Quả Bưởi Ngọt Ngào

Chương 56: Phiên ngoại 4

185@-
Editor: Lemon

Trong màn đêm, những căn nhà cũ nát cách đó không xa bị bóng tối cắn nuốt, hẻm nhỏ nơi này trũng thấp hơn đường lớn, bức tường cũ kỹ mang theo hơi ẩm cùng mùi thối nhàn nhạt, bao phủ trong đêm đen có chút cảm giác âm trầm.

Trình Uyên cau mày, bước chân nhanh hơn.

Đột nhiên, di động trong tay Trình Uyên đột ngột vang lên, Trình Uyên cúi đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy tên trên màn hình mày lại nhăn càng sâu, là Lý Kiếm cậu quen lúc học lớp 9, người đó mỗi ngày không làm được chuyện gì đứng đắn cả.

Cậu suy nghĩ một chút vẫn nghe máy.

“Trình ca, gần đây mới mở một quán bar, chúng ta đi chơi đi?”

Trình Uyên từ chối: “Không đi, hôm nay tao phải về nhà sớm.”

Trình Uyên đã không còn kiên nhẫn, đám hồ bằng cẩu hữu này cậu quen lúc học lớp 9 lớp 10. Có những thứ chỉ hứng thú lúc đầu, nhưng càng ngày càng có cảm giác nhàm chán.

Giống như trưởng thành đều không phải theo tuần tự đến, mà là ở một khắc đột nhiên phải trưởng thành.

Trình Uyên có cảm giác quá khứ của cậu cũng ấu trĩ giống như vậy.

Đã chậm rãi cắt đứt liên hệ cùng đám bạn bè này. Chỉ là loại chuyện này không thể gấp được.

Trình Uyên tùy ý từ chối, sau đó cúp máy.

Vừa cúp máy một giây, cậu nghe thấy cách đó không xa có người kêu cứu mạng.

Theo bản năng bước chân nhanh hơn.

Năm lớp 10 tuy rằng cậu cũng cùng đám anh em lăn lộn, nhưng loại chuyện bắt nạt bạn học nữ cậu chưa một lần làm qua.

Cậu sẽ không làm loại chuyện này, cũng khinh thường loại người này.

“Các người muốn làm gì? Đừng đừng……” Trình Uyên đến gần, tiếng la của nữ sinh càng thêm rõ ràng.

Trình Uyên tập trung nhìn nơi phát ra tiếng la, là đám người Lư Kiến Thạch. Trình Uyên trước kia chưa từng lấy chuyện giúp người làm niềm vui, nhưng bắt nạt bạn học nữ đã chạm vài điểm mấu chốt của cậu rồi.

Trình Uyên vừa mới tiến lên một bước, lại nghe được một giọng nữ trong trẻo.

bây


lại rất nghiêm túc, có một giây bởi vì


đùa lại một lần nữa vang lên: “Em gái


khí không chút sợ hãi, “Tao vừa mới báo


qua đường, không nghĩ tới Hứa Dữu vừa mới nói


không dám trực tiếp bỏ chạy, liền ấp


cũng hoảng muốn chết, nhưng mà…… Hắn


hất mặt nói:


đó không xa truyền đến tiếng còi, đám người còn


rỡ tự tại, cậu vốn dĩ cũng chỉ là đứng


Kiếm gủi tin nhắn gọi điện thoại liên tục không ngừng, không


một người, ngươi không có khả năng


đồng ý, tuần này đã từ chối ba lần, lần thứ tư Trình Uyên đồng ý.


cách đó không xa, Trình Uyên nhíu mày, đám Lý Kiếm còn


nhiên nghĩ không rõ trong nhà rõ ràng có máy tính, tại


người Lư Kiến Thạch nói chuyện Trình


cùng cũng biết được con kỹ nữ phá


Thạch ngậm điếu thuốc,



11 ban 7,


cái gì, chỉ là…… cậu không ngờ tới cô


trong trí nhớ của cậu


Kiến Thạch


cũng là ngày đó chạy chật vật mới biết được bọn họ bị trêu chọc, căn bản là không


này hắn



chơi kiểu gì thế, tụi tao đánh


Kiếm


nghĩ bay xa bị


“Miệng sạch sẽ một chút,


bàn phím: “Tao chỉ là thuận miệng nói thôi mày để trong


khoát đứng dậy:


cậu “Không phải chứ, chúng ta đang chiếm ưu thế


nụ cười nhạt nhẽo “Tụi bây


chúng ta đánh nhanh chút, mày có


này, tao với Thạch ca có chút mâu thuẫn nhỏ, lát nữa tao


Lý Kiếm dừng một chút, trên


cầm đầu, thái độ của hắn



đi ngay bây giờ, hai là đánh xong ván này,


ấp úng nửa ngày cũng


đâu, tao đã biết, đi


đó, loại hồ bằng cẩu hữu


hẹp không khí thoáng mát hơn rất nhiều. Cậu đột nhiên có chút


lại đây. Sau khi lấp đầy bụng thì cảm giác nhàm chán, vốn không muốn trở về trường học


này mới trèo tường vào sân trường. Cảnh trung rất lớn, Trình Uyên


Hứa Dữu


tay, Hứa Dữu cũng không ngoại lệ,  cánh tay trắng tinh


tạ rất nhanh


bây xa hai mét, lại nhìn thiếu nữ: “Động tác thì


Dữu


hôm đó, thiếu nữ nhìn suy nhược trong tay cầm cầm cục gạch đỏ


Lư Kiến Thạch nhìn thấy nhất định sẽ chết rất thảm? Ánh mắt Trình


Lý Kiếm ngay


xấu cũng từng là anh em tốt, tao không thể không nói với mày tao vừa mới nghe


su cười nhạt, ngón tay


tụi nó không đánh



Là tao muốn đánh bại tụi nó.

Hai mươi phút, cũng đủ cho Trình Uyên trở lại tiệm net lần nữa.

Trình Uyên mới đứng ngoài cửa tiệm net không đến hai phút, bọn Lư Kiến Thạch đã ra tới. Đột nhiên không kịp phòng bị, Trình Uyên lập tức giơ chân đá vào bụng Lư Kiến Thạch.

Lư Kiến Thạch che bụng, nằm trên mặt đất kêu: “Mẹ mày Trình Uyên, tao cũng không có chọc mày, nhãi ranh lại phát điên cái gì.”

Trình Uyên hoạt động tay chân, giọng lạnh băng: “Miệng sạch sẽ một chút cho tao, đúng là mày không chọc tới ta, nhưng hôm nay tâm trạng tao không tốt nên thích đánh mày đó.”

Trình Uyên nói xong liền nhìn chằm chằm đám đàn em của Lư Kiến Thạch chung quanh các tiểu đệ xem, “Chuyện riêng của tao cùng Lư Kiến Thạch, tao khuyên tụi bây đừng xen vào, nếu muốn xen vào cũng được, tao nói rõ luôn, đánh tao một cái tao đánh trả gấp mười lần.”

Đám người còn chưa nhúc nhích, Lư Kiến Thạch đã bò dậy trước, trong ánh mắt vẩn đục nhiều thêm một tia tàn nhẫn.

“Lên đi, chúng ta đấu tay đôi, hôm nay ai thua thì gọi đối phương một tiếng ba ba thế nào?”

“Đựơc.”

Trình Uyên vừa mới dứt lời, Lư Kiến Thạch đã vungnắm tay tới, Trình Uyên tay mắt lanh lẹ né tránh, mà Lư Kiến Thạch bởi vì dùng sức quá mạnh mà lảo đảo, Trình Uyên cũng nhân cơ hội này cho mông hắn một chân, Lư Kiến Thạch lập tức quăng ngã chổng vó.

Trên mặt Trình Uyên là nụ cười khinh miệt: “Hoá ra Thạch ca cũng chỉ như vậy thôi sao?”

Lư Kiến Thạch lần đầu tiên bị mất mặt như vậy, vừa rồi bọn họ đánh nhau động tĩnh không nhỏ, đưa tới không ít người vây xem, Lư Kiến Thạch cũng không rảnh lo thân thể đau đớn lập tức bò dậy tiếp tục ứng chiến.

“Vừa rồi chỉ là cái ngoài ý muốn, tiếp tục đi.”

Trên mặt Trình Uyên nổi lên một tia cười lạnh: Được, tao rất chờ mong biểu hiện của mày đó.”

Kết quả của tiếp tục chính là, Trình Uyên đơn phương ẩu đả Lư kiến thạch.

Lư Kiến Thạch cảm giác cả người không còn là của mình, đau không chịu nổi, lập tức nói với đám anh em đang vây xem: “Tụi bây còn đứng đó làm gì? Mau tới giúp tao đi?”

Trình Uyên cũng không thèm để ý hắn thét, kết quả như vậy cậu đã sớm đoán được.

Đi cùng Lư Kiến Thạch cùng tổng cộng bốn người, Trình Uyên căn bản là không để vào mắt.

Trình Uyên li3m môi, bày sẵn tư thế: “Tranh thủ thời gian, tụi bây cùng lên đi?”
Quả Bưởi Ngọt Ngào
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Bưởi Ngọt Ngào Truyện Quả Bưởi Ngọt Ngào Story Chương 56: Phiên ngoại 4
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...