Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 1: Giai Nhân

Chương 01: Ta đợi cô bịa chuyện

Trong ngục tối, Lý Nhược Thuỷ co ro trong góc tường, xoa xoa đôi tay, cố gắng tự sưởi ấm.  


Hiện đang là tháng Ba, những cơn gió vừa lạnh vừa ẩm luồn qua các khe hở trên tường thổi vào. Nhưng cô chỉ mặc một bộ váy áo ngắn mỏng màu vàng nhạt, gió lạnh thổi xuyên qua lớp vải làm hai sợi dây thắt lưng phía trước cũng hơi ẩm ướt theo.  


Lý Nhược Thủy nhìn các cô gái khác trong ngục rồi khẽ thở dài. Ít ra cô còn có thể xoa tay, dậm chân để chống lạnh, nhưng những người khác thì đã bị chuốc thuốc, cả người chẳng còn sức nên chỉ có thể tựa vào bức tường lạnh ẩm nghỉ ngơi thôi. Không ít người vì rét quá mà mặt mày trắng bệch, môi thâm tím.  


“Hệ thống, nam phụ kia bao giờ mới đến thế?”  


[Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi.] 


Lý Nhược Thủy co người trong góc tường, hai tay rụt vào trong tay áo, vẻ mặt thê lương hệt như kẻ lang thang không nhà nương náu nơi đầu đường xó chợ.  


“Ta có lỗi thật thì pháp luật sẽ chừng phạt mà, chứ không phải bắt ta chịu khổ trong cuốn sách này đâu.”  


Lý Nhược Thủy rơi vào đây hoàn toàn là do hệ thống. Nó đã đưa cô vào trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình xử án có tên “Trò chơi mèo vờn chuột”, mục đích là chinh phục nam phụ dịu dàng, si tình Lộ Chi Dao.  


Để xây dựng mối liên kết ràng buộc giữa Lý Nhược Thuỷ và Lộ Chi Dao, đồng thời nâng cao tỷ lệ thành công, hệ thống đã cho cô sắm vai bia đỡ đạn bị lừa bán trong vụ án đầu tiên. Thậm chí nó còn gửi trước cho Lộ Chi Dao một lệnh treo thưởng dành riêng. Theo lời hệ thống, hiện tại nam phụ đang trên đường đến cứu cô.  


Nhưng lời hệ thống cũng chỉ là lời hệ thống mà thôi, một giờ trước nó đã bảo sắp đến nơi, vậy mà bây giờ vẫn còn bắt cô kiên nhẫn chờ đợi.  


“Không được, lạnh lắm rồi. Nếu anh ta còn không đến, thế ta phải tự tìm cách ra ngoài thôi.”  


Cô vừa dứt lời, cửa ngục tối đột nhiên bị mở ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu rọi non nửa gian ngục, một cái bóng dài dần kéo vào từ lối vào.  


Là một người đàn bà cao lớn, vóc dáng vạm vỡ. Theo sau bà ta là vài người mặc đồ đen, tay cầm khăn choàng lụa và áo choàng, lời nói đầy vẻ nịnh nọt: “Dương mama, đi chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã.”  


Bà ta từ từ bước xuống cầu thang, từng bước mạnh mẽ, mỗi bước chân đều mang lại cảm giác áp bức và kỳ dị.  


Cửa ngục lại đóng sầm lại, người mặc đồ đen đốt đuốc, ánh sáng màu cam ấm áp xua tan đi phần nào cái lạnh âm u.  


Gương mặt bà ta sắc nét mà lạnh lùng. Bà ta bước tới trước cửa ngục, ánh mắt đảo qua như đang nhìn gia súc, đánh giá mọi người từ đầu đến chân, thản nhiên “cân đo đong đếm” ngoại hình của họ rồi ngấm ngầm định giá.


Lý Nhược Thủy khẽ nhíu mày, ánh mắt của Dương mama nhanh chóng dừng trên người cô. Ánh mắt ấy mang theo sự khinh thường, mà giọng điệu bà ta cũng chẳng hề kiên nhẫn: “Ngươi là người hôm qua định bỏ trốn, làm bị thương hai người à?”  


? Lý Nhược Thủy sững người. Hôm nay cô mới tới, chẳng lẽ là hành động của chủ cơ thể này?  


“Tính tình quá ngang bướng, trước khi đem bán phải rèn giũa tý.”  



“Rèn… giũa thế nào?” Lý Nhược Thủy cố gắng gọi hệ thống ở trong lòng nhưng chẳng nhận được hồi âm.  


Không phải chứ! Lúc này lại câm luôn à!  


Dương mama lấy một chiếc túi vải ra, bên trong là một hàng kim bạc sáng loáng ánh lên sự lạnh lẽo: “Thứ này không để lại vết thương, đâm từ đầu ngón tay vào, dù là con bò ngang bướng nhất thì cũng không dám chống đối.”  


Lý Nhược Thuỷ nhìn hàng kim bạc mà chân mày giật giật, suýt chút nữa đã gào lên: Bò chỉ có móng guốc, làm gì có ngón tay!  


“Khoan đã, nếu tôi xin lỗi, bà thấy tôi còn cơ hội không?” Một người thông minh thực sự là phải biết khi nào nên cúi đầu, khi nào nên tiến nên lui.  


Dương mama cười khẩy, rút một cây kim ra, sau đó nhìn cô: “Ngươi nghĩ sao?”  


Nhìn gương mặt Dương ma ma tiến lại gần, Lý Nhược Thủy bất lực ép sát người vào tường, nhưng chẳng còn đường lui: “Không có cơ hội thì cũng không cần phải áp sát thế đâu…”  


Dương mama nắm lấy tay cô, chậm rãi nói: “Ngươi là một cô nương xinh đẹp, nhìn thì cũng lanh lợi đấy, nhưng sao hôm qua lại nóng nảy thế?”  


Kim bạc chạm đến đầu ngón tay của Lý Nhược Thủy, Dương mama thở dài: “Sau này đi hầu hạ người khác thì ngoan ngoãn vào. Bộ kim này là để tặng cho khách, nếu còn ngang bướng thì sẽ giống hôm nay thôi.”  


“Đợi đã! Có người xông vào kìa!”  


Lý Nhược Thủy lập tức rụt tay lại, nhưng không thể rụt được. Vậy là cô chỉ đành căng mắt nhìn chằm chằm vào lối vào ngục tối.  


Đám người mặc đồ đen chẳng mấy quan tâm, thậm chí còn ngoáy tai. Dương mama lại thở dài rồi rút thêm một cây kim bạc nữa. Ánh sáng ấm áp phản chiếu từ cây kim bạc hắt vào đôi mắt vô hồn của bà ta.


“Giở trò à? Thêm một cây nữa vậy.”  


Lý Nhược Thủy trừng to mắt, cố gắng giật tay lại, nhưng sức cô nàođịch nổi sức bà ta.  


“Không phải chứ! Tôi chỉ nói đùa thôi mà!” Cô chỉ muốn tạm né xíu, vậy mà ngay cả cơ hội đó cũng không cho cô là sao?  


Đúng lúc này chợt có tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa gỗ trên đỉnh ngục tối bị mở ra, căn phòng tối tăm sáng lên lần nữa.  


Một bóng người bước vào, theo sau là một cây gậy dò đường bằng gỗ, gõ cộc cộc trên bậc thang. Dương mama và đám người mặc đồ đen lập tức đứng dậy, cau mày nhìn về phía đó.  


Người vừa bước vào mặc một bộ đồ trắng, tóc dài xõa ngang lưng, bên hông đeo một thanh kiếm dài, không nhìn rõ gương mặt. Y chậm rãi bước xuống bậc thang, lần theo tiếng lửa cháy trên đuốc mà đến gần cửa ngục cách đó không xa.  


Đôi mắt y khép hờ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng, toàn thân tựa như tuyết xuân chưa tan, sáng trong thuần khiết nhưng lại chẳng mang chút hơi lạnh nào.  



“Có người cố ý gửi riêng cho ta một lệnh treo thưởng. Ta tò mò quá nên đến xem thử.”  


“Vậy, ai là Lý Nhược Thủy?”  


[Đối tượng của nhiệm vụ – Lộ Chi Dao – đã xuất hiện. Ký chủ hãy nắm bắt cơ hội, bắt đầu chinh phục.] 


[Lưu ý, lệnh treo thưởng dành riêng kia có ghi rõ tên. Ký chủ tự cân nhắc.] 


Lý Nhược Thủy nghe thông báo, lặng lẽ ngậm miệng. Trong nguyên tác có nhắc rằng trước khi gặp gỡ nam nữ chính, cái tên Lộ Chi Dao chỉ mình y biết. Nhưng cô và y hoàn toàn không quen biết, theo lẽ thường thì cô không thể biết tên y.  


…  


Chẳng lẽ kiếp trước cô có thâm thù đại hận với hệ thống hả? Sao lần nào cũng bị nó chơi xỏ thế!  


Trong ngục tối lạnh lẽo, chẳng ai lên tiếng. Lạ lùng thay, Dương mama và đám người kia cũng không hành động mà chỉ chăm chú nhìn y.  


Một cô gái tựa vào tường chậm rãi ngồi dậy, yếu ớt phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Là tôi.”  


Lý Nhược Thủy lặng lẽ quay đầu nhìn cô ta.  


Dù không phải mình, song cũng nên tranh thủ cơ hội sống này chứ. Lẽ nào đây chính là đạo lý “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”?  


Lộ Chi Dao khẽ nhướn mày, cầm gậy dò đường bước vào trong ngục.  


Dương mama nhìn chằm chằm y rồi bất giác lùi vài bước. Một trong số mấy người mặc áo đen giơ đao xông lên, song vừa mới tiếp cận thì đã bị Lộ Chi Dao đánh bay về phía cửa ngục, phun ra một ngụm máu lớn.  


Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, lòng đầy nghi hoặc: Không phải y là kiểu nam phụ dịu dàng ư? Sao cách ra tay lại đánh sập hình tượng thế này?  


Lộ Chi Dao nghiêng đầu về phía tên mặc đồ đen vừa bị hạ, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt: “Nếu là ta, ta sẽ ngoan ngoãn đứng yên một góc, không gây chuyện.”  


Y đi tới chỗ cô gái lên tiếng kia, cúi người xuống. Chiếc áo khoác trắng xòe ra trên nền đất, ánh lửa rọi vào tựa như một đóa quỳnh trắng nhuốm màu ánh hoàng hôn.  


“Cô là Lý Nhược Thủy?” Giọng nói của y nhẹ nhàng như dòng suối mát, khiến cảm giác căng thẳng của cô gái kia vơi bớt đi phần nào.  


“Phải.”  


“Vậy cô biết ta họ gì không?”  



“Tô.”  


Lý Nhược Thủy: …  


Ngẫm lại thì đoán họ này cũng có lý, vì người đẹp thế này, họ tên sao có thể tầm thường được.  


Lộ Chi Dao cúi đầu cười khẽ rồi đứng dậy, quay người nhìn mọi người xung quanh.  


“Thú vị thật. Biết tên ta mà còn giấu mình sao? Thế ta lại càng tò mò.” Y nhướn mày, nụ cười trên môi thuần khiết như tuyết mới rơi.  


“Hay là chúng ta chơi một trò chơi nhé? Thử tìm xem ai mới là Lý Nhược Thủy?”  


Nếu bỏ qua nụ cười, vậy khí thế và lời nói của y thậm chí còn giống phản diện hơn cả bọn họ.  


Dương mama liếc nhìn lối vào ngục, miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo: “Công tử muốn chơi thế nào?”  


“Ta là người mù, không nhìn thấy.” Lộ Chi Dao khẽ cười, trên hàng mi cong khẽ xẹt qua tia sáng, trông như được rắc chút bụi vàng lấp lánh, “Hay là thế này đi, ai có thể chứng minh mình là Lý Nhược Thủy, ta sẽ đưa người đó đi.”  


Vừa nghe những lời này, các thiếu nữ vốn ủ rũ như cải chíp héo lại lập tức hăng hái hẳn lên, bắt đầu huyên thuyên đủ điều, thậm chí có người còn đọc nguyên một lượt họ trong “Bách Gia Tính”. Ai cũng cố đoán xem y họ gì.  


Đoán thử thì có mất gì đâu, nhỡ đâu đoán đúng thì chẳng phải có hy vọng sống sót sao.  


Chỉ riêng Lý Nhược Thủy lặng lẽ nhìn y, nghi hoặc trong lòng như muốn tràn ra ngoài.  


Chẳng phải Lộ Chi Dao là nam phụ dịu dàng, si tình lương thiện hả? Sao lại khiến cô có cảm giác nguy hiểm thế nhỉ?  


Trực giác của cô xưa nay luôn rất nhạy bén, nó từng giúp cô thoát khỏi rất nhiều tai họa. Lý Nhược Thuỷ không nghi ngờ cảm giác của mình, cô chắc chắn Lộ Chi Dao có vấn đề, nhưng theo nguyên tác, y rõ ràng là người si tình, ôn hòa…  


“Ta tìm thấy cô rồi.”  


Một bóng người bất chợt cúi xuống trước mặt cô, áo trắng tóc đen, hai mắt khẽ nhắm, mỉm cười “nhìn” về phía cô. Lý Nhược Thủy liền lùi sát vào tường, thầm than mình thất sách. Vừa rồi cô mải suy nghĩ quá nên quên mất việc hét lên vài câu cùng những người khác.  


Lộ Chi Dao tiến sát lại, chuỗi tràng hạt ngọc trắng quấn mấy vòng trên cổ tay kêu leng keng, tua rua rủ xuống khẽ lướt qua mu bàn tay của Lý Nhược Thủy, hơi ngưa ngứa.  


“Ta họ gì?” Mắt y cong cong, âm cuối giương cao như mang theo sự chờ mong.  


“Lộ.”  



Lý Nhược Thủy thả lỏng vai. Dù sao cũng sẽ phải quen biết y, chi bằng nói thẳng thì hơn.  


Lộ Chi Dao im lặng một lát rồi bất ngờ bật cười, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hẳn: “Trên thế gian này chỉ mình ta biết tên của ta. Cô sao mà biết thế? Nói cho ta đi, ta nghĩ mãi vẫn không hiểu.”  


Lý Nhược Thủy l**m đôi môi khô khốc, không biết phải trả lời thế nào. Thực ra chính cô cũng chưa hiểu rõ. Nhưng trực giác mách bảo cô rằng, Lộ Chi Dao chỉ đang muốn nghe một đáp án thú vị, khơi gợi lại sự tò mò của y thêm lần nữa thôi.  


“Đó là nguyên nhân rất đặc biệt. Hay là anh cứu chúng tôi trước, rồi tôi sẽ kể cho anh rõ.”  


Lộ Chi Dao đứng thẳng dậy, chuỗi tràng hạt trên cổ tay lại kêu leng keng.  


“Vậy cô nên nghĩ nhanh lên. Ta giết người nhanh lắm. Nếu lý do không đặc biệt, cô sẽ còn thảm hơn họ đấy.” Y quay người đối diện mọi người, rút trường kiếm bên hông ra, nụ cười vẫn giữ trên môi, “Ta sẽ cho cô ta chút thời gian để nghĩ, nên sẽ giết từ từ. Ai là người đầu tiên đây?”  


Dương mama nghiến răng, ra hiệu cho đám người mặc đồ đen xung quanh. Vài người lập tức lao lên, đòn nào cũng nhằm vào chỗ hiểm, không hề lưu tình.  


Ánh đao bóng kiếm xẹt qua trong ngục tối, ánh lửa lúc sáng lúc không. Lộ Chi Dao một mình đối đầu với nhiều người nhưng vẫn chẳng hề tỏ ra yếu thế.  


[Cảnh báo: Không được tiết lộ về hệ thống và nhiệm vụ chinh phục, vi phạm sẽ bị cưỡng chế xóa bỏ.] 


Lý Nhược Thủy nghe cảnh báo xong thì chỉ muốn tóm hệ thống ra đánh cho một trận. Chẳng phải tất cả chuyện này đều bắt nguồn từ nó sao!  


Cô đã nhìn ra rồi, Lộ Chi Dao này vốn dĩ đã không phải người tốt lành gì. Còn về miêu tả trong nguyên tác, đó là bởi vì y đối mặt với nữ chính, còn cô thì chỉ là một bia đỡ đạn mà thôi!  


“Hửm?”  


Một tiếng gọi khe khẽ cất lên kéo sự chú ý của Lý Nhược Thủy trở về. Cô ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa thốt lên “Ôi má ơi”.


Mấy tên phản diện vừa rồi mới giao đấu vài hiệp đã không kiên trì nổi mà ngã xuống, chết không kịp thở. Những ngọn đuốc rơi xuống đất, ánh sáng le lói phản chiếu dòng máu đỏ đang chảy lan ra.  


Lộ Chi Dao nhẹ giọng gọi xong thì quay người lại phía cô. Ánh sáng từ ngọn lửa trên đất khiến gương mặt y trở nên mơ hồ.  


“Xin lỗi, hưng phấn quá nên nhanh hơn dự tính.”  


Lý Nhược Thủy nuốt một ngụm nước bọt. Kiểu này nhanh quá rồi đấy! Đám phản diện kia mau đứng lên đi, mau kéo dài thời gian thêm chút nữa cho cô!  


Những nữ tử khác ngồi tựa tường sợ đến mức không dám thở mạnh, sợ chỉ cần phát ra xíu động tĩnh cũng thu hút sự chú ý của y.  


Lộ Chi Dao giẫm qua vũng máu bước về phía Lý Nhược Thuỷ, những giọt máu bắn lên nhuộm đỏ tà áo trắng, rồi y dừng lại trước mặt cô.  


Lộ Chi Dao khẽ cụp mắt, cúi người xuống. Từng giọt máu nhỏ tí tách từ thanh kiếm trong tay y xuống, âm thanh rơi xuống trong ngục tối yên tĩnh cực kỳ rõ ràng.  

“Đã nghĩ ra chưa? Nghĩ ra lý do đặc biệt của cô đó.” 


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 1: Giai Nhân
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...