Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 18
Chương 18: Tim đập loạn như thế, chắc là trúng độc rồi
Chuyện Trịnh phủ tìm được con dâu, rồi mở tiệc xung hỷ linh đình chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp Thương Châu, trở thành đề tài bàn tán rôm rả của dân chúng sau bữa ăn.
Nói đến cậu Hai nhà họ Trịnh, ở Thương Châu không ai là không biết. Cậu Hai Trịnh Ngôn Thanh này ba tuổi đã biết nghìn chữ, bảy tuổi thuộc làu thơ cổ, mười tuổi đã viết được văn chương xuất sắc, khá có tiếng trong vùng. Đến năm mười hai tuổi, giành vị trí đầu tiên khi tham gia kỳ thi Đồng Sinh1, có thể coi như danh tiếng vang xa ở Thương Châu, trở thành tấm gương sáng cho bao sĩ tử.
Thế nhưng, có lẽ vì tài sớm hại thân, chẳng bao lâu sau kỳ thi, Trịnh Ngôn Thanh đổ bệnh nặng, cơ thể ngày càng suy yếu, bỏ lỡ cả kỳ thi đình sau đó.
Nhà họ Trịnh đã tìm kiếm danh y khắp nơi nhưng không mấy hiệu quả, cuối cùng quay sang nhờ cậy huyền học, mời một đạo sĩ nổi tiếng gần xa đến xem bói. Quẻ bói cho thấy Trịnh Ngôn Thanh không sống được bao lâu nữa, muốn phá giải thì chỉ còn cách duy nhất là xung hỷ. Và cũng từ đó, Trịnh Ngôn Thanh liên tục gặp ác mộng, xung quanh còn xảy ra nhiều chuyện kỳ quái.
Vì lẽ ấy, chẳng ai dám gả vào nhà họ Trịnh, chuyện xung hỷ cứ thế bị trì hoãn mãi. Mãi đến khi ngày lành tháng tốt đã gần kề, thế mà vẫn chưa tìm được cô dâu. Bất đắc dĩ, họ đành chuyển mục tiêu sang người bên võ lâm, dựng cờ tổ chức đấu võ kén vợ.
Dân chúng đều đinh ninh rằng người được chọn lần này hẳn phải là một nữ hiệp võ nghệ cao cường. Nào ngờ cuối cùng lại chỉ là một tay mơ từ phương xa tới. Ai nấy đều bàn tán, thậm chí còn đặt cược xem cô nương ấy có thể trụ lại Trịnh phủ được bao lâu.
Lúc này, Lý Nhược Thủy đang bôi thuốc trong quán trọ, hoàn toàn không biết bản thân đã trở thành đề tài bàn tán nho nhỏ ở Thương Châu.
Việc lẻn vào Trịnh phủ vốn là nhiệm vụ của Lục Phi Nguyệt, nhưng vì vướng mắc việc riêng mà cuối cùng lại để Lý Nhược Thủy gánh thay, nên mới khiến chị day dứt khôn nguôi.
“Nhược Thủy, ngày mai Trịnh phủ sẽ đến rước dâu, nếu em không muốn thì chúng ta có thể rời đi ngay bây giờ.”
Lý Nhược Thủy bị Lộ Chi Dao kéo tay bôi thuốc, bàn tay khẽ run, nở một nụ cười gượng gạo: “Không sao đâu chị Lục. Em không quá coi trọng chuyện thành thân, hơn nữa, thuốc giải em cần cũng ở trong Trịnh phủ, chị không cần phải… Shh! Tôi nghĩ không cần bôi thuốc nữa đâu.”
Không biết vì sao, Lộ Chi Dao lại rất nhiệt tình với việc bôi thuốc cho cô, ngày nào cũng như chim cúc c* trong đồng hồ, cứ đến giờ là nhắc “Đến lúc bôi thuốc rồi, đến lúc bôi thuốc rồi.”
“Vết thương bắt đầu đóng vảy rồi, không cần thoa thuốc nữa đâu.” Lý Nhược Thủy thấy lọ thuốc mỡ này cũng kỳ quái, vết thương đã đóng vảy mà bôi lên lại có cảm giác nóng rát.
“Thầy thuốc bảo phải bôi đủ ba ngày, đến chiều nay bôi thêm một lần nữa là được.”
Giọng điệu của Lộ Chi Dao rất dịu dàng, nhưng tay y vẫn giữ chặt, không để cô cự tuyệt rồi chậm rãi bôi thuốc lên vết thương. Y không nhìn thấy, cũng chẳng biết làm cách nào mà có thể thoa thuốc chính xác đến vậy, ngay cả vết thương trên ngón tay cô cũng không bị bỏ sót.
Lý Nhược Thủy thở dài, đành mặc y muốn làm gì thì làm.
“Cô chắc chắn nhà họ Trịnh có Hỏa Dịch Thảo chứ?” Giang Niên nghi hoặc nhìn cô.
“Nói thật thì tôi đã lục soát Trịnh phủ một lượt rồi, chẳng những không tìm thấy thư từ gì, mà ngay cả thảo dược cũng chỉ có những loại phổ biến như linh chi, nhân sâm.”
Lý Nhược Thủy ngẫm kỹ lại cốt truyện, Hỏa Dịch Thảo là do Trịnh phu nhân đưa cho Lục Phi Nguyệt, nhưng không ghi rõ lấy từ đâu, chỉ biết chắc chắn là ở trong phủ.
Hệ thống không cho tiết lộ trước nội dung, nhưng sau khi cân nhắc, cô vẫn nhắc nhở Giang Niên.
“Nhà họ Trịnh gia nghiệp rộng lớn, tôi tin chắc có Hỏa Dịch Thảo. Còn về thư từ, có lẽ có chỗ nào đó mà chúng ta chưa tìm ra. Đừng vội, cứ từ từ lục soát lại.”
Lục Phi Nguyệt cúi đầu ôm thanh đao mạ vàng, vẻ lạnh lùng thường ngày biến mất, thay vào đó là chút ngoan ngoãn do cảm giác áy náy mang đến: “Vốn dĩ là đưa em đến đây để giải độc, kết quả lại bắt em giúp chị hoàn thành nhiệm vụ, giờ còn phải an ủi bọn chị nữa.”
Lý Nhược Thủy bật cười, gạt tay Lộ Chi Dao ra, tiến lên vỗ vai Lục Phi Nguyệt: “Đây không phải là an ủi, mà là sự thật. Hơn nữa, em thực sự không để tâm đến cái danh lấy chồng này đâu.”
Lục Phi Nguyệt cúi đầu, khẽ hít mũi, nhanh chóng ôm lấy Lý Nhược Thuỷ rồi lập tức xoay người mở cửa phòng.
“Chị đi mua chút đồ ăn cho em.”
Giang Niên vỗ vai Lý Nhược Thủy rồi cũng vội vã đuổi theo, bóng dáng hai người thoáng chốc đã biến mất ở khúc quanh cầu thang.
Lý Nhược Thủy đóng cửa lại, vừa xoay người đã thấy Lộ Chi Dao vẫn ngồi yên cúi đầu, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất nửa bên mặt, không nhìn rõ biểu cảm. Cô chẳng để tâm lắm, ngồi trở lại ghế, thuận tay cầm một miếng táo cắt sẵn bỏ vào miệng.
“Tiếp tục đi, tôi ăn chút gì đó để phân tán sự chú ý.”
Lộ Chi Dao khẽ đáp một tiếng, ngẩng đầu, rồi cầm lấy tấm vải trắng bên cạnh, từ từ quấn quanh ngón tay cô.
Tháng Tư đã sang, tiết trời dần ấm áp. Bàn tay Lý Nhược Thủy dường như cũng thuận theo nhịp bốn mùa mà ấm lạ thường, khác hẳn với nhiệt độ lạnh lẽo của y. Khoảnh khắc bàn tay bị cô gạt ra khi nãy, cảm giác bứt rứt vô cớ ấy lại dâng trào khiến y không sao tìm được cách để giải tỏa.
“Vết thương còn đau không?”
Lý Nhược Thủy nhai táo, gật đầu: “Một chút thôi, anh mau nhanh lên, không thì tôi ăn hết táo bây giờ đấy.”
“Nếu đau, cô có thể cắn ta.” Lộ Chi Dao dừng tay, cực kỳ nghiêm túc nói. Chỉ có kh*** c*m đó mới có thể che lấp cảm giác bồn chồn này.
Lý Nhược Thủy chăm chú nhìn y, hai má liên tục phồng lên, trong phòng vang lên tiếng nhai giòn tan.
Như một thủy thủ mất phương hướng bị yêu quái biển mê hoặc, Lộ Chi Dao từ từ cúi người, bờ vai dần xáp lại, khóe môi hơi nhếch lên.
“Há miệng ra.”
Dù thấy lạ, nhưng Lộ Chi Dao vẫn khẽ hé môi. Đôi môi mỏng hơi đỏ, dáng vẻ nghiêng người mở miệng của y trông ngoan ngoãn lạ thường. Một miếng táo được nhét vào miệng Lộ Chi Dao. Phần ruột quả mát lạnh ngòn ngọt, y vô thức nhai, vị ngọt ấy lập tức lan ra trong khoang miệng.
“Hahaha.” Nhìn dáng vẻ ngơ ngác nhai táo của y, Lý Nhược Thủy bật cười ha hả không thấy mặt trời đâu.
“Nếu ngứa răng thì ăn gì đó mà nhai, tôi không có sở thích cắn người.”
Tiếng cười trong trẻo vang vọng bên tai khiến tim Lộ Chi Dao bỗng dưng đập lỡ một nhịp. Cảm giác đó thoáng qua rồi biến mất, trước đây chưa từng có. Lộ Chi Dao nuốt miếng táo xuống, nụ cười bên môi cũng dần mất đi, y đưa tay vuốt trên ngực. Cảm giác trong khoảnh khắc ấy thật kỳ lạ, như thể trái tim bị ai đó nhẹ nhàng xoa bóp, vừa chua xót lại vừa mang theo sự thỏa mãn lẫn thoải mái khó diễn tả.
Lý Nhược Thủy thấy y đột nhiên ngừng cười thì cũng dần thu lại tiếng cười, hơi ngả người ra sau.
Chẳng lẽ là cô đùa quá trớn làm y giận rồi? Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thuỷ liếc mắt tìm kiếm thanh kiếm của y theo bản năng, thấy nó đang đặt trên giường thì mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu đầu óc Lộ Chi Dao lại chập mạch, cô vẫn còn thời gian xoay sở.
“Đây là gì?” Lộ Chi Dao từ từ siết chặt bàn tay đang đặt trên ngực, vẻ mặt hơi hoang mang.
Lý Nhược Thủy liếc nhìn y, ngập ngừng đáp: “Đó là ngực của anh.”
Không lẽ tên này ăn táo xong lại ngu đi à?
Lộ Chi Dao nhíu mày, đặt tay lên cổ tay mình, chăm chú lắng nghe mạch đập.
Lý Nhược Thủy ghé sát lại, vô thức hạ giọng: “Anh bị sao thế?”
Lộ Chi Dao thu tay về, giọng nói dịu dàng: “Ta cứ tưởng mình trúng độc, nhưng có vẻ không phải.”
“Trúng độc?” Lý Nhược Thủy hoang mang không thể tin nổi, “Ai có thể hạ độc anh chứ?”
Lúc này Lộ Chi Dao mới thả lỏng đầu mày, khẽ cười: “Ở đây chỉ có hai ta, cô nói xem?”
???
Con người nên nói mấy lời như này hả?
Lý Nhược Thủy bước đến trước mặt Lộ Chi Dao, dù biết y không nhìn thấy, nhưng cô vẫn giơ tay phải quấn vải lên quơ qua quơ lại trước mắt y.
“Tôi cần gì phải hạ độc anh? Nếu muốn, tôi đã để cô ta chọc mù mắt anh từ hôm trước rồi, thế chẳng phải đơn giản hơn à?”
Lộ Chi Dao thong thả thu dọn bình thuốc và vải băng, khóe môi vẫn giữ nụ cười: “Ta vốn đã mù, có còn hai con mắt hay không cũng chẳng quan trọng. Huống hồ, ta có thể tránh được.”
“Rốt cuộc anh cũng đã chịu thừa nhận rồi!” Vẻ bực tức trên mặt Lý Nhược Thủy lập bị nụ cười thay thế. Nụ cười ấy mang theo chút đắc ý nho nhỏ vì “bị tôi bắt được nhá”.
“Tôi biết ngay anh cố ý gài bẫy tôi mà!”
Lộ Chi Dao khẽ thở dài, vờ như rất phiền não: “Không ngờ lại bị cô nhìn thấu.”
“Tôi đã nhận ra ngay từ đầu rồi.” Lý Nhược Thủy vui sướng siết chặt tay. Đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn đoán đúng suy nghĩ của Lộ Chi Dao. Cô chìm đắm trong niềm vui ấy, chẳng hề nhận ra chuyện bản thân mới là người vừa bị lừa.
Bầu không khí đang tràn ngập vui vẻ và hòa hợp thì cửa phòng quán trọ bỗng bị đẩy ra. Hai bà mai dáng người tròn trịa bước vào, một người mặc áo đỏ, một người mặc áo xanh, theo sau là Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đang vội vàng đuổi theo.
“Chà, đây chính là mợ chủ tương lai của nhà họ Trịnh sao? Cũng xinh đấy.”
“Chỉ có điều, ở cùng một phòng với đàn ông thế này e là hơi không ổn.”
Hai bà mai người tung kẻ hứng bắt đầu đánh giá Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao, rồi lấy tay che miệng thì thầm to nhỏ vài câu.
Lục Phi Nguyệt ôm theo một con gà quay, vội bước đến bên Lý Nhược Thủy, trông khá bối rối.
“Đây là hai bà mai do nhà họ Trịnh phái đến. Họ nói tối nay sẽ trang điểm cho em, sáng mai kiệu hoa sẽ tới đón.”
Sau khi trao đổi xong, hai bà mai vỗ tay về phía cửa, ba thằng nhóc đầy tớ lập tức ôm rương gỗ bước vào trong phòng. Bà mai bảo họ đặt rương xuống cạnh bàn trang điểm, sau đó thân thiết kéo Lý Nhược Thuỷ đi đến ngồi xuống cạnh bàn.
“Vị công tử này có thể nhường chỗ một chút không?”
Rất rõ ràng, Lý Nhược Thủy không có nhà mẹ đẻ, vì thế hôm nay họ không chỉ mang sính lễ và đồ trang điểm đến, mà còn đảm nhận luôn việc giảng giải các quy tắc trong hôn lễ từ đầu đến cuối.
Khi hai bà mai đang giảng giải nhiệt tình, Lộ Chi Dao ung dung ngồi xuống bên cạnh họ.
Bà mai mặc áo đỏ quay đầu nhìn y: “Cậu làm gì vậy?”
Lộ Chi Dao mỉm cười cất lời: “Tôi cũng không biết phong tục cưới hỏi, nên tò mò chút thôi.”
Không chỉ có Lộ Chi Dao, mà cả Giang Niên và Lục Phi Nguyệt cũng ngồi xuống bên cạnh. Họ không chỉ tò mò mà còn muốn nắm rõ trình tự để tìm cơ hội lẻn vào Trịnh phủ lục soát. Khó lắm mới được dịp khoe kiến thức như này, hai bà mai không hề từ chối, thậm chí còn cao giọng giảng giải tiếp.
“… Ở đây khác với những nơi khác, sau khi bái thiên địa xong, tân nương không cần vào động phòng ngay mà phải ngồi ở sảnh lớn cùng tân lang phát hết số kẹo mừng trong mâm mới được.”
Lý Nhược Thủy nghe xong thì càng hứng thú, hoàn toàn coi đây như một phong tục tập quán địa phương.
“Tại sao lại phát kẹo, không cần che khăn cô dâu à?”
“Không cần.” Bà mai áo đỏ khoát tay, “Thương Châu chúng tôi cởi mở, không câu nệ chuyện che mặt đội đầu, trai tài gái sắc cứ quang minh chính đại xuất hiện, che hay không cũng chẳng sao.”
Bà mai áo xanh bổ sung: “Thành thân là chuyện vui linh đình, kẹo mừng dính may mắn của tân lang tân nương, phát kẹo chính là để chia sẻ may mắn cho mọi người.”
Hai bà mai tiếp tục thao thao bất tuyệt làm đầu óc Lý Nhược Thủy cũng bắt đầu quay cuồng. Mãi đến khi ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng len vào trong quán trọ, họ mới coi như nói xong.
Hai bà mai đưa một chiếc hộp gấm không lớn lắm cho Lý Nhược Thủy, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ: “Đây là sính lễ của nhà họ Trịnh, bên trong đều là những cửa hàng và nhà cửa đã mua nhưng chưa ghi danh, toàn bộ đều thuộc về cô.”
Lý Nhược Thủy run rẩy nhận lấy rồi mở hộp ra. Thấy bên trong có một chồng giấy tờ nhà đất dày cộp, cô nuốt nước bọt.
Thế này cũng hời quá rồi nhỉ.
Hai bà mai lại mở hai chiếc rương nhỏ khác, sau đó lấy từng món đồ ra rồi đặt lên bàn trang điểm, vẻ mặt vẫn tươi rói: “Phát kẹo mừng thì diện mạo rất quan trọng, tối nay để chúng tôi giúp cô trang điểm thật lộng lẫy nhé.”
Lý Nhược Thủy bị kéo đến bàn trang điểm, bị hai bà mai dùng sợi chỉ mảnh kéo căng tẩy sạch lông mặt, chính thức bước vào hành trình trang điểm dài đằng đẵng.
***
Chú thích:
- Là là kỳ thi dành cho sĩ tử nhỏ tuổi trong hệ thống khoa cử thời phong kiến Trung Quốc. Đây là kỳ thi cấp thấp nhất trong khoa cử, dành cho những người muốn bước vào con đường học vấn và quan trường. Đối tượng: sĩ tử chưa có học vị, thường là thanh niên hoặc thiếu niên; mục đích: Kiểm tra kiến thức Nho học, nếu đỗ sẽ được công nhận là đồng sinh và có thể tiếp tục tham gia các kỳ thi cao hơn. ↩
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 18
10.0/10 từ 22 lượt.
