Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 52: Sẻ Vàng Phục Sau

Chương 52


A Sở là ai, quả là một câu hỏi hay, nhưng cô cũng chẳng cần thiết phải trả lời y.


“Nghe giống như con gái, hình như lúc nãy tôi nằm mơ có nhắc tới người này thì phải?” Lý Nhược Thủy đáp rất chân thành, dùng câu hỏi để trả lời lại câu hỏi của y.


Lộ Chi Dao biết rõ cô đang né tránh, nhưng việc trong mơ cô lại gọi ra tên lúc nhỏ của y thì đúng là chuyện vô căn cứ.


… Chẳng lẽ lúc trước cô nói mình mơ thấy, là thật ư?


“Giấc mơ của cô quả thật kỳ diệu.” Lộ Chi Dao nằm bên cạnh Lý Nhược Thủy, ngón tay khẽ mân mê chuỗi hạt, y thì thầm: “Trước kia cô nói từng mơ thấy chúng ta về sau lâu ngày sinh tình, vậy chuyện đó cũng sẽ thành thật sao?”


Cô nói thế bao giờ? Lý Nhược Thủy cố gắng nhớ lại, hình như đúng là lúc mới gặp, để giữ mạng nên cô từng nói như thế.


“Đúng vậy, chính xác.” Cô tiếp tục ra ám thị cho y, “Sau này chúng ta nhất định sẽ ở bên nhau.”


“Tại sao phải là sau này, bây giờ không được sao?”


Lý Nhược Thủy vô thức gật đầu: “Đúng vậy, bây giờ không… được?”


Vừa nãy cô nghe nhầm hả? Ý y là gì? Sao cô mới ngất đi một lát mà trời đất đã thay đổi thế?


Lý Nhược Thủy bật dậy, chăm chú nhìn y, giọng điệu như hoàn toàn không thể tin nổi: “Là ý mà tôi nghĩ phải không? Anh là Lộ Chi Dao hả?”


Cô co mình ở góc giường, vòng tay ôm chặt lấy thân, trong lòng rối loạn trăm mối, kinh ngạc, nghi hoặc, hoang đường quện chặt với nhau. Tất cả đến quá đột ngột, khi cô chẳng biết gì thì người này lại đột nhiên đáp ứng ư? Lý Nhược Thủy chợt nhớ đến cái đánh giá mức độ thiện cảm kia, chẳng lẽ thiện cảm của y đã bị cô vô tình cày tận mức bùng nổ rồi hả? Lại còn chỉ vì một nụ hôn nữa chứ?


Lộ Chi Dao mở mắt. Khi y mỉm cười, trong đôi mắt ấy như chất chứa cả dải ngân hà, trông càng dịu dàng hơn. Y ngồi dậy, cầm chuỗi hạt trong tay, đôi mắt vô định “dõi” về phía cô rồi vươn tay kéo lấy cổ tay cô.


“Ta biết em vẫn luôn có tình cảm với ta, giờ ta đáp lại em rồi, em không vui sao?” Giọng y dịu dàng, nhưng lực tay lại chẳng nhẹ chút nào. Kéo tay cô lại gần rồi, y tự mình đeo chuỗi hạt lên cho cô.


“Em không bằng lòng sao?” Y khăng khăng muốn có một đáp án, nhưng y cũng rõ, câu trả lời của Lý Nhược Thủy chỉ có thể là đồng ý.


Chẳng phải cô đã biểu lộ rất rõ ràng rồi sao, rằng cô rất yêu y. Việc vì sao cô biết tên y vốn chẳng quan trọng, quan trọng là cô yêu y.


“Tôi, tất nhiên là đồng ý rồi…” Yết hầu Lý Nhược Thủy căng cứng, giọng nói cũng hơi run rẩy. Nhìn sắc mặt y, lại thêm lực siết trên cổ tay mình, cô tin chắc nếu bây giờ dám thốt ra một chữ “không”, ắt sẽ máu vấy tại chỗ.


“Nhưng tại sao anh lại đột ngột nói chuyện này thế? Lúc trước anh ghét tôi lắm cơ mà?”


Điều quan trọng nhất là, cô chẳng hề cảm nhận được y yêu mình bao nhiêu cả!


Lộ Chi Dao khẽ bật cười, từ từ cúi người xuống. Lý Nhược Thủy căng thẳng nín thở, vậy mà khi còn cách cô chỉ một ngón tay, y lại dừng lại. Hơi thở quấn quýt, bầu không khí mập mờ lan tỏa giữa hai người, y giữ nguyên khoảng cách chẳng gần chẳng xa ấy, không hề nhúc nhích. Rõ ràng chưa hề có tiếp xúc thân thể, nhưng Lý Nhược Thủy lại thấy ngứa ngáy kỳ lạ, nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên đôi chút. Cô né tránh ánh mắt y, nhưng chẳng thề nào khống chế được nhịp tim của mình.


Lộ Chi Dao kéo tay cô đặt lên trước ngực mình, giọng điệu dịu dàng: “Em cảm thấy đây là ghét sao?”



Trái ngược với nụ cười ôn hòa, nhịp tim dưới bàn tay lại cuồng loạn như tiếng trống dồn, ẩn chứa sự gấp gáp như muốn nuốt chửng lấy cô.



Phản ứng của cơ thể thuyết phục hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Lý Nhược Thủy ngẩn ra, sững sờ nhìn y, đầu óc hiếm khi rối loạn: “Vậy, ý anh là muốn chúng ta ở bên nhau hả?”


“Em không muốn sao?”


Lộ Chi Dao buông tay, dựa xuống gối cô. Mái tóc đen óng như lụa xõa xuống thắt lưng, gương mặt hơi ngẩng lên tựa như đang cầu xin điều gì.


Nhìn dáng vẻ ấy của y, Lý Nhược Thủy chớp mắt: “Dĩ nhiên tôi cũng muốn.”


Có lẽ vì ánh trăng đêm nay quá đẹp, có lẽ vì tác dụng của thuốc vẫn chưa tan hết, tóm lại, cô nâng gương mặt y lên, rồi cúi xuống hôn.


Bất kể y có mục đích gì, việc ở bên nhau lúc này đối với cô là trăm lợi mà không một hại.


… Cô không phải si mê, đây chẳng qua chỉ vì chinh phục mà thôi.


*


Ngạt thở, cảm giác ngột ngạt không sao nói thành lời. Như thể bị dây leo quấn chặt, như thể có ngàn cân đè nặng, Lý Nhược Thủy choàng tỉnh khỏi cảm giác khó chịu ấy. Cô cụp mắt nhìn cánh tay đang siết chặt cổ mình, liếc sang đôi chân bị ghì chặt, rồi khẽ thở dài. Rõ ràng tối qua còn hôn nhau rất thắm thiết, nhưng hơi thở của Lộ Chi Dao quá dài, nói thế nào cũng không chịu buông, báo hại cô suýt ngạt chết. Đến sáng nay lại tiếp tục bị y siết cổ nữa, thở thôi cũng khó. Ở bên nhau rồi cơ mà, sao cô vẫn thấy mình như đang chịu khổ ấy nhỉ?


“Buông ra mau lên.” Lý Nhược Thủy lắc lắc cánh tay y, “Tôi biết anh tỉnh rồi.”


Lộ Chi Dao cảnh giác cao, ngủ không sâu, hầu như chỉ cần bên ngoài có chút động tĩnh cũng làm y tỉnh giấc. Cô chẳng tin trời đã sáng choang thế này mà y còn ngủ được.


Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, Lộ Chi Dao hơi động tay, siết chặt cổ cô hơn: “Thế này không tốt sao?”


Với y lúc này, chỉ đụng chạm da thịt thôi đã không còn đủ nữa, dường như y muốn hòa tan bản thân vào trong cơ thể cô.


“Nếu em muốn ngày mai còn đi dự tiệc, thì cứ để ta ép thế này đi.”


Lộ Chi Dao khẽ thở dài, thả lỏng thân mình, ngón tay nhẹ mơn man gò má cô, rồi tiếc nuối nói: “Sao chúng ta không phải là song sinh nhỉ.”


Lý Nhược Thủy: “Bởi vì con sinh ra sẽ bị ngu.”


Lộ Chi Dao: …?


Lý Nhược Thủy cắt ngang “khúc ca b*nh h**n” trong lòng y, lật người xuống giường rửa mặt chải đầu.


Cô nhìn vào gương, ngoài đôi môi hơi sưng gợi lên điều gì đó đặc biệt, thì còn lại trông cô vô cùng tỉnh táo. Qua một đêm nghỉ ngơi, Lý Nhược Thủy đã nghĩ thông suốt: Con đường chinh phục của cô vẫn còn rất dài, giờ chưa thể lơi lỏng cảnh giác được. Tuy hai người đã ở bên nhau nhưng hệ thống vẫn không hề có phản ứng, chứng tỏ tình cảm chưa tới độ. Vẫn còn thiếu một chút gì đó, song lúc này cô chưa rõ là gì.


Lộ Chi Dao khẽ nắm hờ bàn tay, nằm trên chỗ cô từng ngủ, chẳng biết đang nghĩ chi.



“Có cần tôi giúp anh buộc tóc không?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Được chứ.” Y cong môi cười, giẫm chân trần xuống sàn, bước về phía cô chẳng hề do dự. Cho dù tình yêu có khiến người ta ghê tởm, cho dù tình yêu có thể kéo người xuống địa ngục, thì y vẫn muốn lôi Lý Nhược Thủy sa ngã cùng bản thân. Giờ đây, y dường như đã phần nào hiểu được mẹ mình.


Lý Nhược Thủy đứng phía sau Lộ Chi Dao, dùng lược gỗ chấm chút nước chải tóc, nhẹ nhàng vuốt từ đỉnh đầu y xuống: “Tóc anh đẹp thật đấy, chẳng rối tẹo nào.”


Phía trước là cửa sổ gỗ đang mở, vài sợi nắng xiên qua lọt vào, cảnh tượng yên bình mà dễ chịu.


“Sao bỗng nhiên lại muốn buộc tóc giúp ta?” Lộ Chi Dao ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, để mặc ánh nắng v**t v* đầu ngón tay.


“Vì đã tháng Năm rồi, dạo này nóng hơn nhiều, để lộ mặt sẽ mát mẻ hơn.”


Từ nhỏ tới lớn, Lộ Chi Dao chưa từng biết buộc tóc. Hồi bé thì cắt ngắn, lớn lên không cắt nữa nhưng cũng chỉ chỉnh cho gọn chứ chưa tự buộc bao giờ.


Lý Nhược Thủy tuy cũng không phải khéo tay gì cho cam nhưng ít ra vẫn có thể búi thành một búi tóc đơn giản. Cô lấy một cây trâm gỗ cố định lại, soi gương ngắm vài lần. Đôi môi đầy đặn đỏ hồng, dáng mày thanh tú, tóc búi lên để vài lọn tơ rơi sát khóe mắt, trông càng thêm dịu dàng ấm áp, càng dễ khiến người khác xiêu lòng.


“Đẹp quá!” Lý Nhược Thủy vừa giúp y chải gọn phần tóc xõa phía sau, vừa hài lòng khen một câu: “Thế này sẽ không bị nóng nữa.”


“Ta có thứ này muốn tặng em.” Lộ Chi Dao nắm lấy chuỗi hạt trên cổ tay cô, dường như tâm tình rất tốt.


Y dắt Lý Nhược Thủy đến bên bàn, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ khắc họa tiết tường vân, nom vô cùng sang quý.


“Đây là thứ sáng nay tiểu nhị mang đến.” Y lần mò mở chiếc hộp, bên trong là một khối sắt đen sì và một tờ giấy.


Trên giấy có viết một câu: Khối huyền thiết đã hứa, Trịnh Mi.


Lý Nhược Thủy ngó sát xem, rồi lập tức kinh ngạc ngẩng lên nhìn y: “Chẳng lẽ lần trước anh cùng Trịnh Mi đi du ngoạn quanh hồ là vì khối sắt này hả?”


Đúng là kỳ lạ, Lý Nhược Thủy chưa từng nghĩ một kẻ b**n th** như Lộ Chi Dao cũng có lòng h*m m**n vật chất. Y vốn không phải nên lấy việc hành hạ người khác làm thú vui sao?


“Đây là huyền thiết, thiên hạ hiếm có, mà nhà họ Trịnh vừa khéo lại giữ một khối.”


“Cô ta cũng không đến nỗi ngu, biết mang thứ này đến để tạ lỗi.” Lộ Chi Dao khẽ khép mắt, đẩy khối huyền thiết về phía cô.


“Huyền thiết rắn chắc mà không nặng nề, dùng để rèn cho em một thanh kiếm là hợp nhất.”


… Thì ra vẫn để hành hạ cô.


Truyện như thế này, Lộ Chi Dao xưa nay luôn hành động rất dứt khoát. Hai người ăn qua loa bữa sáng xong liền tới lò rèn nổi tiếng nhất ở Thương Châu.


Lò rèn này không lớn, nhưng danh tiếng vang xa, do một cặp vợ chồng cùng quản lý. Người chồng chỉ chuyên tâm gõ sắt, ít lời, còn người vợ đứng bên cạnh bán các loại trang sức khác.


Nhìn khối huyền thiết bị ném vào lò lửa rực đỏ, rồi lại nhìn gương mặt phảng phất niềm hứng khởi của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy chợt có cảm giác “quả nhiên là thế”. Ngoài việc gần gũi hơn thường ngày đôi chút thì giữa họ căn bản chẳng khác gì trước kia. Cái kiểu tình tiết “Em là Youlemei của anh” hoàn toàn không xảy ra với họ, mà ngược lại, dường như y còn đang nghĩ tới mấy chuyện chẳng ra sao.



Y nhẹ mỉm cười, nhấc một xâu chuông bạc leng keng lên khẽ lắc vài cái rồi quay đầu hỏi bà chủ tiệm.


Bà chủ liếc nhìn Lý Nhược Thủy đầy ẩn ý, sau đó gật đầu: “Đây là hàng mới nhất nhà tôi rèn, chắc chắn không rơi chuông.”


Lý Nhược Thủy: …


Cô lập tức xông tới giật lấy, gượng gạo cười với bà chủ rồi kéo y ra một bên.


“Anh còn chẳng biết hôn mà sao rành mấy thứ này thế?!” Ai vừa chạm vào đã phân biệt được là đeo tay hay đeo chân chứ?


Thế nhưng Lộ Chi Dao vẫn giữ nguyên vẻ mặt ấy, chẳng hề xấu hổ: “Ta biết là bởi ta đã từng chạm vào, còn dáng vẻ người khác hôn ra sao ta nào đã chạm bao giờ. Mà đây cũng chỉ là chuông đeo chân, có gì không ổn sao?”


Lý lẽ rõ ràng, đường hoàng ngay thẳng khiến Lý Nhược Thủy nghẹn lời không phản bác nổi.


“Dù thế nào tôi cũng sẽ không đeo, tôi là người có nguyên tắc.”


“Vậy thì ta đeo.” Lộ Chi Dao thản nhiên tiếp lời.


Lý Nhược Thủy: ???


“Hay là em thích vòng cổ?” Y mang gương mặt ôn hòa mà lại nói ra những lời cay nghiệt nhất, “Nghe nói mấy tên nhà giàu quyền quý ở Tây Nam có trò nuôi nam sủng. Nam sủng cứ khoác lụa mỏng, chân trần, làm chó thì còn được chủ nhân yêu thích hơn. Nếu em thích, ta có thể làm.”


“A!! Anh mau quên hết đi! Toàn thứ quái quỷ gì thế!” Toi quá, cô còn lỡ tưởng tượng ra dáng vẻ Lộ Chi Dao đeo vòng cổ chứ. Mà xấu hổ hơn nữa là cô còn thoáng rung động thật, chẳng lẽ tính b**n th** cũng lây lan được sao!


“Em không thích ư?”


“Không không không, tôi từ chối!”


Lộ Chi Dao vừa bối rối, lại vừa hơi bất đắc dĩ: “Vậy em thích gì? Chỉ cần em thích, ta đều có thể làm.”


Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng nhận ra có chỗ không đúng. Tuy rằng hai người miệng nói là ở bên nhau, nhưng y hoàn toàn đi sai hướng, nhận thức của y vẫn lệch lạc.


“… Chỉ cần là anh, thì tôi thích hết.” Câu này tuy khá sến súa, nhưng lại là lời có thể diễn đạt chính xác nhất tâm tình của cô lúc này.


“Vậy à.” Hứng thú của Lộ Chi Dao đã nhạt đi phần nào, dường như chẳng thể hiểu được lời cô.


Lý Nhược Thủy cũng không vội. Chuyện này phải mưa dầm thấm lâu, muốn thoáng cái xoay chuyển tam quan của y là điều không thực tế.


Lộ Chi Dao khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên, lại tự phủ định cô: “Vẫn là đang gạt ta thôi. Vài hôm trước em còn nói dưới mắt ta có quầng thâm, xấu xí cơ mà.”


“…” Sao y cứ nhạy cảm không đúng lúc thế nhỉ.


“Anh Lộ!” Lục Phi Nguyệt cùng Giang Niên chợt xuất hiện ở ngay cửa lò rèn, phá vỡ bầu không khí kỳ quái giữa hai người. Hai người ấy vội vàng chạy tới như gặp được cứu tinh.



“Có chuyện gì thế?” Lý Nhược Thủy bị họ kéo sang một bên.


“Tối qua bọn tôi không tìm được anh Lộ, nên tính đi dò xét trước. Nhưng giữa chừng không may chạm phải cơ quan, đành phải quay về.” Giang Niên giải thích vắt tắt, lại thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía Lộ Chi Dao.


“Vậy bây giờ phải làm sao?”


“Vật ấy đang ở trong mật thất của Tuần Án Ti, hôm nay là ngày nghỉ, họ sẽ đi kiểm tra muộn. Bởi vậy bọn tôi quyết định đưa anh Lộ đi cùng.”


Theo lý mà nói thì Lộ Chi Dao vốn là nam phụ, đúng ra phải cùng họ đi tiếp cốt truyện, nhưng vì có cô xen vào dẫn đến việc quan hệ hiện tại giữa y và hai nhân vật chính vẫn chỉ là bạn bè bình thường, có khi chưa chắc y sẽ chịu đi.


“Tôi giúp hai người hỏi thử, nhưng không chắc thành công đâu.”


“Được.”


Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn lại, chẳng biết Lộ Chi Dao đã đứng sau lưng từ khi nào, thậm chí còn chẳng hề do dự mà gật đầu đồng ý luôn.


Y cong mắt, cười khẽ: “Ta đoán, nếu ta đi thì em sẽ vui hơn, đúng không?”


Lý Nhược Thủy ngẩn ngơ đáp một tiếng, chẳng lẽ bây giờ cô lại có uy quyền thế cơ à?


Giang Niên như nhìn thấu điều gì, ánh mắt cứ chuyển qua lại giữa hai người, rồi quay sang vỗ vai Lý Nhược Thủy đầy ẩn ý: “Giấu tài phết đấy.”


… Cũng chẳng cần khoa trương thế đâu.


Lý Nhược Thủy mệnh khổ trời sinh vừa mới thoát khỏi cơn khó chịu vì trúng độc thì lại phải theo bước hai nhân vật chính lẻn vào mật thất của Tuần Án Ti.


Nếu sớm biết chuyện sắp xảy ra, cô nhất định sẽ ngoan ngoãn chờ bọn họ ở lò rèn.


Nhưng cô lúc này vẫn còn mang chút hiếu kỳ đứng trong căn mật thất sáng rực ánh nến.


Bên trong có một chiếc bàn sách, bốn giá sách to tướng dựa vào tường, xung quanh thắp khá nhiều đèn dầu, nhìn thế nào cũng chỉ giống một thư phòng sáng sủa bình thường, chẳng có vẻ gì âm u quái lạ.


Bốn người tản ra bốn góc, mỗi người tự mình tìm kiếm thư từ hoặc cơ quan.


Lý Nhược Thủy cũng chậm rãi lật xem ở giá sách. Ở đây có không ít sách vở, cô đành phải lấy từng cuốn một xuống để tra xét. Khi tay lật đến tầng thứ ba, bỗng nhiên cô chạm phải “ánh mắt” trong một lỗ đen nhỏ trên ván gỗ.


Cô sững người nửa nhịp. Đúng lúc con mắt kia khẽ chớp, toàn bộ đèn dầu trong mật thất đột ngột vụt tắt, bóng tối chợt bao phủ. Cô muốn nhắc nhở bọn họ, nhưng đã bị đối phương điểm huyệt, che miệng rồi kéo tuột vào phía sau tủ sách.


Lộ Chi Dao nhận ra có điều bất thường, lập tức rút dao găm phóng thẳng về phía có tiếng động. Tiếng rên khẽ vang lên, đợi y lao đến nơi thì chỉ còn lại âm thanh “kẽo kẹt” khe khẽ, bóng người đã biến mất không thấy đâu.


“Bùng”, lửa nến bốn phía sáng trở lại. Cách bày trí trong phòng vẫn y như cũ, chỉ là đã vắng mất Lý Nhược Thủy.


Lục Phi Nguyệt nhíu mày chạy đến trước tủ sách, rồi đẩy toàn bộ sách trên đó xuống nhưng không tìm thấy dấu vết khác thường nào. Chị xoay người nhìn sang Lộ Chi Dao đang lặng thinh: “Anh Lộ, chuyện này…”


Lộ Chi Dao vẫn rất thản nhiên, khóe môi cong lên nhẹ cười: “Chẳng qua chỉ là một bức tường cơ quan mà thôi.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 52: Sẻ Vàng Phục Sau
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...