Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 104: Cô chờ nổi
Đông Lưu thủy tạ nằm ở phía đông nam viện, mở ra là thấy ngay ánh nắng trong vườn. Ngói xanh lan can đỏ, ba mặt giáp nước, tựa vào hồ sâu rộng. Gió lùa qua đầm sen xanh, xua đi cái oi ả, mang theo hơi nước mát lành.
Theo lẽ thường, nơi này phải là chỗ ung dung thưởng hoa Dao Trì, vậy mà lúc này trong thuỷ tạ lại yên tĩnh đến lạnh người. Kẻ hầu người hạ nín thở đứng dọc theo lan can.
Khương Hồ Bảo quỳ trên nền gạch hoa sen, trong tầm mắt chỉ còn nhìn thấy vạt áo mình và hoa văn dưới chân. Hắn ta đem từng việc thấy nghe khi theo Lệ phu nhân ra phủ hôm nay, từ đầu đến cuối bẩm lại, không dám sai sót nửa chữ.
Lúc chưa vào thuỷ tạ, hắn ta còn tự cho là mình khá trấn tĩnh. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt u ám của chủ tử, cả người liền lạnh toát, lúc này mới nhận ra trước đó mình không hoảng chỉ vì đã bị Lệ phu nhân hành đến đầu óc tê dại.
Càng nói về sau, tim càng run. Đến đoạn phải nhắc lại những lời của Lệ phu nhân, hắn ta chỉ hận không thể đào cái mai rùa chui vào. Nhất là khi nhắc tới mấy chữ như “giả thần giả quỷ”, “sương thê của thần tử”, trong tai liền vang lên tiếng gốm sứ rạn nứt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Trong lòng hối hận không thôi, nhưng lúc này muốn lui cũng không được, kêu cũng không dám, chỉ như cua không càng, chim không cánh, không biết lúc nào sẽ mất mạng.
Khó khăn lắm mới bẩm xong, lại thật lâu không nghe thấy có mệnh lệnh truyền xuống.
Bất đắc dĩ, hắn run rẩy ngẩng đầu, lập tức bị sắc mặt âm trầm lạnh thấu xương của chủ tử dọa đến nghẹn thở, vội cúi gằm xuống.
Trong thuỷ tạ, mọi người đều giật mình. Mấy ngày nay cảnh này đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Đúng lúc ấy, ngoài thuỷ tạ có nội thị bước lên bậc thềm, hành lễ rồi nhỏ giọng bẩm:
“Bẩm điện hạ, chủ viện truyền lời, nói phu nhân vừa vào tịnh các, sau đó còn phải rửa mặt chải đầu trang điểm, e là còn phải chờ thêm một lúc nữa mới tới được.”
“Không vội.” Tông Lẫm cười lạnh, giọng băng giá: “Cô chờ nổi.”
Đêm qua còn ngoan ngoãn, sáng nay lúc bị hắn ôm trước khi ra phủ cũng mềm mỏng thuận theo, vậy mà chỉ ra ngoài một chuyến, trở về cái nhà kia gặp lại hai nha đầu đó, liền bắt đầu giở thói.
Gan nàng bây giờ quả thật lớn hơn trước, tính khí cũng đại biến nhiều.
Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn tối sầm, trong lòng không hiểu sao dâng lên chút hoảng loạn.
Nàng xưa nay vốn là người tốt tính. Đối với đám người họ Hứa kia cũng có thể nhẫn nhịn tận tình. Hắn từng không ít lần vừa khinh thường vừa tức giận vì khả năng chịu đựng của nàng.
Nàng quen lùi bước, sợ hãi, bị ấm ức cũng chỉ biết trốn đi hoặc khóc thút thít.
Vậy mà bây giờ, nàng đã biết mắng, biết đánh, động một chút là nổi giận, còn giỏi hành hạ người…
… Nhất là đối với hắn.
Khương Hồ Bảo vẫn còn quỳ dưới đất, tim đập loạn xạ, bỗng nghe trên đầu truyền xuống:
“Đứng lên đi. Sang thư phòng, mang hết tấu sớ trên án lại đây.”
Hắn ta ngẩng đầu, thấy sắc mặt chủ tử chẳng biết từ lúc nào đã dịu đi không ít, tuy vẫn lạnh nhạt, nhưng đã không còn vẻ hung lệ lúc nãy.
Thân thể nhanh hơn đầu óc, hắn ta vội bò dậy hành lễ, ngơ ngác rời khỏi thuỷ tạ.
Xuống bậc thềm, mấy thị nữ truyền lời rón rén theo tới, nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu Khương quản sự, điện hạ đây là đang giận hay không giận vậy?”
Khương Hồ Bảo nhìn nàng, rồi ngước lên nhìn trời, chậm rãi lắc đầu, ánh mắt trống rỗng.
“Đừng hỏi nhà ta.” Nếu trong tay có tràng Phật châu, hắn t nhất định đã xoay một vòng rồi. “Nhà ta cái gì cũng không biết.”
Nói xong, hắn ta liếc quanh bốn phía, chỉ phất trần vào mấy tiểu hoàng môn:
“Các ngươi theo nhà ta tới thư phòng lấy tấu sớ.”
“Dạ.”
Thư phòng cách Đông Lưu thuỷ tạ không xa. Bọn nô tài nhanh chóng chuyển toàn bộ tấu sớ chưa phê duyệt cùng đồ dùng thư phòng tới.
Án tử đàn cũng được dọn vào trong thủy tạ, còn có ghế ngồi, lư hương… Chưa đến nửa canh giờ, phía tây thuỷ tạ đã bày ra hệt như một thư phòng nghiêm chỉnh.
Tông Lẫm ngồi xuống liền tiếp tục phê duyệt tấu sớ hôm nay dâng vào phủ Thái tử.
Từ trước khi còn ở Tây Bắc, dù là phiên vương cũng phải xử lý mọi việc trong đất phong. Phụ vương hắn đối với công vụ rất thiếu kiên nhẫn, nhưng chính vì không muốn xem đi xem lại nên mỗi khi xử lý đều gọn gàng như sấm gió.
Những việc này, phụ vương cũng từng rèn luyện hắn, mời vô số danh sư, đại nho, lão thần về hưu tới dạy dỗ.
Bởi vậy nay hắn xử lý triều chính khá thành thạo, chỉ là chuyện đất phong không thể so với thiên hạ, trong triều phe phái đan xen, lòng người quỷ quyệt, càng phê tấu sớ càng bực bội.
Phê liền mấy bản, ngoài thuỷ tạ vẫn không thấy bóng dáng người nọ. Đảo mắt, chim sẻ đã kêu giữa trưa.
“Bây giờ là giờ gì?” Hắn vẫn cúi đầu viết, giọng hờ hững.
Khương Hồ Bảo tiến lên: “Hồi điện hạ, sắp đến chính ngọ.”
Ngập ngừng một chút, hắn dè dặt thêm: “Tính theo canh giờ, phu nhân cũng sắp tới rồi, nô tài sai người đi hỏi một chút?”
“Không cần.” Giọng lạnh lẽo.
Khương Hồ Bảo lập tức im bặt, lui về chỗ cũ, phất tay ra hiệu đổi trà mới.
Chốc lát, thái giám trong trà phòng bưng khay lên. Một tiểu hoàng môn nhanh mắt, thoáng liếc thấy vẻ bực bội u ám trên mặt chủ tử.
Tay run lên, ly trà va vào án thư kêu một tiếng nặng nề, nước b*n r*, mấy giọt rơi lên tay áo gấm mây vàng của Tông Lẫm.
Giữa mày hắn sầm xuống. Thái giám kia đã quỳ sụp xin tội.
Khương Hồ Bảo suýt bật chửi, vội định lên cầu tình.
Nhưng ngay giây sau, chỉ thấy chủ tử hất bút son, đứng bật dậy, phất tay áo bỏ đi.
Hắn ta hoảng hốt gọi cấm vệ đuổi theo, tự mình chạy vội phía sau mới miễn cưỡng theo kịp.
Nhìn bóng lưng mang đầy lửa giận của chủ tử, Khương Hồ Bảo nửa chữ cũng không dám nói.
Trong lòng chỉ biết cầu trời khấn Phật: mong Lệ phu nhân lát nữa thật sự có thể “chặn” được điện hạ như nàng nói, ngàn vạn đừng để thần tiên đấu pháp, phàm nhân chịu nạn.
Ra khỏi thuỷ tạ vào lại vườn Quang Uyên, băng qua lối đá, rất nhanh đã vào hành lang chín khúc.
Tông Lẫm càng đi càng nhanh, cơn uất khí vừa dịu xuống trong lúc chờ đợi lại vị bức lên, giữa mày u ám.
Nàng từ trước đến nay chưa từng hao tâm tổn sức vào việc chải chuốt như vậy.
Vừa về phủ đã trốn tránh không gặp, chỉ sợ hắn chờ ở đây, rồi cuối cùng chỉ nhận được một câu: “Phu nhân thân thể không khoẻ, không muốn tới.”
Gân xanh trên trán hắn giật mạnh, bước dài lướt qua mấy gian phòng, đột nhiên bên tai mơ hồ vang lên tiếng nữ tử tụ lại, chuông bạc leng keng, cười nói khe khẽ…
Mơ hồ, hắn nghe rõ từng đợt gọi “Phu nhân” cao thấp nối tiếp nhau.
Ánh mắt khép hờ, bước chân bất giác chậm lại, hắn giơ tay ra hiệu, đội cấm vệ và nhóm người hầu phía sau đồng loạt dừng lại.
Vẻ mặt nén lại, lặng lẽ bước sang một bên, nghiêng người nhìn qua bức tường hành lang che khuất tầm mắt. Trong tầm nhìn hiện ra một đoàn người đang từ từ đi tới, vừa đi vừa cười nói rộn ràng.
Ánh mắt hắn khóa chặt người phụ nữ được đám thị nữ vây quanh ở giữa, con ngươi chợt siết lại.
Có lẽ ra ngoài một chuyến thật sự mệt mỏi, lại đi từ chủ viện qua dưới nắng, nàng lúc này cầm trong tay chiếc quạt tròn bằng ngà voi viền vàng chạm khắc, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy.
Da nàng vốn trắng, nhưng không phải kiểu tái nhợt b*nh h**n, mà là sắc trắng mịn như sữa dê. Mái tóc đen nhánh như mây tụ, cài đầy trân châu phỉ thúy, bên mai là đôi trâm ngọc nhuận sáng.
Chiếc váy lựu đỏ thêu chỉ vàng bao lấy đường cong đẫy đà, dải lụa sau lưng nhẹ bay. Nàng rất hiếm khi trang điểm rực rỡ và diễm lệ đến vậy.
Vậy mà thần sắc nàng lại vẫn dịu dàng nhàn nhạt, ánh mắt lơ đãng mang theo chút mệt mỏi, hoàn toàn trái ngược với vẻ yêu kiều rực rỡ lúc này.
Nhưng mỗi khi bước đi, tà váy khẽ lay, lại càng tỏa ra phong tình khó giấu, thứ mềm mại quyến rũ chỉ có ở người phụ nữ từng được nâng niu đủ đầy.
Hương nồng sắc đậm, tựa liễu quấn tơ.
“Phu nhân hôm nay đẹp như tiên nữ giáng trần.” Bọn thị nữ ríu rít khen, ánh mắt đầy tự hào vì thành quả của mình.
“Đúng vậy, điện hạ mà thấy phu nhân chắc chắn sẽ rất vui…”
Tiếng nói cười mỗi lúc một gần. Tông Lẫm vẫn đứng yên, mọi thứ xung quanh như bị xóa nhòa.
Trong mắt hắn chỉ còn người phụ nữ đang rũ mắt, chậm rãi đi về phía mình.
Khi lại gần hơn, mấy thị nữ mới phát hiện ra hắn, lập tức hoảng hốt kêu lên.
Nàng cũng giật mình, ngẩng đầu. Ánh mắt mềm như nước của nàng thẳng thắn chạm vào đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Hắn thấy rõ nàng khẽ run lên, không biết là kinh ngạc hay e thẹn, mi dài run nhẹ rồi vội cụp xuống, nhưng rất nhanh lại không nhịn được ngước nhìn hắn lần nữa.
Ánh mắt vương tình, như tơ nhện giăng, chạm vào là ngứa ngáy khó chịu.
Cổ họng hắn khẽ chuyển động. Hắn đứng im, không nói lời nào.
Bọn thị nữ đều cúi đầu lặng lẽ. Nàng đưa chiếc quạt ngà cho một người bên cạnh, nhấc váy bước xuống bậc thềm, đi về phía hắn.
Hương thơm dịu dàng theo nàng đến gần. Đôi môi mềm mở ra, giọng nói ngọt nhẹ:
“Sao ra nhiều mồ hôi thế này? Chẳng phải ta đã bảo ngài chờ ở thuỷ tạ rồi sao.”
Nàng lấy từ tay áo ra chiếc khăn lụa mỏng, giơ tay lau nhẹ bên thái dương hắn.
“Đi gấp như vậy làm gì, hử?” Hàng mày khẽ nhíu, nàng lau qua sống mũi, gò má, rồi xuống cổ hắn.
Hầu kết hắn chuyển động gấp hơn. Đột nhiên hắn giơ tay, nắm lấy tay nàng đang cầm khăn.
Nàng khẽ giật mình, nghi hoặc: “A Kính?”
Tông Lẫm không rõ lúc này mặt mình ra sao, chỉ nghe giọng mình khàn đi: “… Hôm nay nàng về trễ.”
Lệ Lan Tâm không hề hoảng hốt, tay kia nâng lên ôm lấy gương mặt hắn, giọng thản nhiên:
“Ta đi Tú Phô, người ngài phái theo còn dám ngăn ta, bị ta mắng cho một trận. Chuyện này cũng đáng phải gióng trống kêu oan sao? Thật là không biết điều.”
Nói rồi, nàng khẽ nhíu mày, như chợt nhớ ra điều gì: “A Kính, sao dạo này ngài nói chuyện với ta không gọi xưng hô gì hết vậy?”
Tông Lẫm khựng lại.
Lệ Lan Tâm khẽ hừ: “Suốt ngày ‘ngươi ngươi ta ta’, ta chẳng thích chút nào.”
Nói xong, nàng khéo léo rút tay khỏi bàn tay hắn, vẫn cầm chiếc khăn, chậm rãi lau xuống.
Lau cổ áo, ngực, rồi đến eo hắn.
Cuối cùng, đầu ngón tay lách vào khe giữa đai lưng và y phục, khẽ móc lại, chậm rãi kéo chặt.
Bàn tay đang ôm gương mặt hắn trượt xuống, đầu ngón tay lướt qua yết hầu đang nhấp nhô không yên.
“Vậy nàng muốn thế nào?” Cuối cùng không nhịn được nữa, hắn đưa tay mạnh mẽ ghìm chặt sau lưng nàng, kéo sát nàng vào lòng.
Nàng bị ép dừng động tác, ngửa đầu khẽ nói: “… Ta muốn ngài gọi ta như trước kia.”
Giữa mày Tông Lẫm lập tức trầm xuống, môi mỏng mím chặt.
“Được không?” Môi nàng hé mở, cánh tay trắng như ngọc từ ống tay áo rộng trượt ra, vòng chặt lấy cổ hắn.
“A Kính?”
Nàng lắc lư trước mặt hắn, cố ý trêu chọc, khiến hắn buộc phải ôm chặt nàng lại để nàng đừng quậy nữa.
Nhưng vừa ôm lấy thân thể mềm mại kia, trong lòng hắn lại càng nóng nảy, càng khó chịu.
“Sao ngài không nói gì…?” Giọng nàng bắt đầu mang theo uất ức, còn định giãy ra khỏi vòng tay hắn.
Sau vài nhịp thở, Tông Lẫm nhắm chặt mắt.
Hắn bỗng phát hiện, hiện tại đối với nàng, sức chịu đựng của hắn ngày càng yếu đi.
Có lúc chỉ cần thấy nàng lau mồ hôi, hay bước đi với eo khẽ lay động, hắn cũng đã…
Lực trong tay bỗng siết mạnh hơn, hắn nghiến răng.
“… Tỷ tỷ.”
Cuối cùng vẫn là nhượng bộ.
Ngay khoảnh khắc gọi ra hai chữ đó, hắn không nhịn được cúi người, ghé sát hít lấy mùi tóc nàng.
Lệ Lan Tâm cảm nhận rất rõ thân thể trong vòng tay mình đang căng cứng, nóng bỏng đến mức run lên.
Nhưng nàng không hề có ý an ủi, chỉ khẽ nói nhạt:
“… Ngoan lắm.”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
