Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 39: Người quen trong Vương phủ
Tiết trời cuối thu ban đêm, gió lạnh từng cơn xâm nhập vào da thịt. Lệ Lan Tâm buộc chặt áo choàng, lại dặn dò Lê Miên cùng Tỉnh Nhi ở nhà trông nom cẩn thận, rồi theo Thanh Trúc ra khỏi cửa.
Xe ngựa đã đợi sẵn ở đầu hẻm. Thân xe sơn tmàu hẫm, hoa văn chạm khắc tinh xảo, hai bên treo đèn lồng có tua lụa, ánh nến trong sương đêm lắc lư, tỏa ra quầng sáng ấm áp.
Thanh Trúc đỡ Lệ Lan Tâm vào trong xe, gọi khẽ một tiếng. Bánh xe chậm rãi lăn, xe ngựa vững vàng hướng về phía tây thành.
Ngồi yên ổn trong xe, Lệ Lan Tâm đưa mắt quan sát một vòng cách bày biện tinh tế trong khoang, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, xem ra Trang Ninh Uyên quả thực đã bình an vô sự.
Nếu không, Thanh Trúc tuyệt không thể dùng đến loại xe ngựa như thế này.
“Đây là đang đi về hướng Bá phủ?” Nàng hỏi.
Lúc rời hẻm, Thanh Trúc đã nói, tướng quân phủ bị tịch thu, Hứa trạch cũng bị niêm phong, sau khi thoát thân, Trang Ninh Uyên đã trở về nhà mẹ đẻ là Thừa Ninh Bá phủ tạm trú.
Thanh Trúc gật đầu: “Nãi nãi nói, trước hết đón nhị nãi nãi tới Bá phủ.”
“Phúc ca nhi và tam nương hiện giờ cũng đều ở Bá phủ sao?” Lệ Lan Tâm hơi nhíu mày, chuyện này khi nãy nàng còn chưa kịp hỏi.
Nhắc đến Phúc ca nhi, sắc mặt Thanh Trúc lập tức trầm xuống, trong mắt lại ánh lên lệ quang:
“Ca nhi nhà chúng ta… bị giam chung với tứ thiếu gia, đến giờ vẫn chưa được thả ra. Mấy ngày nay nãi nãi ăn cũng không vào, ngủ cũng không yên, lúc nào cũng nhớ ca nhi. Ca nhi mới bao nhiêu tuổi, thân thể lại yếu hơn nam hài khác, ở trong ngục lao lạnh lẽo dơ bẩn như vậy lâu ngày, chỉ sợ sinh bệnh mất thôi…”
“Còn tam cô nương thì đã được thả ra rồi. Vốn dĩ tam cô nương cũng phải đi lưu đày, nhưng nhị nãi nãi cũng biết, tam cô nương trước đó đã đính hôn với Đoan Vương điện hạ. Nghe nói Đoan Vương điện hạ đích thân viết thư cầu tình với Tấn Vương, nên tam cô nương được người của Đoan Vương phủ đón đi, không ở lại Bá phủ.”
“Hiện nay quan trọng nhất… là không biết phía trên sẽ phán ca nhi thế nào. Nếu cũng phải theo đi lưu đày… vậy thì, vậy thì biết làm sao bây giờ…” Nói đến đây, bờ vai nàng ta run lên, giọng nghẹn ngào.
Sắc mặt Lệ Lan Tâm cũng tái đi vài phần, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà an ủi:
“Trừng ca nhi là cốt nhục của lão thái thái và lão gia, theo lão thái thái đi lưu đày cũng không phải chuyện lạ. Nhưng Phúc ca nhi là đời cháu, lại chỉ mới mười tuổi, thân thể yếu ớt là chuyện ai cũng biết, làm sao có thể dính dáng đến mưu nghịch? Triều đình không trực tiếp phán ca nhi chịu hình, tức là vẫn còn đường xoay chuyển.”
“Huống hồ đại nãi nãi là tiết phụ có danh tiếng, triều đình xưa nay ưu đãi trung liệt. Bá phủ lại không bị liên lụy, bá gia vẫn đang tại vị trong triều, sao có thể trơ mắt nhìn cháu ngoại bị lưu đày mà không quản? Ngươi đừng quá lo, chuyện chưa đến mức tuyệt vọng như vậy.”
Thanh Trúc cắn môi, nước mắt lưng tròng: “Lời thì nói thế, nhưng chưa nhìn thấy ca nhi, trong lòng nãi nãi vẫn không yên. Tính tình nãi nãi ngài cũng biết, có chuyện gì cũng giấu trong lòng, không nói ra. Không bị nghẹn đến hỏng người thì thân thể cũng suy sụp.”
“Tướng quân phủ bên kia, ngay cả chi thứ cũng bị quét sạch. Ở Bá phủ, nãi nãi cũng không có người để giãi bày. Nãi nãi không muốn đem nỗi buồn phiền kể với bá gia và lão phu nhân. Tỷ muội đồng lứa thì sớm đã xuất giá, còn huynh tẩu đệ muội… nhiều năm không qua lại, nay đột nhiên gặp lại, cũng chẳng biết nói gì.”
“Hiện giờ, cũng chỉ còn nhị nãi nãi là người có thể cùng nãi nãi nói chuyện thấu đáo. Lát nữa gặp mặt, còn mong ngài giúp đỡ, khuyên nhủ nãi nãi nhiều hơn.”
Lệ Lan Tâm lấy khăn đưa cho nàng, vỗ nhẹ lên tay: “Yên tâm đi, ta sẽ. Thôi, đừng khóc nữa, nhìn xem hai mắt ngươi khóc sưng như quả đào rồi.”
Thanh Trúc nhận lấy khăn, vẫn nghẹn ngào thút thít.
Trong lúc thì thầm trò chuyện, tốc độ xe ngựa dần chậm lại.
Bên ngoài xe, phu xe ghìm cương gọi lớn, tiếp đó là tiếng bẩm báo: “Thanh Trúc cô nương, Lệ phu nhân, đã tới nơi.”
Lệ Lan Tâm cùng Thanh Trúc nhìn nhau, lần lượt xuống xe. Thanh Trúc nhanh chóng chỉnh trang lại dung nhan, rồi theo sát phía sau.
Dinh thự Thừa Ninh Bá phủ khác hẳn tướng quân phủ, hoàn toàn không có vẻ bề thế nặng nề, trang H**ng X* hoa. Dù là ban đêm, đi lại bên trong phủ vẫn cảm nhận được khí tức thủy mộc thanh nhã, phong thái văn nhàn tao nhã.
Lệ Lan Tâm theo Thanh Trúc, đi qua toàn những lối nhỏ vắng người, cuối cùng dừng lại trước một cửa phụ.
Thanh Trúc giơ tay gõ nhẹ lên mặt cửa mấy cái, cánh cửa lập tức mở ra.
Người thò đầu ra chính là nhũ mẫu bên cạnh Trang Ninh Uyên.
Lão phụ ánh mắt sắc sảo, vừa nhìn thấy Lệ Lan Tâm khoác áo choàng, lập tức mừng rỡ: “Nhị nãi nãi!”
Rồi quay sang Thanh Trúc: “Vẫn là nha đầu ngươi lanh lợi! Mau vào đi!”
Thanh Trúc vội đỡ Lệ Lan Tâm vào trong, đóng cửa lại rồi hỏi: “Nãi nãi đâu ạ?”
Bà tử đáp: “Ở trong phòng ngủ. Nhị nãi nãi, mời đi bên này.”
Mọi người nhanh chân bước vào trong viện. Vừa qua hành lang, cửa phòng đã mở, ánh nến chiếu thẳng ra ngoài.
Thanh Trúc chạy lên trước, xông thẳng vào phòng, giọng mừng rỡ không giấu được: “Nãi nãi! Nhị nãi nãi tới rồi!”
Ngay sau đó là tiếng ghế khẽ động.
Lệ Lan Tâm còn cách cửa vài bước, một bóng người áo lam nhạt đã vội vàng bước ra khỏi ngưỡng cửa.
Vừa nhìn thấy nàng, người ấy che miệng, gọi khẽ: “Lan Tâm!”
Hốc mắt Lệ Lan Tâm đỏ lên, nàng bước nhanh tới ôm chầm lấy đối phương: “Đại tẩu!”
Một lúc lâu sau hai người mới buông nhau ra. Nhìn kỹ lại, Lệ Lan Tâm mới giật mình phát hiện sắc mặt Trang Ninh Uyên trắng bệch đến đáng sợ, môi cũng không còn chút huyết sắc, thậm chí hơi tím tái.
Trang Ninh Uyên vốn thể chất yếu, mấy ngày bị giam trong ngục, lại ngày đêm lo lắng cho đứa con duy nhất, thân thể tổn hại không thể xem nhẹ.
“Đại tẩu, sao tỷ lại…” Lệ Lan Tâm nắm tay nàng, lạnh hơn cả hôm ở thôn trang,
“Đại tẩu, Phúc ca nhi còn chưa về, nếu tỷ ngã quỵ trước, đến lúc nó được ra, ngoài còn biết nương tựa vào ai đây?”
Hốc mắt Trang Ninh Uyên đỏ hoe khô rát, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Những ngày qua, nàng ta khóc còn nhiều hơn cả khi Hứa Trạm qua đời năm xưa.
Lệ Lan Tâm dìu đối phương trở vào phòng.
Thanh Trúc cùng nhũ mẫu nhìn nhau, khép chặt cửa phòng, lui ra ngoài, xua những người khác trong viện tránh xa nơi này.
“Đại tẩu, vốn dĩ ta định ngày mai hoặc ngày kia sẽ đi dò hỏi tin tức của các người. Không ngờ… lại là tỷ tìm ta trước.”
Trang Ninh Uyên cầm khăn lau nước mắt, giọng vẫn còn khàn đặc: “Muội không sao là tốt rồi. Ban đầu ta còn lo, sao mãi không thấy tin tức của muội, sợ muội bị bắt đến nơi nào đó, không biết bị giam ở ngục thất nào.”
Lệ Lan Tâm nhẹ giọng đáp: “Đại tẩu, tỷ được thả ra rồi, tức là sau này sẽ không sao nữa phải không? Tỷ không biết đâu, khi ta nghe tin tướng quân phủ gặp chuyện, các người đều bị giam, ta vừa gấp vừa sợ, lại chẳng biết phải làm gì. Sao lại có thể đột nhiên xảy ra đại sự như vậy?”
Trang Ninh Uyên trầm mặc một lúc, rồi nói chậm rãi: “…Giờ ta mới có thể nói với muội vài lời trong lòng. Cũng không có gì cần giấu nữa. Ta có thể ra được nhanh như vậy, đều nhờ phụ thân ta. Thật ra từ rất sớm, bọn họ đã biết tướng quân phủ cấu kết với Trần Vương, từng khuyên ta sớm tính đường lui.”
“Ngày đó… muội cũng biết đấy, Phúc ca nhi còn ở tướng quân phủ. Cha mẹ chồng ta không thể nào đồng ý để ta mang đi đứa cháu duy nhất của bọn họ. Ta không hạ được quyết tâm, đành phải ở lại. Quả nhiên, Trần Vương thất bại, ta và Phúc ca nhi… cũng liền…”
Nghe đến đây, Lệ Lan Tâm mở to mắt, nhất thời chưa kịp phản ứng: “Đại tẩu, tỷ…”
Trong mắt Trang Ninh Uyên tràn đầy thê lương, thần sắc lại như đã buông bỏ, nước mắt tuôn rơi mà khóe môi lại nhếch thành nụ cười:
“…Những ngày ở trong ngục, ta nghĩ rất nhiều. Tướng quân phủ đi đến bước này là điều sớm muộn. Nhà họ Hứa gia phong bất chính, cha chồngchỉ thấy lợi trước mắt, mẹ chồng thì tham lam thiển cận, trong tộc lại không người kế tục. Lan Tâm, muội có biết không, năm đó nhà ta vốn không muốn ta gả cho A Trạm, nói chàng thể nhược đa bệnh, là tướng yểu mệnh. Nhưng ta không nghe. A Trạm tuy yếu ớt, lại đối xử với người khác ôn hòa, đối với ta cũng hết mực nhún nhường. Nhưng Lan Tâm à… ta hối hận, ta thật sự hối hận.”
“Năm đó, chính tay ta tiễn chàng đi. Còn bây giờ, con của ta và chàng… có thể giữ được hay không, cũng khó nói.” Giọng nàng ta dần trở nên cứng lạnh.
Lệ Lan Tâm nhận ra có điều không ổn, không còn tâm trí để hỏi về đầu đuôi chuyện mưu nghịch của tướng quân phủ, vội vàng hỏi: “Đại tẩu, tỷ nói gì vậy? Phúc ca nhi chẳng phải chỉ bị giam trong ngục thôi sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trang Ninh Uyên đột nhiên bật khóc nức nở, nước mắt ào ạt tuôn xuống: “Ta cầu phụ thân ta đi dò hỏi tin tức của Phúc ca nhi. Kết quả hôm nay phụ thân trở về nói với ta rằng… Phúc ca nhi trong ngục đã phát bệnh rồi!”
“Nó mới mười tuổi, bị giam chung với A Trừng mới mười hai. Dù có nghĩ cách nhờ người đưa thuốc vào, cũng không được. Tuổi nó còn nhỏ như vậy, căn bản không thể tự chăm sóc bệnh của mình…! Nhưng phụ thân ta nói, khi nào thả người, đây là chuyện không ai biết được cả, những kẻ đó không làm chủ được Phúc ca nhi chỉ có thể ở trong đó cầm cự sống qua ngày!”
Nói đến đây, Trang Ninh Uyên gần như khóc đến tan nát cõi lòng, cả người cong vòng xuống:
“Lan Tâm, muội nói xem, đây có phải là báo ứng vì ta không chịu nghe lời khuyên không? Hơn mười năm trôi qua, đến hôm nay, tất cả đều thành công cốc. Cuối cùng… có lẽ chẳng giữ lại được thứ gì.”
Lệ Lan Tâm vội ôm chặt lấy đối phương, vỗ nhẹ lưng nàng ta đang run rẩy vì nức nở: “Sẽ không đâu. Sao có thể không giữ lại được gì chứ, đại tẩu? Phúc ca nhi còn chưa xảy ra chuyện, chưa bị phán hình. Trước khi mọi việc ngã ngũ, vẫn còn cơ hội xoay chuyển. Tỷ không thể nghĩ quẩn mà tự kéo thân thể mình suy sụp như vậy.”
Nàng ôm chặt người phụ nữ gầy yếu đang hoàn toàn sụp đổ trước mặt, nhưng thực ra trong lòng nàng cũng hoảng loạn không kém:
“Còn chuyện… khi nào Phúc ca nhi được thả…”
Nghiến chặt răng, Lệ Lan Tâm nắm lấy vai Trang Ninh Uyên, buộc nàng ngẩng đầu lên, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ ấy:
“Đại tẩu, tỷ có tin ta không? Nếu tỷ tin ta, ta sẽ đi dò hỏi giúp tỷ.”
Trang Ninh Uyên vừa khóc vừa lắc đầu: “Vô dụng thôi… Gia quyến của tội thần mưu nghịch, ai đi hỏi cũng…”
“Ta có thể thử!” Lệ Lan Tâm cắt ngang lời nàng ta, hít sâu mấy hơi, hạ giọng: “Ta… ta quen một người trong Tấn Vương phủ.”
Trong phòng, tiếng khóc lập tức ngừng bặt. Trang Ninh Uyên sững sờ ngẩng đầu lên.
Lệ Lan Tâm mím chặt môi, rồi tiếp tục: “Thật ra lần này ta có thể thoát được một kiếp, không phải nhờ vận may, mà là do người quen đó ở Tấn Vương phủ giúp ta. Hắn là người bên cạnh Tấn Vương, biết đâu… có thể nghe ngóng được chút gì.”
“Tấn Vương phủ… người quen?” Trang Ninh Uyên sững sờ giây lát, trong mắt bỗng lóe lên ánh sáng: “Thật sao?”
“Là ai vậy?”
Lệ Lan Tâm mím chặt môi, do dự không dám nói ra thân phận thật sự của Lâm Kính.
Trang Ninh Uyên càng lúc càng sốt ruột: “Lan Tâm, muội nói đi chứ, rốt cuộc là ai? Ta… ta không cần muội đích thân đi cũng được, muội chỉ cần dẫn ta đi gặp người đó là được rồi. Ta sẽ chuẩn bị bạc, không, vàng! Chỉ cần hắn có thể nghe ngóng được Tấn Vương điện hạ định khi nào thả người, hắn muốn gì cũng được!”
“Hắn…” Lệ Lan Tâm chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn không nói ra thân phận của Lâm Kính, “không tiện ra mặt.”
“Không tiện ra mặt?” Trang Ninh Uyên càng gấp, “Vì sao lại không tiện? Là hắn không muốn gặp người sao? Người đó là nam hay nữ? Người hầu cận bên cạnh Tấn Vương, hẳn là nam tử chứ? Là thị vệ của vương phủ hay là…”
Lệ Lan Tâm nhắm chặt mắt lại.
Nàng vốn không giỏi nói dối, vừa rồi vì muốn trấn an đại tẩu đang khóc đến sắp ngất đi, nhất thời gấp quá mà buột miệng nói ra chuyện của Lâm Kính. Giờ phút này chỉ có thể cắn răng mà vá víu cho xong.
“Không… không phải thị vệ,” nàng nghiến răng, cuối cùng miễn cưỡng nặn ra mấy chữ: “Hắn… hắn là người của Tấn Vương phủ…”
“…thái giám.”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 39: Người quen trong Vương phủ
10.0/10 từ 32 lượt.
