Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 83
Chương 83
Đêm ấy, vầng trăng lưỡi liềm treo soi, ánh rơi rải xuống chẳng trong chẳng tường.
Gần phủ họ Trần thoáng xuất hiện một bóng đen, nhưng chớp mắt cái lại chẳng thấy đâu hết. Giang Niên khinh công tuyệt đỉnh, nhẹ nhàng lẻn vào biệt viện Trần phủ. Trong lúc đám thị vệ trong sân vẫn chẳng hay biết, anh ta đã âm thầm tiến vào phòng ngủ chính.
Trong phòng chỉ có ánh trăng lờ mờ, và một nữ tử đang ngồi trước gương chải tóc. Nàng ta ngẩn ngơ nhìn về góc bậu cửa sổ, ánh mắt trống rỗng vô hồn. Dẫu đã khuya lắm rồi, nhưng nàng vẫn chẳng tài nào ngủ được.
Rồi tiếng động khe khẽ vang lên, đột nhiên có người vỗ nhẹ lên vai nàng ta. Trước khi nàng ta sợ hãi la lên thì đã bị người nọ bịt chặt miệng.
“Cô nương đừng sợ, tôi là… người nhà của Lục bổ khoái hôm trước. Hôm nay tôi đến để hỏi cô vài chuyện.”
Nghe vậy, vẻ hoảng hốt trong mắt nàng ta tức khắc bị niềm mừng rỡ thay thế. Nàng ta lập tức im lặng, liếc nhìn ra ngoài cửa.
Trên cánh cửa mờ tối phản chiếu những bóng người còn tối hơn nữa. Từng cái, từng cái nối nhau như thể muốn giam chặt nàng ta trong gian phòng này. Những kẻ ấy, rõ ràng đều là người đến giám sát nàng ta.
Giang Niên đưa mắt nhìn theo hướng nàng ta chỉ, rồi lấy một cuốn sổ nhỏ và một cây bút từ trong tay áp ra, sau đó ra hiệu cho cô nương đó.
Nàng ta hiểu ý gật đầu, đón lấy cuốn sổ rồi nhìn xuống. Trên đó chỉ có một câu hỏi.
Vì sao những người khác không chịu ra làm chứng?
[Những cô nương bị bắt đi đều bị hạ một loại cổ độc, bao gồm cả tôi. Muốn tạm thời không phát tác thì phải có thuốc. Một số người khác còn bị khống chế cả người thân, nên chẳng ai dám ra làm chứng.]
[Hình như gần đây có tin đồn rằng tổ chức đó đã cho người giám thị lứa mới, ngày mai sẽ còn thêm nhiều người bị đưa đến đây, mấy người đừng tới nữa.]
Viết xong hai đoạn ấy đã tốn kha khá thời gian, cô nương đó đưa trả cuốn sổ cho Giang Niên, vẻ mặt căng thẳng, ra hiệu bảo anh ta mau rời đi.
Giang Niên chẳng hề do dự, quan sát ngoài cửa sổ một lát rồi theo đường cũ rời khỏi phủ.
Chẳng bao lâu sau khi anh ta đi, cửa phòng bị đẩy ra để kiểm tra.
Lục soát khắp nơi song chẳng phát hiện điều gì khả nghi, chúng lại liếc nhìn người con gái vẫn ngồi trước gương chải tóc rồi mới rời đi.
“Có tin tức gì không?”
Lục Phi Nguyệt đang đợi Giang Niên ở gần biệt viện Trần phủ. Chị nhận lấy cuốn sổ từ tay anh ta, mở ra xem qua.
“Anh không hỏi thêm được gì khác sao?”
Trong sổ chỉ có mấy hàng chữ ngắn ngủi. Dẫu đã giải thích rõ lý do vì sao những người khác không chịu làm chứng nhưng cũng chẳng có thêm manh mối nào khác nữa.
Giang Niên trợn to mắt, khoa tay múa chân ra hiệu.
“Cô không biết đâu, hơn chục người vây quanh một cái phòng bé tí, lúc trước tôi vào hoàng cung còn chẳng còn có canh phòng dày đặc như thế.”
Anh ta liếc nhìn Lục Phi Nguyệt rồi đứng thẳng người, ưỡn ngực ngẩng đầu, rõ ràng là muốn được khen.
“Nếu hôm nay không phải tôi đi thì e rằng các cô còn chẳng có cơ hội nhìn thấy mặt người đó.”
Lục Phi Nguyệt nhìn Giang Niên, chị cố nén nụ cười: “Hôm nay đúng là làm khá tốt.”
Chị nương nhờ ánh trăng để nhìn hai chữ “cổ độc” trên trang giấy, rồi bỗng nhiên nhớ đến Lý Nhược Thủy.
“Hình như lần trước Nhược Thủy cũng bị trúng cổ độc… Không ngờ cuối cùng vẫn phải làm phiền đến họ.” Lục Phi Nguyệt nghĩ đến đây thì khẽ thở dài một tiếng, mà trong đầu lại chợt hiện lên gương mặt của Lộ Chi Dao.
Giang Niên hít vào một hơi, hiển nhiên cũng nghĩ đến cùng một người với chị.
“Chúng ta lại đến quấy rầy, anh ta có đuổi chúng ta ra ngoài không nhỉ?”
Lục Phi Nguyệt khẽ cười, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng dịu dàng hẳn, trong mắt thoáng qua chút bất đắc dĩ.
“Chắc chắn là sẽ đuổi. Nhưng anh ta nghe lời Nhược Thủy như thế, dù có đuổi chúng ta ra thì cuối cùng cũng vẫn phải để chúng ta vào thôi.”
Hai người cất cuốn sổ đi, thu xếp trở về phủ. Sau một đêm đợi chờ thì giờ cũng là lúc nên nghỉ ngơi rồi.
*
Gần đây Lý Nhược Thủy phát hiện Lộ Chi Dao có gì đó không ổn.
Y chẳng những không còn nhắc đến chuyện trở về Tô Châu, mà cũng chẳng còn quấn quýt bên cô như trước nữa. Ngày nào y cũng đi sớm về muộn, không biết bận rộn chuyện gì, thường là lúc cô tỉnh dậy thì y đã biến mất rồi.
“Sao có thể như vậy được!”
Có người nói thay cho tiếng lòng của Lý Nhược Thủy.
Công chúa nhìn Nhược Thủy bằng ánh mắt như chịu cú sốc lớn lắm, sắc mặt trắng bệch, trông còn yếu ớt hơn cả ngày bị đâm một dao.
“Hai người là đôi lứa vượt trăm ngàn gian nan thử thách mới được ở bên nhau, giờ lẽ ra phải là thời gian ngọt ngào sau khi thành thân chứ, ai dám can ngăn thế!”
Nàng vừa nói vừa che miệng ho khan, đôi mắt đỏ hoe, biểu cảm còn chân thành sinh động hơn cả đương sự là Lý Nhược Thủy.
Vốn dĩ An Dương công chúa đến Bạch phủ là để quan sát học hỏi, nào ngờ tới những hai ngày liền rồi mà vẫn chẳng thấy họ xuất hiện cùng nhau lấy một lần.
“Diễn được nửa chừng mà đứt đoạn, thật là vô lý…”
A hoàn phía sau vội vàng chạy tới vỗ lưng cho công chúa, sợ nàng nghẹn thở ngất lịm luôn tại chỗ.
Lý Nhược Thủy: “…”
Lời của công chúa hơi phim hóa quá, nhưng chẳng hiểu sao Lý Nhược Thủy lại bỗng thấy lo lắng của mình hơi dư thừa.
Quả thật cô không biết Lộ Chi Dao đang làm gì, song cũng chỉ là tò mò mà thôi, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện gì khác. Cô rất chắc chắn rằng dẫu cho trời có sập đất có nứt, thì Lộ Chi Dao cũng tuyệt đối sẽ không làm điều gì vượt quá khuôn phép. Cô chỉ sợ y bị người khác lừa gạt thôi.
Con người một khi có điểm yếu thì dù mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có ngày bị người ta nắm thóp.
Lý Nhược Thủy khẽ thở dài rồi đứng dậy bước ra ngoài, chiếc chuông bạc trên cổ chân vang tiếng lanh lảnh.
“Cô định đi đâu thế?” Công chúa cũng đứng dậy đi theo sau cô, phía sau còn có một a hoàn dìu đỡ.
“Tôi á? Tất nhiên là đi xem anh ta đang làm gì rồi.” Lý Nhược Thủy khẽ nhếch môi, đôi mắt cong cong, trên mặt chẳng hề có vẻ lo lắng.
Tối qua cô đã hỏi, Lộ Chi Dao chỉ nói là ở ngay phố bên cạnh, sẽ không đi xa, nhưng rốt cuộc đang làm gì thì y lại không chịu nói.
Rẽ qua một con phố, vừa mới đến góc đường thì Lý Nhược Thủy đã trông thấy y.
Lộ Chi Dao đang ngồi trong một cửa tiệm khắc chữ, quay lưng về phía họ, không rõ đang làm gì.
Trời sắp vào hạ, phố xá người qua lại không ngớt, những ngày cuối xuân đầu hạ cũng đã phảng phất hơi nóng của mùa hè. Gần tiệm khắc chữ có một quán nhỏ b*n n**c mơ chua, Lý Nhược Thủy dứt khoát kéo công chúa ngồi xuống đó.
Cô gọi ba bát nước mơ chua, vừa cười vừa nhìn về phía lưng của Lộ Chi Dao.
“Cô không định lại gần xem hắn đang làm gì à?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Công chúa tò mò nhìn Lý Nhược Thủy, rồi lại cúi đầu nhìn bát nước mơ đỏ sẫm. Do dự một lát, cuối cùng nàng cũng đưa lên nhấp một ngụm.
“Không cần. Tôi chỉ muốn xem anh ta có bị lừa không thôi.”
Thời tiết đang oi ả, bát nước mơ chua vừa giải khát vừa xua đi cái nóng, Lý Nhược Thủy uống liền nửa bát rồi khẽ l**m môi, m*t giọt nước mơ còn dính bên khóe miệng.
Thói quen ấy đúng là rất giống mèo.
“Nếu anh ta đã không muốn nói thì tôi cũng không hỏi.”
Cô mỉm cười đẩy bát nước mơ còn lại về phía a hoàn, rồi thuận tay vỗ nhẹ vai An Dương:
“Cố ý dò hỏi hay phá hỏng bất ngờ của người khác thì đều là rất bất lịch sự đấy.”
An Dương ngẩn ra vài giây rồi che miệng khẽ ho, cụp mắt nhìn bóng mình phản chiếu trong bát.
“Trong thoại bản không nói thế đâu, lúc này chẳng phải nên đến thẳng làm rõ mọi chuyện sao…”
Nhân lúc đang uống nước mơ, An Dương ngước mắt liếc nhìn Lý Nhược Thủy.
Đôi mắt Lý Nhược Thủy sáng trong, hàng mi hơi cong, khóe môi cũng vô thức khẽ nhếch. Dường như chỉ nhìn bóng lưng của thôi thì cũng đã đủ khiến cô vui vẻ. Hôm sinh nhật nọ, nàng đã thấy hai người họ ở đình nghỉ mát, bầu không khí mập mờ ấy không hiểu sao lại khiến người ta nhìn thôi cũng phải đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Nhưng dường như điều đó lại không giống với “sự cứu rỗi” trong lòng nàng.
Ví dụ như việc nàng phát cháo, giúp những kẻ đói khát được no bụng, cho họ hy vọng sống tiếp, nhưng đó cũng chỉ là chạm đến bề ngoài mà thôi. Sự cứu rỗi thật sự, là kéo một người đang sa vào vũng lầy đứng dậy, đưa họ về bên mình tắm rửa sạch sẽ, khiến họ trở thành một con người khác tốt đẹp hơn.
Thế nhưng hai người ấy lại chẳng phải vậy.
Theo suy đoán của nàng, Lộ Chi Dao trước kia hẳn là một kẻ chìm trong bóng tối, cô độc, lầm lũi, chịu đựng đau đớn và giày vò. Nếu giờ đây y đã được “cứu rỗi”, thì cho dù không thể nói là một lòng hướng thiện, thì ít nhất cũng phải thay da đổi thịt theo một nghĩa nào đó.
Nhưng khi nhớ lại đêm y xuống tay giết người gọn gàng, cùng sát ý vô cớ dành cho nàng ngày đó, thì tất cả dường như lại chẳng giống như nàng tưởng.
Lộ Chi Dao quả thực đã thay đổi, nhưng đôi khi, y lại chẳng hề khác đi chút nào. Y vẫn là kẻ ưa giết chóc như trước.
Chính vì tò mò về điều đó nên nàng đã ở lại Bạch phủ suốt hai ngày, và hôm nay, có lẽ nàng đã tìm được đáp án rồi.
“Tôi chợt nhớ, lần đầu tiên tôi gặp Lộ công tử là trong điện của tôi. Khi ấy có kẻ xấu nhân lúc tôi cho thị vệ lui ra đã trèo tường vào, định xâm phạm tôi. Tôi liền nghĩ ngay đến cảnh ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ trong truyện…”
Thấy ánh mắt trong veo của Lý Nhược Thủy, An Dương khẽ ho mấy tiếng, nuốt xuống hết mớ suy nghĩ và “màn diễn” trong lòng rồi đi thẳng vào chuyện chính.
“Lộ công tử giết gã mà chẳng hề chớp mắt, chém như chém rau bổ củ, máu bắn tung tóe khắp nơi.” Nàng chăm chú quan sát Lý Nhược Thủy, cố muốn nhìn ra chút kinh ngạc hay sợ gãi trong biểu cảm của cô. Nhưng đến cuối cùng, Lý Nhược Thủy vẫn điềm nhiên như không.
Lý Nhược Thủy khẽ gật đầu, đáp lại rất nghiêm túc.
“Anh ta là người mù, giết người đương nhiên không cần chớp mắt.”
Chủ tớ hai người đồng loạt đặt bát xuống nhìn cô, bầu không khí bỗng lặng đi vài giây. Lý Nhược Thủy hơi lúng túng, đưa tay gãi nhẹ sống mũi.
“Không buồn cười sao…”
Cô vốn tưởng công chúa bị dọa sợ nên thuận miệng nói đùa một câu để xoa dịu không khí, ai ngờ lại khiến bầu không khí còn lạnh lẽo hơn.
An Dương trợn tròn mắt nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt còn mang theo mấy phần khâm phục.
“Tôi nói bao nhiêu như thế mà cô lại chỉ nghĩ đến chuyện pha trò? Cô không sợ sao? Không muốn hắn hoàn lương à?”
Lý Nhược Thủy lúc này mới hiểu ý nàng, cô mỉm cười rồi đưa mắt nhìn về phía tiệm khắc chữ.
Người kia đang mỉm cười nhận lấy một tấm ván gỗ khác từ tay chủ tiệm, vẻ mặt cực kỳ dịu dàng, sau đó quay lưng lại, tập trung vào việc trong tay.
“Đúng là Lộ Chi Dao.”
*
“Hắn thật sự không thấy mệt sao?”
An Dương nhìn Lộ Chi Dao trong tiệm khắc chữ, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời phủ đầy ráng chiều, sau đó cúi xuống cắn thêm một miếng bánh nướng nhân thịt bò mua ở quán ven đường.
Ra ngoài một chuyến mà vẫn chẳng biết rốt cuộc y đang bận gì, ngược lại còn bị Lý Nhược Thủy dắt đi ăn đủ thứ quà vặt. Thật ra việc hai người đó không chịu đi theo “diễn biến trong kịch bản” khiến nàng hơi bực bội, thậm chí còn muốn đốc thúc cho họ làm theo ý mình.
Nhưng sự thay đổi này lại khiến nàng bị cuốn hút, nàng muốn biết rốt cuộc tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
“Chắc sắp về rồi.”
Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn sắc trời, giọng điệu chắc nịch.
Về muộn mà cô nói là trước lúc hoàng hôn phải về đến nhà, còn cái gọi là “ít quấn quýt” thì cũng chỉ là so với trước kia mà thôi.
Mỗi tối, mấy việc như ôm hôn vẫn chẳng thiếu.
An Dương quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Lộ Chi Dao đứng dậy bước ra khỏi tiệm, dáng vẻ nho nhã hệt công tử lịch thiệp phong độ.
“Anh ta bị sao thế?” Lý Nhược Thủy khẽ nhíu mày nhìn y, rồi lại gọi thêm một phần bánh nhân thịt bò.
“Sao thế? Cô giận à? Vì chuyện gì vậy?”
Dẫu An Dương biết tâm lý mình khá kỳ lạ, nhưng chẳng hiểu sao nàng lại rất muốn xem hai người họ cãi nhau. Giờ đây, sự tò mò của nàng đối với họ còn lớn hơn cả mong muốn “tới gần quan sát thực tế” ban đầu.
“Anh ta cả ngày chưa ăn gì, tôi biết ngay mà, hừ.”
An Dương: Cái gì cơ????
“Đi thôi, chúng ta phải về nhà trước anh ta, nếu không tối nay tôi lại phải bận rồi.”
Bận chuyện gì cơ?
Dù không hiểu ý trong lời nói của Lý Nhược Thủy, nhưng An Dương đã bắt đầu cảm thấy hai người này hoàn toàn không giống như mình tưởng. Chẳng lẽ họ không phải là cặp ‘nữ hiệp chính nghĩa’ và ‘sát thủ lạnh lùng’ sao?
Trong lúc mấy người Lý Nhược Thủy vội vã quay về Bạch phủ, thì Lộ Chi Dao lại chậm rãi bước đi giữa ánh hoàng hôn rực rỡ.
Hôm nay y lại tiến bộ, cứ theo tiến độ này, vậy chẳng bao lâu nữa là thành công rồi.
Bước vào một con hẻm nhỏ, y dừng bước rồi khẽ nói: “Muốn theo ta về nhà sao? Thế thì tiếc quá, e là em ấy không muốn gặp các ngươi đâu.”
Con hẻm vẫn tĩnh lặng, chẳng một tiếng động.
Y tiện tay nhặt viên đá dưới chân lên rồi nhắm mắt ném về một hướng nào đó. Tiếng “choang” giòn giã vang lên, những kẻ bám theo cuối cùng cũng hiện thân.
Đám người kia không vội xông lên mà chỉ giơ dao quan sát y. Sau vài giây do dự, cuối cùng chúng vẫn đồng loạt lao tới. Bọn họ phối hợp ăn ý, rõ ràng hiểu rõ đạo lý “thân cô thế cô chọi sao nổi cả bầy”, nên dồn sức tấn công từ bên trái, không dám tản ra.
Lộ Chi Dao khẽ cười, đổi kiếm sang tay trái. Y vốn không có ý giao đấu lâu, chiêu nào ra chiêu nấy đều là sát chiêu, chưa đến một lúc mà y đã thu kiếm về.
Máu nhỏ từ mũi kiếm xuống thành giọt đặc quánh, y vung tay hất sạch rồi tra kiếm vào vỏ.
Lộ Chi Dao đứng lặng ở đó, ráng chiều phủ ngàn dặm tựa như cũng nhuộm lên áo choàng y một tầng sắc đỏ mờ ảo.
Nét mặt Lộ Chi Dao dịu lại, y nở nụ cười pha chút bất lực, hệt như người lớn bị lũ trẻ nghịch ngợm làm phiền.
“Đi đến đâu cũng có sâu mọt, thật đúng là phiền toái. Có vẻ tạm thời không thể rời khỏi phủ được rồi.”
Nói xong, y quay người, lại bước về con đường dẫn tới tiệm khắc kia.
*
Trong Ngự Phong sơn trang, giữa hồ có một đình nhỏ, bốn phía treo rèm lụa, nom rất tao nhã.
Hương trà thoang thoảng bay trong đình, Từ phu nhân đang ngồi bên bàn, kiên nhẫn pha trà hết lần này đến lần khác. Ngày mai mụ ta phải gặp một nhân vật lớn, người này thích trà nên mụ phải luyện pha cho ngon mới được.
“Phu nhân, người được phái ra ngoài thăm dò hôm nay vẫn chưa quay lại, e là…”
Từ phu nhân thoáng khựng tay, rồi lại tiếp tục rót nước tráng trà.
“Bình thường thôi, nếu hôm nay mà còn sống quay về thì ta mới thấy lạ đấy. Còn Lý cô nương kia thế nào rồi?”
“Công chúa An Dương vẫn ở cạnh nàng ta, nô tài không có cơ hội ra tay.”
Tiếng bát sứ khẽ vang, nước trà tràn ra bàn, để lại những vệt ố nâu lấm tấm trên khăn trải.
Sau một hồi im lặng, mụ ta mới cất giọng bình thản.
“Ta cũng biết tính An Dương, vài hôm nữa hết hứng thì tự khắc sẽ rời đi, vậy chờ thêm đi.”
Như đang tự an ủi mình, mụ khẽ lẩm bẩm “chờ thêm một chút nữa” rồi tiếp tục pha trà.
Dẫu sao điểm yếu vẫn ở đó, nên mụ ta cũng chẳng cần vội làm chi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 83
10.0/10 từ 22 lượt.
