Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 7: Độc chồng lên độc, như mộng ngoài thân
Bùi Việt tựa lưng vào đầu giường, mồ hôi lạnh từng giọt rịn xuống trán, chàng gắng gượng mở miệng: “Ta không phải cố tình giấu ngươi. Khi Diệp Lẫm nói cho ta biết trong hương độc có một vị gọi là Tam Phách Tử, khắp thiên hạ chỉ có Mạc Lương sản xuất được, mà cũng chỉ Úy Quận vương phủ mới có thể nuôi trồng… ta lập tức hạ lệnh, tuyệt không thể để người thứ ba hay biết.”
Ngón tay chàng thon gầy, khớp xương rõ ràng, khẽ bấu vào thành giường. Tay áo trong xắn cao, lộ ra đoạn cổ tay trắng ngần như ngọc, lòng bàn tay lại ấn xuống ga giường đơn sắc, kéo ra mấy nếp nhăn, trong ánh đèn thoáng tựa gợn sóng lăn tăn.
Úy Sở Lăng không nỡ cùng chàng quanh co: “Điện hạ, mạt tướng hiểu tấm lòng người. Việc người ở chùa Mân Sơn bị tập kích, hoàng thượng không thể không biết. Dù Lệ Thịnh là chủ động gây sự hay chịu vu oan giá họa, chung quy đều có kẻ cố ý khơi mào chiến loạn. Nay lại dẫn tới nguồn gốc độc dược trên thân người, ép Úy Quận vương phủ vào tình thế nước sôi lửa bỏng, chỉ e đây vốn là một mắt xích trong liên hoàn kế đã được mưu tính từ lâu.”
“Úy Quận vương phủ đóng giữ nơi biên ải trọng yếu, binh cường tướng mạnh, phú giáp một phương, xưa nay là thành lũy bất khả xâm phạm, chặn đứng Tuyết Đột và Lệ Thịnh nam hạ. Năm năm trước ở trận Sở Quan, ngươi thống lĩnh đại quân đánh bại Tuyết Đột, danh truyền nghìn dặm, thật đáng làm gương.” – Bùi Việt không chớp mắt nhìn nàng: “Nhưng khói bụi biên thùy chưa bao giờ lắng xuống, Tuyết Đột cùng Lệ Thịnh vẫn dòm ngó đất đai ta, ngày đêm quấy nhiễu. Nay thế lực hai nước ấy càng thêm cường thịnh, lại có ý kết minh, âm mưu cùng xâu xé huyết nhục Yến Xích. Nếu quận vương phủ vì ngộ nhận mà phải trở mặt cùng hoàng thất, ắt họa khởi trong nhà, xã tắc động loạn, giang sơn lung lay, đến lúc ấy, ngoại bang tất sẽ thừa cơ tràn vào…”
Ánh mắt ấy như muốn nung thủng trái tim Úy Sở Lăng. Nàng đành cắt lời chàng: “Điện hạ không cần nói thêm, thần đều hiểu. Một khi binh đao đã dấy, khó lòng dập tắt… Bất luận thế nào, ta và người cũng phải điều tra cho minh bạch, lại tìm cách hòa giải trong đó.”
Bùi Việt như trút được gánh nặng, khẽ khép mắt lại, sắc mặt nhợt nhạt đến trong suốt.
Úy Sở Lăng cầm khăn, động tác có phần vụng về, chậm rãi lau đi mồ hôi trên trán chàng: “Thuốc này có thể trừ độc, sao quá trình giải độc lại thống khổ đến thế?”
Chàng mở mắt, ánh nhìn mơ hồ, trong mắt ngấn sương, khẽ lắc đầu: “Lãnh Ngạch Hoàn vốn chẳng thể giải hết độc. Độc tố trên thân ta chưa từng được trừ sạch. ‘Đã không còn trở ngại, chỉ sót lại dư độc, lưu chút di chứng’ — đó chỉ là lời dối trá ta bày ra cho phụ hoàng. Muốn gạt được người, trước hết phải lừa được những kẻ bên cạnh.”
“Người… vì sao phải làm vậy?”- Mày nàng chau chặt, sắc mặt xanh mét.
Ánh mắt tĩnh lặng rơi xuống người nàng, trong ánh mắt chàng thoáng hiện nét áy náy, thành thực đáp: “Một là việc ta trúng độc quá dễ thành con cờ cho kẻ có tâm lợi dụng, ta không muốn lại sinh thêm rắc rối. Hai là độc này quá phức tạp, giải pháp gian nguy, ta không muốn người khác vì thế bận lòng.”
Chàng chậm rãi giải thích: “Ta không phải chỉ đơn thuần trúng độc hương phấn. Đêm đó ta nuốt mật gan của con Xích diễm yên chi xà để lấy độc trị độc, Tiêu cầm đốt nguyệt hương đã giải. Thứ còn lưu lại chính là Dao Cầm Gai.”
“Dao Cầm Gai? Nhưng trên người điện hạ vẫn còn mùi của Tiêu cầm đốt nguyệt hương mà.” – Úy Sở Lăng ngạc nhiên.
“Mùi hương trên thân ta do Dao Cầm Gai hấp thụ tinh túy của Tiêu cầm đốt nguyệt hương rồi tỏa ra.” – Bùi Việt mở chiếc hộp gỗ đầu giường, lấy ra một tờ giấy ố vàng rách nát cùng một tờ bút tích rồng bay phượng múa, trao vào tay nàng: “Đây là cổ thư ghi chép về Dao Cầm Gai, còn có phần giải thích tỉ mỉ do Diệp Lẫm chép lại.”
Úy Sở Lăng đón lấy, chăm chú nhìn qua, đầu mày càng lúc càng nhíu chặt: “Nói như vậy, Dao Cầm Gai là linh thảo ngàn năm bất tử, sau khi tàn lụi sẽ phát ra hạt giống li ti, theo gió phiêu tán, âm thầm chờ ngày tái sinh. Nhưng trên đời vốn hiếm có nơi thích hợp để nó nảy mầm, cho nên hàng trăm năm cũng khó thấy một gốc. Thế nhưng, Tiêu cầm đốt nguyệt hương lại chính là thổ nhưỡng tuyệt hảo cho nó sinh trưởng…”
“Còn Tiêu cầm đốt nguyệt hương mà ta trúng phải lại vô tình hòa lẫn hạt giống Dao Cầm Gai vào trong.” – Bùi Việt tiếp lời nàng, khoé môi cong lên một nụ cười gượng gạo: “Loài kỳ thảo ấy hút lấy tinh hoa trong hương, nhanh chóng sống lại. Lúc này vốn chẳng cần dưỡng chất, nó cũng có thể thong thả lớn lên thành một dây leo, mà ta lại trót nuốt phải, nên chỉ đành cho nó vươn nhánh đâm chồi trong dạ dày ta.”
“Dao Cầm Gai khi thành dây, gai nhọn phát triển, quấn quanh như những sợi tơ đàn, nên nó còn có tên khác là Tỏa Tâm Gai, vì một khi nó đã chui vào thân người, tất sẽ bén rễ nơi tim, hút cạn máu nơi tâm mạch rồi mới tự rút ra.” – Tay Úy Sở Lăng cầm chặt trang giấy run run buông xuống, bỗng thảng thốt: “Điện hạ vì thế mới thường đau bụng, ho ra máu, chính vì nó đang không ngừng đâm thủng thành dạ dày, tìm đường về trái tim người. Mỗi lần như vậy, mùi hương trên thân người lại càng thêm nồng đậm…”
Nàng quay sang nhìn Bùi Việt, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng thương xót nghẹn ngào: “Dao Cầm Gai là vật sống, khó trách mật gan của Xích diễm yên chi xà có thể hóa giải Tiêu cầm đốt nguyệt hương mà vẫn bất lực với nó.”
Bùi Việt khẽ gật đầu, thấy nàng căng thẳng bèn nhẹ giọng trấn an: “Không sao… Lãnh Ngạch Hoàn có thể tạm thời ức chế nó sinh trưởng. Dù mới uống, Dao Cầm Gai sẽ không ngừng xoắn vặn, va đập dữ dội, nhưng sau đó thuốc sẽ áp chế, khiến nó dần dần ngừng động, cuộn mình lại trong một chỗ…”
Lời chưa dứt bỗng nhiên im bặt.
Một bàn tay mát lạnh đặt lên mu bàn tay chàng. Ngón tay nàng khép lại, đốt xương nổi lên, vết chai mỏng nơi hổ khẩu dính sát vào da thịt, như một bông hàn mai trên gấm.
Úy Mộng An nắm lấy tay chàng, vành mắt hoe đỏ.
Trong mơ hồ, dáng vẻ nàng mềm mại, non trẻ, như trở về tuổi mười sáu mười bảy, trong sáng mà đau thương, ngây thơ mà kiên cường.
Nhưng vào năm mười sáu tuổi, Úy Mộng An đã là thiếu niên anh hùng, dấn thân trận mạc, máu nhuộm yên ngựa mà vẫn điềm nhiên, thiên chuy bách luyện hiên ngang…
Bất an như một đàn bướm đen, vội vã trùm xuống trái tim Bùi Việt.
Chàng lặng đi hồi lâu, giọng trầm thấp dịu dàng: “Diệp Lẫm lục tìm khắp sách cổ, tra ra được dấu vết của Dao Cầm Gai, khẳng định độc trên thân ta là do kỳ thảo này. Hắn lại chế được Lãnh Ngạch Hoàn ức chế sự sinh trưởng của nó, từ tra cứu, chẩn đoán, đến luyện thuốc, tốc độ ấy thiên hạ vô song. Có hắn bên cạnh thật là may mắn của ta. Quả nhiên, trời không tuyệt đường người…”
“Điện hạ, người có biết điểm đáng giận nhất của người là gì không?” – Úy Sở Lăng bỗng buông tay chàng ra, trong mắt loé lên sự tức giận.
Nàng lạnh giọng: “Mỗi lần người nói về thân thể mình đều giống như nói về một cái xác vô nghĩa. Người tính toán chuẩn thời cơ chữa trị để thân thể không ngã xuống lúc quan trọng. Người còn thương xót thuộc hạ của mình, vì sao không thể thương lấy bản thân?”
Bùi Việt ngơ ngẩn.
Ngọn đèn dầu trong thiền phòng lay lắt, ngoài cửa sổ ánh trăng như nước, từng luồng sáng lay động trên gương mặt Úy Sở Lăng, ánh lên những vệt sáng vỡ vụn, vừa sâu thẳm vừa mềm mại.
Chàng nhìn nàng, giữa hai hàng mày dâng lên nét trang trọng và thành khẩn, rồi chậm rãi, nhẹ nhàng kể ra một giấc mộng xa xưa: “Khi còn ở Đông Cung, mỗi ngày giờ Dần ta đều vào thượng thư phòng đọc sách. Ban ngày ngồi trên bước liễn, ta luôn có thể nhìn thấy vầng trăng nơi chân trời. Lúc ấy ta thường tự hỏi, dưới ánh trăng kia, vào canh năm bá tánh đã lần lượt thức dậy, không biết họ có được đôi phút rảnh rỗi như ta, được yên lặng ngắm trăng một lúc hay không. Khi ngắm trăng là rơi lệ buồn thương, hay nở nụ cười bình yên? Ta tự cho mình gánh vác thiên hạ trên vai, cần mẫn học văn võ, luận trị quốc, lấy sức ta theo đuổi điều mong muốn, nguyện năm tháng ấm no hòa bình, núi sông không loạn, dân gian thấm đẫm khói bếp thường ngày. Nhưng khi thực sự tham chính, ta mới nhận ra chẳng điều gì giản đơn. Thiên tai nhân họa, tệ nạn kéo dài, rút dây động rừng, mỗi bước đi đều phải tính trước kĩ càng. Phụ HSi ta đi cứu tế, lần đầu vượt quan ải, tưởng mình đã nhanh như chớp, đến nơi mới biết, thì ra ta vốn đã định trước phải đến trễ…Ta không phải không tiếc thân, chỉ là ta vẫn tự cho mình còn kiểm soát được, nên không đành dừng lại mà thôi.”
Giọng Bùi Việt vẫn bình lặng nhưng trái tim Úy Sở Lăng như bị rót đầy một hồ thu thủy chan chứa chua xót. Làn nước lặng lẽ dâng lên, tràn ra nơi khóe mắt, nàng chỉ khẽ chớp mi, hóa thành từng hạt sao tan biến.
Nàng hít sâu một hơi, thanh âm run run: “Điện hạ… cách giải độc hoàn toàn rốt cuộc là gì? Nếu cần đến thần, thần nguyện máu chảy đầu rơi cũng không từ nan.”
Bùi Việt còn chưa kịp mở miệng, thân thể đã run lên dữ dội, chàng đột ngột cong eo cúi xuống phía ngoài giường, từ cổ họng cuồn cuộn phun ra một ngụm máu tươi. Mái tóc đen buộc hờ bằng dải lụa xõa xuống nửa thân, từng sợi như tơ, một tay chàng chống chặt mép giường, tay kia siết nơi bụng, giữa chân mày thoáng lộ vẻ đau đớn khôn xiết.
“Điện hạ!” – Úy Sở Lăng hoảng hốt đứng bật dậy, làm đổ cả ghế thiền bên cạnh. Vạt áo, mũi giày đều bị vấy máu, nàng lại hoàn toàn không để tâm.
“Không sao…” – Bùi Việt khóe môi vẫn nhuốm máu, giọng nói khó khăn:“…Sau nửa canh giờ, Dao Cầm Gai sẽ an phận, chí ít có thể duy trì bảy ngày. Trong lọ thuốc vẫn còn sáu viên Lãnh Ngạch Hoàn do Diệp Lẫm tạm thời luyện chế, điều ấy có nghĩa trong bốn mươi chín ngày, chỉ cần thuốc không gián đoạn, độc tính sẽ không bạo phát, tánh mệnh của ta cũng không lo ngại. Nếu Lãnh Ngạch Hoàn còn có thể tiếp tục luyện chế… có lẽ… ta sẽ gắng chống đỡ đến sau khi cứu tế xong…”
Lời chưa dứt, thanh âm nghẹn lại trong cổ họng, đôi môi chàng siết thành một đường mảnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Úy Sở Lăng thở dài bất lực: “Điện hạ, người còn nhớ tờ phù kia viết ‘ba ngày tất vong’ chứ?”
Nói vậy mà lòng nàng chẳng đành nhìn chàng chịu đựng thống khổ. Chỉ khẽ thốt hai chữ “đắc tội”, nàng ngồi xuống mép giường, gỡ ra bàn tay đang nắm chặt thành quyền của chàng, áp lòng bàn tay mình lên, từng luồng chân khí nóng rực chậm rãi truyền vào.
Bùi Việt cảm nhận rõ rệt dòng nội lực dồi dào ấy bị đối phương khống chế khéo léo, hóa thành suối ấm mềm mại, tầng tầng lớp lớp bao bọc vết thương rớm máu trong ngực, như áo giáp vô hình, chặn đứng sự cào xé cuồng loạn của chùm gai.
Cơn đau vơi dần, chàng khẽ ho, giọng mệt nhọc: “Đa tạ… Mộng An.”
Ánh mắt hai người giao nhau, thiên địa bỗng tĩnh lặng, chỉ còn ánh trăng mờ đọng trên rèm cửa.
Bùi Việt nghiêng mắt tránh đi: “Nếu ta đoán không sai, chữ viết kia chỉ là đe dọa trắng trợn, muốn ta hoảng loạn rời khỏi chùa Mân Sơn, sớm hợp binh cùng cận vệ. Nhưng ta cố tình ở lại, chỉ có vậy mới nhìn thấu được đối phương rốt cuộc che giấu âm mưu gì.”
Úy Sở Lăng khẽ gật đầu, cười giảo hoạt: “Thì ra người tính lấy thân làm mồi, dẫn rắn ra khỏi hang, để rồi bắt ba ba trong vọ.”
Bùi Việt mỉm cười, ánh mắt lóe sáng: “Xin nhờ lời tốt lành của khanh.”
Cảm thấy cơ bắp dưới tay đã dần thả lỏng, Úy Sở Lăng thu khí, đứng dậy: “Kỳ thực, chuyện tăng nhân hỗ trợ cứu tế, thần cũng có một điều muốn kiến nghị.”
Nàng cúi mình hành lễ: “Trong triều, nữ tử vốn bị lễ giáo ràng buộc, nam nữ cách biệt, mà dân gian lại hiếm nữ y. Nếu các thê phụ gặp bệnh kín đáo khó nói thì càng lắm điều bất tiện. Điện hạ sao không thỉnh thêm chư ni nơi am tự cùng xuống núi, giúp đỡ cho dân phụ chịu nạn?”
Bùi Việt trầm ngâm nhìn nàng, ánh sáng lay động trong mắt: “Mộng An lo nghĩ đến lê dân, ta thật kém xa.”
Nàng cúi đầu, tránh đi ánh nhìn sáng rực ấy, chậm rãi bước về phía cửa sổ: “Kẻ cưỡi ngựa không hiểu nỗi khổ người đi bộ, kẻ no ấm chẳng rõ cảnh đói nghèo. Điện hạ, người và ta đều xuất thân cao quý, được phụ mẫu ký thác kỳ vọng. Tên ta là ‘Lăng’, tên người là ‘Việt’, dường như đã định sẵn sẽ phải vươn cao hơn người, vượt cả tiền nhân, ghi danh thiên thu. Từ nhỏ ta mặc áo gấm ăn cơm ngon, dù rèn luyện khổ cực, học binh pháp gian nan, kỳ thực thiên hạ người tranh đến sứt đầu mẻ trán vì danh sư, tuyệt học, ta chỉ cần vươn tay là có sẵn. Nếu chẳng từng vào doanh trại, chưa từng dấn thân trận mạc, há đã hiểu được thế sự ấm lạnh… Ở thời loạn thế, kẻ chịu khổ nhục trước nhất, bao giờ cũng là già yếu, phụ nữ và trẻ thơ. Ta muốn bao quát chu toàn nhưng nhiều phen lại lực bất tòng tâm…”
Lời chưa dứt, cổ họng nàng nghẹn ngào, quay người về phía giường, chỉ thấy Bùi Việt đã ngủ say, không nhịn được mà bật cười, nàng biết chàng bị độc vật giày vò đến kiệt sức, chỉ là sau khi cố gắng giải thích tường tận, tâm thần mới lơi đi, vừa hết đau liền chẳng gượng nổi.
Nàng nhẹ nhàng lau sạch vệt máu và mồ hôi còn vương trên người chàng, thì thầm như nói mê: “Điện hạ… xin người nhất định phải trở thành minh quân.”
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
