Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 119
Lệ Lan Tâm giật mình ngẩng đầu, đối diện ánh mắt nửa cười nửa không của hắn, tim đột ngột nhảy thót.
“Ngươi… ngươi chẳng phải không có thói quen ngủ trưa sao…”
“Bây giờ thì có.” Hắn mỉm cười.
Không đợi nàng nói thêm, hắn đã đỡ nàng đứng dậy.
“Mới ăn xong không nên ngủ liền. Tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.” Giọng điệu nhàn nhạt.
Nói xong liền vòng tay ôm lấy vai lưng nàng, đưa nàng ra ngoài.
Bị hắn ôm đi mấy bước, Lệ Lan Tâm tất nhiên muốn phản kháng, liên tục nói không cần hắn bồi, nàng tự mình ở lại là được, chính sự quan trọng hơn các kiểu.
Nhưng lần này hắn hoàn toàn không lay chuyển. Nàng nói thế nào hắn cũng không chịu thả nàng ra, nhất quyết không cho nàng yên tĩnh một mình.
Suốt dọc đường nàng bực đến mức chẳng buồn nói chuyện với hắn. Trong đầu chỉ muốn được yên tĩnh một lát — chuyện hôm nay làm nàng rối loạn như ma nhập, nàng cần tự mình lắng lại.
Nhưng ngay cả chút hy vọng đó hắn cũng không chịu cho. Nhất định phải bám lấy nàng không buông.
Đường đường là trữ quân, lại toàn làm mấy chuyện dính người như cao dán, phiền không chịu nổi.
Nàng thì phiền muộn, hắn lại vô cùng hứng thú. Dọc đường dán sát tai nàng lải nhải không ngừng, lúc thì bảo nàng nhìn hoa bên này, lúc lại nói triều đình bên kia gần đây có chuyện gì khiến hắn không vui, quay sang cái là lại bắt đầu dính dính nhão nhão nói nàng gần đây có phải tính tình lớn hơn không — nói chung là quyết tâm không cho tai nàng được yên.
Nàng nhìn thẳng phía trước, coi hắn như ruồi ong vo ve. Thật sự không chịu nổi thì giơ tay véo hắn một cái.
Khó khăn lắm mới từ trong vườn trở về, Lệ Lan Tâm chỉ cảm thấy tai mình tê rần, đầu óc cũng trống rỗng, chỉ muốn mau chóng yên tĩnh lại.
Cũng chẳng thèm quan tâm có ngủ chung với hắn hay không, thay y phục xong liền leo thẳng lên giường, kéo chăn trùm kín đầu, xoay lưng lại, để lại cho hắn một bóng dáng tức đến chết người.
Tông Lẫm nhìn nàng như vậy, trong lòng lại dâng lên một cảm giác vui sướng kỳ dị. Trướng màn buông xuống, hắn áp sát lưng nàng, vòng tay ôm trọn lấy người trong lòng, thỏa mãn nhắm mắt.
Bây giờ là giữa mùa hè, nhưng hành cung ở Đông Sơn mát mẻ hơn trong kinh thành. Gần giường còn đặt nhiều thùng đá, xua tan cái nóng oi ả.
Lệ Lan Tâm nhắm mắt, nhưng không hề ngủ.
Nàng mới tỉnh không lâu, căn bản không buồn ngủ. Nói muốn ngủ trưa chỉ là cái cớ để đuổi người phía sau này đi, để nàng một mình ổn định tâm trạng.
Trong điện yên tĩnh, tiếng chim ngoài cửa sổ, tiếng gió đều nhẹ và mơ hồ. Không biết bao lâu sau, nàng nghe thấy hơi thở phía sau trở nên đều và trầm hơn.
Hắn ngủ rồi.
Có lẽ vì lúc ở Diễn Võ Trường đã mệt rồi, hắn ngủ rất nhanh.
Lệ Lan Tâm chậm rãi mở mắt, không vội động đậy, mà đợi thêm một lúc.
Rồi nàng bắt đầu lặng lẽ nhúc nhích cánh tay, chậm rãi, cố hết sức đẩy cánh tay dài nặng nề đang đè trên người mình ra.
Đẩy được rồi, nàng lập tức cứng người không nhúc nhích, lắng nghe hơi thở hắn không thay đổi, mới cẩn thận di chuyển tiếp.
Hành động của nàng chậm đến mức, dù là rùa cũng không thể chậm hơn nàng lúc này. Hô hấp nhẹ và khẽ, từng chút từng chút một trượt ra khỏi vòng ôm của hắn.
Đến khi cuối cùng thoát hẳn, nàng mới thở phào một hơi, rồi chậm rãi xoay người.
Cảnh trước mắt theo động tác mà đổi khác, cuối cùng dừng lại — trong mắt nàng là dáng vẻ người đàn ông đang nhắm mắt ngủ yên.
Con người ta trong lúc ngủ sẽ là khoảng thời gian khó có phòng bị nhất. Nhưng Tông Lẫm lại hoàn toàn không giống mấy kẻ hung ác trong thoại bản — ngủ rồi liền trở nên hiền lành.
Lúc này hắn nhắm mắt, hàng mi dài vẫn sắc nét, khóe môi thẳng, khuôn mặt trầm tĩnh lạnh nhạt.
Giường Bạt Bộ tuy lớn, nhưng hai người nằm chung thì cũng chỉ có bấy nhiêu khoảng cách. Hắn và nàng ở rất gần.
Lệ Lan Tâm nhìn hắn như vậy, bất giác ngẩn ra.
Ánh mắt nàng trượt xuống, chạm vào vết hằn đỏ tím trên cổ hắn. Dấu siết quá sâu, rìa bên đã sưng rõ, phía sau chỉ nghĩ thôi cũng thấy rợn người.
Không biết lúc đó hắn nghĩ gì, lại mặc cho nàng siết cổ mình. Phải biết khi ấy nàng đang say, ra tay hoàn toàn không biết nặng nhẹ, hắn không né tránh, đúng là đầu óc hỏng thật rồi.
Nghĩ ngợi miên man, cổ họng nàng khẽ động, hô hấp bỗng gấp hơn vài phần.
Hắn nói… nàng đã siết hắn, bóp hắn, không hề nương tay.
Ma xui quỷ khiến thế nào, hơi thở nàng phả ra dường như cũng nóng hơn vài phần. Hai tay nàng chậm rãi run lên, nâng lên, vươn về phía trước.
Từ tốn, khẽ khàng siết lên cổ người đàn ông.
Giống hệt như đêm qua.
Cả đời nàng chưa từng khống chế, kiềm chế bất kỳ ai. Nàng trước nay chỉ là kẻ thuận theo dòng chảy, để tình thế cuốn đi.
Vậy mà lúc này, tay nàng đang nắm giữ mạch máu sinh tử của một người đàn ông — mà người ấy, lại là Thái tử đương triều.
Răng khẽ cắn lên môi, như nhập ma, nàng không tự chủ được mà dựa càng lúc càng gần, gương mặt gần như sắp áp sát vào hắn.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm nhau ấy, trong thức hải bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, như một cây kim lớn cắm sâu dưới đáy sông bị rút phắt lên. Ký ức vụn vặt như cơn mưa đêm tán loạn ập tới, xối ướt toàn thân nàng.
Đôi mắt vốn hơi khép chợt mở to, tay nàng như chạm phải bàn ủi, đột ngột rụt về. Thân thể cũng theo đó giật mạnh, ngửa hẳn ra sau.
Sắc mặt trong nháy mắt đỏ bừng, rồi lại tái trắng, tiếp đó dâng lên thành một màu đỏ sẫm dữ dội.
… Nàng, nàng nhớ ra rồi.
Nàng nhớ ra một ít.
Nàng nhớ được nàng đã như thế nào —
Hô hấp đột nhiên nghẹn chặt, con ngươi hoảng loạn. Nàng xoay phắt người lại, chộp lấy chăn trùm kín đầu.
Là nàng làm. Nàng thật sự đã làm chuyện xấu.
Là nàng chủ động… là nàng…
Cũng là nàng…
Là nàng làm, tất cả đều là nàng làm —
Lệ Lan Tâm toàn thân run rẩy, hai tay xoắn chặt mép chăn. Một trận lạnh buốt lan khắp người, nỗi kinh hãi và hoảng loạn dâng lên đến tột cùng.
Nàng không phải sợ bản thân đã làm ra những chuyện như vậy, mà là sợ hãi — sợ rằng nàng dường như chưa từng hiểu rõ chính mình, chưa từng biết bản thân lại kìm nén d*c v*ng sâu đến thế.
Điên không chỉ có hắn.
Nàng cũng đã nhập ma rồi.
Dù có tự lừa mình dối người thế nào cũng vô ích. Nàng không trốn tránh được cảm giác nơi thân thể mình. Khi ở trên giường cùng hắn, nàng đã đạt đến cực độ khoái lạc.
Nhưng sao lại có thể như vậy? Sao lại có thể?
Chẳng lẽ chỉ một bầu rượu, đã đủ khiến nàng hoàn toàn biến thành một người khác?
Cha nàng trước kia cũng từng uống say. Sau khi say, ông chỉ ngủ mê man như chết.
Vậy thì… là do món lộc thiện kia.
Chính là đĩa lộc thiện đó, đã đào xới toàn bộ những thứ chôn sâu trong đáy lòng nàng, nghiền nát rồi hóa thành nước, lan theo kinh mạch huyết khí, khiến đầu óc nàng hoàn toàn hỗn loạn.
Nàng vẫn luôn nói hắn là kẻ điên, là ma quỷ, là hắn cưỡng ép nàng.
Nhưng đến lúc này, nàng thật sự đã bị hắn đồng hóa.
Nàng không nên như vậy. Nàng không thể như vậy. Như vậy là sai…
Hai tay siết chặt chăn, trùm kín đầu, cả người cuộn lại, nỗi hoảng sợ không cách nào nói thành lời.
Nàng nhắm chặt mắt, quay lưng đi, tự nhiên không hề nhìn thấy người phía sau đang chậm rãi mở mắt. Hắn lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng, trong mắt dâng lên thứ cảm xúc khó giấu — hưng phấn, kinh hỉ, sung sướng, vui mừng đến cực điểm.
…
Lần ngủ trưa này không kéo dài quá lâu.
Khi Lệ Lan Tâm bị “đánh thức”, cả người nàng gần như đã kiệt quệ hơn phân nửa.
Nhưng kẻ đánh thức nàng thì lại ngủ ngon đến lạ. Tinh thần phấn chấn gấp trăm lần, cảm xúc cũng viên mãn đến cực điểm, dịu dàng triền miên hơn hẳn trước kia.
Nàng vừa ngồi dậy đã bị hắn ôm lấy, hôn rồi lại hôn.
Nàng muốn đẩy hắn ra cũng không được. Tay vừa vươn ra đã bị hắn giữ chặt, tiếp tục hôn, tiếp tục quấn, dọa đến mức nàng ngay cả mở miệng cũng không muốn.
Nàng thật sự sợ hắn.
Đánh thì không đánh lại, mắng thì không mắng lui. Nàng tức giận, hắn lại như nhìn thấy vật hiếm lạ mà dính chặt lấy; nàng chịu thua, hắn lại được voi đòi tiên, càng lúc càng quá đáng.
Hoàn toàn là một kẻ sắc dục huân tâm, xứng đáng là một hôn quân đến cực điểm.
Lúc này nàng thật sự không muốn nhìn thấy hắn thêm chút nào. Dù gọi là chột dạ cũng được, trốn tránh cũng được, nàng chỉ biết hiện tại bản thân không muốn đối mặt với hắn, trong đầu không ngừng xoay quanh xem còn cách nào có thể tránh thoát.
Tông Lẫm lại từ sau gáy nàng ngẩng lên với vẻ thỏa mãn, cười áp sát vào nàng, bỗng hạ giọng: “Tỷ tỷ, ta dẫn nàng đi một nơi.”
Lệ Lan Tâm nghiêng mắt nhìn sang: “Đi đâu?”
Nhưng hắn không trả lời ngay. Hắn đứng dậy, bế ngang nàng khỏi giường, gọi thị nữ vào hầu hạ.
Nơi hắn muốn đưa nàng đi hẳn là cách Đông Dương điện không gần. Vừa ra khỏi điện, kiệu liễn đã chờ sẵn.
Không cho nàng bất cứ cơ hội từ chối nào, hắn trực tiếp đỡ nàng lên kiệu. Khi ngồi yên rồi, hắn ôm lấy nàng, nắm tay nàng v**t v* thưởng thức.
Lệ Lan Tâm để mặc hắn, lúc này nàng không còn tâm trí quản hắn làm gì, giữa mày nhíu chặt.
Không hiểu vì sao, từ khi rời khỏi Đông Dương điện, trong lòng nàng cứ bồn chồn không yên, căng thẳng đến mức ngay cả nỗi kinh hãi ban nãy cũng bị lấn át.
Kiệu liễn khẽ rung, chầm chậm tiến về phía trước. Nàng nhiều lần vén rèm nhìn ra ngoài, nhưng trong hành cung này nàng thật sự không quen thuộc, nhìn mấy lần cũng không phân biệt được là đang đi đến nơi nào, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Quay đầu thấp giọng hỏi rốt cuộc là bọn họ sẽ đi đâu, nhưng người ôm nàng vẫn chỉ mỉm cười, nói tới nơi rồi nàng sẽ biết.
Không còn cách nào khác, nàng đành nhắm mắt dưỡng thần, cố ép sự bất an trong lòng xuống.
Đi khoảng nửa canh giờ, kiệu liễn rốt cuộc dừng lại.
Tông Lẫm bước xuống trước, vén rèm rồi quay lại đỡ nàng.
Vừa bước ra khỏi kiệu, ánh nắng trên cao chói mắt trong khoảnh khắc, tầm nhìn dần rõ ràng. Thứ đầu tiên ập tới là mùi cây cỏ rậm rạp của rừng xanh.
Lệ Lan Tâm chớp mắt liên tục, cau mày định thần. Nhưng khi nhận ra nơi mình đang đứng, toàn thân nàng đột ngột cứng đờ, hít mạnh một hơi.
Lâm viên trước mắt nàng không hề xa lạ.
Ít nhất, nàng nhớ rất rõ — dù nàng chỉ từng đến đây một lần.
… Đây là nơi nàng và hắn lần đầu gặp mặt.
Nàng bỗng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của hắn.
“Tỷ tỷ, đi thôi.” Hắn khẽ thở dài, nói nhỏ.
Môi Lệ Lan Tâm khẽ run, hít vào một hơi.
“Tại sao lại…” đến đây?
Tông Lẫm nhìn sâu vào nàng, ôm nàng chặt hơn, trầm giọng nói: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ nàng không muốn biết… ngọn nguồn của tất cả sao?”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 119
10.0/10 từ 32 lượt.
