Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 10: Phụ nhân trong đình

Cửa son khép chặt. Tòa lâu thủy tạ này nằm ở vị trí khuất nẻo, ánh nắng phải xuyên qua từng tầng rừng rậm che phủ bầu trời mới lọt xuống được, những cũng khó mà khiến gian phòng sáng sủa hơn. Bởi vậy trên xà nhà đã sớm thắp lên mấy ngọn đèn cung đình.
Văn An hầu Vân Chính quỳ gối cúi đầu, mồ hôi lạnh đầm đìa, nửa điểm cũng không dám ngẩng mắt nhìn thẳng người đang ngồi phía trên.
Vừa rồi hắn ta đã đem những lời chuẩn bị từ trước, từng câu từng chữ nói ra hết thảy. Tự cho là đã đủ khẩn thiết, đủ cung kính, thậm chí nước mắt giàn giụa, chỉ mong có thể dùng tình cảm lay động vị vương hầu mang trong người một nửa huyết mạch Vân gia kia, mong đối phương nảy sinh chút thương xót đối với nhà ngoại đã sa sút, ngày sau đừng nơi nơi gây khó dễ, càng đừng đuổi tận giết tuyệt.
Nào ngờ đổi lại chỉ là một câu lạnh nhạt:
“Phụ vương trước khi lâm chung chỉ có một tâm nguyện, chính là Văn An hầu phủ mãn môn toàn diệt. Hiện giờ Vân đại nhân hạ mình đến thế này, thật đúng là khiến bổn vương khó xử.”
Giọng nói ấy không nhanh không chậm, rõ ràng không mang nửa phần do dự, trái lại còn lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, kèm theo mấy phần giễu cợt.
Ánh mắt lạnh băng từ trên cao nhìn xuống, ép thẳng lên người. Văn An hầu chỉ cảm thấy da gà dựng đứng, phảng phất kẻ đang ngồi phía trên không phải là Tông Lẫm, mà chính là vị lão Tấn Vương đã qua đời năm xưa.

Nuốt mạnh một ngụm nước bọt, Vân Chính siết chặt hai nắm tay, cuối cùng vẫn phải tung ra con bài tẩy cuối cùng, giọng run rẩy, gắng sức nói:
“Điện hạ… Điện hạ chí hướng lớn lao, lòng dạ bao dung thiên hạ. Hầu phủ ta tự biết năm đó đã thẹn với Thái phi nương nương, thần phụ bị trục xuất giam cầm về sau lại càng hối hận không thôi, chỉ trách bản thân bị lợi dục che mắt, hại chính nữ nhi ruột thịt của mình. Nhưng hiện giờ, lão nhân gia cũng đã trải qua sự uất hận chồng chất bao nhiêu năm rồi, chuyện cũ đã qua, oan oan tương báo, đến bao giờ mới dứt?”
“Nếu điện hạ không chê bai, Vân gia nguyện làm trâu làm ngựa, cho dù chết cũng không từ nan. Điện hạ nắm đại nghiệp trong tay, há có thể thiếu người. Thần tuy vô tài, nhưng trong phủ vẫn còn chút gia sản mỏng, hiện tại có thể lập tức dâng lên điện hạ năm ngàn lượng bạc. Về sau mỗi năm kính cống, chỉ nhiều hơn chứ không ít.”
Nói đến câu cuối, hắn ta hạ giọng xuống mức thấp nhất. Dù đây là hành cung, bên ngoài đình tạ có người của Tấn Vương phủ canh gác, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Tông Lẫm lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ phía dưới dù đang hoảng sợ đến cực độ vẫn phải gượng gạo nở nụ cười lấy lòng n. Qua một hồi lâu, chờ đến khi toàn thân người kia gần như bị mồ hôi thấm ướt, hắn đột ngột vỗ tay cười lớn.
“Vân hầu quả thực là thành tâm.” Tông Lẫm đứng dậy, bước xuống giường, hờ hững đưa tay đỡ người kia, “Hầu phủ có thành ý như vậy, bổn vương sao lại không hiểu.”
Văn An hầu cuối cùng cũng thở phào một hơi. Lúc này đây, hắn ta thậm chí thật sự muốn rơi nước mắt, mây đen đè đầu bấy lâu nay, rốt cuộc cũng lộ ra một khe sáng.
“Điện hạ không chấp nhặt hiềm khích năm xưa, thần thật sự… thật sự cảm kích khôn cùng. Ngày sau điện hạ nếu có chỗ cần đến, toàn tộc thần, trăm lần chết cũng không hối hận!”
Khóe môi mỏng của Tông Lẫm khẽ nhếch, bàn tay to như có như không vỗ nhẹ lên vai Vân Chính: “Vì bổn vương hiệu lực, nào đến mức phải chịu trăm lần chết. Vân hầu quá lời rồi.”
Văn An hầu lại càng thêm thấp thỏm: “Thần… thần nói những lời này đều là từ đáy lòng, tuyệt không phải hư ngôn.”

Thần sắc Tông Lẫm không đổi, trái lại hỏi: “Ngươi vừa nói, cố trạch của mẫu phi, hiện vẫn còn nguyên vẹn?”
“Phải, phải!” Nhắc tới cố trạch của tiên Tấn Vương phi, Văn An hầu lập tức trở nên kích động, nửa là sợ hãi, nửa là dò xét. “Miếu các nơi Thái phi nương nương từng ở vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm xưa, đồ vật trong khuê phòng của Thái phi nương nương cũng đều còn đó.”
Tông Lẫm trầm mặc trong khoảnh khắc, rồi nói: “Qua ít ngày nữa, bổn vương sẽ tự mình đi một chuyến.”
Ý tứ này rõ ràng là muốn đích thân đến Văn An hầu phủ.
Văn An hầu nhất thời mừng như điên, liên tục gật đầu: “Vương gia chịu hạ cố đến hàn xá của thần, quả thật là phúc khí của cả nhà thần!”
“Không giấu điện hạ, trong tộc thân thích ai nấy đều rất nhớ điện hạ. Vi thần có bốn nữ nhi, mỗi lần nghe nhắc đến tư thế oai hùng của điện hạ nơi sa trường, đều nói ngưỡng mộ biểu huynh không thôi.” Hắn ta càng nói càng hưng phấn.
“Ồ?” Tông Lẫm cười nhạt liếc hắn một cái, “Thật vậy sao?”
Văn An hầu hận không thể đập ngực cam đoan: “Tất nhiên là thật!”
Sau đó lại hạ giọng, như cảm thán: “Không chỉ vậy, trong tộc kỳ thực vẫn luôn lấy Thái phi nương nương làm khuôn mẫu, để dạy dỗ các nữ nhi chưa xuất giá. Nói ra cũng trùng hợp, trưởng nữ của thần quả thật rất giống Thái phi nương nương. Có những lúc, thần gần như tưởng mình lại nhìn thấy Thái phi nương nương năm xưa.”
Lần này, người đối diện không còn thuận theo đáp lời nữa, mà chỉ mỉm cười nhìn hắn ta, trong mắt hàn ý dâng tràn.
Văn An hầu vừa nói xong, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt lạnh đến thấu xương của Tông Lẫm, nụ cười lập tức đông cứng.
“Đi… điện hạ?”
“Cút.”
Chỉ trong chớp mắt đã trở mặt vô tình.
Văn An hầu toàn thân dựng tóc gáy, cứng đờ mấy hơi thở, đến lời cáo lui cũng không kịp nói, quay người lăn lê bò toài chạy ra ngoài, không dám dừng lại dù chỉ một khắc.
Hắn ta nhìn thấy rất rõ, trong đôi mắt đen trầm kia, toàn là sát ý.
Có ngu đến mấy, gã cũng hiểu ra.

Hà Thành đứng bên cửa, nhìn Văn An hầu bỏ chạy thục mạng, sắc mặt xanh mét.
Y từ nhỏ tập võ, cuộc đối thoại trong phòng nghe không sót chữ nào.
Vốn đã biết Văn An hầu phủ hành sự ti tiện, nhưng không ngờ bao nhiêu năm trôi qua vẫn vô sỉ đến vậy.
Năm đó, Thái phi nương nương gả cho lão Vương gia, đang mang thai tiểu điện hạ, đã gần đến ngày sinh. Đúng lúc này, vị di nương sinh ra Thái phi, mẹ ruột của bà,  lại đột nhiên lâm bạo bệnh chết trong Văn An hầu phủ. Tin dữ truyền đến, Thái phi chịu kích động mạnh, sinh khó rong huyết, suýt nữa mất mạng.
Sau đó tuy mẫu tử bình an, nhưng thân thể Thái phi từ đó suy nhược. Lão Vương gia càng thêm thương yêu ái thê, không muốn bà tiếp tục lưu lại nơi hổ lang chiếm cứ đầy thương tâm kia, bèn thuận theo thánh chỉ, đưa ái thê cùng ấu tử đến đất phong.
Tây Bắc khổ hàn, Thái phi thể nhược, thường xuyên nhiễm bệnh. Có một lần trúng phong hàn sốt cao, nằm liệt giường suốt gần một tháng. Lão Vương gia mời danh ý khắp thiên hạ, Thái phi khó khăn lắm mới giữ được mạng sống, nhưng sức khỏe vẫn không khá hơn bao nhiêu.
Đúng lúc ấy, một đoàn xe từ kinh thành đến trước cổng vương phủ. Người đến lại là do Văn An hầu phủ phái tới, một thứ muội cùng mẹ khác cha của Thái phi. Nói rằng nghe tin Thái phi bệnh nặng lâu ngày, mẫu gia vô cùng lo lắng, nên phái nữ quyến đến thăm.
Lão Vương gia vốn không ưa Văn An hầu phủ, không muốn để nữ tử ấy lưu lại. Nhưng Thái phi vừa nhìn thấy người muội muội này lại vô cùng vui mừng. Chỉ vì năm xưa, mẹ ruột di nương của bà cùng tiểu nương của thứ muội này đã nương tựa lẫn nhau nhiều năm trong phủ, cùng sống dưới tay lão phu nhân Văn An hầu, tình cảm rất thân.
Muội muội ấy tính tình phóng khoáng, lại tỏ ra thân cận với Thái phi. Thái phi thấy nàng ta đến, vui mừng đến mức tinh thần cũng khá hơn vài phần, liền nói với lão Vương gia rằng muốn giữ người ở lại thêm một thời gian.
Lão Vương gia thấy thê tử vui vẻ, dù trong lòng vẫn còn nghi ngờ, cuối cùng vẫn đồng ý, chỉ dặn hạ nhân giám sát chặt chẽ, lo Văn An hầu phủ có ý đồ xấu, quấy nhiễu sự yên ổn của vương phủ.
Không ngờ một lời thành sấm.
Thứ nữ ấy vốn mang theo lời dặn ác độc của lão Văn An hầu mà đến. Ở vương phủ vài ngày, thấy Thái phi ốm yếu đến mức khó xuống giường, rốt cuộc nói ra mục đích.
Hóa ra lão Văn An hầu biết Thái phi bệnh nặng lâu ngày, thể trạng suy yếu, đoán rằng thời gian còn lại chẳng còn bao nhiêu. Nhưng Tấn Vương phủ nắm binh quyền trong tay, quyền thế đang thịnh, mà thế tử do Thái phi sinh ra còn nhỏ tuổi. Sợ rằng ngày sau nếu lão Tấn Vương tái giá, huyết mạch hoàng thân này sẽ bị đoạn tuyệt. Vì vậy mới phái thứ nữ đến, muốn Thái phi khuyên chồng mình, đợi sau khi bà qua đời, để thứ muội ấy trở thành Tấn Vương phi kế tiếp.
Thái phi nằm mơ cũng không ngờ mẫu gia lại tàn nhẫn đến mức ấy. Càng không ngờ người muội muội mà mình thân cận bấy lâu, lại là kẻ đến cướp đoạt phu quân và ấu tử của mình.
Phẫn nộ đến tận cùng, bi thương đến tận cùng, uất khí công tâm, bà cứ thế mà buông tay lìa đời.
Lão Tấn Vương yêu vợ sâu đậm, gần như phát cuồng. Ông xử tử toàn bộ những kẻ do Văn An hầu phủ phái tới, thậm chí tự tay xẻo sống thứ muội kia. Ôm thi thể Thái phi gào khóc không thôi, không cho bất kỳ ai đến gần, hoàn toàn rơi vào trạng thái điên loạn mất trí.
Tin tức truyền về kinh thành. Khi ấy ngoại địch liên tiếp gây hấn biên cảnh. Hoàng đế hay tin Văn An hầu phủ chỉ vì một ý niệm ngu xuẩn mà hại chết trụ cột trấn thủ Tây Bắc của Đại Càn, khiến hoàng đệ mất ái thê, tâm thần bấn loạn, lập tức nổi trận lôi đình. Lão Văn An hầu bị bãi quan giam cầm, mỗi ngày phải chịu hình phạt.

Về sau, nhìn đứa con trai nhỏ tuổi mang khuôn mặt cực kỳ giống mẫu thân, lão Tấn Vương mới dần tỉnh táo lại. Nhưng từ đó về sau, tính tình càng thêm lạnh lùng hung bạo.
Khi Thái phi qua đời, nhi tử tuy còn nhỏ, nhưng đã hiểu chuyện, sao có thể quên mối thâm thù ấy.
Giờ đây, Văn An hầu lại dám nhắc đến cái gì nữ nhi giống cô mẫu, ngưỡng mộ biểu huynh, thật là bẩn thỉu ghê tởm.
Năm đó lấy Thái phi nương nương làm khuôn mẫu, liền đưa đến một thứ muội thân cận làm kế phi. Hiện giờ lại tiếp tục lấy Thái phi làm cớ, mưu đồ gì trong đó, không cần nói cũng rõ.
Chỉ tiếc, bọn họ không biết rằng điện hạ tuyệt không phải hạng người hồ đồ vì nữ sắc. Hậu trạch Tấn Vương phủ, chưa bao giờ có chỗ cho Văn An hầu phủ chen chân.
“Hà Thành.” Trong phòng truyền ra tiếng gọi.
Hà Thành bước nhanh vào trong, cung kính cúi đầu: “Điện hạ.”
“Bồi bổn vương ra ngoài đi một chút.” Tông Lẫm trầm giọng nói xong, nhấc chân đi ra ngoài hoa tạ.
Hà Thành mím chặt môi, theo sát phía sau. Chủ tử tâm trạng không ổn, y theo hầu nhiều năm, sao có thể không nhận ra.
Vừa ra khỏi đình tạ, Tông Lẫm phất tay ra hiệu về phía sau. Những ám vệ của vương phủ lập tức tản ra, không được theo tiếp.
Trong vườn cây cối mùa hạ rậm rạp che bóng. Rời đình tạ đi ra, thỉnh thoảng còn thấy có người tụ hội bên ao cá câu cá, hoặc nam nữ thế gia ngâm thơ vẽ tranh. Nhưng càng đổi hướng đi sâu vào, cảnh vật càng yên tĩnh.
Ánh mắt Tông Lẫm trầm sâu, hoàn toàn không có tâm tư thưởng cảnh. Hắn bước nhanh dọc đường, gặp hoa liền phất, thấy lá liền gạt.
Có lẽ vì thời tiết ấm áp, trong lòng cơn giận bốc lên như lửa. Những ngón tay dài khẽ động, lớp chai dày do năm tháng luyện võ trên lòng bàn tay mơ hồ phát đau.
Tiếc rằng không có đao kiếm trong tay, lại hận không thể lập tức chém đầu kẻ phạm luật.
Hắn đi càng lúc càng nhanh, sát khí quanh người càng dâng cao. Hà Thành theo sau chỉ thấy tim gan run rẩy.
Bỗng nhiên, khi rẽ qua một lối mòn trong rừng, bên tai khẽ động.
“Bùm.”

Giữa nơi yên tĩnh này, chỉ có tiếng chim kêu côn trùng rả rích, âm thanh ấy rõ ràng đến lạ.
Tông Lẫm nghiêng đầu, giơ tay ra hiệu cho người phía sau dừng lại, còn mình thì chậm rãi tiến về hướng phát ra tiếng động.
Băng qua một mảng núi giả, rẽ khúc ngoặt, bên cạnh gốc cổ thụ cao lớn, trước mắt hiện ra lối vào một cây cầu nhỏ trên hồ.
Hồ không lớn, trên hồ chỉ có một tòa đình nhỏ lẻ loi. Âm thanh ném đá vừa rồi chính là từ trong đình truyền ra.
Thị lực Tông Lẫm cực tốt, cảnh tượng trong đình thu hết vào mắt.
Đó là một phụ nhân.
Nàng dựa nghiêng vào trụ đình, dáng người mềm mại. Y phục cực kỳ giản dị, trâm cài trên tóc cũng chỉ là bạc thường. Nếu dùng tiêu chuẩn thông thường mà đánh giá, có thể nói là keo kiệt.
Nhưng chính bộ xiêm y mộc mạc đến cực điểm ấy lại không che được làn da trắng như tuyết, không chút phấn son, tóc búi đơn giản, trái lại càng tôn lên dung mạo mịn màng, búi tóc như mây, tóc mai như sương.
Khuôn mặt nàng minh diễm mà mang nét mị hoặc, thần thái lại vô cùng nhu hòa. Ánh mắt mềm như nước xuân. Hai khí chất vốn không thể dung hòa, lại kỳ lạ hòa quyện với nhau rất tài tình, sinh ra ý vị khó mà nói rõ.
Cơn giận sinh sôi ban đầu từ từ được đẩy lui, rồi lại mang đến một luồng nhiệt không tên.
Tông Lẫm liếc mắt một cái đã nhìn ra, nàng là phụ nhân xuất thân tiểu gia. Nếu thân phận tôn quý, phu quân có chút bản lĩnh, sao phải ăn mặc như thế để vào hành cung.
Phụ nhân dường như đang đợi người. Lúc này chán đến buồn bực, ném xong đá trong tay, lại bẻ vài cánh hoa.
Cánh hoa hoặc đỏ hoặc hồng, từ lòng bàn tay trắng nõn của nàng từng phiến trượt xuống, rơi lả tả trên mặt hồ.
Tông Lẫm đứng dưới gốc cây, lặng lẽ nhìn, ánh mắt dần dần thâm trầm.
Có lẽ đã nghịch đủ, phụ nhân lại từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn nhỏ. Nàng dường như sợ nóng, chiếc khăn lụa trắng nhạt ấy được vê nhẹ lau qua trán, thái dương, rồi trượt xuống.
Phụ nhân ngẩng đầu, môi hồng khẽ thở, mồ hôi mịn lấp lánh trên da ngọc. Khi lau mồ hôi, dáng người yểu điệu vô tình hiện ra khỏi lớp váy áo tưởng như bình thường, xương quai xanh tinh xảo, cần cổ trắng thon dài, eo mềm như liễu.
Không phải vẻ đẹp thanh nhã linh động của thế gia quý nữ, mà là một vũng nhu nhuyễn sâu lắng như nước.
Tông Lẫm hơi nheo mắt, hô hấp bất giác dài ra một nhịp.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 10: Phụ nhân trong đình
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...