, bước vào trong, các nàng nhìn thấy cha chồng đã lâu không gặp.


Khác hẳn với vẻ uy nghiêm, lạnh lùng khắc nghiệt từng trấn áp toàn phủ năm xưa, lúc này Hứa Trường Nghĩa mang gông nặng trên người, tóc tai bù xù, toàn thân đầy vết máu.


Chiếc áo tù rách nát trên người, đến khi hành hình cũng sẽ bị cởi bỏ.


Trang Ninh Uyên lên tiếng trước, khẽ gọi một tiếng cha chồng. Lệ Lan Tâm theo sau, cũng gọi một tiếng.


Nhưng người đàn ông cúi gập đầu, ngồi dưới đất kia, không hề có phản ứng.


Phúc ca nhi nấp nửa người sau Trang Ninh Uyên, sợ hãi thò đầu ra, run rẩy gọi một tiếng:


“Tổ phụ.”


Người trong góc tường cuối cùng cũng động đậy, đột ngột ngẩng đầu lên, nghẹn ngào muốn nói gì đó, nhưng trên người mang gông gỗ, mắt cá chân lại nối với quả cầu sắt, khiến ngay cả cử động đơn giản cũng vô cùng khó khăn.


Trang Ninh Uyên liếc mắt ra hiệu. Lệ Lan Tâm hiểu ý, cùng nàng ta bày hết đồ trong hộp thức ăn lên chiếc bàn gỗ mục bên cạnh, rót rượu xong thì đứng sang một bên.


Phúc ca nhi bưng hai chén rượu, đi tới góc tường, đặt xuống trước, quỳ xuống dập đầu một cái, rồi mới nâng lên, nói đúng những lời mẫu thân đã dạy từ trước:


“Tổ phụ, chén này là của phụ thân, chén này là của nhị thúc. Tôn nhi thay họ tận hiếu.”


Người trong góc tường nghẹn ngào nức nở dữ dội hơn. Rất lâu sau, hai chén rượu mới cạn.


Ngục tối không thể ở lâu. Làm xong lễ từ biệt, các nàng bị nha dịch thúc giục đưa ra ngoài.


Trang Ninh Uyên dẫn Phúc ca nhi quay về chỗ xe ngựa, dặn các bà tử đưa đứa trẻ về bá phủ trước.


Lệ Lan Tâm thì đi tới khu vực thân thuộc chờ đợi bên ngoài, tìm một góc hẻo lánh nhất, ngồi xuống.


Xung quanh, tiếng khóc than vang lên không dứt, bi thương đến thê lương.


Chớp mắt, cách đó không xa, đám đao phủ mặc áo đỏ trừ tà tụ lại một chỗ, bắt đầu mài đao.


Trên đài chém đầu cao cao, cột thu hồn phất phơ trong gió lạnh u ám.


Thân thể vừa rồi còn miễn cưỡng trấn định, trong khoảnh khắc máu như chảy ngược.


Nàng không khống chế được, hơi thở dồn dập.


Tim đập thình thịch như trống, đúng lúc này, một bàn tay đè lên vai nàng.


Lệ Lan Tâm đột ngột quay đầu lại.


Một gương mặt quen thuộc, như thần như quỷ, xuất hiện ngay phía sau nàng.


“Tỷ tỷ.”


Từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt hắn chăm chú khóa chặt lấy nàng.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 47: Giết gà dọa khỉ
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...