Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 18: Đào hoa kiếp sát


Từ khi rời hành cung dự đại yến trở về đã gần tròn một tháng, thời tiết cũng dần bước vào giai đoạn oi bức nhất trong năm.


Ngày lành tháng tốt, cổng chính phủ tướng quân, nơi thường ngày chỉ chừa hai cửa hông để ra vào, hôm nay lại mở rộng. Tỳ nữ bà tử đứng san sát dưới bậc, Trương thị được Trang Ninh Uyên nửa đỡ nửa dìu, cùng nhau đứng chờ.


Từ xa, một chiếc hoa kiệu lộng lẫy với mái che nạm ngọc thấp thoáng hiện ra, thị vệ và người hầu vây quanh trước sau, chậm rãi tiến về phía phủ môn.


Không bao lâu sau, kiệu dừng lại. Nha hoàn bên trái khéo léo vén rèm, tỳ nữ bên phải cẩn thận nâng lấy cánh tay vươn ra từ trong kiệu.


Lão phụ nhân tóc mai bạc như sương, khóe mắt kéo dài sắc bén, khí thế nghiêm nghị, thần sắc trầm tĩnh mà đoan trang.


“Trần ma ma,” Trương thị lập tức nở nụ cười nghênh đón, tiến lên trước một bước, “Ma ma đích thân đến đây, thật khiến cả phủ chúng ta vẻ vang.”


Lão phụ nhân khẽ nhướng mày, cũng mỉm cười đáp lại: “Làm Trương đại nương tử chờ lâu rồi. Thân già xương cốt yếu, không chịu nổi xe ngựa xóc nảy, đành phải ngồi kiệu nhỏ, dọc đường chậm trễ, mong lượng thứ.”


Trương thị vui mừng ra mặt, thân thiết đỡ lấy tay bà ta: “Ma ma nói lời gì vậy, Đoan Vương điện hạ đã nhọc công phái ma ma tới đây, cả nhà chúng ta vinh hạnh còn không kịp, nào dám trách móc. Ma ma mời vào trong.”


Vừa nói vừa niềm nở mời người vào phủ.


Trần ma ma là nhũ mẫu của Đoan Vương, không phải thân phận tầm thường. Bà xuất thân nữ quan trong cung, từng hầu hạ bên cạnh Kính phi của tiên đế, có tư lịch và địa vị nhất định, ngay cả trong tông thất cũng có vài phần danh tiếng.


Trần ma ma không vội cười đáp, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhanh một vòng, rồi mới nói:


“Trương đại nương tử, sao không thấy tam cô nương của quý phủ?”


Trương thị khựng lại trong chớp mắt, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, vừa đỡ bà đi vừa đáp: “Ngài không biết đấy, con bé nhà ta đúng là hầu tinh chuyển thế. Tháng trước ở hành cung cưỡi ngựa đánh cầu chưa đã, theo đoàn đi săn vẫn chưa đủ, mấy hôm trước lại còn đòi đi dự hội mã cầu của nhà phu nhân Tín Quốc Công. Kết quả thì hay rồi, bị thương ở vai trái. Đại phu nói không thể vận động thường xuyên nữa, vậy mà nó vẫn bướng bỉnh. Ta với phụ thân nó thật sự đau đầu không thôi.”


Trần ma ma nghe xong chẳng những không trách, trái lại còn cười thêm vài phần chân thành:


“Đại nương tử có gì phải đau đầu? Quý phủ là tướng môn, cô nương sinh ra tự nhiên khác biệt với người thường, có khí khái hào sảng anh dũng, người khác cầu còn chẳng được.”


Trước khi tới phủ tướng quân, Đoan Vương điện hạ đã nói rõ tâm ý đối với Hứa gia tam nương, dặn bà phải khéo léo tác hợp hôn sự này.


Đoan Vương sinh ra thể yếu, ngôi vị hoàng đế vốn không có phần tranh đoạt, nhưng đất phong giàu có sung túc, đủ để làm một nhàn vương phú quý an nhàn. Lại chưa từng có xung đột với các vương gia khác trong tông thất, có thể coi là thuận buồm xuôi gió.



Chỉ có điều, chuyện con nối dõi luôn khiến người ta lo lắng. Có lẽ vì Đoan Vương thể hư, vương phi cũng gầy yếu, nên mấy vị tiểu chủ tử trong phủ đều không được khỏe mạnh. Điện hạ sớm đã có ý định nạp thêm trắc phi, chỉ là mãi chưa chọn được người thích hợp.


Không ngờ khi vào kinh, tại hội mã cầu lại gặp Hứa gia tam nương.


Phong thái anh tư hiên ngang, dáng người mạnh mẽ, dung mạo lại xuất chúng, chỉ liếc mắt một cái đã khiến điện hạ đặt trong lòng, lập tức sai người hỏi thăm xem cô nương đã có hôn ước hay chưa.


Mà tướng quân phu phụ Hứa gia cũng vô cùng thức thời, nhanh chóng tiếp nhận ý tứ đó.


Mọi việc thuận lợi đến mức như thể được thần phật ban ân.


Trương thị che miệng cười vui, vừa mừng vừa buồn cười: “Ma ma thật là người hiền hậu. Nha đầu nhà ta mà nghe được lời này, e rằng cái đuôi sẽ vểnh lên tận trời.”


“Đâu có đâu…”


Chủ khách đều vui, cùng nhau bước vào chính sảnh.


Trang Ninh Uyên đi phía sau, sắc mặt nhàn nhạt, giữa hàng mày ẩn hiện một tầng bóng mờ. Nàng ta liếc nhẹ sang tỳ nữ tâm phúc bên cạnh, người kia hiểu ý, lặng lẽ rời đi.


Giờ Tỵ đã đến, Hứa Bích Thanh bị phạt quỳ trong từ đường. Từ hôm qua tới nay chưa uống một giọt nước, chưa ăn một hạt cơm, e là đã sắp không chịu nổi.


Nha đầu bà tử trong viện của nàng ta đều bị canh giữ, muốn đưa chút đồ ăn cho chủ tử cũng không được.


Tỳ nữ của đại phòng hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xách đồ từ thiện phòng, men theo lối nhỏ đến ngoài từ đường. Lúc này đúng lúc đổi ca canh gác, mấy bà tử nhìn thấy nàng ta, liếc mắt nhìn nhau, nhận lấy túi tiền căng phồng, rồi mở cửa.


“Nếu đại nãi nãi có việc thì làm cho nhanh, để người bên thái thái thấy được thì phiền lắm.” Một người thấp giọng nhắc.


“Yên tâm đi, nãi nãi nhà ta chỉ muốn đưa chút đồ ăn cho tam cô nương thôi. Nếu cô nương đói đến mức xảy ra chuyện, các ngươi cũng khó mà ăn nói.” Tỳ nữ đại phòng nói rồi đẩy cửa bước vào từ đường.


Trong từ đường ánh sáng u ám, bóng hương khói lượn lờ, bài vị tổ tiên Hứa thị xếp tầng tầng lớp lớp, mơ hồ như giăng thành một tấm lưới nặng nề.


Hứa Bích Thanh quỳ trước linh vị, lưng cong yếu ớt. Từ ngày sinh ra trong môn đình phú quý, nàng ta chưa từng rơi vào cảnh suy sụp đến thế này.


“Tam cô nương,” tỳ nữ đại phòng khẽ gọi, “nô tỳ do đại nãi nãi sai tới.”


Gọi xong, người quỳ trước linh vị vẫn không nhúc nhích.



Tỳ nữ nhìn quanh một vòng, bước tới gần, quỳ xuống bày đồ ăn ra: “Tam cô nương, đây đều là những món ngài thích, dùng một chút đi.”


Hứa Bích Thanh hốc mắt sưng đỏ, môi trắng nứt nẻ. Phải một lúc lâu nàng ta mới động đậy.


Nàng ta giơ tay nhận lấy điểm tâm còn ấm, cầm trong tay một lát —


Rồi hung hăng ném ngược trở lại hộp thức ăn.


“Cút!” Ánh mắt như muốn nứt toác, hận ý bắn thẳng ra ngoài, “Các ngươi giả nhân giả nghĩa mèo khóc chuột làm gì?!”


“Đừng tưởng ta không biết! Nãi nãi nhà ngươi từ sớm đã rõ tâm tư của phụ thân mẫu thân ta, còn giúp họ sắp đặt! Các ngươi tất cả đều cùng một giuộc, hợp lại lừa giết một mình ta!”


“Cút đi cho ta! Cút!!!”


Nàng ta gào thét, hất đổ toàn bộ đồ trên đất, dáng vẻ hoàn toàn phát cuồng.


Tỳ nữ đại phòng sợ đến tái mặt, vội vàng gom lại những món đồ còn nguyên vẹn, nhét vào hộp thức ăn, chẳng kịp dọn dẹp, đứng dậy chạy thục mạng ra khỏi từ đường.


Hứa Bích Thanh th* d*c, hơi thở ngày càng gấp, cuối cùng bật cười lớn, ngã vật giữa một mớ hỗn độn.


Khóe mắt vốn đã khô cạn, lúc này vẫn không ngăn được dòng nước trong suốt trào ra.


Bên tai nàng ta như vẫn còn vang vọng tiếng phụ thân gầm lên, tiếng mẫu thân khóc lóc.


“Lệnh của cha mẹ, lời người mai mối! Nuôi ngươi hơn mười năm, giờ ngươi báo đáp chúng ta thế này sao?! Đồ nghiệp chướng!”


“Đoan Vương điện h* th*n phận cao quý, còn không xứng với ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết, gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả! Ngươi còn dám làm ra bộ dạng này, đều là do mẫu thân ngươi nuông chiều, ngang ngược kiêu căng, không biết thân phận!”


“…”


“Thanh Nhi à, con không biết nhà ta khó khăn thế nào đâu. Phụ thân con tuy là quan nhị phẩm, nhưng tuổi đã lớn, đệ đệ con lại còn nhỏ. Kinh thành sắp biến động, nếu nhà ta không mưu tính, sớm muộn cũng suy tàn. Con dù gả cho nhà vừa ý, không có mẫu gia chống lưng, ngày tháng cũng chẳng yên ổn.”


“Đoan Vương là nhàn vương, xuất thân cao quý, đất phong sung túc. Người ta cầu hôn con không vì quyền thế Hứa gia, mà vì chính con. Sau này nếu có chuyện, bên đó chỉ giúp chứ không hại. Gả cho người này, con nhất định giữ được phú quý!”


“Mẫu thân cầu con, nghe mẫu thân lần này thôi. Đại ca con mất rồi, nhị ca cũng không còn, Trừng nhi mới mười hai tuổi. Phụ thân con ở triều nơm nớp lo sợ, chi thứ Hứa gia thì chẳng trông cậy được. Thanh Nhi, con nghĩ kỹ đi, coi như vì cha mẹ huynh đệ!”



Hẻm Thanh La.


Hôm nay Lệ Lan Tâm hiếm khi dậy muộn. Vừa ra khỏi phòng đã thấy hai nha đầu rửa mặt chải đầu xong xuôi cả rồi.


Nàng vội vàng thu xếp bản thân, ăn sáng xong liền cùng Lê Miên và Tỉnh Nhi chuyển mấy chiếc bồn gỗ lớn ra sân, đặt ở nơi có nhiều nắng nhất, lại múc nước giếng đổ đầy vào.


Trời nóng hẳn lên, giữa trưa mặt trời gay gắt hai ba canh giờ, nhiều nhà tranh thủ phơi nước ngoài sân. Đợi chiều tối, nước trong bồn đã ấm lên vừa đủ để tắm, khỏi phải đun nước ban đêm.


Xong xuôi, Lệ Lan Tâm dẫn Lê Miên và Tỉnh Nhi ra ngoài.


Lại một tháng trôi qua, hôm nay là ngày hẹn đi dạo chợ tìm món ngon. Trong nhà cũng thiếu vài thứ, tiện thể mua sắm luôn.


Theo lệ thường, họ ghé Tú Phô trước. Không hiểu sao hôm nay chợ lại có phần vắng vẻ.


Vừa bước vào cửa hàng ngồi xuống, Thành lão tam đã mang sổ sách tới. Cửa tiệm vừa mở, từ quầy đã vang lên một giọng nói hơi ôn hòa mà có chút lúng túng…


Lệ Lan Tâm ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy giọng nói kia nghe có chút quen tai.


Bên kia, Thành lão tam lại biến sắc ngay tức khắc, ồm ồm ném lại một câu: “Nương tử, ta ra ngoài xem thử!”


Nói xong liền hầm hầm vén rèm đi ra ngoài, bóng lưng dường như mang theo một cơn tức giận. Không bao lâu sau, tiếng tranh cãi mơ hồ xuyên qua rèm truyền vào.


“Ta nói vị khách quan này, đây đã là lần thứ mười trong tháng ngươi tới cửa rồi đó!” Thành lão tam trợn trừng mắt bò.


“Nhà ngươi mặc đồ kiểu gì vậy hả? Hai ba ngày là rách một bộ, trên người ngươi mọc gai hay sao?”


Gương mặt tuấn tú của Tô Triển Văn thoáng ửng hồng, dường như cũng tự biết mình đáng nghi: “Ta… quần áo cũ trong nhà nhiều.”


“Thôi thôi.” Thành lão tam liếc hắn ta đầy khinh thường, quần áo cũ nhiều cái gì, muốn đánh chủ ý gì tưởng ông ta không biết sao?


“Mau đi cho ta!”


“Không, ta…”


“Lão tam.” Lệ Lan Tâm nhíu mày, từ sau rèm bước ra, “Có chuyện gì vậy?”



Sao lại xua đuổi khách như thế?


Tô Triển Văn bỗng ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy nàng, sắc đỏ trên gò má lập tức lan khắp cả khuôn mặt.


Thành lão tam quay đầu liếc thấy cảnh này, càng như gặp đại địch.
“Nương tử!” Ông ta bước vội lên một bước, cố tình che khuất tầm nhìn của Lệ Lan Tâm, “Ha ha, không có gì đâu, chỉ là vị khách quan này… quần áo của hắn ta chúng ta không rảnh vá!”


“Dạo này chẳng phải làm ăn ế ẩm sao, sao lại không rảnh vá?” Lệ Lan Tâm nghi hoặc liếc ông ta một cái, rồi đẩy sang một bên.


Sau đó nàng nhìn về phía vị khách nhân thanh tú trước quầy, hơi trợn mắt: “Là ngươi à.”


Chẳng phải chính là thư sinh lần trước mang hàng thêu Hồ Nam tới sao?


Tô Triển Văn đỏ từ đầu tới tận cổ, đứng ngây ra không biết nói gì.


Lệ Lan Tâm cười nói: “Lần này lại tới vá quần áo sao?”


“Vâng, vâng!” Tô Triển Văn vội đặt quần áo lên quầy, nhưng ánh mắt lại chẳng hề nhìn vào đó.


“Lần trước nương tử chỉ đường cho tại hạ, nhưng vẫn chưa kịp cảm tạ.”


Lệ Lan Tâm đáp: “Đó là việc nên làm, khách quan không cần khách khí.”


“Không không, nhất định phải cảm tạ!” Tô Triển Văn nghiêm mặt nói, “Chiếc váy đó là di vật của mẫu thân đã khuất, nương tử giúp ta giải được đại nạn, ta thiếu nương tử một phần ân tình.”


Nói xong, hắn ta do dự một lát, như hạ quyết tâm, đỏ mặt nói tiếp:
“Tại hạ họ Tô, hiện đang nhậm chức tại Hàn Lâm Viện, ngụ ở thành tây, phường Trúc Phục, hẻm Liễu.”


Lệ Lan Tâm sững người.


Lúc này nàng cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn.


Ngước mắt lên, là vị khách trẻ tuổi mặt đỏ bừng; quay đầu lại nhìn, là Thành lão tam tức giận đến sắp bốc khói.


Trong lòng nàng đánh “thịch” một tiếng.


Tiêu rồi.


Chẳng lẽ năm nay nàng đụng phải thứ gì, phạm vào đào hoa kiếp sát thật rồi sao?


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 18: Đào hoa kiếp sát
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...