Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 27
Chương 27: Sư phụ của y
Trăng lạnh như nước.
Trịnh Ngôn Thanh nhìn người đàn ông đứng trước cửa, anh ta im lặng chốc lát rồi cuối cùng vẫn lắc đầu: “Lộ công tử, dù hai người là bạn bè, nhưng tôi cũng không thể để một cô gái đang hôn mê ở riêng cùng anh được.”
Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, y khá bất ngờ: “Anh tưởng tôi đang thương lượng với anh à?”
Bầu không khí đông cứng lại, những hộ vệ phía sau Trịnh Ngôn Thanh nhận ra điều bất thường, lập tức tiến lên đứng chắn trước anh ta. Trịnh Ngôn Thanh nhớ đến cảnh tượng lúc nãy trong phòng, ước đoán những người này e rằng không đánh lại Lộ Chi Giao, nên đành phải đổi cách nói: “Điều kiện ở quán trọ không tốt, để Lý cô nương ở tại Trịnh phủ sẽ ổn hơn, chúng tôi có đầy đủ các loại thuốc cần thiết.”
Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu, y đỡ Lý Nhược Thuỷ lên chút, để lộ gương mặt cô. Làm xong xuôi hết, y khẽ gật đầu rồi nhấc chân bước vào Trịnh phủ: “Đúng là thiếu một vị thuốc.”
Các hộ vệ lập tức ngăn y lại, người nào người nấy bày ra vẻ mặt khó xử nhìn Trịnh Ngôn Thanh: “Cậu Hai, người lạ vào phủ đều phải thông báo trước.”
“Hôm qua đã báo rồi.” Trịnh Ngôn Thanh không muốn nghe lời dư thừa thêm nữa, anh ta xoay người dẫn đường phía trước cho Lộ Chi Dao.
“Lý cô nương không sao chứ?”
“Đang ngủ.”
Sau khi hai người mỗi người hỏi đáp một câu xong, bầu không khí lại trở nên trầm lặng, Trịnh Ngôn Thanh từng nghĩ đến việc phá vỡ sự ngượng ngùng ấy, nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào, nên đành cứ đi như vậy. Ánh mắt anh ta liếc sang bên cạnh. Lý Nhược Thuỷ dựa đầu vào vai Lộ Chi Dao, ngủ rất yên, khóe miệng dính vài sợi tóc của y, má bị đè phồng lên, trông rất buồn cười.
Nhớ tới cảnh Lý Nhược Thuỷ vác gậy ra ngoài bắt quỷ, khóe mắt Trịnh Ngôn Thanh thoáng lộ chút ý cười. Anh ta có thể nhận ra, Lý Nhược Thuỷ là người không chịu gò bó, tâm tư linh hoạt, khác hẳn với anh ta.
“Trịnh công tử, vô lễ chớ nhìn.”
Lộ Chi Dao dừng bước, đổi hướng đi sang phía bên kia của Trịnh Ngôn Thanh khiến anh ta chỉ còn thấy được sau gáy của Lý Nhược Thuỷ.
Trịnh Ngôn Thanh: “…”
“Lộ công tử, tôi có một vấn đề, không biết có nên…”
“Có lẽ là không nên.” Lộ Chi Dao nhẹ nhàng đáp, rồi lại kéo giãn khoảng cách với anh ta mấy bước.
“Dù không nên hỏi, nhưng tôi vẫn muốn hỏi.” Trịnh Ngôn Thanh đã học được cái “tinh túy” trong cách hỏi của Lý Nhược Thuỷ: “Anh yêu thích Lý cô nương, vậy cớ sao lại để cô ấy gả vào Trịnh phủ? Là vì nhiệm vụ của các anh sao?”
Lộ Chi Dao đỡ lại Lý Nhược Thuỷ đang trượt xuống, sau đó nở nụ cười chân thành đầu tiên trong đêm nay.
“Thích ai cơ?”
“… Lý cô nương.”
“Cô ấy đúng là rất thú vị, nhưng anh hiểu lầm rồi, e rằng đó không phải là yêu thích.”
Trịnh Ngôn Thanh: ???
Chẳng lẽ vì anh ta rất ít ra ngoài, nên hiểu sai về chuyện tình cảm à? Bây giờ bạn bè tốt với nhau toàn thế này hết hả? Trịnh Ngôn Thanh mang theo nỗi hoài nghi sâu sắc về chính mình mà bước vào phòng. Đến nơi, anh ta thấy sau khi đặt Lý Nhược Thuỷ lên giường xong, Lộ Chi Dao xoay người rút thanh kiếm cắm trên cột giường, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, hoàn toàn không giống người mù chút nào.
Lộ Chi Dao bước tới trước mặt anh ta rồi lấy một tờ ngân phiếu từ trong ngực ra: “Đây là một trăm lượng, Trịnh công tử bán cho tôi cây hỏa dịch thảo ở phủ cũng không thiệt, thế nào?”
Nghi hoặc nhìn tờ ngân phiếu, Trịnh Ngôn Thanh bỗng nhớ đến chuyện Lý Nhược Thuỷ từng hỏi về loại thảo dược này, lập tức hiểu ra.
“Không cần, xét về tình hay về lý, loại thảo dược đó nên tặng cho Lý cô nương mới phải.”
“Thật kỳ lạ.” Lộ Chi Dao hơi không hiểu, y đặt ngân phiếu lên bàn: “Hai người rõ ràng chỉ mới thành thân, sao anh lại nói như thể thân thiết hơn cả tôi và cô ấy thế.”
Trịnh Ngôn Thanh: “…” Tối nay sao thế vậy, sao cứ liên tục xảy ra những chuyện khiến anh ta bối rối thế.
Lộ Chi Dao đặt ngân phiếu xuống coi như đã giao dịch xong, y không để tâm đến lời Trịnh Ngôn Thanh muốn tặng thuốc, cầm kiếm rời khỏi phòng.
“Lộ công tử, thuốc được để trong buồng tối thư phòng.”
“Biết rồi.”
Trước đó, Lý Nhược Thuỷ đã nhắc hai người Lục Phi Nguyệt là đồ ở trong thư phòng, vậy nhưng bọn họ lục lọi trong đó suốt mấy ngày trời mà vẫn không tìm ra cơ quan. Lộ Chi Dao vẫn luôn chờ Lý Nhược Thuỷ đến tìm mình, y ngồi trên mái nhà, ôm trong lòng những cảm xúc không sao nói rõ đợi cả buổi, thế nhưng Lý Nhược Thuỷ lại chẳng có động tĩnh gì. Khó khăn lắm mới đợi được Lý Nhược Thuỷ đến tìm, vậy mà cô tới chỉ là để nhờ y đi bắt “quỷ”. Tuy kết quả cũng rất thú vị, song Lộ Chi Dao vẫn cảm thấy thiếu điều gì đó.
Không biết khi Lý Nhược Thuỷ tỉnh dậy thấy hỏa dịch thảo sẽ có biểu cảm gì?
À, y không nhìn thấy, nhưng đâu có nghĩa là không nghe được? Có lẽ cô sẽ vui đến mức cười cả ngày. Hơn nữa, sau này dù y có giết người, cô cũng sẽ không bị dọa sợ nữa. Vì dù sao cũng là ân nhân giải độc, ân nhân làm gì cũng đúng cả.
Lộ Chi Dao hài lòng gật đầu, tưởng tượng ra cảnh tượng sắp xảy ra, bước chân y cũng nhẹ nhàng thong thả hơn hẳn.
*
Lý Nhược Thuỷ, chẳng hề hay biết mình đã có “ân nhân”, đang lặng lẽ theo sau bé Lộ Chi Dao, nhìn hai người họ bước đi chậm rãi.
Trong nguyên tác, sư phụ của Lộ Chi Dao chỉ được miêu tả bằng vài câu, vậy mà khi thật sự nhìn thấy, bà ấy vẫn khiến người ta chấn động. Sư phụ y không giống mẹ y, bà ấy sở hữu vẻ đẹp sắc sảo, mang tính công kích, đuôi mắt cong lên nhưng chẳng hề quyến rũ, mà lại sắc bén hệt như lưỡi dao cong. Song, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài sắc sảo ấy là tình trạng cơ thể bà: môi trắng bệch, tóc khô vàng, tựa như một bông hồng chạm ngưỡng héo tàn, chỉ cần thiếu thêm chút nước là sẽ chết khô.
Đôi tay lộ ra từ trong ống tay áo đầy sẹo, run rẩy không thể kiểm soát, sau đó bà vội vàng giấu vào lại vào trong tay áo. Bước đi của bà cũng không nhanh, bước nào bước nấy loạng choạng lảo đảo.
Lộ Chi Dao từng nói y là phế nhân, sư phụ y cũng là phế nhân, nhưng giờ xem ra tình trạng của hai người còn nghiêm trọng hơn lời y kể. Một người mù, một người tàn tật, cả hai đi đường chậm chẳng khác gì nhau. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thuỷ vòng lên phía trước họ, chỉ thấy bé Lộ Chi Dao không ngừng bước, rồi quay về phía cô mỉm cười. Đôi mắt trống rỗng của y cong thành hình trăng lưỡi liềm, chiếc lông vũ đỏ dưới tai lay động theo gió, trông ngoan ngoãn vô cùng. Lý Nhược Thuỷ hít mạnh một hơi, theo phản xạ lùi sang bên cạnh. Cô thật sự bắt đầu nghi ngờ tên nhóc này có thể nhìn thấy mình rồi.
Tốt nhất là như vậy. Nhưng cô đã chẳng còn mấy lòng tin vào cái hệ thống vô dụng ngoài chức năng “phát lại” này nữa rồi. Lý Nhược Thuỷ khua khua tay trước mặt y, rồi lại khua khua tay trước mặt sư phụ y, thấy cả hai không có phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Sư phụ Lộ Chi Dao chẳng nói chẳng rằng, trên trán lấm tấm mồ hôi, còn Lộ Chi Dao thì nghiêng đầu lắng nghe tiếng ồn ào nơi phố xá, môi vẫn khẽ mỉm cười. Hai người họ từ khu phố nhộn nhịp chậm rãi đi đến vùng ngoại thành vắng vẻ, bước vào một căn nhà gỗ be bé cũ nát.
Vừa vào cửa, sư phụ Lộ Chi Dao đã lấy hai cây gậy đặt cạnh cửa ra, chống đỡ cơ thể rồi ngồi xuống xe lăn.
Lý Nhược Thuỷ tròn mắt há miệng nhìn, không ngừng cảm thán: Đây là kiểu người phụ nữ mạnh mẽ thế nào thế? Người phải ngồi xe lăn mà còn có thể đi dạo trong thành lâu đến vậy hả.
Hình như Lộ Chi Dao đã nói, tay chân của sư phụ y đều từng bị cắt gân.
“Lại đây.” Sư phụ nhìn thẳng vào y bằng đôi mắt sắc lạnh, không hề có chút ấm áp nào.
Bé Lộ Chi Dao không phản kháng, ngoan ngoãn đứng trước mặt bà, cúi đầu lặng thinh. Mái tóc ngắn ngang vai rũ xuống che đi khuôn mặt, khiến người ta khó đoán được cảm xúc của y lúc này.
“Ta bảo con kết bạn với nó, nhưng ta đã nói rồi, đừng nhận bất cứ thứ gì từ tên tạp chủng đó, ta nhìn thôi cũng thấy ghê tởm!”
“Đến chó còn không ăn của bố thí! Nó nhặt thứ gì từ dưới đất đưa cho con, mà con cũng ăn, con không có liêm sỉ sao!”
“Ta đã từng nói với con, con người phải có tự trọng, đừng hết lần này đến lần khác tự rẻ rúng mình lao vào người ta!”
Dường như sư phụ y cực kỳ tức giận, tay càng ngày càng run hơn. Thế nhưng bà ấy vẫn vung cây gậy bên cạnh lên, chẳng hề do dự mà quất thẳng vào người y, khiến y lảo đảo xiêu vẹo.
Lý Nhược Thuỷ vô thức rùng mình nhìn lưng bé Lộ Chi Dao, chỗ đó chắc đã sưng lên rồi. Lực tay không hề nhẹ, dù là người lớn cũng khó mà chịu nổi, huống hồ chỉ là một đứa trẻ. Nếu là Lý Nhược Thuỷ, có lẽ cô đã đau đến mức rơi nước mắt sinh lý ngay tại chỗ. Nhưng bé Lộ Chi Dao chỉ khẽ cau mày cố nhịn đau, bước chân thoáng loạng choạng.
Sư phụ y dường như rất không hài lòng với phản ứng đó, bà ấy dùng gậy nâng cằm y lên, nhìn chằm chằm y: “Ta đã nói rồi, phải cười, dù thế nào cũng phải cười, chỉ có cười mới không khiến người khác chán ghét con.”
Bé Lộ Chi Dao cau mày, lại cố gắng nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn dịu dàng.
Lúc này sư phụ y mới rút tay về, lạnh lùng nhìn y: “Gần đây có tin tức gì mới không?”
Bé Lộ Chi Dao gật đầu, đưa tay che cổ ho khan, khóe mắt hơi ươn ướt vì cơn ho: “Cậu ta nói… khụ… vài ngày nữa là sinh nhật cậu ta, cha mẹ cậu ta sẽ đến.”
Sư phụ y hoàn toàn không để ý đến tình trạng của y, bà ấy cười lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt lộ rõ vẻ sắp sửa hả hê báo thù.
“Cuối cùng cũng đến, nhưng ta không vội, ta sẽ chơi với các ngươi trước, đến khi các ngươi hoang mang lo sợ thì ta sẽ tóm cổ cả bọn.”
Ánh mắt bà chuyển sang bé Lộ Chi Dao, ánh nhìn ấy rất điên cuồng, tay chân không ngừng run rẩy: “Đây là tác phẩm ta tự hào nhất, là thanh kiếm sắc bén nhất của ta, các ngươi dám sỉ nhục ta đến thế, thì phải trả giá.”
Bà quay bánh xe đến trước tủ, sau đó lấy ra một cuộn tơ bạc, rồi gõ nhẹ lên cửa tủ: “Lại đây.”
Bé Lộ Chi Dao mò mẫm đi về phía trước, y va phải góc bàn một lần rồi đến đứng trước mặt bà.
Sư phụ y buộc tơ bạc vào cổ tay và cổ chân của y, kéo y ra sân, bàn tay run rẩy tiếp tục điều khiển y: “Nếu muốn náo loạn một phen, thì phải chuẩn bị sẵn sàng, hôm nay sẽ luyện tập thêm.”
Cảnh tượng này cực kỳ quen thuộc, không lâu trước đây, cô mới bị Lộ Chi Dao đối xử như vậy, nhưng động tác của y khi đó nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Sư phụ Lộ Chi Dao đối với y như thể đang mài giũa một món vũ khí, vẻ điên cuồng trong đôi mắt bà không phải dành cho y, mà là niềm vui khi mài giũa thành công của chính bà.
Lộ Chi Dao bị trói, bị quăng qua quăng lại, nhiều chiêu thức quái dị cực kỳ phản nhân tính, khiến cơ thể y bị vặn vẹo tới độ đáng sợ. Nhưng may mà từ nhỏ y đã luyện tập như vậy, cơ thể mềm dẻo hơn, nên mới không bị thương.
Lý Nhược Thuỷ đứng bên cạnh nhìn y, tâm trạng rất phức tạp. Tại sao người khác có thể học ở trường, tan học đi mua kẹo đường, còn y thì phải luyện võ từ nhỏ, bị người khác coi như công cụ trả thù?
Tơ bạc c*m v** cổ tay, để lại một vết đỏ. Song dường như bé Lộ Chi Dao không cảm thấy đau, vẻ mặt còn hơi chán. Tay sư phụ y run rẩy, mồ hôi nhỏ giọt trên mũi, việc điều khiển y đối với bà rất tốn sức lực và tinh thần, nhưng vì tương lai, chút khổ cực này không là gì cả.
Lý Nhược Thuỷ ngồi trên bàn trong sân nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy, rơi vào suy tư. Sư phụ y sẽ làm thế nào? Lộ Chi Dao vẫn là một đứa trẻ, dù có mạnh mẽ đến đâu cũng khó mà chống lại được, nếu lao lên chẳng phải sẽ chỉ làm bia đỡ đạn sao?
Dù biết y lớn lên sẽ không thiếu tay thiếu chân, nhưng lần này chắc chắn y đã phải chịu rất nhiều đau đớn. Đây chính là cách mà y nói luyện võ qua thực chiến à?
Lý Nhược Thuỷ thở dài, đôi mắt sáng của cô giờ đây tối sầm đi, nét lo âu lộ rõ trên gương mặt. Tại sao lớn lên như thế mà có vẻ không ai yêu thương y nhỉ?
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 27
10.0/10 từ 22 lượt.
