Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 8

Chương 08: Tôi tin anh


Lộ Chi Dao múa kiếm rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi chiêu lại vô cùng tàn nhẫn. Từng nhát kiếm chẳng hề do dự mà nhắm thẳng vào yết hầu của đối phương. Ban đầu, y chỉ là đơn thuần giết chóc, nhưng khi dòng máu ấm nóng văng lên gương mặt làm ướt vạt áo, thì cuối cùng y bắt đầu run rẩy không thể kiềm chế.  


Lộ Chi Dao nhếch khóe môi nở nụ cười, đôi mày ẩn chứa niềm vui, hàng mi mắt nhắm nghiền khẽ run, khiến khuôn mặt càng trở nên xinh đẹp động lòng người.  


Kiếm của Lộ Chi Dao không còn nhẹ nhàng như trước nữa, mà thay vào đó là sự điên cuồng im lặng, khiến không ai có thể đoán được chiêu tiếp theo của y là gì. Tuy nhiên, sự điên loạn ấy lại chẳng hề làm giảm đi thế tấn công mãnh liệt. Nếu ban đầu còn có người đỡ được vài chiêu, thì giờ đây chỉ còn cách ngã xuống.  


Lý Nhược Thủy tin chắc rằng, nếu ai đó dám lại gần Lộ Chi Dao lúc này, vậy kết cục sẽ không khác gì những kẻ áo đen đang nằm la liệt dưới đất kia.  


Vòng vây lấy Lộ Chi Dao làm trung tâm dần mở rộng. Những kẻ mặc đồ đen đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám tiến lên chọc giận tên điên này. Giữa vết rạn trên thanh kiếm mỏng thấm những tia máu đỏ tươi, giây tiếp theo lại bị y thờ ơ vung đi, để lại từng đốm hoa mai trên mặt đất.  


“Đang đánh vui mà, sao bỏ chạy thế?”  


Lộ Chi Dao nghịch chuôi kiếm, nâng cao âm cuối lên. Tất cả đều bộc lộ rõ tâm trạng vui vẻ của y hiện tại. Y khẽ cười một lát, điểm nhẹ mũi chân, giẫm lên những vệt máu trên mặt đất rồi đột nhiên lao thẳng về từng kẻ áo đen.  


Lục Phi Nguyệt và Giang Niên bảo vệ mấy người lùi ra sau, sợ bị cuốn vào mất mạng luôn.  


Bây giờ Lý Nhược Thủy hối hận thật rồi, hối hận đến mức như có thể nuốt trọn cả tấn thuốc hối hận ngay tại chỗ. Cô cứ nghĩ mình đã thả ra một nhân vật có võ công đỉnh cao trong truyện, ai ngờ lại là một tên b**n th** lấy giết chóc làm niềm vui, không phân biệt địch ta đâu chứ!  


Trong nguyên tác, mỗi lần Lục Phi Nguyệt nhờ y giúp đều phải do dự rất lâu. Thì ra do dự không phải vì ngại, mà là vì sợ! Sao tác giả không nói sớm thế? Nếu biết trước, cô đã không ăn mấy quả dâu kia, toi công chua ê cả răng.  


Giờ đây tình thế đã đảo ngược hoàn toàn. Không phải họ bị bao vây, mà là những kẻ áo đen đang bị săn đuổi. Người phụ nữ áo trắng đã rời khỏi trung tâm vòng vây từ sớm, ả ta cắn răng cầm kiếm.  


“Võ công của tên súc sinh này lại tiến bộ hơn rồi, đúng là quái vật. Năm xưa bị thương nặng như thế mà không chết, hôm nay ta nhất định phải tiễn ngươi về trời!”  


Nói thì nói vậy, nhưng trong mắt ả ta đầy nỗi sợ hãi, tay cầm kiếm cứ mãi kề cà không dám lao tới, ngược lại còn lùi từng bước.  


Lục Phi Nguyệt nhảy lên kéo mấy cô gái gần tâm bão ra xa, để lại mỗi mình Lý Nhược Thủy đứng nguyên tại chỗ. Đúng lúc này, vài tên áo đen vừa hay lùi về phía trước Lý Nhược Thuỷ, còn Lộ Chi Dao đã cầm kiếm lao đến.  


“Khoan đã! Đừng đánh nhầm người!”  


Lý Nhược Thủy vừa vẫy tay vừa lùi lại, hy vọng tiếng hét của mình có thể đánh thức chút lương tri nào đó trong y, để y không giết cả đồng đội.  


Tên áo đen cao lớn trước mặt cô đổ gục. Lộ Chi Dao đứng đó, tay nắm chặt thanh kiếm, vạt áo nhuốm màu đỏ rực. Thanh kiếm sắc bén phản chiếu đôi mắt khép hờ của y và biểu cảm sợ hãi đầy hối hận của Lý Nhược Thủy. Y khẽ mỉm cười, đưa mũi kiếm lao về phía cô. Khoảnh khắc đó, Lý Nhược Thủy cắn răng đứng vững, trông như sắp đỡ kiếm này.  


Khi Lục Phi Nguyệt và Giang Niên mở to mắt định lao tới cứu, thì thanh kiếm đột ngột dừng lại ngay giữa hai đầu mày Lý Nhược Thủy. Mũi kiếm chỉ cách hai đầu mày Lý Nhược Thuỷ một xíu, thậm chí cô còn cảm nhận được những sợi lông tơ mảnh nơi đó bị kiếm chạm vào. Chỉ cần dịch nhẹ chút thôi, nó sẽ xuyên vào da thịt.  



Đệch mợ!  


Tim Lý Nhược Thủy đập loạn xạ, nhịp tim tăng vọt lên 120. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, chân hơi mềm đi. Dù ngàn lời muốn nói, song cô chỉ muốn cảm ơn trực giác mạnh mẽ của mình.  


Mũi kiếm vẫn lơ lửng ở giữa hai đầu mày, chủ nhân của nó mở miệng hỏi: “Cô không sợ sao?”  


Sợ chứ, sợ chết đi được ấy chứ. Từ trước tới nay cô chưa bao giờ sợ đến thế, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu lẩu lầu lâu. Có trời biết cô phải cố gắng đến mức nào mới kiềm chế được đôi chân đang muốn bỏ chạy ngay đấy. Nhưng hiển nhiên Lý Nhược Thuỷ không thể nói như vậy, thế nên cô đành phải dùng câu thoại quen thuộc của nữ chính trong tiểu thuyết.  


“Tôi tin anh mà.”  


Mọi thứ xung quanh bỗng chốc im lặng. Ánh nắng tháng Ba chiếu xuyên qua những hàng cây lê, tạo nên những bóng hoa lốm đốm, khiến người ta có ảo giác như đang ở giữa hè. Nói xong câu đó, Lý Nhược Thủy không chỉ không bình tĩnh lại mà tim còn đập nhanh hơn, sợ câu nói của mình vô tình chạm vào điểm mấu chốt của y.  


Lộ Chi Dao đột nhiên bật cười đến mức tay cũng run rẩy, doạ Lý Nhược Thủy giật mình ngửa đầu ra sau. Cô sợ chỉ cần một sơ suất thì mũi kiếm sẽ đâm vào.  


“Dù là lời nói dối, nhưng ta tha thứ cho cô.”  


Lộ Chi Dao không dừng lại thêm, y quay người tấn công những kẻ áo đen khác. Nhưng lần này rõ ràng y đã có phương pháp, không còn đánh liều mạng như trước, mà hệt một kẻ đã no bụng đang đùa giỡn với con mồi.  


Ở đằng xa, người phụ nữ áo trắng thấy cảnh đó thì ánh mắt sáng lên. Ả ta không do dự mà cầm kiếm lao về phía Lý Nhược Thủy. Lý Nhược Thủy không biết võ công, tất nhiên không chạy thoát được, thế là bị bắt làm con tin.  


“Tên súc sinh, người của ngươi đang trong tay ta. Biết điều thì ngoan ngoãn chịu trói đi, nếu không ta sẽ giết ả ngay lập tức.”  


Những người còn lại đều nhìn về phía Lộ Chi Dao, ngoại trừ Lý Nhược Thủy. Cô hiểu tên này quá rõ, nếu y dừng tay, cô sẵn sàng vặn đầu mình xuống làm bóng đá luôn. Quả nhiên, trong ánh mắt đắc ý của người phụ nữ áo trắng, Lộ Chi Dao thậm chí còn không thèm để ý đến ả, vẫn tiếp tục vui vẻ giết chóc.  


“Chị gái à, chúng ta quen nhau chưa đến mười ngày, chị cũng đánh giá tôi cao quá rồi đấy.”  


Lý Nhược Thủy khẽ thở dài, nghiêng đầu tránh mũi kiếm.  


“Không thể nào! Ngươi đã sống sót dưới kiếm của hắn…”  


Người phụ nữ áo trắng bắt đầu nghi ngờ bản thân, rồi tự tìm cho mình một lời giải thích hợp lý.  


“Súc sinh vẫn là súc sinh, vô cảm, máu lạnh hơn người, một kẻ điên không sợ chết…”  


Trong lúc ả ta còn đang lẩm bẩm, Giang Niên đã nhân cơ hội lao tới khống chế áp ả xuống đất. Nhưng phản ứng đầu tiên của ả sau khi bị khống chế không phải là cầu cứu, mà là ra lệnh cho đồng bọn: “Đừng quan tâm đến ta, lập tức giết hắn, xé xác hắn thành từng mảnh!”  


Thái độ thà chết chứ không chịu khuất phục này khiến người ta không khỏi tò mò, rốt cuộc Lộ Chi Dao đã làm gì để ả ta hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống y thế. Nhưng chẳng ai ngu ngốc đến mức đó. Người cầm đầu đã bị bắt, tiếp tục liều mạng với một kẻ điên làm gì, khác gì tự tìm đường chết đâu.  



Thấy đồng bọn buông tay trốn tránh đứng xa nhìn, người phụ nữ áo trắng giận sôi lên, nhưng cũng bất lực, chỉ biết trừng mắt nhìn Lộ Chi Dao.  


Lộ Chi Dao chậm rãi bước tới, đôi tay vẫn hơi run rẩy vì hưng phấn. Dáng vẻ nhắm mắt nở nụ cười của y như đang tận hưởng dư vị sau một bữa tiệc thịnh soạn, no nê mà khoái chí.  


Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng đã ngộ ra. Đây rõ ràng là một tên điên khoái chí chỉ làm mọi việc dựa vào sở thích, nào đâu quan tâm sống chết của bản thân.  


Lục Phi Nguyệt nhìn Lộ Chi Dao đang tiến lại gần, lập tức lách mình chắn trước mặt Lý Nhược Thủy, đồng thời bắn tín hiệu lên trời, gọi những người của Tuần Án Ti tới hỗ trợ. Chị liếc nhìn mười chiếc xe ngựa trong sân, lông mày nhíu chặt, bàn tay cầm đao siết mạnh đến mức tái nhợt.  


“Rốt cuộc các ngươi đã làm chuyện này bao nhiêu lần?”  


“Năm năm rồi, ta cũng không nhớ nữa.”  


Người phụ nữ áo trắng chẳng mảy may lo lắng mình sẽ để lộ thông tin gì. Ả ta thậm chí còn cảm thấy nhìn Lộ Chi Dao thôi cũng chướng mắt, vậy là ả quay mặt sang hướng khác.  


“Kẻ chủ mưu là ai?”  


“Là người mà một bộ khoái bé nhỏ như ngươi không thể đụng đến.” Đôi mắt ả ta xoay chuyển, khoé môi nhếch lên nở nụ cười, “Chúng bay giết hắn đi, giết rồi ta sẽ nói.”  


Giang Niên liếc nhìn Lộ Chi Dao rồi khẽ cau mày, cảm thấy sự cố chấp của người phụ nữ này thật kỳ quái.  


“Ngươi quen biết Lộ công tử ư?”  


Nghe câu này, người phụ nữ áo trắng trợn trừng mắt, ánh nhìn như mang theo gai muốn xuyên thấu người vừa nói, sự kinh ngạc trong mắt ả rõ mồn một.  


“Hắn cũng họ Lộ?”  


Ả đánh giá Lộ Chi Dao từ đầu đến chân, như thể muốn nhìn thấu từng sợi tóc của y. Rồi ả quan sát tỉ mỉ khuôn mặt của Lộ Chi Dao, vừa chặc lưỡi vừa lắc đầu.  


“Súc sinh, cha ngươi tên gì?”  


Chưa kịp để Lộ Chi Dao trả lời, Lý Nhược Thủy đã mở miệng.  


“Sao? Muốn nhận cha anh ta làm ông nội à? Nhà họ Lộ chắc chắn không cần loại cháu như cô đâu.”  


Người phụ nữ áo trắng bị câu nói ấy làm nghẹn lời, không nói thêm gì nữa, chỉ là ánh mắt nhìn Lộ Chi Dao của ả càng thêm phức tạp.  


Hai người Lục Phi Nguyệt và Lý Nhược Thủy khiêng cô gái từ dưới gầm xe ngựa ra. Nhìn bộ dạng toàn thân bủn rủn của họ, rõ ràng thuốc lần này mạnh hơn nhiều so với lần trước Lý Nhược Thủy từng chịu.  



Lý Nhược Thủy bước đến trước mặt người phụ nữ áo trắng: “Thuốc giải đâu?”  


Ả ta ngước lên nhìn Lý Nhược Thủy, rồi lại nhớ đến hành động của Lộ Chi Dao lúc trước, mỉm cười không thành tiếng.  


“Này em gái, ngươi giết hắn đi, ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi.”  


???  


Hình như ả đánh giá cô cao quá rồi nhỉ?  


Lý Nhược Thủy thò luôn tay vào trong vạt áo ả ta để tìm. Đúng là chẳng hiểu nổi mấy kẻ phản diện này, bị trói rồi còn mạnh miệng nói mấy lời đó.  


“Ngươi làm gì thế!”  


Trong tiếng gào kinh ngạc của người phụ nữ áo trắng, Lý Nhược Thủy lôi ra hai bình sứ, một hoa một trắng. Cô mở nút ra ngửi thử, một thơm, một hôi.  


Lý Nhược Thủy đứng dậy, vỗ nhẹ vai ả ta.  


“Bị trói rồi thì đừng mạnh miệng nữa.”  


Mùi thơm của bình sứ kia Lý Nhược Thủy đã rất quen thuộc, mùi hôi đối lập chắc chắn là thuốc giải.  


Mấy cô gái sau khi ngửi thuốc giải rồi thì lần lượt nằm xuống dưới gốc cây, ngắm những cánh hoa lê trắng bị gió thổi bay giữa không trung, trong lòng tràn đầy niềm vui vì tìm được đường sống trong cõi chết.  


Lộ Chi Dao cũng ngồi dưới gốc cây, y không phải đang nghỉ ngơi mà là đang lau kiếm, tiện thể nhớ lại những chuyện từ khi quen biết Lý Nhược Thủy. Chuyện gặp hai người Lục Phi Nguyệt có thể giải thích, có lẽ Lý Nhược Thuỷ đã biết nhiệm vụ của hai người này từ trước, nhưng chuyện yêu y sau này lại là điều vô lý vô cùng. Chỉ có duy nhất chuyện về cái tên là khiến y ngờ vực. Trước đó chẳng ai biết tên của y, người đặt tên cho y cũng đã qua đời vào ngày hôm ấy. Dẫu ra sao thì Lý Nhược Thủy cũng không thể nào biết được.  


Chẳng lẽ Lý Nhược Thuỷ thực sự đã mơ thấy y đây?  


Tay lau kiếm của Lộ Chi Dao khẽ dừng lại, nụ cười trên môi y cũng phai nhạt đôi chút.  


Bên tai là tiếng bước chân bận rộn qua lại của cô, Lộ Chi Dao bỗng dưng hơi tin vào điều đó. Nếu không, thực sự không thể giải thích được tại sao cô biết được tên của y. Khi Lộ Chi Dao còn đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên y cảm thấy có người khẽ kéo nhẹ vạt áo mình, sau đó là giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.  


“Công tử, đa tạ người đã cứu em. Nếu không, e rằng em đã bị bán vào hoàng thành để mặc người ta đùa giỡn rồi.”  


Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu nhìn sang, đôi môi hơi đỏ nhếch lên một đường cong dịu dàng.  


“Cô nương nghĩ nhiều rồi, không phải ta cứu cô đâu.”  



Thiếu nữ này chính là người bị dán chữ “Hoàng thành” trên lồng, đồng thời cũng chính là người nhìn thấy áo ngoài của Lộ Chi Dao.  


Trước khi bị đưa vào xe ngựa, nàng ta đã nhìn thấy y. Ông trời không phụ lòng nàng cầu nguyện, vị công tử áo trắng dịu dàng nhưng mạnh mẽ này thực sự đã đến cứu nàng ta. Y dùng cách mạnh mẽ như vậy g**t ch*t kẻ đã hại nàng ta, dùng nụ cười dịu dàng như vậy xoa dịu nỗi sợ hãi trong nàng ta.  


“Công tử đã cứu em, em không gì báo đáp, nếu công tử đồng ý, em nguyện chăm sóc công tử cả nửa đời sau.”  


Nàng ta xem câu trả lời của Lộ Chi Dao là khiêm tốn, thiện cảm tăng vùn vụt.  


Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, dường như rất hứng thú với câu trả lời ấy.  


“Cô cũng muốn chăm sóc ta hả? Vì sao? Là vì ta trông có vẻ rất yếu ớt ư?”  


Ánh mắt của nàng ta lướt qua hàng mi dài, sống mũi cao, đôi môi đỏ của y, cuối cùng nàng ngượng ngùng cúi đầu.  


“Bởi vì công tử đã cứu em.”  


Lộ Chi Dao cất thanh kiếm, tà áo trắng toả sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, hàng mi dài đổ bóng nhỏ xuống gương mặt càng làm tôn lên vẻ đẹp rực rỡ của y.  


“Cô cảm thấy ta đẹp à?”  


Nàng ta chỉ ngước lên nhìn một cái, trong lòng càng vui mừng hơn, nhưng miệng thì vẫn khiêm tốn.  


“Không phải, em coi trọng nhất là phẩm chất của công tử. Một người dịu dàng, tốt bụng như công tử, tất nhiên rất hấp dẫn người khác.”  


“À.” Lộ Chi Dao khẽ đáp một tiếng, sau đó dịu dàng mỉm cười, “Vậy người cô muốn chăm sóc không phải ta rồi.”  


Rõ ràng thiếu nữ đã hoảng hốt, nàng ta vội vàng xua tay, bất chấp việc y có nhìn thấy hay không: “Không phải đâu công tử, em muốn chăm sóc người. Người đã cứu mạng em, là ân nhân của em, tất nhiên em phải dùng cả đời để báo đáp người.”  


“Theo cách nói của cô, vậy những cô gái ở đây đều phải gả cho ta hả?”  


Nghĩ đến đây, Lộ Chi Dao bật cười khẽ: “Vậy chẳng phải cũng phải gả cho Lý Nhược Thủy sao? Cô ấy nhát gan như thế, làm sao chịu nổi mười người vợ đây?”  


“…”  


Nghe đến câu này của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy vừa đi tới đột nhiên khựng lại, cô hít một hơi thật sâu rồi xoay người đi hướng khác.  


Muốn tẩn tên này thật đấy.  


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 8
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...