Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 47

Chương 47


Suốt cả quãng đường, a hoàn đi mà tim đập chân run, chỉ e lỡ nói sai một câu sẽ làm chậm trễ kế hoạch của Trịnh Mi. Thế nhưng Lộ Chi Dao lại chẳng hỏi cô ta gì về chuyện của Trịnh Mi, mà cũng rất ít khi mở miệng nói, song khóe môi y lúc nào cũng như vương theo nụ cười, khiến ai nhìn thấy cũng phải sinh thiện cảm.


Khó khăn lắm hai người mới đến được Trịnh phủ, a hoàn chào hỏi thị vệ ở cửa xong thì dẫn y đến sảnh lớn tiếp khách.


“Lộ công tử, ngài ngồi chờ một lát để nô tỳ đi mời cô chủ ra.”


Lộ Chi Dao khẽ gật đầu, trông rất dễ nói chuyện. A hoàn do dự liếc y, sau đó khép chặt cửa phòng rồi vội vàng rời đi. Không biết trong sảnh lớn tiếp khách đang đốt hương gì, mùi ngọt ngấy lan tỏa. Lộ Chi Dao chỉ mỉm cười nhưng chẳng mấy để tâm, ngồi xuống ghế, tay chống cằm rồi ngẩn người. Y không nhìn thấy, cũng chẳng biết cái gọi là sắc “xanh đen” ấy rốt cuộc là màu gì, càng không biết nó hiện trên gương mặt mình ra sao. Nhưng nhìn phản ứng của người xung quanh thì hình như đúng là không đẹp lắm.


Lộ Chi Dao gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, bất giác khẽ thở dài. Lý Nhược Thủy lại coi trọng dung mạo đến thế, rốt cuộc thì… tại sao y phải để tâm chứ?


“Có cần quét dọn sảnh lớn tiếp khách này không?” Tiếng thì thầm của hai a hoàn truyền vào từ ngoài cửa, kéo suy nghĩ của Lộ Chi Dao trở về.


“Không cần đâu, hôm qua có người dặn là hôm nay cô chủ sẽ dùng rồi, chúng ta đừng tự tiện bước vào, lau mỗi cột hành lang là được.”


“Kỳ lạ thật, sao cửa nẻo lại bị đóng chặt thế này?”


Lộ Chi Dao buồn tẻ chống cằm lắng nghe hai người trò chuyện. Y biết hương trong phòng này có vấn đề, nhưng đối với y thì chẳng hề hấn gì. Huống hồ hôm nay tâm trạng y cũng khá tốt, nên chẳng buồn so đo mấy trò lắt léo của Trịnh Mi.


“Nghe nói hôm qua mợ chủ ra ngoài đến sáng nay mới trở về khiến phu nhân tức giận không thôi. Trong phủ còn đồn rằng tình cảm giữa mợ chủ và cậu chủ không được mặn nồng, nên mợ chủ mới thường ra ngoài tìm một nam tử mù.”


Đương sự mù kia chỉ hứng thú nhướng mày, cứ tiếp tục lắng nghe hệt như đang nghe kể chuyện.


“Đừng nói bậy, nếu tình cảm không tốt thì mợ chủ còn đi tìm kẻ hạ độc giúp cậu chủ làm gì? Hôm qua mợ chủ vì chuyện đó mà dám đối chọi với cả lão gia và phu nhân đấy, cô không thấy sao?”


“Cũng đúng, không yêu thì sao có thể làm nhiều điều vì cậu chủ đến thế.”



Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ cong, nhưng nụ cười bên môi lại nhạt đi đôi phần.


“Nghe nói phu nhân đang xem mắt giúp cậu chủ, muốn chọn một cô nương có học thức, kèm cặp học hành để rước về phủ đó.”


“Mới thành thân không bao lâu mà đã muốn nạp thiếp á? Chắc chắn cậu chủ không đồng ý đâu. Tôi cũng không đồng ý, tôi thấy mợ chủ rất tốt.”


“Đúng vậy, mợ chủ chẳng hề kiêu căng lại rất tài giỏi, hai người đứng cạnh nhau đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa, nhìn thôi cũng thấy hợp rồi.”


Lộ Chi Dao vẫn im lặng nghe hai người họ bàn luận, chẳng khác nào đang ngồi trong trà quán nghe kể chuyện.


Hai người trò chuyện khá nhiều về những việc Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh làm trong phủ, bao gồm chuyện cô lén dẫn Trịnh Ngôn Thanh xuống nhà bếp ăn vụng, và cả chuyện hôm qua cô đã ra sức bảo vệ hắn thế nào. Mỗi một chuyện đều giống như những việc Lý Nhược Thủy có thể làm ra, nhưng đối với y thì dường như lại hơi xa lạ. Hiện tại khi đối diện với y, tuy Lý Nhược Thủy không còn quá gò bó song cũng chẳng được tự nhiên, chẳng lẽ là vì y quá đáng sợ sao? Nhưng chẳng phải y vốn mong cô phải sợ mình ư? Như vậy mới thú vị, đúng không? Bất kể là vì lý do gì, sự chú ý của cô đều phải đặt cả lên người y.


“Các ngươi sao lại ở đây? Đã bảo hôm nay không cần vào đại sản tiếp khách quét dọn rồi cơ mà?!” A hoàn của Trịnh Mi nhanh chóng chạy tới, thấy hai người đứng trước cửa thì vô cùng kinh ngạc, vội vàng kéo họ ra ngoài. Cô ta liếc vào trong đại sản tiếp khách, rồi sau khi đã đi xa mới hạ giọng hỏi: “Vừa rồi các ngươi không bàn luận chuyện của cô chủ chứ?”


Hai a hoàn cuống quýt lắc đầu: “Không, không ạ, bọn tôi nói đến chuyện của cậu chủ thôi.”


Lúc này cô ta mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Lộ Chi Dao phát hiện ra chút gì bất thường. Đuổi hai người kia đi xong, a hoàn giả bộ sốt ruột đẩy cửa sảnh lớn tiếp khách bước vào, còn cố ý làm ra vẻ áy náy nhìn về phía Lộ Chi Dao.


“Công tử, không khéo quá, cô chủ nhà nô tỳ vừa khéo lại sang hẻm Yên Liễu nghe kể chuyện, còn mang cả huyền thiết đi theo. Hay là công tử theo nô tỳ qua hẻm Yên Liễu tìm xem?”


Ngón tay cô ta xoắn chặt vào nhau, ánh mắt luống cuống. Cái cớ này quả thật quá vụng về, bình thường ai nghe cũng sẽ sinh nghi, cô ta phải làm sao ứng phó cho qua đây…


“Được.” Lộ Chi Dao cong khóe môi, chống gậy dò đường chậm rãi bước ra khỏi sản lớn tiếp khách: “Vừa hay ta cũng định tới đó.”


*


Thực ra Lý Nhược Thủy chẳng có gì cần lấy ở Trịnh phủ cả, cô chỉ trở về để từ biệt Trịnh Ngôn Thanh thôi, còn việc những người khác trong phủ có biết chuyện cô rời đi hay không thì chẳng quan trọng.



“Sao công tử mù kia lại tới sảnh lớn tiếp khách nhỉ? Rõ ràng hôm nay cô chủ ở hẻm Yên Liễu mà.”


Công tử mù? Lý Nhược Thủy thoáng dừng bước, hơi cúi người nghe bọn họ trò chuyện qua bức tường.


“Không biết nữa, hình như công tử ấy ngồi ở đó cũng khá lâu rồi.”


Lộ Chi Dao đã đến Trịnh phủ ư? Sáng nay cô hỏi thì y còn từ chối, thế mà giờ lại nhận lời mời của Trịnh Mi? Liệu có xảy ra chuyện gì không đây?


Lý Nhược Thủy hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn bước về phía sảnh lớn tiếp khách. Cửa sảnh lớn tiếp khách đóng chặt, trông chẳng hề giống như đang tiếp khách. Chẳng lẽ Trịnh Mi nghĩ quẩn mà làm gì y sao?


Lý Nhược Thủy thả nhẹ bước tiến lại gần, ghé tai nghe một lúc, rồi chậm rãi đẩy cửa ra. Bên trong trống không, nhưng trong không khí vẫn phảng phất chút ngọt ngào thoang thoảng. Thay hương rồi à? Lý Nhược Thủy bước vào, thấy trong sảnh lớn tiếp khách vấn vương làn khói mỏng, giữa bàn đặt một lò hương nhỏ, từng làn khói xanh nhè nhẹ bay lên.


Cô bước tới, tiện tay mở nắp lò hương ra xem. Bên trong cắm một nén hương màu đỏ sẫm, lúc này đã cháy hết khoảng ba phần tư, tàn tro rơi xuống lả tả. Lý Nhược Thủy vô thức hít vào, một làn hương ngọt lịm hệt như trái cây tẩm mật ong tức khắc xộc tới, chỉ ngửi thôi cũng thấy cổ họng dính nhớp. Hương này ngọt vô cùng. Cô đưa tay quạt quạt, nhíu mày xoay người nhìn quanh, trên ghế khách còn có một chén trà đã nguội lạnh.


“Chẳng lẽ đi rồi?” Lý Nhược Thủy khịt khịt mũi, hơi ghét mùi hương ngọt nồng này, cứ như cả người mình đều bị thứ mùi đó ám lấy.


“Nghe nói hôm nay cô chủ mời vị công tử ấy sang hẻm Yên Liễu nghe kể chuyện thì phải?”


Giọng nói vang lên từ ngoài cửa, Lý Nhược Thủy lập tức chui nhanh vào sau rèm, trong lòng liên tục lẩm nhẩm “không nhìn thấy tôi”.


Hai a hoàn đẩy cửa bước vào, bưng chén trà ấy đổ vào lò hương dập tắt lửa, rồi dọn dẹp đồ trên bàn.


“Trước thì mời đi du ngoạn quanh hồ, giờ lại mời nghe kể chuyện, e rằng mời tới mời lui chẳng khéo lại thành con rể mất thôi.”


Không thể nào, Lý Nhược Thủy nấp sau rèm lẳng lặng lắc đầu. Nếu Trịnh Mi mà tóm được Lộ Chi Dao, thế thì cô sẵn sàng chặt đầu mình cho Trịnh Mi làm bóng đá luôn.


“Vậy Lộ công tử có đi không?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision




Chờ hai người kia đi khỏi, Lý Nhược Thủy lập tức đi thẳng về phía hẻm Yên Liễu. Chẳng lẽ cô đoán sai, Lộ Chi Dao thực sự thích kiểu con gái kiêu ngạo như thế ư? Nếu thật sự thấy bọn họ trò chuyện vui vẻ, vậy cô có nên bước tới không? Rồi cô phải làm thế nào?


Một khi đã để tâm đến điều gì, con người ta sẽ khó tránh khỏi lo được lo mất, dù có lý trí đến đâu cũng sẽ mang tâm thái ấy. Lý Nhược Thủy hiểu đạo lý đó, nhưng lúc này đã vô thức bỏ qua. Trong đầu cô chỉ toàn nghĩ đến cảnh lúng túng lát nữa phải đối mặt thế nào.


*


“Công tử, cô chủ nhà nô tỳ đang đợi ngài ở gian riêng trên tầng hai.”


Tầng một của trà quán là nơi kể chuyện, còn tầng hai mới là những gian riêng để uống trà đúng nghĩa. Tuy nơi này nằm trong hẻm Yên Liễu, nhưng vẫn có không ít tao nhân mặc khách tìm đến thưởng trà.


Lộ Chi Dao vừa bước lên lầu, vừa lắng nghe câu chuyện của người kể chuyện. Người kể hôm nay là một người đàn ông trung niên giọng trầm vang, để chòm râu xồm xoàm, giỏi nhất là kể chuyện tình ái luyến lưu, mà Lộ Chi Dao lại rất thích nghe ông ta kể.


“… Lại nói đến con yêu tinh kia, nó giam giữ thiếu nữ, ngày ngày cơm nước chu toàn. Thế nhưng chung quy người và yêu khác lối, vẫn luôn có kẻ phản đối, vậy thì yêu tinh kia còn biết làm sao?”


Lộ Chi Dao khẽ nhướng mày, nhẹ giọng đáp đúng y hệt như lời kể của người kia…


“Tất nhiên là giết sạch những kẻ khác rồi.”


Y gật đầu vừa lòng, cảm thấy câu chuyện hôm nay vẫn thú vị lôi cuốn như thường.


“Lộ công tử, chính là chỗ này, ngài vào trước đi.”


Y khẽ mím môi cười rồi chống gậy dò đường bước vào, chẳng buồn để ý đến tiếng bước chân vội vã rời đi của a hoàn kia.


“Cô Trịnh, cô mang huyền thiết tới chưa?”



Trong gian riêng có người, ngay lúc y vừa bước vào liền có thanh âm vỡ vụn giòn giã vang lên. Chén trà rơi xuống đất, nước trà nâu sẫm văng cả lên vạt áo y.


“Anh…”


Nghe thấy giọng nói đầy hoảng hốt ấy, Lộ Chi Dao mỉm cười, chống gậy ngồi xuống ghế, chẳng hề ngạc nhiên ngạc nhiên: “Xem ra không phải cô Trịnh rồi.”


Đúng là người này không phải Trịnh Mi, nhưng cô ta cũng nhận ra y. Nếu Lộ Chi Dao nhìn thấy, hẳn đã biết đây chính là người mà ngày trước y từng gặp trong ngục. Cô ta chính là người đã truyền tin cho Tần Phương, và đồng thời là người từng tận mắt chứng kiến cảnh Lộ Chi Dao móc mắt Tần Phương.


Cô gái này có mỹ danh là Từ Kiều Nương, một kỹ nữ ở Xuân Phong Lâu, hẻm Yên Liễu. Khi ấy cô ta chịu giúp Tần Phương đưa tin chỉ vì anh ta là khách quen nhiều năm. Về sau, quan phủ truy tìm hung thủ giết Tần Phương cũng từng hỏi đến cô ta nhưng cô ta nào dám nói ra. Từ dạo ấy, cô ta thường choàng tỉnh giữa cơn ác mộng, tỉnh dậy luôn vô thức sờ lên hốc mắt mình. Bao năm lăn lộn chốn phong trần, cô ta chưa bao giờ gặp cảnh tượng nào đáng sợ đến thế. Giết người vốn phải dữ tợn, sao lại có người vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn như y, hại cô ta suốt một thời gian dài chẳng dám tiếp những vị khách có vẻ mặt ôn hòa. Hôm nay cô ta chỉ nhận một mối làm ăn nhỏ là quyến rũ người ta, ai ngờ lại đụng phải chính y! Dạo này quả thực cô ta xui xẻo tận cùng!


Lộ Chi Dao khẽ cong môi cười với cô ta, dịu giọng hỏi: “Xin hỏi cô nương là…?”


Toi thật rồi! Từ Kiều Nương cau mày lùi một bước, nhìn nụ cười của Lộ Chi Dao mà cô ta thấy quái lạ, tựa như có làn gió xuân thoảng qua mặt.


Cô ta nuốt nước bọt, cố ngăn thân thể đang khẽ run: “Công tử, cô Trịnh đã ra ngoài rồi, để tôi đi gọi cho công tử.”


Không để Lộ Chi Dao kịp có ý kiến, Từ Kiều Nương vội khoác áo ngoài, vòng qua y ra khỏi cửa rồi chạy thẳng sang quán trọ đối diện. Cô ta còn muốn sống thêm vài năm nữa.


Lộ Chi Dao khẽ bật cười, men đến bên cửa sổ lắng nghe chuyện kể dưới lầu. Sợ y đến thế, chắc là vì đã từng thấy y giết người. Nhưng cũng chẳng sao, hôm nay y nhất định phải lấy được huyền thiết.


“… Yêu tinh lạnh tình lạnh tính đâu có biết, y chẳng phải trúng ma thuật gì, mà là sủi cảo đặt trên đĩa, chấm giấm thì thấy chua thôi.” Trong sảnh lớn vang lên tràng cười ầm ĩ, tất cả đều cười nhạo yêu tinh kia chẳng hiểu phong tình.


Chỉ riêng Lộ Chi Dao nhíu mày, chẳng hiểu ý câu ấy. Trước đây y cũng thường nghe thấy từ này, xung quanh ai nấy đều cười ngầm hiểu, chỉ có y là giữ nụ cười gượng gạo, lạc lõng giữa đám đông. Tìm dịp hỏi Lý Nhược Thủy vậy, chắc cô sẽ biết.


“Cho dù là ghen, yêu tinh này vẫn mãi nghĩ đến nàng, nghĩ tại sao nàng chưa đến dỗ dành mình, có phải nàng thích người khác hơn không? Có nên giết hết bọn họ không nhỉ? Yêu tinh vừa bước vào trần thế thật khổ não.”


Người kể chuyện tuy thô kệch nhưng lời kể lại tinh tế, đến nỗi khiến Lộ Chi Dao cũng nhíu mày, tựa như chính y cũng nếm trải mối sầu thương đó. Không hổ là người y thường lui tới ủng hộ, có thể lôi cuốn y nhập tâm đến vậy.


Lộ Chi Dao thỉnh thoảng lại gõ nhẹ lên song cửa, chẳng mấy chốc đã chìm đắm vào câu chuyện, nghe rất say sưa.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 47
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...