Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 6
Chương 06: Đột nhiên y không muốn ra tay nữa
Từ trước đến nay Lý Nhược Thủy là người luôn có trực giác rất mạnh.
Trong hang động ẩm ướt mà lạnh lẽo, cô bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh còn buốt giá hơn nữa lan từ sau gáy xuống tận sống lưng. Khi nghe thấy tiếng cười của Lộ Chi Dao, luồng khí lạnh lẽo đó đạt đến cực điểm.
Cảm giác có điều gì đó bất thường, Lý Nhược Thủy lấy cớ nắm lấy cánh tay y kéo sang một bên. Quả nhiên, cô nghe thấy tiếng thanh kiếm tra về vỏ.
Lý Nhược Thuỷ như phát điên phát rồ. Họ chỉ đang đi trong hang động thôi mà, sao lại chạm vào “vảy ngược” của Lộ Chi Dao thế? Cô thầm chửi hệ thống mấy trăm lần. Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, Lý Nhược Thủy hạ giọng hỏi: “Vừa rồi tôi thấy một bóng đen lướt qua, cấp bách quá nên mới kéo anh lại. Anh không sao chứ?”
Y đương nhiên không sao rồi. Chính Lý Nhược Thủy đã làm đệm thịt cho y mà, cô bị đụng mạnh đến mức lưng tê rần kia kìa, thế nhưng vẫn phải bày tỏ sự quan tâm của mình cơ đấy.
Lộ Chi Dao vùi mặt vào hõm cổ của cô, đầu mũi thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng. Y không rõ là hương gì, song ngửi rất dễ chịu.
Những cảm xúc xao động vừa rồi cũng dịu lại, y bỗng nhiên không muốn ra tay nữa. Y gần như đã quên, nếu thua cược, vậy Lý Nhược Thuỷ sẽ phải nuốt kiếm. Thế tự mình ra tay nào thú vị bằng việc Lý Nhược Thuỷ tự rạch cổ họng mình chứ?
Lộ Chi Dao hít một hơi thật sâu, từ từ đứng thẳng dậy. Đuôi mắt y thoáng ý cười, biểu cảm dịu dàng.
“Ta không sao, ta còn phải cảm ơn cô đã bảo vệ ta đấy.”
Lý Nhược Thủy nở một nụ cười giả tạo. Nếu cô tin vào khuôn mặt này, thế chắc chắn đầu cô úng nước thật rồi: “Không, phải là tôi cảm ơn anh mới đúng.”
Lộ Chi Dao như hiểu được hàm ý sâu xa của cô, nhưng y lại như chỉ đơn giản đáp lại: “Cô khách sáo rồi.”
Giang Niên đang đi ở phía trước, tiếng nước dưới chân vang vọng trong hang động chật hẹp.
“Sao nước ngày càng dâng cao thế nhỉ?” Anh ta nghi hoặc hỏi. Ban đầu nước chỉ ngập mắt cá chân, nào ngờ giờ đã dâng đến giữa bắp chân.
“Nhất định nơi này có gì đó bất thường. Nước chảy thường phải thoát đi, không thể tích tụ ở đây được.” Lục Phi Nguyệt cảm thấy không ổn. Tiếng nước chảy vốn rõ ràng song nay lại nhỏ dần gần như không nghe thấy. Cộng thêm việc nước dâng lên từ từ, phía trước chắc chắn có điều kỳ lạ.
Chị nghiêng tai lắng nghe tiếng nước chảy ở bên cạnh, dù không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhận ra dòng chảy rất xiết, hoàn toàn khác với nơi này.
Đột nhiên Giang Niên dừng lại, chặn những người phía sau. Anh ta giơ huỳnh thạch lên để nhìn rõ phía trước. Phía trước hang động không còn thấp như nãy, chỗ cao hơn tối đen không thấy rõ, nhưng phía dưới có thể nhìn ra một hồ nước sâu thẳm. Chỉ cần bước thêm một bước là sẽ rơi xuống.
Đây chắc chắn không phải địa hình tự nhiên. Giang Niên tiếp tục giơ viên đá lên quan sát xung quanh, anh ta thấy một sợi dây thừng to bằng nắm tay trẻ con thả xuống trước hang động. Sự xuất hiện của nó vừa kỳ quặc lại vừa hợp lý, hợp lý ở chỗ họ đã đi đúng đường, mà kỳ quặc ở chỗ không rõ công dụng của sợi dây này.
Lý Nhược Thủy cũng ngẩng đầu nhìn sợi dây thừng. Sau khi yên tĩnh một lúc, cả nhóm đều lưỡng lự không biết có nên kéo nó hay không.
“Hay chúng ta hỏi Lý Nhược Thủy đi?” Lộ Chi Dao cất tiếng, giọng điệu khá thoải mái, “Cô chắc chắn biết, đúng không?”
Dưới ánh sáng xanh lục yếu ớt của viên đá, Lý Nhược Thủy nhìn vào mắt của Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, rồi lại nhìn nụ cười của Lộ Chi Dao, cuối cùng nuốt khan một cái.
Đến giờ phút này, Lý Nhược Thủy thừa hiểu, dù Lộ Chi Dao không nghĩ được lý do vì sao cô biết tên của y thì y cũng sẽ không bao giờ tin những lời như “mơ thấy tương lai”. Ván cược này giống như một lớp giấy mỏng, y không xé rách chỉ vì thấy thú vị. Nhưng cô không thể như chẳng còn gì để mất mà phô bày tất cả chỉ là giả dối được.
“Kéo đi. Tôi tin đây chắc chắn là lối ra.” Dẫu không biết nội dung cốt truyện, tuy nhiên hai người trước mặt là nam nữ chính, cô cược vào hào quang nhân vật chính của họ.
Lộ Chi Dao nhíu mày, hơi bất ngờ trước giọng điệu quả quyết của cô.
Một lúc sau, Lục Phi Nguyệt gật đầu: “Lùi ra xa một chút. Ở trong hang có lẽ sẽ an toàn hơn.”
Mọi người rút về phía trong hang. Đợi khi tất cả đã đứng vững, Giang Niên mới vươn tay kéo sợi dây. Sau một tiếng “két” vang lên, âm thanh của bánh răng quay cạch cạch phát ra từ bốn phương tám hướng, hồ nước như tìm thấy cửa thoát lũ, nước ào ạt đổ về phía trước như thác.
Mực nước dần hạ xuống, bên trong hồ nước đột nhiên có chiếc thuyền nhỏ nổi lên. Chiếc thuyền lắc lư mấy lần, dường như muốn trôi đi theo dòng nước.
“Lên thuyền mau!” Lục Phi Nguyệt kéo Giang Niên nhảy lên thuyền, Lý Nhược Thủy không biết võ công nên không thể nhảy xa như vậy, mà trong lòng cô cũng hơi sợ.
Lộ Chi Dao như cảm nhận được sự do dự của cô, y khẽ cười rồi thuận tay vòng tay qua eo cô. Mũi chân y khẽ chạm, cả hai cùng nhảy về phía hồ nước sâu thẳm.
“Đã mơ thấy rồi mà còn sợ thế này à?”
Sau khi trêu chọc Lý Nhược Thủy, cả hai đáp xuống chiếc thuyền nhỏ đang lắc lư. Bốn người theo dòng nước lao ra ngoài. Chiếc thuyền liên tục va đập vào vách đá, dù xóc nảy nhưng tốc độ không hề giảm. Bề mặt đá thô ráp sượt qua cánh tay, nước lạnh bắn lên mặt, lực va chạm mạnh đến mức họ phải nắm chặt dây thừng trong thuyền để giữ vững cơ thể.
Giờ phút này Giang Niên ôm chặt Lục Phi Nguyệt, sự rụt rè giữa hai người dường như đã không còn tồn tại.
So với đôi uyên ương đang tựa sát vào nhau kia, tình cảnh của Lý Nhược Thủy thê thảm hơn nhiều. Cô không nắm được dây thừng nên chỉ có thể bám chặt vào vạt áo Lộ Chi Dao, nhắm mắt chịu đựng những làn nước lạnh tạt vào người.
Lộ Chi Dao hoàn toàn không bám lấy dây thừng, y buông tay theo chiếc thuyền lắc lư, khiến cả bản thân và Lý Nhược Thuỷ giống như hai cọng bèo trôi dạt tứ phương không điểm tựa.
Chiếc thuyền lao xuống một đoạn thác nhỏ, Lý Nhược Thuỷ và Lộ Chi Dao thoáng bị bay lên. Nước bắn tung tóe rồi lại rơi xuống thuyền, Lý Nhược Thủy nhắm chặt mắt lẩm bẩm chửi tục, hai tay run rẩy, cầu xin thần phật phù hộ.
Chiếc thuyền lại đâm vào một tảng đá thấp hơn xíu. Cô và Lộ Chi Dao suýt bị hất văng ra khỏi thuyền, vạt áo cũng đã bị phất xuống nước.
“A a a! A di đà Phật…!” Cuối cùng cô buộc phải hét lên.
Lộ Chi Dao khẽ cười, giọng điệu nhàn nhã: “Cô sợ lắm à? Nhiệt độ cơ thể lại tăng lên rồi kìa.”
Lý Nhược Thủy bám chặt vào áo y, căng thẳng quá nên cô không nghe rõ y đang nói gì.
“Sắp đến lối ra rồi.” Mái tóc đen để thả của Lộ Chi Dao cũng đã ướt nhiều, từng giọt nước lạnh từ tóc y nhỏ xuống cổ cô, mang đến cảm giác lạnh buốt đứt quãng.
Sau cú xóc đột ngột, chiếc thuyền trôi vào một đầm nước không quá chảy xiết, xung quanh cũng chẳng còn những tảng đá nhô ra. Tốc độ của thuyền giảm hẳn, dòng nước chảy chậm rãi đẩy thuyền đi.
Bốn người ngồi trên thuyền trôi ra khỏi khe núi chật hẹp, hòa vào một con sông rộng lớn. Hai bên bờ sông là những hàng hoa lê trắng xóa nở rộ, uốn lượn kéo dài đến tận xa xa. Những cánh hoa rơi xuống dòng sông, theo dòng nước trôi đi hệt như tuyết mỏng phủ trên mặt hồ.
Trên thuyền, Giang Niên và Lục Phi Nguyệt nhìn nhau rồi vội buông tay, lúng túng quay mặt đi chỗ khác. Mấy người trên thuyền thì chỉ có Lộ Chi Dao nhìn là chưa tận hứng lắm.
“Buông ra nhanh.” Lúc này Lý Nhược Thủy đang bị Lộ Chi Dao ôm trong lòng, nhưng cô chẳng cảm thấy lãng mạn chút nào. Tay y đang đặt lên động mạch cổ của cô, cả đường cứ ấn xuống khiến Lý Nhược Thuỷ còn tưởng y lại nổi lên ý định giết người. Suốt cả hành trình, cô vừa lo lắng thuyền lật, vừa sợ bị y lặng lẽ siết cổ.
Lý Nhược Thủy gạt những sợi tóc của Lộ Chi Dao quấn trên người mình, đợi đôi mắt thích nghi với ánh sáng rồi thì mới từ từ mở ra. Mở mắt ra, cô đã thấy chiếc cổ trắng như tuyết và một nốt ruồi đen nhỏ nơi xương quai xanh của Lộ Chi Dao.
Áo của y đã bị cô kéo bung, để lộ non nửa, mái tóc ướt xoã ra trước ngực tôn lên làn da trắng và đôi môi đỏ của y. Trên hàng mi dài của Lộ Chi Dao còn vương vài giọt nước lấp lánh như ánh sáng nhạt. Lúc này, trên người y chỉ có ba màu đen, trắng, và đỏ, nhìn hệt như một bức tranh sơn dầu đậm nét, cả người toát lên cảm giác mong manh dễ vỡ khó tả.
Ra đến dưới ánh mặt trời, cảm giác mà Lộ Chi Dao mang lại lại giống như hoa hạnh nở rộ trong tháng Ba, tĩnh lặng mà dịu dàng, không hề nhìn ra chút dấu hiệu khác thường nào.
“Cô lại đang nhìn ta.” Lộ Chi Dao quay đầu “nhìn” về phía cô, đôi môi nhếch lên khẽ mỉm cười. Nhưng y chẳng hề xấu hổ, mà còn vươn mình thoải mái để cô tha hồ quan sát.
Lý Nhược Thủy cạn lời quay đầu nhìn sang hai bên, giả vờ như không thấy dáng vẻ đầy tự phụ của y.
“Ở đây nhiều hoa quá.” Cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn những cánh hoa lê từ hai bên rơi xuống mặt sông hệt như tuyết trắng rơi, từng lớp cánh hoa rơi trồng lên nhau trôi dạt theo dòng nước.
Chiếc thuyền nhỏ dần dạt vào bờ, lớp hoa lê trên mặt nước cọ sát qua thân thuyền. Khi sóng đập vào, nó lật lên những cánh hoa đã ngả vàng mục nát, dường như chúng đã chất đống ở đây rất lâu. Những cây lê ở xung quanh không chỉ được trồng thành một hàng, mà là cả một khu rừng dày đặc, kéo dài vô tận từ mép bờ vào sâu bên trong.
Lục Phi Nguyệt nhìn khung cảnh trước mắt, cũng khá nghi hoặc: “Vân Thành mà cũng có chốn bồng lai tiên cảnh như thế này hả?”
Bốn người lên bờ, bàn chân đạp xuống lớp cánh hoa trải trên mặt đất. Đế giày mềm mại lún xuống, chất lỏng chảy ra từ cánh hoa dính chặt quanh giày.
Giang Niên cúi người gạt những cánh hoa mới rơi trên bề mặt sang một bên, để lộ lớp bùn hoa nâu bên dưới. Nhìn thế này có thể thấy khu rừng này đã tồn tại từ rất lâu.
Lục Phi Nguyệt lại ngẩng đầu nhìn những cây lê tĩnh lặng, cô khẽ nhíu mày.
“Tác dụng của cánh hoa này giống như tuyết vậy, chỉ cần rải rồi thổi một cái là có thể che giấu được mọi dấu vết. Nhưng những cây này không phải một, hai năm là có thể trồng được, chủ nhân nơi đây sao lại dày công thế?”
Khung cảnh tuy rất đẹp, nhưng với Lộ Chi Dao mà nói thì nó không thú vị bằng việc lắng nghe tiếng gió xung quanh. Cả nhóm men theo con đường núi tiến vào, càng đi rừng lê càng dày, cuối cùng gần như che chắn hết cả lối đi.
Khi bốn người đang bối rối chưa biết đi hướng nào, đột nhiên có tiếng ngựa hí từ xa vang đến.
Họ lặng lẽ tiến lại gần nơi phát ra âm thanh. Ở đó trồng mấy cây lê cao lớn và to khỏe hơn hẳn, có lẽ tuổi thọ cây lê nơi đây còn lâu hơn khu rừng lê này rất nhiều. Họ trèo lên một cây lê rồi nhìn xuống phía dưới. Thỉnh thoảng có vài cánh hoa lê rơi xuống sân, nơi ấy có một ngôi nhà gỗ cao hai tầng. Trong sân, có rất nhiều người bịt mặt đang đứng tụ tập, bên cạnh là vài cỗ xe ngựa.
Mấy con ngựa kéo xe đang gặm cỏ, chốc chốc phát ra tiếng phì phì. Nhưng chiếc xe ngựa phía sau lại trông rất xa hoa, không chỉ được che rèm bằng lụa tốt mà ngay cả bánh xe cũng được bọc một lớp da mềm. Song điều khiến người ta kinh ngạc nhất không phải là những chiếc xe ngựa sang trọng thế nào, mà là mười mấy cái lồng sắt đặt trước cửa ngôi nhà gỗ.
Mỗi chiếc lồng nhốt một hoặc hai cô gái toàn thân mềm nhũn không còn sức lực. Trên lồng dán mảnh giấy ghi tên các địa phương, có cả những châu nhỏ huyện nhỏ, những thành nằm trên các tuyến giao thông chính, thậm chí có một lồng còn ghi là “Hoàng thành”.
Các cô gái này đều mặc trang phục rất quý giá, vải lụa mỏng manh lượt là, dáng vẻ yêu kiều xinh xắn. Trang phục của mỗi người đều có màu sắc và kiểu dáng khác nhau, song tất cả đều ít nhiều để lộ cơ thể.
Ánh mắt họ chết lặng nhìn lên bầu trời. Đôi khi có cánh hoa lê trắng rơi xuống khuôn mặt, nhưng họ đã không còn tâm trí để phủi đi.
Bọn họ bị nhốt ở trong lồng như vậy có khác với gia súc đang đợi làm thịt đâu.
Một trong số đó đảo mắt nhìn quanh rồi đột nhiên bị ánh sáng chói lòa làm cay mắt, khiến nước mắt sinh lý tuôn ra. Nhưng cô gái ấy không để ý đến những giọt nước mắt mà chỉ nhìn chằm chằm về phía có ánh sáng. Giữa những cánh hoa dày đặc, cô gái thấy một vệt trắng khác biệt.
Vệt trắng đó nhẹ nhàng rủ xuống giữa những cánh hoa, bay nhè nhẹ theo làn gió.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 6
10.0/10 từ 22 lượt.
