Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 4

Chương 04: “Hoá ra cô cũng bị vẻ ngoài mê hoặc”

Cái hang này rất sâu, những cơn gió lạnh thổi từ dưới lên đôi lúc xen lẫn cảm giác ẩm ướt rợn người khiến không khí tháng Ba giữa tiết lạnh mùa xuân càng thêm âm u, rét buốt.  


Lý Nhược Thủy vừa lạnh vừa sợ, một tay ôm chặt lấy cổ của Lộ Chi Dao, tay còn lại vô thức luồn vào vạt áo bị kéo mở của y, cố gắng hấp thụ hơi ấm từ y.  


Lúc cô còn đang lo không biết mình có bị ngã chết hay không, thì Lộ Chi Dao đã vòng tay qua eo cô. Y dùng thanh kiếm trong tay đâm mạnh vào bên vách hang, tạo ra một vết xước dài, làm giảm tốc độ rơi của hai người.  


Trái tim treo lơ lửng của Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng hạ xuống. Trong lòng cô thầm cảm thán: May là mình kịp ôm lấy Lộ Chi Dao, nếu là người khác thì chắc bị ngã thành bánh luôn rồi nhỉ?


Nghe tiếng trái tim Lý Nhược Thuỷ dần đập bình ổn lại, Lộ Chi Dao bất chợt khẽ cười. Y dùng lực, ôm cô nhảy lên rồi giẫm xuống lưỡi kiếm đang c*m v** vách hang. Thanh kiếm dưới chân cắm không chắc lắm. Lý Nhược Thủy bấu chặt lấy cổ áo y, sợ nếu hai người động đậy quá mạnh thì thanh kiếm sẽ không chịu nổi.  


Gió lạnh mang theo hơi nước dày đặc liên tục thổi lên từ đáy hang, phát ra âm thanh vù vù làm vạt áo hai người bay phấp phới, khiến người ta cực kỳ căng thẳng.  


“Cô đoán xem, nếu chúng ta cứ thế nhảy xuống thì sẽ thế nào?”  


Lý Nhược Thủy nhìn xuống, cô chỉ thấy một màn đen thăm thẳm chứ không thể nhìn rõ bất cứ điều gì, và càng không thể xác định độ sâu.  


“Chúng ta sẽ ngã chết.”  


Lộ Chi Dao tỏ ra thích thú, giọng nói du dương của y vang vọng trong không gian trống rỗng, nhưng chẳng hiểu sao lại như mang theo chút ấm áp: “Vậy trong giấc mơ của cô, chúng ta sẽ ngã chết sao?”  


Trong nguyên tác cô không rõ mình có chết hay không, nhưng Lộ Chi Dao và hai nhân vật chính trên mặt đất chắc chắn là không chết.  


“Không chết, nhưng đó là vì chúng ta biết quý trọng mạng sống. Nếu bây giờ liều lĩnh thì chết là cái chắc.”  


Lý Nhược Thuỷ nói như vậy là để Lộ Chi Dao biết vừa vừa phai phải hơn, nhưng nào ngờ câu trả lời ấy lại đột nhiên khiến y phấn khích. Cô không nhìn rõ vẻ mặt y, song lại nghe được chút điên cuồng từ giọng nói đầy ý cười đó.  


“Ta biết quý trọng mạng sống à?” Y bật cười như là không kìm được. Từ tiếng cười trầm thấp ban đầu, y dần cười lớn, tiếng cười vang đến độ khiến tai người đang tựa vào lòng y là Lý Nhược Thủy tê rần.  



“Hay là chúng ta thử xem, xem giấc mơ của cô mạnh hơn hay hiện thực mạnh hơn?” Y ôm eo Lý Nhược Thuỷ, rồi đột nhiên lảo đảo. Lý Nhược Thuỷ hoảng sợ vội vàng bám lấy vách hang, kéo mạnh cổ áo y để ngăn cả hai khỏi rơi xuống.  


“Khoan, khoan, khoan đã, thanh niên à, đừng manh động!”  


Lộ Chi Dao dựa vào vách hang, không biết y giữ thăng bằng cách nào mà dù ôm cô giẫm lên thanh kiếm rồi lắc lư nhưng lại không bị ngã. Lý Nhược Thủy bị ép phải chơi trò đong đưa trên không trung, thanh kiếm dưới chân bắt đầu hơi lung lay. Cảm giác này kỳ lạ đến mức làm cô nhớ đến cầu bập bênh chơi lúc học mẫu giáo.  


Mái tóc dài của y nhẹ nhàng quét qua trán Lý Nhược Thuỷ, cô nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của y vang lên trong bóng tối.  


“Sợ sao? Vậy cô nói cho ta biết, vì sao vừa rồi cô cứ nhìn chằm chằm ta thế?”  


Lý Nhược Thủy lúc này sắp điên đến nơi rồi. Thì ra Lộ Chi Dao làm những hành động nguy hiểm thế chỉ để hỏi một câu như này à!  


“Tôi đang nhìn xem sau lưng anh có cơ quan nào không.”  


“Nói dối.” Y lập tức phản bác.  


Lý Nhược Thủy bất lực. Cô biết giác quan của Lộ Chi Dao nhạy cảm, nhưng không ngờ lại nhạy cảm đến mức này. Hai người im lặng chốc lát, đột nhiên từ trên miệng hố truyền đến giọng nói hơi lo lắng của Lục Phi Nguyệt.  


“Lý cô nương, Lộ công tử, hai người ổn chứ?”  


Lý Nhược Thủy thở phào nhẹ nhõm, cũng cất lời đáp lại: “Vẫn ổn, chỉ là kẹt ở giữa thôi, giờ chúng tôi đang nghĩ cách xuống dưới.”  


Cô l**m môi, trong lòng hơi căng thẳng: “Hay là chúng ta nghĩ cách xuống trước rồi tôi nói với anh sau.”  


Lộ Chi Dao khẽ thở dài, buông tay khỏi vách hang. Thanh kiếm vốn đã lung lay nay lại càng nghiêng hơn.  


“Khoan đã!” Xem ra nếu cô không đưa ra được một lý do thuyết phục, vậy e rằng sẽ bị ném xuống dưới ngay. Thế này cố chấp quá rồi nhỉ? Dù sao nơi đây cũng chỉ có hai người, nói gì chẳng được.  



“Vì anh đẹp, tôi không kìm lòng được nên mới ngẩn ngơ nhìn thôi, tôi xin lỗi.”  


Nếu đây là lời nói dối thì cũng không có gì, nhưng điều xấu hổ chính là nó lại là sự thật. Cô đúng là thất thần vì vẻ ngoài của Lộ Chi Dao thật.  


Lộ Chi Dao khựng lại rồi bật cười. Tiếng cười không kìm nén được của y vang lên bên tai cô. Y không ngờ câu trả lời lại là như vậy.  


“Hóa ra cô cũng là người bị vẻ ngoài mê hoặc.”  


Lý Nhược Thủy không vì thế mà xấu hổ, ngược lại còn thẳng thắn thừa nhận. Chuyện này có gì đâu, ai mà chẳng thích ngắm người đẹp cơ chứ.  


“Xin lỗi, nhưng tôi là kiểu người dễ bị vẻ ngoài mê hoặc nhất đấy.”  


Gió lạnh trong hang thổi qua làm Lý Nhược Thuỷ phải hít mũi. Cô vẫn nắm chặt cổ áo ý, chỉ sợ y sơ ý trượt ngã.  


“À, vậy xem ra ta đẹp thật rồi.” Lộ Chi Dao gật gù, giọng nói mang theo ý cười. Từ trước đến nay chưa từng có ai khen y đẹp, nhưng trái lại, từng có người chỉ vào mặt y rồi nói ghê tởm.  


“Vậy mấy ngày qua cô đối tốt với ta cũng vì vẻ ngoài của ta à?”  


Lý Nhược Thủy hơi kinh ngạc. Thế mà y lại cảm nhận được thiện ý của cô giống người bình thường hả, cô còn tưởng y chẳng nhận ra đấy chứ.  


“Không hoàn toàn…” Chủ yếu là để chinh phục anh.  


“Ta nghe nói người khi ngã bị thương, từ da đến nội tạng đều bị tổn hại, dù là khuôn mặt đẹp nhất cũng sẽ không còn nữa.”  


Lý Nhược Thủy rùng mình, cô có dự cảm không lành.  


“Cô nói xem, lúc đó cô còn nhìn ta, đối xử tốt với ta…” Y kề sát bên tai Lý Nhược Thuỷ, phả ra hơi nóng, trong giọng nói còn đè ép sự chờ mong, “Hay sẽ hét lên, hoảng sợ, vì kinh hãi mà ra tay với ta?”  



Người anh em, có phải anh mắc bệnh gì không?  


Lời vừa dứt, Lộ Chi Dao lại bật cười nhẹ rồi không hề báo trước mà kéo cô ngã ngửa xuống dưới.  


“Đậu moé…”  


Đây là lần thứ hai trong ngày Lý Nhược Thủy thốt ra câu th* t*c.  


Sau khi hai người ngã xuống, thanh kiếm cũng rơi tự do theo sát hai người.  


Gió lạnh cắt da cắt thịt rít qua khiến tai Lý Nhược Thuỷ đau nhói. Cảm giác kinh hãi khi rơi nhanh xuống làm huyết mạch cô căng lên, tim đập thình thịch, lưng thấm một lớp mồ hôi mỏng.  


Rốt cuộc kiếp trước cô đã gây tội gì để rồi kiếp này phải đi chinh phục tên điên này chứ!  


Lộ Chi Dao ấn chặt ngón tay vào động mạch cổ cô. Cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ thình thịch của cô, y không nhịn được mà bật cười.  


“Sao bây giờ cô lại sợ rồi?”  


“Sợ đệch bà anh đấy!” Lý Nhược Thuỷ không nhịn được mà bật ra câu chửi. Chửi xong, cô thấy cơn bực dọc trong lòng tan đi phân nửa. Chết thì chết, biết đâu cô lại được quay về nhà.  


Càng rơi xuống, âm thanh nước róc rách càng rõ hơn. Lý Nhược Thủy nhen nhóm chút hy vọng: Rơi xuống nước ít ra còn hơn xuống đất! Nhưng chưa kịp rơi vào nước thì cô đã va mạnh vào ngực Lộ Chi Dao. Có gì đó ngăn họ lại, giảm bớt đà rơi. Xung quanh vang lên một loạt tiếng máy móc chuyển động “lách cách”.  


Đó là âm thanh của ròng rọc và đường ray!  


Trên đường ray có một tấm lưới được làm từ dây thừng mềm, nó đỡ lấy hai người, làm chậm lại tốc rộ rơi, tạo ra một lực đệm để giảm tác động cho hai người. Lý Nhược Thủy che hàm răng vị va đau, nước mắt rưng rưng. Đây chính là cảm giác thoát chết trong gang tấc hả!  


Thanh trường kiếm xé gió mà lao xuống. Khi nó sắp chạm vào hai người, Lộ Chi Dao đưa tay chụp lấy rồi tiện tay đặt nó lên tấm lưới.  



“Thì ra không thể ngã xuống được.” Lộ Chi Dao tiếc nuối thở dài, giọng điệu lẫn tinh thần đều giảm hẳn khiến người ta có thể cảm nhận rõ sự thất vọng của y.  


Keng keng… 


Chiếc lưới trượt đến cuối đường ray, ròng rọc và đáy đường ray va chạm tạo ra tiếng vang lớn, rung mạnh đến nỗi làm hai người trong lưới nảy lên rồi lại rơi xuống.  


Lý Nhược Thủy vốn đang tựa vào ngực Lộ Chi Dao, nhưng sau cú va chạm, một cảnh tượng mà đến cả ngôn tình cũng hiếm khi viết đã xảy ra…


Hai người hôn nhau.  


Lý Nhược Thủy: …


Thứ cần chửi quá nhiều nên nhất thời cô không biết phải chửi cái nào trước, thậm chí cô còn quên cả việc đứng dậy.  


Tít tít…


Hệ thống im lặng bấy lâu cuối cùng cũng hoạt động lại.  


[Hệ thống HE xin được phục vụ bạn. Chúc mừng ký chủ trong giai đoạn đầu chinh phục đã đạt được thành tựu “nụ hôn”, hiện tại ký chủ sẽ được trao tặng phần thưởng đặc biệt: Một mảnh ký ức.]  


[Hy vọng ký chủ tiếp tục cố gắng.]  


Lại thêm một thứ cần chửi.  


Lý Nhược Thủy đặt tay lên vai y rồi đứng dậy. Cô đảo mắt nhìn quanh nhưng lại chẳng thấy gì cả, chỉ nghe được tiếng nước chảy róc rách. Trong không gian toàn là bóng tối, sự cảnh giác của con người sẽ lập tức được tăng cường, kéo theo đó là cảm giác hoang mang khi cố gắng nắm bắt môi trường xung quanh, đến độ cô hoàn toàn quên mất rằng mình đang ngồi trên eo Lộ Chi Dao.  


Quá tối, Lý Nhược Thuỷ không nhìn thấy gì, cô theo bản năng đưa tay ra mò mẫm rồi vỗ vỗ vào vai Lộ Chi Dao: “Chúng ta có cần xuống khỏi lưới không?”  


Lộ Chi Dao đưa tay bắt lấy cổ tay cô, nhiệt độ tay y thấp hơn cô, tựa như một miếng ngọc thượng hạng, mịn màng nhưng lạnh lẽo. Giọng nói cất lên cũng không còn vẻ cười cợt điên cuồng như trước, thay vào đó lại mang chút mê hoặc.  

“Vừa rồi là gì?”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 4
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...