Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 92

Chương 92


Mùa mưa ở hoàng thành phải đến cuối tháng Sáu mới dứt. Lúc này bầu trời lại mờ xám, dường như sắp đổ mưa nữa.


Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao vẫn còn ở quán trà, cô thoáng liếc ra ngoài, trông cũng không có vẻ gì là gấp gáp. Hôm nay đến đây là Lý Nhược Thủy muốn nghe cho xong câu chuyện hôm trước của người kể chuyện, bởi dẫu sao thì giờ cô đã biết đó là chuyện về sư phụ Lộ Chi Dao và quá khứ của Ngự Phong sơn trang. Cô có linh cảm rằng vụ án buôn người này có quan hệ rất lớn với Ngự Phong sơn trang.


“… Em đang nghĩ gì thế?” Lộ Chi Dao nghiêng đầu lại gần. Vì khoảng cách quá gần nên suýt nữa y đã chạm môi vào vành tai cô.


“Em đang nghĩ vì sao chúng ta phải ngồi sát nhau đến thế?” Lý Nhược Thủy mỉm cười liếc Lộ Chi Dao một cái. Hai người lúc này gần đến mức cô có thể nhìn rõ tận gốc hàng mi của y, chỉ cần chu môi xíu là có thể chạm vào má y rồi.


Hai người đang ngồi trên một chiếc ghế dài, bên trái thì chen nhau ngồi sát rạt, còn bên phải rộng thênh thang đủ chỗ cho thêm một người nữa.


Lộ Chi Dao cong mắt cười, cô thậm chí có thể thấy hàng mi y rủ xuống, hơi tỏa nhẹ, vương lớp nắng mỏng tang.


“Em quên chuyện sáng nay rồi à? Nhiều người muốn làm em bị thương như vậy, đương nhiên ta phải bảo vệ em rồi.”


Nào phải thế, chàng muốn kiếm cớ để được dính lấy em thôi.


Lý Nhược Thủy chống tay lên ghế, hơi ngả người về phía sau.


“Ngồi sát nhau thế này trên ghế dài thì chỉ có một kết cục.”


Khi Lộ Chi Dao còn hơi ngơ ngác, Lý Nhược Thủy rút chân đang chống trên ghế về. Chiếc ghế mất thăng bằng nghiêng bổng, hai người ngã nhào xuống đất. Hiển nhiên đây là điều Lộ Chi Dao không ngờ tới, lúc ngã xuống y còn theo phản xạ ôm lấy eo cô, nhưng khoảng cách quá ngắn nên cả hai vẫn ngồi phịch xuống đất.


Tiếng động ấy thu hút ánh mắt của những người khác trong quán trà, dẫu sao chuyện thế này cũng chẳng mấy khi xảy ra.


Lý Nhược Thủy nhìn dáng vẻ sững sờ của Lộ Chi Dao thì đưa tay che miệng cười.


“Vui không? Sau này còn muốn ngồi sát thế nữa không?”


Lộ Chi Dao đưa tay khẽ chạm vào eo và hông Lý Nhược Thủy, sau khi xác định cô không sao thì mới giãn mày ra, nở nụ cười dịu dàng: “Em hoàn toàn có thể đứng dậy để mặc ta rơi xuống, cần gì phải làm cái đệm cho ta chứ?”


Nói vậy thôi, nhưng y vốn thích những điều ngoài dự liệu. Người khác có thể thấy những hành động như thế là vô vị, nhưng riêng y thì y lại thấy Lý Nhược Thủy hiểu mình.


Những việc như vậy đối với Lộ Chi Dao rất mới mẻ. Ở bên cô, cô sẽ kể nhiều chuyện vụn vặt cuộc sống cho y nghe.


Lộ Chi Dao tự động bỏ ngoài tai câu “đừng ngồi sát quá” của Lý Nhược Thủy, coi hành động của cô là đang chia sẻ. Cô đang chia sẻ với y.


“Hai vị không sao chứ?”



Khi hai người vẫn còn đang ngồi nguyên chỗ cũ mỉm cười thì bỗng có giọng nói hơi già nua xen vào.


“Có chuyện gì sao?” Lộ Chi Dao vẫn nở nụ cười, nghiêng đầu nhìn ông ta, chủ động hỏi trước bằng giọng dịu hòa.


Thấy Lộ Chi Dao đứng chặn trước mặt mình, Lý Nhược Thủy không khỏi nghiêng người sang một bên, ló đầu ra nhìn đối diện.


Đúng là người kể chuyện về Ngự Phong sơn trang hôm trước.


Hết nhìn nụ cười ôn hòa của Lộ Chi Dao, rồi lại nhìn vẻ mặt tươi tắn của Lý Nhược Thủy thì ông lão mới thả lỏng đôi chút, vuốt râu mỉm cười.


“Không có gì, chỉ là thấy hai vị ngã ở đây nên đến xem thôi. Thì ra đôi uyên ương đùa giỡn, đúng là tôi nhiều chuyện quá rồi.”


Hiện giờ bọn họ đang ở tầng hai, Lý Nhược Thủy liếc nhìn phía dưới, nơi đó đang có người kể chuyện.


Cô ấn vai Lộ Chi Dao xuống rồi ngồi về phía bên kia, trực tiếp đối mặt với người kể chuyện ấy.


“Mời ông ngồi. Hôm nay ông không kể chuyện về Ngự Phong sơn trang sao?”


Ông lão rất có cảm tình với hai người trẻ tuổi này, bèn vuốt râu, ngồi xuống theo lời cô mới: “Chuyện của Ngự Phong sơn trang truyền khắp nơi từ lâu rồi, buổi kể cũng thưa dần. Hôm nay tôi không kể.”


Thấy Lý Nhược Thủy có chuyện nghiêm túc muốn hỏi thì Lộ Chi Dao cũng không xen lời nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi sau lưng cô làm một cái “phông nền đẹp” chỉ biết mỉm cười. Nhưng mà cái phông nền đẹp ấy lại hơi buồn bực và bất đắc dĩ, rõ ràng người ở bên cô cả ngày là y, cớ sao lúc nào người khác cũng lôi sự chú ý của cô đi?


“Ra vậy.” Lý Nhược Thủy mỉm cười với người kể chuyện rồi đẩy đĩa hoa quả trên bàn về phía ông ấy, rất tự nhiên kéo gần khoảng cách.


“Thế giờ ông có thể kể riêng cho bọn cháu nghe phần tiếp theo không? Cháu có thể trả tiền trà.”


Ông lão kể chuyện quan sát kỹ hai người trước mặt, khí chất đôi bên lệch nhau rõ rệt. Kinh nghiệm bao năm kể chuyện nói cho ông biết rằng chuyện của hai người này không hề đơn giản. Ông lão bật cười, vuốt râu rồi mở miệng: “Tất nhiên là được. Nhưng tôi không cần tiền trà. Cả đời tôi chỉ có một sở thích là nghe chuyện, có lẽ hai vị có thể kể cho tôi nghe chuyện của hai vị chăng?”


Lý Nhược Thủy nhướng mày, chuẩn bị mỉm cười từ chối.


“Dù người trong hoàng thành đều từng nghe qua chuyện này, nhưng đều là nghe tôi kể. Hơn nữa tôi còn tận mắt chứng kiến vụ thảm án của Ngự Phong sơn trang sau đó nữa. Tóm lại tôi còn nhiều chi tiết chưa nói ra lắm.”


Lý Nhược Thủy lập tức đổi hướng bàn tay định giơ lên từ chối, vỗ xuống bàn: “Được.”


Ông lão kể chuyện nheo mắt cười, hơi ngẩng cằm về phía cô: “Vậy cô muốn hỏi gì cũng được.”


Lý Nhược Thủy khẽ xoa ngón tay, nhỏ giọng hỏi ông ấy: “Người tên Hà Ôn Mặc đó, thật sự có tình cảm với Từ phu nhân sao?”


Ông lão bỗng bật cười khẩy: “Cô nương hỏi đúng chuẩn, một câu là trúng ngay trọng tâm. Gã Hà Ôn Mặc ấy là tên đàn ông ghê tởm nhất mà tôi từng gặp trong đời.”



“Được rồi, đây là người thứ ba.”


Giang Niên đặt nữ tử cõng trên lưng xuống, rồi quay lại bàn rót trà uống.


Đây là phòng của Lục Phi Nguyệt. Lúc này trên giường và trên sập đang có ba nữ tử nằm ở đó, tất cả đều đang hôn mê.


Gần đây bọn người kia trông coi những nữ tử bị bán lỏng lẻo hơn nhiều, nên chị và Giang Niên định tự mình tìm chứng cứ, lần ra gốc rễ của đường dây buôn người. Mà ba người này chính là ba trong số những cô gái xuất hiện sớm nhất ở hoàng thành với lai lịch kỳ lạ. Chủ mua hết hứng thú nên họ đã sớm bị gạt ra rìa, khi Giang Niên tới thì bên cạnh họ thậm chí chỉ còn một hai người canh giữ.


“Tôi đã cho thuốc mê rồi, tác dụng rất lâu, chúng ta còn thời gian.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Lục Phi Nguyệt nghe Giang Niên nói vậy thì gật đầu, quay lại giải thuốc cho ba cô gái. Họ lờ mờ tỉnh dậy. Khi thấy Lục Phi Nguyệt và Giang Niên thì cả ba đồng loạt co người lại, định lấy thứ gì đó che chắn bản thân.


“Đừng sợ. Tôi là bổ khoái của Tuần Án Ti.” Chị lấy thẻ bài ra cho họ xem. Ba người họ liếc nhìn nhau rồi dần trấn tĩnh, nhưng vẫn chỉ thỉnh thoảng mới dám nhìn chị.


“Lần này đưa các cô đến là để hỏi về quá trình thật sự khi các cô đến hoàng thành. Đừng nói là ‘đến đây để lấy chồng’ nữa, tôi biết các cô có liên quan đến buôn người.”


Ba cô gái nhìn chị rồi cụp mi xuống, một người trong số đó bạo gan hỏi: “Chúng tôi đến đây lấy chồng mà, sao đại nhân lại không tin? … Chẳng lẽ đại nhân muốn dùng tư hình?”


“Không phải…” Lục Phi Nguyệt nhíu mày, trong ánh mắt lạnh lẽo thoáng hiện chút lúng túng.


Giang Niên uống trà xong thì điều chỉnh hơi thở rồi bước lên hòa giải.


“Đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ hơi sốt ruột nên nói thẳng quá thôi, không phải muốn ép cung các cô đâu.”


Anh ta mỉm cười thoải mái, rót cho ba người họ mỗi người một chén trà để xoa dịu bầu không khí.


“Chuyện đầu đuôi chúng ta không nhắc lại nữa, giờ tôi chỉ nói một câu, chúng tôi có thể giải cổ độc trong người các cô nhưng mong các cô phối hợp điều tra.”


Ba người lại nhìn nhau, có vẻ kinh ngạc vì Giang Niên và Lục Phi Nguyệt biết chuyện cổ độc. Một cô gái từ nãy vẫn cúi đầu giờ mới ngước mắt lên, đôi đồng tử của nàng đen láy, toát lên vẻ trống rỗng.


“Các người thật sự đến để điều tra sao… Cuối cùng không cùng một giuộc với bọn chúng đấy chứ? Tôi không muốn phải trải qua chuyện đó lần nữa.”


Lục Phi Nguyệt bước tới trước mặt nàng ấy, sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên định.


“Tôi nhất định sẽ truy tìm đến cùng. Không chỉ riêng tôi, sư phụ tôi, cả Tuần Án Ti cũng sẽ dốc toàn lực.”


Mũi nữ tử ấy chợt cay cay, nước mắt trào ra chẳng hề báo trước, trong ánh mắt trống rỗng hiện lên nỗi thương đau tột cùng, nhưng nàng vẫn gắng nén lại.


“… Cô giải cổ độc cho chúng tôi trước thì chúng tôi mới tin. Tôi am hiểu hội họa, có thể vẽ lại dáng vẻ của kẻ đầu mối tiếp ứng lớn nhất trong hoàng thành, tôi từng gặp hắn rồi.”



“Dù các cô không biết gì thì tôi vẫn sẽ giúp các cô giải độc, đừng lo lắng quá.”


Giang Niên biết ý đứng dậy ra ngoài tránh.


Lúc lâu sau có người mở cửa ra, điều đó có nghĩa là cổ độc của họ đã được giải xong. Mỗi người đều còn vệt máu đen ở môi, trông rất ghê rợn, nhưng họ thực sự cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn nhiều.


Một người lau vệt máu bên môi, như không thể chịu đựng thêm nữa mà nói hết tất cả những gì mình biết ra.


“Việc mua bán của bọn họ là liên lạc một chiều. Có nhu cầu gì thì viết vào giấy, bỏ vào hộp gỗ, đồng thời ghi giá mà bản thân mình chấp nhận được. Chẳng bao lâu sẽ có người đến thu giấy.”


Lục Phi Nguyệt nhíu mày, ghi lại lời khai vào sổ rồi hỏi tiếp.


“Hộp gỗ nào?”


Cô gái lắc đầu: “Không biết, nhưng hình như rất dễ tìm. Tôi thấy gã đi ra ngoài rồi chẳng lâu sau lại quay về. Có thể sẽ có người đến thu, mà cũng chưa chắc đã đến.”


Người khác gật đầu bổ sung: “Vả lại nơi giam giữ chúng tôi trong hoàng thành rất lớn, ở tầng hầm, những nơi kiểu đó rất khó phát hiện.”


Lục Phi Nguyệt ghi hết lời khai lại. Trong hoàng thành không có nhiều tầng hầm, nên việc rà soát sẽ dễ dàng hơn.


Còn cô gái biết vẽ chịu đựng cơn đau, vẽ ra người xuất hiện trong ác mộng của mình.


Đây sẽ là chứng cứ cực kỳ quan trọng.


Lục Phi Nguyệt nhìn người trong bức tranh. Đó là một lão già tuổi cao, dung mạo rất bình thường, nhưng nhìn lại khá quen.


Rốt cuộc chị đã gặp lão ở đâu rồi nhỉ?


Ngẫm nghĩ một lúc, chị quay sang nói với ba người: “Chờ chút, chúng tôi sẽ đưa các cô ra khỏi thành…”


“Không cần.” Bất ngờ thay, cả ba người đều từ chối.


“Chúng tôi đi sẽ bất dây động rừng, dù sao ở hoàng thành cũng không sao, nên chúng tôi không phiền mọi người nữa.”


Lục Phi Nguyệt thoáng sững lại, sau đó gật đầu rồi nhìn Giang Niên.


“Anh đưa họ về trước đi, tôi sẽ cầm tranh đi tìm sư phụ, chắc chắn sư phụ sẽ nhận ra người này là ai.”


“Được.”



Nói xong, anh ta cõng người nhảy lên tường rời khỏi đây.


Lục Phi Nguyệt ở gần Tuần Án Ti, nhưng hôm nay sư phụ ra ngoài điều tra án nên chị phải đến phố Nam tìm sư phụ.


“Ở đây rất an toàn, người vừa rồi sẽ đưa các cô về an toàn. Tôi phải đi tìm sư phụ trước, không thể ở lại cùng các cô được.”


Sau khi trấn an hai cô gái còn lại một lúc, Lục Phi Nguyệt chuẩn bị rời đi. Chị vốn định để bức tranh trong ngực hoặc trong túi gấm, nhưng không hiểu sao lại bỗng nhớ đến lời Lý Nhược Thủy.


“Chị Lục, đồ quan trọng không thể để lộ như vậy, phải phòng ngừa bất trắc. Thay vì để trong ngực thì tốt hơn nên cất vào áo lót trong, chẳng ai kiểm tra chỗ đó đâu.”


Tờ giấy này được xé từ quyển sổ của chị, cỡ bàn tay, gấp lại chỉ bằng một ô vuông nhỏ.


Lục Phi Nguyệt chợt khựng lại, lúng túng cất miếng giấy nhỏ vào trong áo lót trong, ép sát cơ thể. Hành động này quá “Lý Nhược Thủy”, đến nỗi dáng đi của chị cũng hơi là lạ.



Lục Phi Nguyệt chẳng hay biết rằng, có một câu có thể miêu tả chính xác sự thay đổi này: Lục Phi Nguyệt đã “thủy hóa”.


Có vật cấn ở ngực nên chị đi trên phố không thoải mái lắm. Bỗng nhiên có người đụng trúng, cố kéo chị vào một con hẻm. Lục Phi Nguyệt lập tức rút đao phản kích, nhưng trong lúc đánh nhau, chị vẫn bị kéo vào con hẻm đó.


Ở đó, có khá nhiều người mặc đồ đen đang chờ sẵn.


*


Trên trời sấm rền vang, dường như sắp mưa lại. Người đi đường hối hả, các quầy hàng bán đồ ăn cũng lần lượt thu dọn về nhà. Không khí bắt đầu bốc lên làn hơi ẩm, bên trong quán trà cũng trở nên ngột ngạt, rõ ràng là báo hiệu mùa hè đang đến.


Lý Nhược Thủy rất sợ nóng, cô dứt khoát kéo tay áo lên rồi lấy tay quạt mát cho bản thân, chăm chú nghe chuyện. Nhưng Lộ Chi Dao vẫn dựa sát cô, thậm chí cô còn có cảm giác y đang ngửi nữa.


Dù biết y b**n th**, nhưng cách biểu hiện thẳng thắn như vậy cũng hiếm thấy.


Lý Nhược Thủy q*** t** chạm vào mặt Lộ Chi Dao, hy vọng y nghiêm túc vì chuyện này cũng liên quan đến y. Nhưng Lộ Chi Dao như được chủ nhân vỗ về, nghiêng đầu nhẹ đặt tay cô lên bên miệng rồi lấy môi miết nhẹ đầu ngón tay cô.


Trái tim trống rỗng lại được dịu dàng lấp đầy, Lộ Chi Dao bình tĩnh trở lại, rồi y rút chiếc quạt gấp ở thắt lưng ra quạt đưa từng làn gió mát. Y biết Lý Nhược Thủy sợ nóng, nên từ khi trời nóng lên đã luôn mang theo quạt.


Lý Nhược Thủy nghe chuyện, còn Lộ Chi Dao vòng tay ôm eo cô, ánh mắt dịu dàng, chỉ chú ý mỗi mình cô.


Người kể chuyện xắn tay áo lên rồi nhìn hai người mỉm cười với nhau, vừa gắp lạc trong đĩa ăn vừa nói.


“Gã Hà Ôn Mặc đó thật hèn hạ, tôi nghe kể chuyện bao năm nay còn chưa thấy ai hai mặt đến vậy.”


“Đừng tưởng trước đây tôi nói ly kỳ hay lắm, nhưng đó là vì quán trà thỉnh thoảng có người từ Ngự Phong sơn trang đến nghe, tôi không dám nói bừa, kẻo lại thành bôi nhọ chủ cũ của họ. Cuộc gặp “vừa gặp đã yêu” kia lẫn cả cái hành động anh hùng cứu mỹ nhân đó nữa, toàn là kế hoạch trên giấy cả đấy. Từng nét bút, từng chữ viết ra đều phơi bày những điều bẩn thỉu không muốn ai thấy. Tất cả đều là kế hoạch của gã.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 92
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...