Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 97

Chương 97


Đa số các hộ trong hoàng thành đều trồng lê.


Gió xuân khẽ nổi trời hoa, cánh lê trắng mỏng tựa là tuyết rơi. Đường phô lớp trắng nơi nơi, mềm trong thuần khiết sáng ngời khó phai. Vô tư e ấp riêng ai, nên thành cảnh sắc đất đai nào bằng.


Nhưng cảnh tượng ấy cũng chỉ xuất hiện vài năm gần đây.


Khi ấy, vị lão Thái phó lừng danh trong hoàng thành vừa mới qua đời không lâu, người con gái đã rời nhà nhiều năm của ông quay về đưa tang, gió bụi dặm trường, trông rất mỏi mệt.


Dân hoàng thành vốn xa rời chuyện giang hồ, chẳng rõ ân oán thị phi, chỉ đồn rằng gia đình chồng người con gái ấy bị diệt môn, còn sót lại mỗi mấy người bọn họ.


Lần đó Từ tiểu thư trở về rồi không rời đi nữa, mà mở một quán trà tại đây để các vị quan lớn quyền quý đến thưởng trà ngắm hoa. Quán trà này khác hẳn quán trà bình thường, nó không có đám đông ồn ã, không có những tay kể chuyện miệng lưỡi khéo léo, mà chỉ có một không gian tao nhã. Hiếm dân thường nào biết bên trong ra sao, bởi nơi ấy vốn không mở cho họ. Đôi khi có người tò mò muốn vào xem thử, nhưng lại bị giá trà dọa chùn bước. Một bình trà có thể bán đến tám trăm lượng, ai mà uống nổi?


Ban đầu còn có lời bàn tán rằng Từ tiểu thư khinh người, cố ý nâng giá. Nhưng từ ngày tiểu thư ấy phát cháo phát cơm làm việc thiện thì những lời đó tức khắc biến mất. Như thể chỉ cần làm việc thiện là có thể che lấp tất thảy, lấp l**m mọi chỗ không hợp lý.


Từ Tư dựa vào danh tiếng của Ngự Phong sơn trang mà đứng vững trong hoàng thành. Nên tới hiện tại, khi nhắc đến Ngự Phong sơn trang thì điều người ta nghĩ đến không phải là giang hồ, mà là Từ Tư.


Về sau có một người kể chuyện thuật lại câu chuyện của Từ Tư khiến không ít người cảm động. Và để tưởng niệm mối tình lay động lòng người ấy của họ mà mọi người dần trồng lê khắp nơi.


Giữa ngày hè, hoa lê trong hoàng thành đã tàn hết, trên những tán cây xanh mướt nay đã đơm đầy những trái lê non xanh. Trái nọ kề trái kia, sai trĩu nặng đến mức cành cây cũng phải oằn xuống khá cong.


Nắng hè rực rỡ, rất nhiều người ngồi dưới tán cây nghỉ ngơi hay ăn uống. Tháng này chậm rãi trôi, dường như ngày nào cũng đẹp đẽ như thế, dường như nơi này chẳng bao giờ tồn tại tội ác. Thế nhưng trên con phố tấp nập nhịp nhàng ấy lại xuất hiện hai kẻ chẳng hề hòa hợp với cảnh tượng ấy.


Người đi trước mặc một thân áo xám bình thường, một tay ôm vai, thỉnh thoảng vài giọt máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống nền đá, bắn lên từng đốm đỏ. Người phía sau mặc áo trắng, mày mắt như họa, thần sắc dịu dàng, cây kiếm trong tay lại trông hơi sứt mẻ, cứ như sắp vỡ thành từng mảnh tới nơi.


Khoảng cách giữa hai người không tính là gần, nên khó mà nói được họ có quen nhau hay không.


Người áo trắng phía sau bỗng dừng bước rồi quay người rẽ sang bên. Người phía trước thoáng khựng lại, vậy mà cũng lùi theo mấy bước.


Giờ nắng đang chói lọi, đâm ra chẳng ai nhìn rõ sợi tơ bạc mảnh như sợi tóc nối liền giữa hai người, khiến từng động tác của họ trông có phần kỳ quái.


“Làm phiền cho một phần mứt hoa quả.” Giọng Lộ Chi Dao không còn ôn hòa như thường ngày, mà hơi thấp và lạnh lẽo. Y trả tiền rồi bỏ mứt vào trong ngực


Rồi y khẽ động đầu ngón tay, người phía trước tức khắc ngẩng phắt đầu lên và lùi mấy bước, trên cổ thấp thoáng một vệt máu.


“Không đi nữa sao?”


“Ta đi, cầu xin ngươi nhẹ tay chút!”


Bước chân nặng nề như thể cơn ác mộng của ngày hôm qua lại tái hiện, người đàn ông run rẩy dẫn Lộ Chi Dao đi về phía trước. Trên cổ hắn có buộc một sợi tơ bạc. Sợi dây ấy mảnh như tóc nhưng vô cùng sắc bén, chỉ cần hơi dùng sức là đã đủ lấy mạng hắn. Bị ép phải bò rạp dẫn đường như một con chó thì đó quả thực là sự sỉ nhục, nhưng hắn không thể phản kháng, phản kháng chỉ có một kết cục là chết.


Hành động của hai người trông cực kỳ quái lạ, song trong hoàng thành, tất cả những chuyện thuộc về giang hồ đều như cực kỳ xa xôi.


Trong mắt họ, kẻ đáng khinh nhất không phải là ăn mày, mà chính là những người giang hồ lúc nào cũng mang đao kiếm, trên người vương đầy máu tươi.


Người qua đường chỉ liếc họ một cái rồi vội vàng kéo người bên cạnh tránh xa.


Thấy cảnh tượng này, thậm chí họ không nảy ra ý định đi báo quan.


*


Để thuận tiện làm những việc dơ bẩn này mà không khiến người khác chú ý, Ngự Phong sơn trang được xây riêng ở rìa hoàng thành. Nơi này đất rộng, lại gần cổng thành, vận chuyển cũng dễ dàng.


Hiện tại, Ngự Phong Sơn Trang đã điều khá nhiều người về, xung quanh cũng bố trí phục kích, sẽ không bị đánh bất ngờ như năm đó nữa. Nhưng mục đích của họ không phải liều mạng với Lộ Chi Dao, mà là để lợi dụng y triệt để hơn.


“Phu nhân, pháo hiệu đã sáng nhưng đến giờ vẫn chưa ai quay về, chắc là không cản được người. Hắn đang đi về phía này.”


“Sợ gì chứ, chúng ta có con tin trong tay.” Từ phu nhân cười lạnh rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.


“Nào ngờ thanh kiếm mà Lộ Chi Dao rèn giũa bấy lâu giờ lại phải phục tùng cho ta. Nếu ả biết, chắc chắc sẽ đội mồ bò lên mất thôi.”


Hôm nay tâm trạng của Từ phu nhân rất tốt, mụ phất tay: “Sang phòng bên xem người đó thế nào rồi.”



“Khởi động chế độ bảo hộ, đang thanh trừ độc tố, xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi.”


Cánh cửa phòng này bị khóa chặt, xung quanh không có lối ra vào nào khác mà chỉ có một ô cửa sổ nhỏ thông khí.


Thời gian trôi qua, ánh nắng dần chiếu vào từ khung cửa sổ in xuống đất một hình vuông hơi méo, rọi sáng căn phòng tối tăm.



Lý Nhược Thủy bị trói bằng dây thừng, ngồi trên ghế, lưng tựa vào hai cỗ quan tài nặng nề phía sau. Cô ngẩn ngơ nhìn cây lê bên ngoài cửa sổ đang lay động.


Dù hệ thống này chẳng giúp gì nhiều trong việc chinh phục Lộ Chi Dao, thậm chí Lý Nhược Thủy còn nghi nó làm chậm tiến trình, nhưng về khoản bảo toàn mạng sống thì cực kỳ tuyệt vời. Cô chẳng sợ bị đầu độc, mà chỉ lo Lộ Chi Dao có tìm ra được chỗ này hay không thôi.


“Cô nương, cô biết mình trúng loại độc gì không?” Ba người giám sát cô đang ngồi cạnh. Thấy dáng vẻ ung dung không chút sợ hãi của Lý Nhược Thủy thì trong lòng họ hơi khó chịu, nên muốn dọa cô sợ.


“Không biết.”


Dù có biết thì cũng chẳng ích gì, không bao lâu nữa hệ thống sẽ tự thanh trừ độc tố xong thôi.


“Người trúng độc sẽ đau quặn trong bụng, tóm lại chẳng ai chịu được đâu. Mà thuốc giải thì có mỗi Từ phu nhân biết, đến lúc đó cô muốn sống thì phải nghe lời bà ta hết thảy.”


Lý Nhược Thủy vừa hay ngồi trong vệt sáng hình vuông kia, cô quay đầu nhìn về phía họ. Vài sợi tóc mai lơ lửng trong cột sáng khiến cô dường như hoàn toàn lạc lõng giữa bóng tối nơi đây.


“Vậy à.” Đôi mắt đang sáng rỡ của Lý Nhược Thủy cong lên: “Đến lúc đó thì cứ thử xem, xem tôi có nghe lời bà ta không.”


Hai người ở bên nhau lâu, đâm ra có lúc giống nhau đến lạ. Ba chữ “vậy à” kia rõ ràng là câu cửa miệng của Lộ Chi Dao, thế mà cô lại chẳng hề nhận ra.


Lý Nhược Thủy dựa vào quan tài, nhón chân đung đưa chiếc ghế, chuông bạc trên cổ chân cô hắt ánh nắng, ngân lên những tiếng leng keng.


Dù động đậy hay đứng yên thì cô luôn có thể khiến bầu không khí tối tăm nặng nề này trở nên thoải mái và thú vị hơn.


“Tôi cho các anh một lời khuyên. Nếu Từ phu nhân và người ấy đàm phán thất bại, vậy tốt nhất đừng nhốt tôi vào quan tài. Thả tôi ra thì có khi các anh còn giữ được mạng.”


Ba người nghe vậy chẳng đồng tình, bật cười khinh miệt rồi quay mặt đi, không buồn nhìn cô nữa.


“Cô nương cũng ngông cuồng thật đấy. Bọn ta bán không biết bao nhiêu người như cô rồi. Bề ngoài thì hù dọa cho dữ, đến lúc thật sự xảy ra chuyện thì cũng phải quỳ xuống cầu xin mà thôi.”


Lý Nhược Thủy không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ góc độ của cô chỉ thấy được phần mái nhà. Trên mái đầy người đứng, cung đã giương, tên đã lắp, ai nấy đều đồn sức lặng lẽ chờ con mồi xuất hiện.


Nói thật thì cô có hơi lo.


Lộ Chi Dao bị mù bẩm sinh, chiến đấu tầm xa vô cùng bất lợi.


Đến nay cho dù có người dùng tên đối phó y thì cũng chỉ là một hai mũi. Nhưng giờ nhiều mũi tên đồng thời như vậy, dẫu võ công của y có là tuyệt đỉnh thì e cũng rất khó tránh.


Lý Nhược Thủy vô thức cạy sợi dây đang trói mình, mày hơi nhíu lại. Thật ra cũng không phải không có cách. Lúc bị bắt vào đây cô đã quan sát, Ngự Phong sơn trang rất rộng, các căn nhà xây cũng cao hơn bình thường, nên tầm nhìn từ mái xuống dưới rất dễ bị che khuất.


Hơn nữa, hành lang trong sơn trang uốn lượn, treo lụa mỏng, lại có hòn non bộ, bởi vậy chỗ che chắn cực kỳ nhiều. Nếu tận dụng địa hình thì toàn bộ trận địa bắn tên này sẽ hoàn toàn vô dụng, mà đánh cận chiến thì Lộ Chi Dao là vô đối. Nên trận chiến này chắc chắn thất bại.


Nhưng họ hiểu rất rõ Lộ Chi Dao, bởi vậy mới chộp lấy điểm yếu duy nhất của y mà tấn công dữ dội. Đồng thời còn tiện tay đưa luôn điểm yếu là cô lên.


Lộ Chi Dao không có cơ hội biết địa hình ở đây, cô phải tìm cơ hội để báo cho y.


Ba người kia đi tới cửa sổ, che mất phần lớn ánh sáng chiếu vào.


“Người kia là người giỏi nhất ở chỗ chúng ta mà nhỉ? Sao lại ra nông nỗi thế này?”


Bên ngoài cổng sơn trang có hai người bước vào. Người đi trước là người giỏi nhất ở chỗ họ, nhưng kẻ đi sau trông lại như một gã đẹp mã chẳng được tích sự gì.


“Chẳng lẽ đây là người phu nhân đợi? Trông chẳng ghê gớm gì cả.”


“Ai mà biết được? Có lẽ phu nhân mê diện mạo hắn thôi.”


Trong khi ba người đang đoán mò thì phía sau lại có giọng nói trong trẻo vang lên.


“Các đại ca này, cho tôi góp vui mở rộng tầm mắt với!” Ba người quay đầu, thấy Lý Nhược Thủy đang mỉm cười. Tia nắng lọt qua chỉ chiếu lên chính giữa trán cô, khiến cô trông thật dịu dàng.



Người đàn ông mặc đồ đen bị Lộ Chi Dao dẫn bước vào sơn trang. Thấy nhiều người đứng trên mái thì hắn thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ mình sẽ không sao.


“Tới nơi rồi.”


Lộ Chi Dao đã nhận ra rất nhiều ánh mắt đang hướng về mình. Y khẽ ấn ngón tay xuống, người vừa thở phào nãy giờ lập tức bị sợi tơ bạc cắt đứt cổ họng, chẳng còn thở nữa.


Y khẽ cười, rồi kéo kiếm chậm rãi đi vào sơn trang.


Người kia còn dám thở phào, chẳng lẽ hắn còn nghĩ mình sẽ được cứu sao?


Dĩ nhiên là không. Bất cứ ai cản đường y và Lý Nhược Thủy đều phải chết.



Có lẽ đây chính là “khởi đầu thuận lợi” mà Lý Nhược Thủy từng nhắc tới nhỉ.


Lộ Chi Dao thuận tay lau vài giọt máu bắn trên má, cầm kiếm bước tiếp. Lưỡi kiếm sắc bén ma sát lên đá cẩm thạch, phát ra tiếng nghe thật êm tai, tựa như một giai điệu lạ lùng.


Ngay khi y vừa vào sân, những người trên mái lập tức giương cung, tất cả đều nhắm thẳng vào y.


Mũi tên dày đặc như vậy, hầu như không ai có thể sống sót.


Từ phu nhân thấy y vừa bước vào đã giết người thì tức khắc chửi súc sinh, nhưng mụ vẫn phải đeo nụ cười đoan trang bước ra ngoài gặp y.


“Đã lâu không gặp, Lộ công tử bây giờ trông càng ra dáng người lớn, bảnh bao hơn rồi.”


Dù là câu chào xã giao khuôn sáo nhất, song khi Từ phu nhân nói ra vẫn chất chứa chút ghét bỏ, bởi đối phương là Lộ Chi Dao.


“Ta không quen ngươi, Lý Nhược Thủy đâu?” Lộ Chi Dao vẫn là Lộ Chi Dao, chẳng bắt chuyện xã giao, cũng chẳng nói thêm lời thừa thãi.


“Nếu ngươi đã không muốn nói nhiều, thì ta cũng chẳng cần cùng ngươi ở đây xã giao có lệ nữa.”


Từ Tư thôi cười rồi kéo một chiếc ghế ra trước cửa và ngồi xuống, dáng vẻ ung dung như mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay: “Lý Nhược Thủy đúng là đang ở chỗ ta. Ta đã hạ độc nó, từ nay mỗi tháng đều phải uống thuốc giải của ta. Nếu ngươi muốn nó sống thì ngoan ngoãn làm việc cho ta đi.”


Trời đất ơi. Lần đầu tiên Lý Nhược Thủy gặp một phản diện nói chuyện gọn lỏn như vậy đấy, đến cả câu thừa cũng không có, chẳng cho người ta cơ hội nào để câu giờ nào cả.


Lý Nhược Thủy biết Lộ Chi Dao sẽ không bao giờ chấp nhận điều kiện ấy.


Từ khoảnh khắc Từ Tư nói mình đã hạ độc cô, thì mụ đã chính thức bước vào danh sách ám sát của Lộ Chi Dao. Với Lộ Chi Dao, muốn cô sống, vậy cách đơn giản nhất chính là giết kẻ hạ độc, như thế mới có thể diệt từ hậu hoạn tận gốc chứ không phải để bị uy h**p, ngày ngày sống nơm nớp lơ sợ.


Cuộc đàm phán này hoàn toàn đi sai hướng rồi. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Quả nhiên Lộ Chi Dao bật cười khẽ, rồi cúi đầu xuống như thể không kìm được mà cười thật lâu.


“Tại sao các ngươi cứ muốn cản trở chúng ta vậy… Đã chưa chết, thế thì hôm nay ta tiễn các ngươi một đoạn.” Lộ Chi Dao ngẩng đầu, trên mặt vẫn còn vương ý cười. Nụ cười ấy rất dịu dàng, hoàn toàn khác với kiểu cười mỉa mai ban nãy.


Y khẽ động tay phải, thân kiếm phản chiếu từng chùm mũi tên xung quanh. Số lượng nhiều đến mức tựa như những bóng mờ nứt theo đường vân rạn, nhưng đó lại là sự thật đang bày ra trước mắt.


Lý Nhược Thủy quá quen với động tác này, đây chính là dấu hiệu y sắp xuất kiếm.


Nhiều tên như thế, với tính cách điên rồ của Lộ Chi Dao thì cho dù toàn thân bị tên đâm kín, vậy y cũng sẽ đánh tiếp.


Thật đúng là lợi bất cập hại.


“Đợi đã!” Một giọng trong trẻo vang lên trong sân, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Lộ Chi Dao.


“Em không bị trúng độc đâu, với lại xung quanh có rất nhiều người đang nhắm tên vào chàng. Nhưng ở đây có nhiều vật cản lắm, chàng nhớ tìm chỗ núp, hơn nữa cầm tặc cầm vương1…”


Lý Nhược Thủy bị ba người trong phòng bịt miệng, kéo vào trở lại rồi trói chặt lên ghế.


Tưởng đâu Lý Nhược Thủy sẽ bị xử lý, nào ngờ họ chỉ nhìn cô rồi lên tiếng: “Chúng tôi tận mắt thấy cô uống thuốc độc mà, sao cô nói là không trúng độc được? Chẳng lẽ cô biết cách giải độc?”


Chưa đợi Lý Nhược Thủy trả lời thì một người khác lập tức phản bác.


“Không thể nào. Chúng ta trông cô ta chặt như thế, cô ta không ăn gì, cũng chẳng tháo dây thừng ra. Sao có thể tự giải độc được?”


Sự do dự của ba người tức khắc tan biến, họ coi lời cô là cố chấp cãi chày cãi cối, rồi quay người đi đến cửa sổ để quan sát tình hình chiến đấu.


Bọn họ đều là bọn bắt cóc, không biết võ công nên đương nhiên rất tò mò cảnh tượng này.


“Xì, cái thời tiết quái quỷ ở hoàng thành, ngày nào không mưa không chịu nổi sao ấy, mây đen lại trôi từ phía bến đò đến rồi.”


Mưa sẽ che khuất tầm nhìn của họ, mấy người không khỏi oán than vài câu.


Lý Nhược Thủy nhìn ra ngoài qua khe hở giữa ba người, tuy trời vẫn nắng chói chang, song ánh sáng đúng là nhạt đi thật, bên phía chân trời có từng dải mây đen đang bay tới.


Mưa gió sắp qua, gió khắp lầu2.


Có gió thì mũi tên còn tác dụng gì nữa.


*


Giọng nói vừa rồi giống như ảo giác của y, thoáng cái đã biến mất. Nhưng y biết Lý Nhược Thủy nói vậy có ý gì, chẳng qua là nhắc y chú ý trận địa xung quanh.


Còn về độc, Lý Nhược Thủy không phải kiểu người nói dối để làm người khác yên lòng. Cô dám nói như vậy thì chứng tỏ cô chắc chắn.



Trên mái nhà xung quanh có người kéo cung lắp tên, trong sân có người cầm đao, còn Lộ Chi Dao chỉ có một mình. Cuộc đối đầu này xem thế nào cũng là y thắng.


“Vậy tức là Lộ công tử không định cứu thê tử mình sao? Nó trúng độc rồi đấy.”


Từ phu nhân đứng lên, người bên cạnh lập tức chắn ra trước mặt mụ để bảo vệ.


“Thê tử sao? Nghe cũng thuận tai thật. Nhưng em ấy đã nói rồi, em ấy không trúng độc.”


Con bài khó khăn lắm mới giữ được trong tay vậy mà lại chẳng có chút tác dụng nào, Từ Tư không hiểu nổi vì sao Lộ Chi Dao lại tin lời Lý Nhược Thủy đến vậy. Người bình thường chỉ cần nghe đến chữ “độc” đều sẽ lùi một bước, coi như một cách cầu mong đối phương đừng làm hại người mình quan tâm.


Nhưng tới chỗ hai người này thì lại hoàn toàn vô hiệu.


Từ Tư hít sâu một hơi. Loại độc này phải sau một tháng mới phát tác, nhưng mụ không thể đợi đến tận một tháng sau mới chứng minh việc Lý Nhược Thủy trúng độc được. Cơ hội không nhiều, đã chẳng thể dùng độc uy h**p, vậy thì chỉ còn cách liều mạng.


Mà Từ Tư cũng không phải kẻ ngốc, trước đó mụ đã sắp đặt hết rồi, đến giờ là sẽ có quân tuần thành tới bắt “kẻ giết người”.


Lộ Chi Dao có mạnh cỡ nào cũng không thể một mình đối đầu cả trăm người. Đến lúc đó, kẻ thắng vẫn là mụ.


“Chi bằng Lộ công tử cứ nghĩ lại cho kỹ, chuyện này chỉ có lợi mà không hề có hại với ngươi.”


Nghe Từ Tư nói vậy, Lý Nhược Thủy không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Rõ ràng Từ Tư đang cố kéo dài thời gian. Cô không biết vì sao mụ phải kéo dài, nhưng cô biết điều đó sẽ cho Lộ Chi Dao một cơ hội cực lớn.


Giờ chỉ còn xem là gió mưa đến trước, hay thứ mà Từ Tư đang chờ đến trước mà thôi.


Lý Nhược Thủy đang cúi đầu suy nghĩ thì ba người trong phòng bỗng đi ra phía sau cô, sau đó cùng nhau đẩy nắp quan tài lên rồi nhìn cô.


“Tư phu nhân đã nói rồi, nếu đàm phán không thành thì nhốt cô vào quan tài cho chết ngạt. Kiếp sau cứ đi tìm bà ấy báo thù đi, đừng tìm chúng tôi.”


Cuộc đối đầu bên ngoài vẫn tiếp tục, còn Lý Nhược Thủy ở trong phòng thì đang cố gắng vùng vẫy. Nhưng chung quy đó là ba người đàn ông cơ mà, cô không thoát được. Chiếc quan tài gỗ mang theo mùi gỗ nhè nhẹ, nằm vào thì lạnh toát. Lý Nhược Thủy bị ném vào trong, họ dần khép nắp quan tài lại, từ từ chặn hết ánh sáng và không khí bên ngoài.


Nhìn vào không gian đen kịt đến mức đưa tay không thấy năm ngón thì đúng là hơi ngạt thở, nhưng cô cũng không quá hoảng loạn.


Lúc này mà hoảng chỉ khiến cảm xúc tăng vọt, tiêu hao nhiều oxy hơn, và cô sẽ chết nhanh hơn.


Vào trong quan tài rồi thì mọi âm thanh bên ngoài đều trở nên nặng nề, mơ hồ, nghe chẳng rõ. Và cô cũng không cách nào phán đoán được trời đã mưa hay chưa.


Trong chiếc quan tài tĩnh lặng và đen kịt ấy, Lý Nhược Thủy thở chậm lại, bình ổn nhịp tim của mình rồi gọi hệ thống.


“Ta nhớ mình vẫn còn một hộp quà nhiệm vụ chưa dùng.”



Từng mảng mây đen cuộn lên ở phía chân trời, một tiếng sấm dền vang chợt vang lên. Trong sân bắt đầu nổi gió, gió thổi làm cành lê rung dữ dội, phát ra tiếng xào xạc.


Lúc này Lộ Chi Dao đang giơ kiếm, tập trung đánh bật từng mũi tên. Nhưng số lượng quá nhiều, lại dày đặc nên y khó tránh khỏi bị thương. Song so với những người khác thì vết thương của y vẫn chẳng đáng kể.


Trời đột ngột tối sầm lại, những đám mây đen dồn dập ép xuống hoàng thành. Phía bến đò đã đổ mưa.


Đi kèm với mưa là gió. Đúng như Lý Nhược Thủy đã nghĩ, gió lớn sẽ khiến tên bị lệch hướng, tạo cho Lộ Chi Dao lợi thế cực kỳ lớn.


Trong cuộc giằng co kéo dài thời gian giữa hai người, rốt cuộc Lộ Chi Dao vẫn là người giành phần hơn. Y lao thẳng về phía tường bên trái giữa màn mưa tên. Cho dù bị cắt trúng cũng chẳng hề gì, thậm chí y còn đang cười.


Đánh càng dữ dội hung hãn, bị thương càng nặng, thì y lại càng phấn khích.


Phấn khích đến mức chỉ muốn dùng kiếm đâm vào thân thể bọn chúng, khuấy nát máu thịt rồi nghe tiếng r*n r* đau đớn của chúng. Lúc này y chẳng khác nào một kẻ điên liều mạng, cứ thế xông thẳng về phía trước, nhưng vẫn vô thức dùng tay che mặt và ngực.


Với Lộ Chi Dao, tấn công chính là cách phòng thủ tốt nhất.


Chẳng tốn bao nhiêu thời gian là y đã leo lên được tường cao, g**t ch*t người thứ hai kể từ khi vào sơn trang.


Một giọt máu bắn lên đầu mày Lộ Chi Dao tựa như một nốt ruồi son đỏ thẫm, tô điểm cho nụ cười dịu dàng của y một sắc thái điên cuồng rực rỡ.


“Oành”, một tiếng sấm vang, mây đen đã tràn vào hoàng thành, mang theo cơn mưa chẳng thể cản nổi.


Ngự Phong sơn trang lại nằm ở rìa hoàng thành, vậy là cơn mưa rơi xuống khoảng sân đầy ngổn ngang nơi đây. Giữa cơn gió mưa, Lộ Chi Dao cười vang, thanh kiếm trong tay liên tục múa lượn, cứ gặp ai là giết người nấy.


Tay, chân, lưng y đều bị mũi tên xẹt ngang chảy máu, bộ y phục trắng trên người hòa cùng máu của người khác, khó mà phân biệt.


“Các ngươi hãy chết hết đi.”


Từng giọt mưa tí tách rơi xuống mặt đất, càng lúc càng nhiều người từ trên tường rơi xuống, máu loang ra dần bị cơn mưa gột rửa, chỉ còn sót lại màu đỏ nhạt.



Rõ ràng Lộ Chi Dao đã điên cuồng chém giết. Y tiện tay nhặt một con dao rơi dưới chân lên rồi ném thẳng về phía trước, trúng ngay giữa trán một người. Sau đó y liền hất kiếm lên, quay người chém ngược ra phía sau, lại thêm một người gục xuống.


Về khoản thích giết chóc, chẳng ai sánh nổi y.


Lúc này ở Ngự Phong sơn trang, ngoài tiếng gào khóc và la hét hoảng sợ thì chỉ còn lại tiếng cười của Lộ Chi Dao.


Tay phải y cầm kiếm, tay trái còn kéo một sợi dây bạc, và đầu sợi dây ấy buộc vào chân Từ Tư. Dù xung quanh mụ có nhiều người, song vẫn chẳng ngăn được thuật điều khiển rối của y. Nhưng y không chỉ muốn “cầm vương”, mà y sẽ không bỏ qua cho bất kỳ nào ở đây.


Mọi kẻ cản đường y đều phải bị loại bỏ. Không ai còn có thể bắt đi Lý Nhược Thủy nữa, không ai còn có thể làm hại cô được nữa.


Đây là món quà y dành cho Lý Nhược Thủy, một thế giới mới an toàn, vô hại.


Tên đã bắn hết, kẻ mai phục cũng chết gần hết, những giọt mưa rơi xuống rửa sạch máu trên mặt Lộ Chi Dao. Y kéo dây bạc, chỉ cần dùng chút lực là Từ Tư đã bị kéo ra sân.


Chuyển biến giữa tấn công và phòng thủ quá nhanh, chớp mắt cái mà mụ đã trở thành con mồi thảm hại.


Đối mặt với kẻ điên liều mạng như Lộ Chi Dao thì việc duy nhất nên làm là đừng khiêu khích y.


Kéo mụ ra sân, Lộ Chi Dao không lập tức động thủ mà cầm kiếm tiếp tục chiến đấu với những người khác. Từ Tư như một món đồ chơi bị kéo lê, lăn lộn khắp sân.


Lộ Chi Dao lại bật cười. Y cười vì cuộc giết chóc này, vì cuộc sống mới sắp có cùng Lý Nhược Thủy.


“Không còn ai có thể cản trở chúng ta nữa.”


Y khẽ thì thầm, vô cùng dịu dàng, nụ cười trên mặt mang theo chút say mê.


Lộ Chi Dao hoàn toàn áp đảo so với những người khác, có người tâm lý sụp đổ, có người sợ hãi đến bật khóc, còn những kẻ chưa từng thấy cảnh tượng này thì nôn nao.


Bữa tiệc săn giết này rất nhanh đã hạ màn, trong sân chỉ còn lại một mình Từ Tư.


Mưa lớn đến mấy cũng không thể rửa trôi được lượng máu nồng đặc ấy, trên nền đá dần loang ra một lớp nước màu đỏ nhạt. Từ Tư hoảng sợ nhìn quanh. Mụ ta không hiểu, rõ ràng người có con bài trong tay là mụ, rõ ràng mọi thứ đều đã được mụ tính toán kỹ, thế cớ sao mụ vẫn thua?


Những quan viên đã hứa sẽ đến giúp mụ đâu rồi!


“Ngươi không thể giết ta! Chỉ có mình ta có thuốc giải của Lý Nhược Thủy, ngươi giết ta, cô ta sẽ chết!”


Lộ Chi Dao khẽ thở dài rồi nở nụ cười, sau đó y đâm thẳng kiếm vào vai trái mụ.


“Đừng nguyền rủa em ấy, em ấy sẽ sống lâu trăm tuổi.”


Từ Tư cắn răng chịu đau, túm lấy vạt áo đã nhuốm sắc đỏ của y rồi nghiến răng nói.


“Ngươi tin ta đi! Nó thật sự trúng độc! Ta đích thân cho nó uống thuốc giải, nó không thể nào…!”


Lời chưa dứt thì mũi kiếm đã xuyên thẳng vào tim mụ, không lệch một phân.


Mưa tí tách rơi xuống từ bầu trời, Từ Tư nhìn lên khoảng không xám xịt và gương mặt dịu dàng của Lộ Chi Dao. Mụ há miệng muốn ngụy biện, nhưng lại chẳng thể nói ra thành lời.


“Đương nhiên ta tin em ấy.”


Lộ Chi Dao rút kiếm ra. Ngự Phong sơn trang lúc này đã hoàn toàn tĩnh lặng, chẳng còn xíu sinh khí. Y ôm lấy ngực, từng bước đi về phía trước. Y nhớ giọng của Lý Nhược Thủy vừa nãy phát ra từ hướng đó.


Vừa đến gần, Lộ Chi Dao đã nghe thấy âm thanh cộc cộc rất nhỏ hệt như có người đang gõ cửa. Y cầm kiếm rồi chậm rãi đi đến nơi phát ra tiếng động.


“Lý Nhược Thủy?”


Tiếng gõ không thay đổi, như thể không nghe được tiếng y bên ngoài. Y lần mò đến đó, hình như dưới tay là một cánh cửa gỗ, âm thanh gõ chính là từ trong này truyền ra.


Lộ Chi Dao tìm cách mở mất một lúc rồi đẩy được nắp lên. Y lại nhẹ giọng gọi.


“Lý Nhược Thủy.”


Trước mặt chợt có tiếng động, dường như có người đứng bật dậy. Rồi y nghe thấy giọng nói trong trẻo đầy sức sống quen thuộc.


“Oa, lúc nữa chàng mà không đến là em chết ngạt ở đây rồi đấy.”


Nụ cười bên môi Lộ Chi Dao bỗng tươi hơn hẳn, y mở mắt “nhìn” về phía cô như đang chờ mong được khen thưởng. Y đưa bàn tay run lên vì kích động chạm lên gương mặt cô, bên má phớt đỏ, ánh mắt nhuốm vẻ mê hoặc nồng cháy.


“Bọn chúng chết cả rồi, sẽ không còn ai làm hại em nữa.”


Nhìn bộ dạng của y như vậy, Lý Nhược Thủy lập tức ngồi thụp xuống lại trong quan tài.



Chú thích:

  1. Một trong ba mươi sáu kế của Tôn Tử. 
  2. “Hãm Dương Thành Đông Lâu”, tác giả Hứa Hồn. Bản dịch của Như Quy. 

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 97
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...