Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 10
Chương 10: Tên ở nhà của y là A Sở
Từ nhỏ Lộ Chi Dao đã bị mẹ ruột bỏ rơi, y lang thang ngoài đường suốt nửa năm, mãi đến khi gặp được sư phụ thì mới có cơm no áo ấm. Nguyên tác không miêu tả chi tiết về xuất thân của Lộ Chi Dao, nhưng trong tưởng tượng của Lý Nhược Thủy, mẹ của y chắc hẳn là hình mẫu của một người phụ nữ ác độc, sau khi trèo cao bước được vào nhà quyền thế thì nhẫn tâm bỏ rơi đứa con trai tàn tật của mình. Bà ta nên là một người phụ nữ có nhan sắc nhưng khí chất cay nghiệt, ăn mặc lộng lẫy, đeo vàng đeo bạc, lạnh lùng chế giễu chính đứa con của mình mới đúng, chứ không phải là người phụ nữ ăn mặc thoải mái, khí chất hệt thiếu nữ trước mắt này.
Ngoài dung mạo xinh đẹp ra, bà ta chẳng hề có điểm nào giống với tưởng tượng của Lý Nhược Thủy cả.
Dung mạo rạng ngời thuần khiết, rực rỡ như hoa xuân, là một mỹ nhân hiếm thấy, hơn nữa còn có sáu, bảy phần giống Lộ Chi Dao. Bà ta khẽ mỉm cười, nét mặt không hiền hòa như Lộ Chi Dao, song lại mang thêm vài phần ngây thơ trong sáng.
Bạch Khinh Khinh cẩn thận vòng qua những chậu hoa bày bừa trên mặt đất rồi để hộp thức ăn trong tay xuống trước mặt Lộ Chi Dao. Chiếc vòng gỗ Tử Đàn trên cổ tay bà kêu leng keng.
Bạch Khinh Khinh quan sát bé Lộ Chi Dao, nắm lấy tay y. Nụ cười ngây thơ trên môi lập tức biến mất, bà ta hơi nhíu mày, giọng điệu khá lo lắng.
“A Sở, chuỗi hạt mẹ cho con đâu rồi? Sao không thấy nữa?”
Lúc này Lý Nhược Thủy mới nhận ra, hóa ra tên ở nhà của y là A Sở, nghe cứ như tên con gái ấy.
Bé Lộ Chi Dao giơ tay chỉ về phía Lý Nhược Thủy, giọng nói trong trẻo.
“Ở chỗ kia thì phải.”
Bạch Khinh Khinh ngước mắt nhìn theo, quả nhiên thấy một chuỗi hạt trắng. Thoáng cái, vẻ lo lắng trên mặt bà ta đã biến mất, thay vào đó là nét mặt ngây thơ tươi sáng như ban đầu.
“Mẹ còn tưởng con vứt mất rồi cơ.”
Nhìn biểu cảm thay đổi như chớp của bà ta, Lý Nhược Thủy chợt cảm thán: Không hổ là mẹ con ruột, tốc độ thay đổi sắc mặt giống nhau như đúc.
Bạch Khinh Khinh mở hộp thức ăn, lấy đồ ăn bày lên bàn rồi vòng qua chậu hoa định đi nhặt chuỗi hạt, vừa đi vừa lẩm bẩm.
“Chiếc vòng này được cầu từ chùa đấy, nó có thể phù hộ cả nhà chúng ta luôn bên nhau, có thể giúp cha con trở về với chúng ta.”
Bé Lộ Chi Dao không trả lời, chỉ tự lần mò cầm một chiếc màn thầu lên nhai.
Ghé tới gần nhìn đồ ăn, Lý Nhược Thủy lập tức nghẹn lời. Một đứa trẻ chỉ mới năm, sáu tuổi, thế mà đồ ăn trước mặt lại có mỗi màn thầu và rau xanh, chẳng thấy xíu thịt cá nào cả. Nhưng bé Lộ Chi Dao lại ăn rất ngon, như chẳng cảm thấy điều đó có gì bất thường.
Đây là hành hạ trẻ con mà nhỉ??? Đúng là Bạch Khinh Khinh không phải người tốt lành gì, bà ta chính là người đàn bà cay nghiệt nhẫn tâm bỏ rơi con trai mình đấy. Suýt nữa Lý Nhược Thủy đã bị vẻ ngoài của bà ta lừa gạt rồi!
Cô quay đầu lại thì thấy Bạch Khinh Khinh cuối cùng cũng đi đến trước bụi hoa hồng Trung Quốc. Bà ta nhấc váy, cúi người xuống, trên môi vẫn giữ nụ cười nhạt. Cảnh tượng này khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh một thiếu nữ nhẹ nhàng ngửi hoa tươi dưới ánh mặt trời. Vậy nhưng thiếu nữ này lại chẳng hề bận tâm mà nắm lấy cành hoa đầy gai, bẻ gãy nó rồi quăng đi.
Bông hồng màu hồng phấn bị ném xuống đất, những giọt sương đọng trên cánh hoa vương tứ tung, trông hệt như những giọt nước mắt rơi xuống. Cánh bướm đang hút mật trên bông hoa cũng lập tức vỗ cánh rời đi.
Bông hoa hồng ướt át mềm mại bị quăng lên nền đá, cánh hoa bị bàn chân giày xéo, ép thành một vệt đỏ thẫm u ám, loang lổ trên phiến đá trắng.
“A Sở, chuỗi hạt này là mẹ cầu vì cha con đấy.” Bạch Khinh Khinh đeo chuỗi tràng hạt lại vào tay bé Lộ Chi Dao, lý do từ “cả nhà” lúc đầu cũng đã rút xuống thành “cha con”.
Bà ta ngồi xuống chiếc ghế đá, chống cằm nhìn bé Lộ Chi Dao ăn, ánh mắt đầy yêu thương:
“Con ăn trông giống cha con ghê. Rõ ràng hai người chỉ gặp nhau vài lần mà nhỉ, huyết thống đúng là một mối liên kết kỳ diệu.”
Bé Lộ Chi Dao vẫn không nói gì, hệt như đã quen với việc bà ta tự mình lẩm bẩm.
“Nếu như mẹ với ông ấy cũng có mối liên kết như vậy thì tốt biết mấy.”
Nghe đến đây, Lý Nhược Thủy lập tức trợn tròn mắt. Cô chưa từng nghe ai lại muốn tự nguyện chủ động làm con cho người khác cả. Quả nhiên mẹ của y cũng là một người có mạch não không bình thường.
Có lẽ vì bị bà ta lải nhải làm phiền, bé Lộ Chi Dao thở dài, l**m vụn màn thầu trên đầu ngón tay, sau đó nở một nụ cười như thể đáp lại lấy lệ.
“Thế ạ.”
Bạch Khinh Khinh tiếp tục nhìn y, càng nhìn càng ngây ngẩn, ánh mắt còn mang theo chút si mê.
“A Sở càng lớn càng giống cha con, nhưng ông ấy vẫn rời đi.”
“Nếu ông ấy cũng bị mù thì tốt biết bao? Như vậy ông ấy chỉ có thể dựa vào mẹ mà thôi.”
“A Sở, lúc trước mẹ từng nói muốn xỏ lỗ tai cho cha con, nhưng ông ấy bỏ đi rồi. Hay là mẹ xỏ lỗ tai cho con nhé?”
Như thể đang chìm vào một ảo tưởng đẹp đẽ nào đó, Bạch Khinh Khinh nâng gò má hơi ửng hồng. Dáng vẻ bà ta lúc này trông hệt như thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu, ánh mắt nhìn Lộ Chi Dao cực kỳ nồng cháy.
…
Đầu mé! Thì ra mẹ của y là một yandere! Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Cảnh tượng trước mắt khiến Lý Nhược Thủy chấn động không kém gì lúc bị Lộ Chi Dao kéo nhảy xuống hang động lúc trước, nhưng lần này thì khiến cô hoàn toàn câm nín, ngu luôn. Đây rõ ràng là coi Lộ Chi Dao như người thay thế của cha y còn gì! Nhưng y vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà!
Cha thì bỏ đi, mẹ thì điên điên yandere, bà ta còn biến con trai mình thành người thay thế của người chồng, nhốt y trong cái sân nhỏ này nữa chứ. Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng hiểu được tính cách của Lộ Chi Dao, thử hỏi ai có thể sống trong một hoàn cảnh khắc nghiệt méo mó như vậy mà không b**n th** đây?
Nhưng bé Lộ Chi Dao lại như đã quen với tất cả những điều này, gương mặt y vẫn bình thản. Sau khi ăn hết hai cái mà thầu, y cũng không động đến đĩa rau xanh, chỉ yên lặng ngẩng đầu “nhìn” lên trời. Nhìn dáng vẻ lặng lẽ của y, Lý Nhược Thủy chỉ thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Bạch Khinh Khinh đưa tay chỉnh lại bộ đồ trắng rõ ràng không vừa người y, ánh mắt mơ màng, dường như người bà đang nhìn đã không phải Lộ Chi Dao nữa rồi.
“Bộ đồ trắng này vẫn hợp với con như thế, lúc con vứt đi, mẹ còn tưởng con không thích cơ đấy.”
Bé Lộ Chi Dao không hề liếc nhìn bà ta, cứ như đang thả hồn hoặc suy nghĩ điều gì đó. Bất kể y có đang nghĩ hay không, thì Lý Nhược Thủy đều thấy được hai chữ “vô vị” to đùng trên mặt y.
Bạch Khinh Khinh đắm chìm trong suy nghĩ một lúc, sau đó dường như chợt nhớ ra điều gì, nụ cười trên gương mặt chuyển thành yêu thương. Bà ta đưa tay nâng gương mặt nhỏ bé của Lộ Chi Dao lên, chuỗi vòng gỗ Tử Đàn trên cổ tay bà ta va vào nhau vang lên tiếng leng keng giòn giã.
“Chẳng phải chúng ta đã nói là sẽ xỏ lỗ tai à? A Sở, con đã chuẩn bị xong chưa?”
Lúc này, bé Lộ Chi Dao mới có chút phản ứng. Đôi mắt như phủ toàn sương mờ quay về phía Bạch Khinh Khinh, y không mảy may để ý, chỉ khẽ gật đầu.
Bạch Khinh Khinh lấy cây kim bạc và rượu thuốc đã chuẩn bị sẵn ở trong hộp đồ ăn ra, bé Lộ Chi Dao chẳng hề phản ứng, đôi mắt mờ sương nhìn thẳng về phía trước, nhưng lại không thể có tiêu điểm tập trung. Bạch Khinh Khinh nhúng kim bạc vào rượu thuốc, vừa khuấy vừa cười rạng rỡ, thư thái tựa như đang đi dã ngoại vậy.
“Hôm trước mẹ nhận được tin về cha con rồi, hình như ông ấy đã tái hôn.”
Rượu thuốc hơi đục, cây kim bạc xoay vòng trong đó, khuấy nát dược liệu ít ỏi bên trong. Song trên mặt bà ta vẫn là vẻ ngây thơ ấy.
“Nhưng cũng không trách ông ấy được, chẳng phải mẹ cũng đã đưa con đi tái hôn cùng à? Có lẽ cha con đang giận mẹ đấy nhỉ?”
Một cơn gió nhẹ thổi qua sân nhỏ chật hẹp, trên mặt đất, những cánh hoa bị nghiền thành bùn dính chặt trên phiến đá, tựa như vệt máu không thể xóa mờ. Không khí ngập tràn hương hoa, nhưng nổi bật hơn là mùi nồng của rượu thuốc. Nhưng bé Lộ Chi Dao cũng chẳng để tâm, y chỉ đang nghĩ sân nhỏ này rốt cuộc rộng đến đâu, tại sao y đã đi thử nhiều lần như thế nhưng vẫn không mò được cổng sân.
“Có phải chàng đang giận em không? Vì em tái hôn nên chàng mới giận em sao?”
Bạch Khinh Khinh hất rượu thuốc ra một bên, bình sứ lăn hai vòng trên bàn rồi vững vàng dừng lại, cây kim bạc bên trong va chạm vào miệng bình, phát ra tiếng leng keng nghe thật vui tai.
Y nghe mà gần như đắm chìm vào âm thanh ấy.
Mãi không nhận được câu trả lời của người mình yêu nhất, Bạch Khinh Khinh kéo tay y lại, cười ngây thơ, nhưng trong mắt đã ngấn lệ. Nụ cười ấy như vừa cầu xin, vừa mang chút điên cuồng.
“Sao chàng không trả lời em? Có phải vì em tái giá nên chàng ghen, cho nên chàng mới tái hôn để trả thù em phải không? A Sở của chúng ta trời sinh mù lòa, nó cần chàng, tại sao chàng không trở về?”
Bé Lộ Chi Dao quay đầu “nhìn” bà ta, nhưng ánh mắt vẫn không thể tập trung. Trong đôi mắt ấy chỉ có mưa bụi Giang Nam, nhẹ nhàng che khuất ánh mặt trời muốn xuyên qua.
“Mẹ, chuẩn bị xỏ lỗ tai chưa ạ?”
Bạch Khinh Khinh lập tức mỉm cười, đưa tay nắm lấy khuôn mặt nhỏ bé của y, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng trong ngữ điệu kìm nén ấy lại mang theo chút run rẩy.
“Bây giờ, đừng nói gì khác, nói rằng con ghen đi. Con đang ghen vì mẹ tái giá.”
Gương mặt nhỏ nhắn của y bị bóp méo, đôi môi đỏ mọng gần như bị kéo đến tận tai. Đôi mắt đen láy không tìm được tiêu điểm, trông như một con rối gỗ bị người khác mặc sức giày vò đùa nghịch. Lý Nhược Thủy là người lớn mà còn bị cảnh tượng này doạ sợ, chứ huống chi là bé Lộ Chi Dao chỉ mới năm, sáu tuổi. Làm sao y có thể không sợ được.
Cô cố gắng gỡ tay của Bạch Khinh Khinh ra, nhưng không tài nào làm được. Mỗi lần bàn tay của Lý Nhược Thuỷ chạm vào đều xuyên qua như không khí, khiến cô khá bất lực.
Nước mắt của Bạch Khinh Khinh đã không thể ngừng lại, chảy dài khắp gương mặt, trông đáng thương vô cùng. Song, những lời bà ta nói ra lại tựa như tẩm độc.
“Năm đó để giữ chân chàng, em đã uống thuốc khiến A Sở của chúng ta trở thành người mù bẩm sinh, vậy mà chàng vẫn không mảy may thương xót mà bỏ đi. Chàng thật nhẫn tâm. Bây giờ chàng ghen rồi đúng không? Chàng ghen thật rồi, phải không?”
Nghe những lời này, Lý Nhược Thủy ngơ ngác nhìn Lộ Chi Dao, cô chỉ thấy lòng mình đau xót nghẹn lại. Cha mẹ y không ai thật sự mong đợi sự ra đời của y, ngay cả đôi mắt của y cũng là bị chính mẹ mình hủy hoại.
“Vậy à.” Bé Lộ Chi Dao nhếch môi cười nhẹ, nhưng vì bị kéo căng miệng nên nụ cười ấy trở nên kỳ quái. Giống như bông hoa quỳnh trong đêm tối lặng lẽ chẳng một tiếng động, chính bản thân đã mang theo sự mong manh dễ vỡ, song nó lại không hề hay biết.
Y mở miệng, giọng trẻ thơ trong trẻo bẩm sinh đã mang theo chút ngây thơ: “Con ghen rồi. Con ghen vì mẹ đã tái giá.”
Nghe bé Lộ Chi Dao cố gắng nói xong, Bạch Khinh Khinh dường như bị bấm vào công tắc nào đó, nước mắt lập tức ngừng chảy. Bà ta mỉm cười, lau đi những vệt nước mắt trên mặt, thân mật chạm nhẹ vào đầu mũi y, biểu cảm như một thiếu nữ đang nhớ nhung yêu đương.
“Mẹ tất nhiên biết con ghen rồi. Nhưng đừng buồn, chỉ là vì người đàn ông ấy có vài nét giống con thôi. Mẹ chỉ là quá yêu con, nhớ con đến phát điên mà thôi.”
Bé Lộ Chi Dao như vừa nghe được một câu chuyện cười, y bật cười khẽ, sau đó cất giọng: “Mẹ, vẫn xỏ lỗ tai chứ?”
“Đương nhiên là xỏ rồi.”
Bạch Khinh Khinh lại cầm lấy chai rượu thuốc, trên mặt vẫn còn vương lại vệt nước mắt chưa khô. Thế nhưng bà ta đã khe khẽ ngâm nga một bài ca dao, giọng hát mang theo âm mũi nặng nề.
Bà ta lấy chiếc kim bạc đã ngâm đầy rượu thuốc ra, đôi mắt cong, kề sát lại gần để bóp lấy vành tai của Lộ Chi Dao. Cây kim bạc cứ thế xuyên thẳng qua, những giọt máu đỏ tươi như những hạt đậu đỏ nhỏ rơi từ vành tai xuống, điểm những vệt hoa mai đỏ thắm trên bộ đồ trắng.
“Nhìn xem, đây là đôi khuyên tai mà mẹ đã tìm rất lâu đấy. Làm từ xương cánh của gà lông trắng. Đẹp lắm, đúng không?”
Hai bên tai đều đã được xỏ lỗ. Bạch Khinh Khinh lấy ra hai chiếc khuyên tai nho nhỏ rồi giơ lên trước mắt Lộ Chi Dao lắc lắc, ánh mắt cong cong như vầng trăng non, giọng điệu tựa như đang chờ được khen ngợi. Nhưng bà ta đã quên mất rằng con trai mình vốn không nhìn thấy gì cả, bà ta chỉ biết hớn hở vui mừng đeo hai chiếc khuyên vào vành tai còn rỉ máu của y.
Ngoài sân, tiếng ve vẫn ra sức kêu gào, như thể mùa hè này sẽ kéo dài mãi mãi.
Lý Nhược Thủy không nghe thấy bất kỳ tiếng kêu đau nào của Lộ Chi Dao, y chỉ mơ màng nhìn về một nơi không xác định. Trong mắt y, bất kể nhìn về đâu, thì cũng chỉ là một khoảng trống không mà thôi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 10
10.0/10 từ 22 lượt.
