Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 130: Hắn điên rồi

Lệ Lan Tâm trừng lớn mắt nhìn hắn, tròng mắt run rẩy, kinh hoàng cùng sợ hãi trong khoảnh khắc hóa thành một mảnh trống rỗng khủng khiếp, chỉ còn lại chấn động và phẫn nộ tột cùng.
Trước mắt tối sầm, sắc mặt trong chớp mắt trắng bệch như giấy.
“…… Ngươi điên rồi?”
Môi run rẩy một hồi lâu nhưng cuối cùng nàng chỉ thốt ra được ba chữ ấy.
Sinh một đứa trẻ?
Bảo nàng sinh cho hắn một đứa trẻ?
Hắn sao có thể điên cuồng đến mức này?!
Tông Lẫm chỉ nhìn chằm chằm nàng, lặp lại từng chữ:

“Sinh cho cô một hoàng tử. Sinh xong, cô thả ngươi đi.”
Mỗi một chữ như đinh sắt đóng thẳng vào đầu nàng, khiến nàng hoa mắt choáng váng.
Lệ Lan Tâm lúc này mới thực sự đứng bên bờ sụp đổ, trời đất nghiêng ngả cũng không hơn được thế.
Ngực nàng phập phồng dồn dập, uất hận cùng bi phẫn cuồn cuộn xông lên, thiêu đốt khắp tứ chi bách hài.
Nàng đột nhiên giơ tay đẩy mạnh, vừa đánh vừa tránh, hốc mắt đỏ rực.
“Ngươi điên rồi… ngươi điên rồi!”
“Dựa vào đâu ta phải sinh hài tử cho ngươi? Dựa vào đâu? Ngươi có biết ta và ngươi nếu sinh con ra thì sẽ bị gọi là gì không? Là nghiệt chủng! Là con hoang do thông dâm mà có!”
“Chính ngươi nói mười lăm ngày sau sẽ thả ta đi! Là chính ngươi đã nói! Ngươi rốt cuộc còn muốn lừa ta bao nhiêu lần nữa?!”
Giọng nàng khàn đặc, cuối cùng cũng không thể gắng gượng giữ bình tĩnh, càng không còn quỳ xin nhún nhường.
Hắn đêm đêm dâm loạn nàng, khiến nàng sống trong sợ hãi, nàng nhịn.
Hắn bắt nàng về phủ, ép nàng trở thành cấm luyến của hắn, nàng cũng không dám phản kháng.
Nay đã gần đến hạn mười lăm ngày, hắn lại nói muốn đổi ý, coi nàng chẳng khác gì con kiến có thể tiện tay nghiền chết.

Run rẩy chịu đựng từng ngày, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như thế!
Lệ Lan Tâm khóc đến nghẹn thở, liều mạng giãy giụa.
“Ngươi sao có thể nuốt lời?! Sao có thể vô sỉ đến vậy?! Buông ta ra!”
Tông Lẫm lạnh lùng nói:
“Hoàng nhi của cô, ai dám gọi là nghiệt chủng? Chỉ cần có danh phận. Đợi cô đăng cơ, sẽ phong ngươi làm phi, chỉ cần sinh được hoàng nhi liền lập ngươi làm hậu, khi ấy còn ai dám dị nghị nửa lời?”
Giọng hắn âm lãnh tàn nhẫn.
“Hơn nữa đêm ở điện Đông Dương trong hành cung, chính ngươi đã nói, nguyện sinh con cho cô.”
Hắn siết chặt cánh tay nàng, mặc cho nàng phẫn nộ thế nào cũng không thể thoát ra.
Lệ Lan Tâm gần như bị chọc tức đến ngất lịm.
Từ trước tới nay vẫn luôn như vậy, nàng nói gì hắn cũng như không nghe, hoặc giả vờ không hiểu, hoặc bóp méo ý nàng, hoặc cưỡng từ đoạt lý, hoặc chỉ nghe điều hắn muốn nghe.
Khi nghe hắn nói lập nàng làm phi làm hậu, nàng càng thấy buồn cười đến cực điểm.
Lập nàng làm Hoàng hậu?
Lời nói trong lúc xúc động, quay đầu liền hóa hư không.
Cho dù hắn làm được thì sao? Làm Hoàng hậu thì có thể cả đời bình an ư?
Chính thất của đương kim thiên tử – Ngô hậu – bị phế rồi chém đầu, thủ cấp treo ngoài chợ suốt một tháng! Khi bà ta còn là Hoàng hậu thì hiển hách vô cùng, nào có từng nghĩ đến kết cục hôm nay?
Phi tần trong cung, chết thì chết, tàn thì tàn, kẻ không chết cũng sẽ mục rữa đến già nua trong thâm cung.
Chuyện ngày sau, dù hôm nay nói hay đến đâu, tròn trịa đến mấy, cũng chẳng bảo đảm được gì.
Mà nàng thật sự đã mệt mỏi.
Không muốn dây dưa thêm nữa.
Hắn đòi hỏi điều nàng không thể cho, nàng cũng hoàn toàn không thể nói lý với hắn.

Nàng nói nàng sợ, không muốn sinh con, hắn càng không nghe.
Nàng bị hắn chuốc say, nói bừa mấy lời, hắn lại coi như lời thề ước, nay còn lấy đó ép buộc nàng.
Nàng mệt rồi… mệt đến tận xương tủy.
“Hôm đó ta bị ngươi chuốc say! Ta không nhớ gì cả! Sao có thể tính là thật?!” Trong mắt nàng bốc lên lửa giận.
Dù nàng có nhớ thì sao? Hắn có thể lật lọng, dựa vào đâu nàng phải dùng một câu nói lúc say để chôn vùi cả đời mình?
Tông Lẫm hờ hững nhìn nàng rơi lệ.
“Ngươi không sinh, cũng đừng mong rời đi.”
Ngũ tạng lục phủ của Lệ Lan Tâm như bị xoắn nát, nàng nghiến răng.
“Ta không sinh!”
“Ta không sinh cho ngươi!”
Nước mắt hòa lẫn với máu trong hốc mắt, nàng gào lên:
“Chính ngươi nói ngươi không thiếu nữ nhân! Chỉ là nhất thời mới mẻ với ta thôi! Ngươi muốn có con, ngoài kia khối kẻ sẵn sàng sinh cho ngươi! Ngươi đi tìm người khác đi! Vì sao cứ không chịu buông tha ta?!”
Không biết câu nào chạm vào nghịch lân, hắn đột ngột giơ tay bóp chặt hai má nàng.
Cằm và má đau buốt, nàng vừa giận vừa sợ, ngẩng đầu đối diện ánh mắt lạnh như móc câu của hắn.
Tông Lẫm cười lạnh, nghiến răng:
“Ngươi tưởng cô là kẻ thấy ai bò lên giường cũng hưởng dụng sao?”
“Cô chỉ muốn ngươi.”
Hắn ép sát lại gần.
“Ta không sinh được.” Lệ Lan Tâm run giọng, trợn mắt nhìn hắn. “Thân thể ta sớm đã uống thuốc tổn hại rồi, mấy ngày nay lại uống nhiều thuốc tránh thai như vậy, ta sinh không được.”
Tông Lẫm cười nhạt:

“Sao lại sinh không được?”
“Nếu cô muốn ngươi mang thai, ngươi không có cũng phải có. Nói thật cho ngươi biết, thứ ngươi uống không phải thuốc tránh thai, chỉ là canh bổ thân.”
Ánh mắt hắn âm lệ, chằm chằm nhìn nàng chờ nàng sụp đổ.
Lệ Lan Tâm chấn động.
Dù đã sớm đoán được, nhưng khi nghe chính miệng hắn nói ra, hàn ý vẫn cuộn lên tận tim phổi.
“Ngươi… quả nhiên vẫn lừa ta…” môi nàng run rẩy, thì thào.
“Phải, cô lừa ngươi, thì sao?” hắn thản nhiên đáp.
Ngay sau đó, hắn nheo mắt.
“Ngươi đã sớm đoán được?”
Vì chữ “quả nhiên” kia.
Lệ Lan Tâm đồng tử co rút, chưa kịp mở miệng, hắn đã lạnh giọng:
“Đã đoán được mà vẫn không chịu sinh con cho cô…”
“Ngươi lén làm chuyện gì sau lưng cô?”
Nàng run bắn.
“Ta…”
Tông Lẫm vốn không phải kẻ kiên nhẫn nghe giải thích. Nghi ngờ dâng lên, lại thấy phản ứng của nàng, trong lòng đã có đáp án.
Trong mắt hắn bốc lên sát ý đỏ ngầu.
Cửa điện khép chặt, bên ngoài chỉ nghe động tĩnh mơ hồ.
Chúng nô tài nín thở chờ đợi, bỗng nghe rầm một tiếng, bàn ghế đổ vỡ.
“Người đâu!!”

Bọn nội thị gần cửa chân mềm như bùn nhão, mặt cắt không còn giọt máu.
Đàm Cát vội đẩy cửa xông vào, cung nữ tái mặt theo sau.
Vừa vào điện đã thấy mảnh vỡ khắp nơi, lại nhìn phu nhân còn đang bị khống chế, tim hắn ta đã lạnh buốt.
Ngay lập tức quỳ rạp xuống:
“Điện hạ!”
“Ai từng theo nàng ra hẻm Thanh La?” Tông Lẫm quét mắt lạnh lẽo.
Hắn đã đoán ra.
Mấy ngày nay nàng ở Đông Cung, rồi ở hành cung, tất cả đều bị giám sát chặt chẽ, không thể có cơ hội nào khác.
Chỉ có lần hắn mềm lòng cho nàng về hẻm Thanh La.
Hơn nữa nàng còn lệnh đem toàn bộ đồ trong tú phòng dọn về phủ.
Thu Chiếu quỳ bước ra:
“Nô tỳ từng theo phu nhân đến hẻm Thanh La.”
“Nàng mang về thứ gì?”
Thu Chiếu run giọng kể lại:
“Từ sau khi trở về, phu nhân không cho nô tỳ đụng đến rương đồ của ngài ấy…”
Lệ Lan Tâm mặt xám như tro, nhắm mắt.
Tông Lẫm cười lạnh:
“Lục soát! Tất cả đồ của nàng, lục soát cho cô!”
“Tuân lệnh!” Đàm Cát lập tức đáp, vội vàng bò dậy, dẫn theo mấy người, thẳng hướng chỗ cất rương hòm mà đi.
Lệ Lan Tâm nửa ngã nửa ngồi trên trường kỷ, toàn thân lạnh buốt, mà ánh mắt người trước mặt sắc như lưỡi đao, từng tấc từng tấc lướt qua thân nàng.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở không một tiếng động ấy, chỉ còn vang lên tiếng kéo mở rương hòm, mở hộp đựng độc dược, cùng âm thanh lục lọi gấp gáp hỗn loạn, nghe rõ mồn một.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 130: Hắn điên rồi
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...